[Tra Công] _ 9.

12321352_517816755085917_4088523962897305263_n

9.

Trời càng lúc càng nóng, bụng Đào Phi cũng ngày một lớn hơn. Chẳng mấy chốc, nghỉ hè đã tới rồi.

Thi xong môn cuối cùng, Đường Kiều kiên nhẫn ngồi an ủi Triệu Cẩm Chi đang ôm đùi mình khóc rống.

“Chết rồi chết rồi, thi kém như thế này, nhất định về nhà tao sẽ chết thảm cho coi!” Continue reading “[Tra Công] _ 9.”

[Tra Công] _ 8.

nhung-dieu-cac-ong-bo-can-lam-khi-con-chao-doi-1

8.

Đường Kiều nhắm mắt lại. Anh không biết phải khuyên bảo Đào Phi thế nào.

Trước đây khi anh còn làm trong bệnh viện, không ít đồng nghiệp đã tranh luận về vấn đề này – một sinh mệnh không được chờ mong có được quyền đến với thế giới này không? Đứa bé trong bụng cô là vô tội, chẳng lẽ chỉ vì ba nó vô tình mà lại phải chết sao? Continue reading “[Tra Công] _ 8.”

[Tranh Sủng] _ 8.

12924613_488707031314927_1558195508381140527_n

8. Lăng mạ.

Nghe được thanh âm quen thuộc đó, Thời Thiên sửng sốt. Vô thức nhìn về phía phát ra giọng nói, cậu lập tức cứng đờ người! Người đang an nhàn ngồi trên sô pha, mỉm cười giả tạo nhìn chằm chằm vào cậu, còn ai khác ngoài Cổ Thần Hoán nữa?

Tay cậu nắm chặt lại, mạnh đến nỗi phát ra tiếng răng rắc. Continue reading “[Tranh Sủng] _ 8.”

[Tra Công] _ 7.

10250325_1439064059740869_6131248301565203317_n

7.

Vô số giả thiết lập tức hiện lên trong đầu Đường Kiều. Đào Phi có thai ư? Cha đứa bé là ai? Chẳng lẽ đời này cô vẫn không thoát khỏi kiếp bị Thẩm Mộ dồn vào chỗ chết sao?

Sự điên cuồng khi bị ép phải phá thai của cô lập tức lao vào tâm trí anh. Sau đó, anh đã từng đến bệnh viện thăm cô, chỉ thấy cô gái vốn đang tuổi thanh xuân mơn mởn nay lại tiều tụy nằm trên giường bệnh, đôi mắt đen thẫm vô hồn nhìn chằm chằm về phía trước. Continue reading “[Tra Công] _ 7.”

[Tra Công] _ 6.

11216834_254955224842873_441892772520176761_n

6.

Trong suốt kỳ nghỉ đông, Thẩm Mộ đã làm rất nhiều chuyện để gia – tăng – tình – cảm với Đường Kiều. Mỗi ngày ít nhất gọi một lần kèm theo ba tin nhắn, rảnh rỗi còn hẹn anh đi chơi.

Anh không thể từ chối hắn mãi được, đành phải đồng ý, nhưng mỗi lần đi đều gọi Triệu Cẩm Chi đi theo. Continue reading “[Tra Công] _ 6.”