36.
Đào Phi gượng cười: “Sao tự dưng em lại hỏi thế?”
Không đợi anh nói gì, chủ quán lại hùng hổ gào vào mặt cô: “Tôi bảo cô làm cái gì! Không mau quét cho sạch sẽ vào, còn đứng đấy buôn chuyện nữa chắc!” Continue reading “[Tra Công] _ 36.”
36.
Đào Phi gượng cười: “Sao tự dưng em lại hỏi thế?”
Không đợi anh nói gì, chủ quán lại hùng hổ gào vào mặt cô: “Tôi bảo cô làm cái gì! Không mau quét cho sạch sẽ vào, còn đứng đấy buôn chuyện nữa chắc!” Continue reading “[Tra Công] _ 36.”
35.
Triệu Lan Chi không tin nổi vào lỗ tai mình: “Cái… Em điên rồi!”
Đường Kiều cười cười: “Thật mà. Em đã cân nhắc rất lâu rồi.” Continue reading “[Tra Công] _ 35.”
1.2
Điền Mạn Địch từ chối cho ý kiến, chỉ chăm chú quan sát khắp nhà hàngnày. Người mà Mã gia muốn cô đến tìm là kiểu người nào vậy? Y thực sự có khả năng xoay chuyển tình thế, cứu Nghĩa Lý Hòa ư? Nếu thực sự y có thể hô mưa gọi gió như thế, thì sao lại phải ẩn cư ở một tiệm cơm hẻo lánh không người biết đến thế này? Vị cao nhân này đã bao nhiêu tuổi, trông như thế nào nhỉ – cô đoán, nhất định là một vị tiền bối khí thế mưa rền gió cuốn rồi. Continue reading “[Nhất Văn Tiên] _ 1.2.”
1.1
Điền Mạn Địch và Tư Mã Cửu Long hẹn ba giờ chiều gặp nhau ở bến tàu. Hai người đều đến sớm, nhưng không nói gì với đối phương, chỉ yên lặng đứng đó hút thuốc. Continue reading “[Nhất Văn Tiên] [Xuân 2015] _ 1.1.”
34.
Đường Kiều nhìn cái bóng trên mặt đất thì biết – kẻ tấn công vẫn chưa từ bỏ ý định. Mắt thấy người nọ hạ tay xuống nhưng anh chẳng còn sức mà tránh, trong đầu chỉ còn ý nghĩ muốn Thẩm Duy Thần rời đi thật nhanh. Không thể để người vô tội bị thương vì anh được, huống gì — người đó còn là Thẩm Duy Thần. Continue reading “[Tra Công] _ 34.”
33.
Giờ ăn trưa, trong phòng ăn của trường trung học XXX.
Khắp nơi đều là thiếu nam thiếu nữ mặc đồng phục trường, cầm khay cơm đi tới đi lui. Continue reading “[Tra Công] _ 33.”
32.
Sáng hôm sau, Đường Kiều cùng Thẩm Duy Thần đến khách sạn nơi tổ chức hôn lễ. Không hổ là do Triệu gia tổ chức, hôn lễ này xa hoa cực kỳ, đến nỗi ngay cả quà tặng mỗi khách mời cũng là một cái điện thoại loại mới ra mắt trên thị trường. Cậu không chút khách sáo cầm lấy một cái: “Vừa khéo, điện thoại của mẹ cháu đã dùng được mười năm rồi.” Continue reading “[Tra Công] _ 32.”
31.
Đã hẹn hò bảy tám năm, cuối cùng Triệu Cẩm Chi và Lý Vân Thư cũng quyết định đi đến hôn nhân. Phải đợi lâu như vậy là vì Triệu Lan Chi kiên quyết bắt em trai phải học xong cái bằng tiến sĩ mới được kết hôn, hơn nữa, người lớn của Triệu gia cũng có ý như vậy. Dù sao thì nhà Lý Vân Thư cũng không phải dạng giàu có gì, môn không đăng hộ không đối, muốn lâu dài cũng khó. May là qua năm dài tháng rộng, tình cảm của họ cũng đã thuyết phục được mọi người. Continue reading “[Tra Công] _ 31.”
30.
Khi Đường Kiều được trợ lý đưa về nhà thì đã quá nửa đêm.
“Đường tổng, đến nơi rồi.” Continue reading “[Tra Công] _ 30.”
29.
Đường Kiều vội vàng quay lại, chỉ thấy một mình Thẩm Duy Thần đang vẫy vùng ở khu nước sâu, toàn thân đã bị nước nhấn chìm, chỉ còn cánh tay không ngừng giãy dụa trên mặt nước. Anh nhảy thẳng vào bể, dùng tốc độ nhanh nhất bơi về phía thằng bé. Continue reading “[Tra Công] _ 29.”