[Nhà Giàu] _ 108.

tumblr_naz1t02Oag1qamgpzo1_250

108.

“Tao vừa hỏi thăm rồi, ở đây có chỗ chuyên cho thuê thuyền đấy. Từ đây ta có thể đến đảo bên cạnh chơi, nhưng nơi đó chưa được ai khai phá nên không có công trình nào đâu.” Vừa đi tiền trạm một vòng, Tiền Hải quay về báo cáo.

“Hồi trước bạn em đã sang đó rồi.” Lý Thải Ny nói – đây cũng là một trong những mục đích khi đến đây của cô nàng: “Bọn nó bảo bãi biển bên đó đẹp lắm, vừa trắng vừa mịn, để chơi tennis hay bóng rổ đều rất tuyệt. Chúng ta chỉ cần chuẩn bị lều bạt và một ít đồ ăn là được rồi.” Continue reading “[Nhà Giàu] _ 108.”

[Nhà Giàu] _ 101-106.

12654641_1737514609817709_7254400157554561113_n

101.

Mộ Tiêu Vân vuốt ve chiếc điện thoại. Y có thể đoán ra phân nửa lý do Mộ Hữu Thành gọi đến đây – hẳn là vì vụ phóng viên, nhưng điều làm y tò mò là, ông ta sẽ nói cái gì cơ chứ?

Vài giây sau, y rốt cục cũng nghe máy: “Alo?”

Ở đầu bên kia, Mộ Hữu Thành vừa nghe thấy tiếng con trai liền thở phào một hơi: “Tiêu Vân, con đang ở trường à?” Continue reading “[Nhà Giàu] _ 101-106.”

[Nhà Giàu] _ 96-100.

12650998_131751357208621_3636081313335201307_n

96.

Khi Hạ Minh Hòa đến, Trần Cảnh Văn đang đứng dựa vào đầu xe hút thuốc, nhìn tàn thuốc vương vãi trên mặt đất là có thể thấy, hắn đã hút rất lâu rồi.

Hạ Minh Hòa không nhịn được nhăn mày: “Đứng đấy phơi mặt à?”

Trần Cảnh Văn không nói gì, chỉ im lặng nhìn Hạ Minh Hòa – trong mắt hắn có một loại sắc bén chưa từng thấy. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 96-100.”

[Nhà Giàu] _ 86-90.

12642524_491815277689217_2958138476030185122_n

86.

Tiếng nước chảy rào rào phát ra từ phòng tắm. Thân thể cao lớn trần trụi của thiếu niên đứng dưới vòi sen, bọt nước tí tách chảy dọc theo mái tóc của y, mê người vô cùng.

Cửa phòng tắm không đóng, nên y dễ dàng nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo trong phòng.

Mộ Tiêu Vân vớ đại cái khăn xoa xoa tóc, rồi vắt khăn lên vai, ra khỏi phòng tắm. Theo bước chân y là từng giọt nước rơi xuống đọng trên sàn nhà, trong suốt như ngọc. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 86-90.”

[Nhà Giàu] _ 81-85.

11044607_679738282135000_2896260762398821090_n

81.

Diêu Tinh Tinh xuống giường, khoác thêm áo mỏng rồi đi mở cửa sổ ra, để gió lạnh ban đêm lùa vào.

Trong lòng Mộ Hữu Thành có chút phiền muộn – chuyện của Mộ Tiêu Vân hôm nay làm ông rất giận, nhưng ông không giận Mộ Tiêu Vân, mà lại tự trách mình đã bất cẩn, cũng trách Diêu Tinh Tinh cứ khăng khăng phải đi bằng được. Nhưng giờ nghe vợ kể lại ngày xưa thời bà vẫn không có danh phận, ông không thể cáu kỉnh nữa. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 81-85.”

[Nhà Giàu] _ 76-80.

10888594_1559459740933386_5563134893246835631_n-f2e51

76.

Vừa từ chỗ Viên Hạo về, Mộ Tiêu Vân đã thấy Hạ thiếu trầm mặc đứng ở cửa trừng mắt nhìn y. Y cười cười lấy lòng, rồi dựa vào hàng rào sắt bao quanh vườn hoa, vẫy vẫy tay với Hạ thiếu.

Hạ Minh Hòa nhướn mày, nhưng vẫn ngoan ngoãn đến bên Mộ Tiêu Vân. Mặt hắn lộ rõ vẻ bất mãn, nhưng vẫn ngậm chặt miệng không nói gì. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 76-80.”

[Nhà Giàu] _ 71-75.

1927623_204267826581954_6513664927285471538_n

71.

Chuông điện thoại rung liên hồi làm Mộ Tiêu Vân vô cùng cáu kỉnh, tay y thò ra khỏi chăn, lần đến di động để ở đầu giường. Vừa sờ đến nó, y lại ngẩn ra – sao điện thoại của mình lại ở đây? Y nhớ là khi hai người lăn lộn ở phòng khách, nó vẫn ở trong túi quần y, đến khi lột quần áo ra quăng xuống đất, thì nó… Hẳn là Hạ Minh Hòa đã nhặt nó lên rồi để đây.

Người kia thật là… Continue reading “[Nhà Giàu] _ 71-75.”

[Nhà Giàu] _ 66-70.

10384521_706299886151154_8545305134389152160_n

66.

“Sẽ không quấy rầy chúng ta?” Mộ công tử nhướn mày, cười như không cười nhìn Hạ Minh Hòa. Hiển nhiên, Hạ thiếu của chúng ta còn có ẩn ý khác.

“Ừ, sẽ không quấy rầy chúng ta đâu.” Hạ Minh Hòa kiên định nhìn thẳng vào mắt Mộ Tiêu Vân.

“Sẽ không quấy rầy chúng ta làm gì?” Ghế sau của taxi chật chội, đối với thân hình dài ngoằng của cả hai người mà nói, đúng là không thoải mái tí nào. Không gian nhỏ hẹp, không khí ái muội luẩn quẩn giữa hai người. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 66-70.”

[Nhà Giàu] _ 61-65

1377400_204267903248613_591498020054965888_n

61.

“Reng reng reng…” Tiếng chuông không hợp thời vang lên, nhưng lần này là từ điện thoại của Mộ Tiêu Vân.

Hạ Minh Hòa đè lên người y không chịu buông ra: “Vân Vân…Vân Vân à…” Hắn dán bên tai Mộ Tiêu Vân, lẩm bẩm lặp đi lặp lại, vật cứng cứ ma sát lên đùi y – thật muốn cứ như vậy mà tiến vào. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 61-65”

[Nhà Giàu] _ 51-55.

2013CL-277

51.

“Không, có chuyện gì à?” Mộ Hữu Thành không phải là loại người hay nói dối.

Mặc dù mọi chuyện đi đến ngày hôm nay là do Mộ Hữu Thành phản bội vợ trước, nhưng Mộ Tiêu Vân vẫn tin tưởng nhân cách của ông, vì vậy nếu Mộ Hữu Thành nói không có, y sẽ tin.

“Dạ không có gì, con có chút việc sẽ gọi lại cho ba sau.” Continue reading “[Nhà Giàu] _ 51-55.”