[Nhất Văn Tiên] _ 1.2.

13417556_837508389726493_9025096409526889498_n

1.2

Điền Mạn Địch từ chối cho ý kiến, chỉ chăm chú quan sát khắp nhà hàngnày. Người mà Mã gia muốn cô đến tìm là kiểu người nào vậy? Y thực sự có khả năng xoay chuyển tình thế, cứu Nghĩa Lý Hòa ư? Nếu thực sự y có thể hô mưa gọi gió như thế, thì sao lại phải ẩn cư ở một tiệm cơm hẻo lánh không người biết đến thế này? Vị cao nhân này đã bao nhiêu tuổi, trông như thế nào nhỉ – cô đoán, nhất định là một vị tiền bối khí thế mưa rền gió cuốn rồi. Continue reading “[Nhất Văn Tiên] _ 1.2.”

[Tra Công] _ 34.

13254150_2048574825366803_1842355966843865634_n

34.

Đường Kiều nhìn cái bóng trên mặt đất thì biết – kẻ tấn công vẫn chưa từ bỏ ý định. Mắt thấy người nọ hạ tay xuống nhưng anh chẳng còn sức mà tránh, trong đầu chỉ còn ý nghĩ muốn Thẩm Duy Thần rời đi thật nhanh. Không thể để người vô tội bị thương vì anh được, huống gì — người đó còn là Thẩm Duy Thần. Continue reading “[Tra Công] _ 34.”