[Tra Công] _ 8.

nhung-dieu-cac-ong-bo-can-lam-khi-con-chao-doi-1

8.

Đường Kiều nhắm mắt lại. Anh không biết phải khuyên bảo Đào Phi thế nào.

Trước đây khi anh còn làm trong bệnh viện, không ít đồng nghiệp đã tranh luận về vấn đề này – một sinh mệnh không được chờ mong có được quyền đến với thế giới này không? Đứa bé trong bụng cô là vô tội, chẳng lẽ chỉ vì ba nó vô tình mà lại phải chết sao? Continue reading “[Tra Công] _ 8.”

[Tranh Sủng] _ 8.

12924613_488707031314927_1558195508381140527_n

8. Lăng mạ.

Nghe được thanh âm quen thuộc đó, Thời Thiên sửng sốt. Vô thức nhìn về phía phát ra giọng nói, cậu lập tức cứng đờ người! Người đang an nhàn ngồi trên sô pha, mỉm cười giả tạo nhìn chằm chằm vào cậu, còn ai khác ngoài Cổ Thần Hoán nữa?

Tay cậu nắm chặt lại, mạnh đến nỗi phát ra tiếng răng rắc. Continue reading “[Tranh Sủng] _ 8.”

[Tranh Sủng] _ 4.

giphy

4. Mười hai vạn!

Thời Thiên ngẩng đầu, khuôn mặt vốn giấu dưới chiếc mũ bảo hộ lập tức lộ ra. Cậu bình tĩnh nhìn Cổ Thần Hoán – rõ ràng là cả hai đang đánh đòn tâm lý với nhau, nhưng chẳng bao lâu sau, đôi mắt sắc bén đen như mực lại  quá đỗi bình tĩnh của hắn làm cậu lạnh buốt cả sống lưng. Continue reading “[Tranh Sủng] _ 4.”

[Khối Băng] _ 6.

6

6. Máy móc.

Trác Viêm ngẩn ra một lúc – rõ ràng là đáp án này đã nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn: “Anh?” Sao có thể chứ, gần đây hắn có nhận nhiệm vụ nào đâu, mà kể cả có thì cũng không chảy máu được. Lần gần nhất hắn đổ máu cũng là nửa năm trước rồi, mà lần đó chắc chắn hắn đã diệt cỏ tận gốc, căn bản là không ai còn sống để mà lấy máu hắn được… Continue reading “[Khối Băng] _ 6.”

[Khối Băng] _ 5.

5

5. Tấm poster.

Ánh nắng buổi sớm từ từ phủ khắp đường lớn ngõ nhỏ ở London. Ở một khu dân cư tư nhân xa hoa nọ, mọi người đã bắt đầu bận rộn – người thì quét đường cẩm thạch, người thì chăm sóc vườn hoa, người thì dọn dẹp nhà cửa. Tất cả đều diễn ra một cách tuần tự trong im lặng, tựa như tính cách của chủ nhân bọn họ vậy – cẩn thận, nghiêm túc với hiệu suất cao. Continue reading “[Khối Băng] _ 5.”