8.
Sự quan tâm bất ngờ làm Higashi hoảng sợ, vội vàng nhấc tay Kori ra: “Không cần đâu.”
Đẩy tay y ra, hắn cười nói: “Có gì mà cần hay không cần, cho cậu thử nghiệm lực tay của tôi một hôm xem sao.” Continue reading “[Khí Tử] _ 8+9+10.”
8.
Sự quan tâm bất ngờ làm Higashi hoảng sợ, vội vàng nhấc tay Kori ra: “Không cần đâu.”
Đẩy tay y ra, hắn cười nói: “Có gì mà cần hay không cần, cho cậu thử nghiệm lực tay của tôi một hôm xem sao.” Continue reading “[Khí Tử] _ 8+9+10.”
6.
“Sao lại cáu rồi?” Kori coi nữ đầu bếp này không khác gì người thân của mình, nên hắn cũng không tức giận, chỉ cười nói: “Cô biết cháu không thích ăn bánh ngọt mà.”
“Đã không thích sao còn bắt người ta phải làm.” Asami lạnh lùng: “Nướng bánh ngọt có phải năm ba phút là xong đâu.” Continue reading “[Khí Tử] _ 6+7.”
Chương 5
Trời chưa sáng rõ, Higashi đã tỉnh lại , thấy Kori đang nằm ngủ cạnh mình thì vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Không phải là hắn chưa từng ngủ ở chỗ y bao giờ, nhưng đó là chuyện trước khi hắn quen Shou – tính ghen tuông của thằng nhóc kia không nhỏ đâu. Continue reading “[Khí Tử] _ 5.”
3.
Bộ phim cổ trang mà Shou tham gia đang đến thời kỳ phải diễn ngoài trời. Tiêu hao thể lực quá đà là một chuyện, ngày nào cũng phải xóc xóc nảy nảy trên lưng ngựa mới là chuyện khiến Shou mệt mỏi nhất. Cậu nhất quyết không cho Kori chạm vào mình, mà chính hắn cũng không nỡ. Trong chuyện giao hoan giữa đàn ông với nhau, bên thừa nhận luôn phải chịu gánh nặng rất lớn, Kori không muốn cậu phải chịu khổ. Continue reading “[Khí Tử] _ 3+4.”
Chương 2.
Đến chỗ Kawase rồi, Higashi mới biết dự án anh ta cần y giúp đỡ lớn tới mức nào. Trừ việc liên hệ với đối tác bên Doumoto ra, còn rất nhiều hạng mục Kawase hoàn toàn chưa làm gì, nên có thể nói là Higashi phải làm lại case này từ đầu. Họp khẩn cấp, xác định quản lý, phân công công việc, làm bản nghiên cứu sơ bộ, rồi cuối cùng là xác định các bước đi tiếp theo…. Continue reading “[Khí Tử] _ 2”
Chương 1.
Hắn có hai tình nhân. Một người đặt hắn trong lòng, một người được hắn đặt trong lòng.
Người được hắn đặt trong lòng kia đương nhiên là được cưng chiều vô cùng, tuy rằng càng được chiều thì cậu càng ngang ngược, nhưng mà – hắn thích thế. Dáng vẻ kiêu ngạo như mặt trời, tràn ngập sức sống thanh xuân ấy thực sự vô cùng quyến rũ. Continue reading “[Khí Tử] _ 1.”
111.
Hạ Minh Hòa không nhận lấy cốc nước, chỉ ngẩng lên nhìn chằm chằm Mộ Tiêu Vân. Đôi lông mi thật dài thật dày phủ xuống, tạo thành một bóng đen dưới mắt hắn. Trong mắt Hạ thiếu là một sự trong trẻo không thể nhìn thấu – mà người duy nhất nhận ra nó chỉ có mỗi mình y. Tháng năm qua, ai cũng đã thay đổi, dù cho là Từ Nham, Trần Cảnh Văn, Tiền Hải hay là ai khác nữa; chỉ có hắn là vẫn vậy – tính tình của hắn, nhân phẩm của hắn, sự cố chấp với y, thậm chí là … mấy ý tưởng biến thái đó nữa. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 111.”
110.
“Giấy trắng mực đen rồi, bây giờ mày định thế nào?” Từ Nham giơ tờ cam kết ra.
“Im đi.” Trần Cảnh Văn liếc hắn: “Tao có định chối đâu, mày lo làm gì? Còn sợ đêm nay nó không dám đến phòng tao kìa.” Hắn khiêu khích nhìn sang Từ Nham. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 110.”
109.
Hạ Minh Hòa vẫn chìm trong suy nghĩ của mình.
“Sao thế? Khó nói lắm à?” Thấy hắn không trả lời, Mộ Tiêu Vân hào hứng hỏi lại.
Trần Cảnh Văn kiêu ngạo như thế hẳn là có lý do, nhưng Từ Nham nhất định cũng không tệ, không thì hắn cũng không ứng chiến làm gì. Y tự biết mình cũng như Từ Nham – chỉ muốn hóng vui thôi à ~ Continue reading “[Nhà Giàu] _ 109.”
108.
“Tao vừa hỏi thăm rồi, ở đây có chỗ chuyên cho thuê thuyền đấy. Từ đây ta có thể đến đảo bên cạnh chơi, nhưng nơi đó chưa được ai khai phá nên không có công trình nào đâu.” Vừa đi tiền trạm một vòng, Tiền Hải quay về báo cáo.
“Hồi trước bạn em đã sang đó rồi.” Lý Thải Ny nói – đây cũng là một trong những mục đích khi đến đây của cô nàng: “Bọn nó bảo bãi biển bên đó đẹp lắm, vừa trắng vừa mịn, để chơi tennis hay bóng rổ đều rất tuyệt. Chúng ta chỉ cần chuẩn bị lều bạt và một ít đồ ăn là được rồi.” Continue reading “[Nhà Giàu] _ 108.”