Tác phẩm: Nếu em rơi lệ, anh cũng sẽ khóc _ 你流泪时我会哭 .
Tác giả: ???
Thể loại: hiện đại, ngược đến phát điên.
Độ dài: 26 chương ( 150 trang word.) Continue reading “[Raw] [Ngược] Nếu em rơi lệ, anh cũng sẽ khóc _ ???”
Tác phẩm: Nếu em rơi lệ, anh cũng sẽ khóc _ 你流泪时我会哭 .
Tác giả: ???
Thể loại: hiện đại, ngược đến phát điên.
Độ dài: 26 chương ( 150 trang word.) Continue reading “[Raw] [Ngược] Nếu em rơi lệ, anh cũng sẽ khóc _ ???”
4. Sóng gió nổi lên.
Một mình Trác Viêm thuê một phòng trọ gần trường học, mà quán bar không xa phòng trọ lắm, nên hắn thong thả đi bộ về nhà.
Nơi hắn trọ là một khu chung cư cũ nhìn khá đơn giản, mỗi lần bước đi là sàn gỗ dưới chân lại cót két kêu lên. Phòng của hắn nằm ở tầng cao nhất, có gác xép kèm theo, nên hắn liền kê một cái ghế dựa cạnh khung cửa sổ, để đêm nào cũng có thể nhìn thẳng ra bầu trời đầy sao ngoài kia. Continue reading “[Khối Băng] _ 4.”
3.
Về nhà thấy xe của Đường Hoài Chương trong gara, Đường Kiều khá ngạc nhiên. Là một bác sĩ, phần lớn thời gian ông đều dùng để xử lý công việc; dù thỉnh thoảng được nghỉ thì cũng ra ngoài xã giao cả. Quan hệ giữa anh và ông luôn rất lạnh nhạt – trước khi mẹ anh mất thì còn tạm được, bây giờ thì hai người chẳng mấy khi nói chuyện với nhau nữa. Continue reading “[Tra Công] _ 3.”
23.
Mở mắt ra, thấy khung cảnh trước mắt, Higashi ngỡ như mình đang mơ. Nhéo má người trước mắt một cái, thấy hắn “Á” một tiếng y mới thở phào: “Hóa ra đúng là mơ thật!”
“Người bị véo là tôi, đương nhiên là cậu không đau rồi.” Kori xoa xoa mặt mình – Higashi ra tay không nhẹ chút nào, làm hắn đau đến suýt khóc. Continue reading “[Khí Tử] _ 23 + 24.”
115.
Bị con trai dập thẳng máy, Mộ Hữu Thành rõ ràng là không vui, nhíu chặt mày lại.
“Sao thế?” Lúc này, cả nhà ông đang ra ngoài chơi – toàn thể công ty đi du lịch để mừng sự kiện niêm yết thành công, bây giờ đang ở khách sạn. Mộ Hữu Thành vốn đang vui vẻ khi nhận được điện thoại của con trai, nhưng giờ tâm trạng ông lại rối tung lên. Ông đã quên mất một việc – y không thích Diêu Tinh Tinh là thật, nhưng y lại càng hận chính ông hơn. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 115.”
3. Ngon!
Trác Viêm ghì mạnh tay hơn, giữ chặt người nọ trong lòng để đầu lưỡi của mình có thể xâm nhập sâu hơn nữa. Tiếng nước lép nhép dâm loạn vang lên giữa hai đôi môi đang ma sát làm hắn phấn khích cực độ, dường như toàn thân cũng run rẩy lên. Continue reading “[Khối Băng] _ 3.”
2.
Trong nháy mắt ấy, Đường Kiều tưởng như mình đã rơi vào một giấc mộng mãi mãi không thể tỉnh lại.
Anh giật mình mở mắt, nhận ra mình đang nằm úp sấp trên cái bàn đầy sách vở, ở chỗ trống duy nhất trên bàn đặt một tờ giấy, trên đó ghi chi chít tên một người – Thẩm Mộ. Continue reading “[Tra Công] _ 2.”
21.
Mấy ngày sau, Higashi xuất viện.
Dự án với Doumoto vừa mới bắt đầu nên y không cho phép mình được nghỉ ngơi – dù sao thì trong nhà còn có Nakano, có gì nhờ anh ta là được, không cần phải ở lại bệnh viện nữa. Hơn nữa ông chủ của y còn đang muốn lấy lòng người tình bé nhỏ kia kìa, thân là leader của dự án kiêm thư ký của tổng giám đốc, y thấy mình có trách nhiệm phải giúp đỡ người ta. Continue reading “[Khí Tử] _ 21+22.”
114.
Từ nhà bà Mộ trở về đã là bảy giờ tối, ai về thẳng nhà nấy luôn. Mộ Tiêu Vân ngồi trên xe, vẻ mặt thờ ơ lãnh đạm, tựa như lần đầu Hạ Minh Hòa gặp y vào năm năm trước vậy.
“Đang nghĩ gì thế?” Dừng xe ở ven đường, Hạ thiếu hạ cửa kính xuống để gió đêm thổi vào, xua tan đi những sầu lo của bà xã. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 114.”
2. Trò chơi đen tối.
“Sao rồi?” Thấy Trác Viêm về, mấy thằng “bạn tốt” vội xông lên hỏi.
Hắn tủm tỉm cười nhìn cả đám, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Tao đã thất bại bao giờ chưa?”
Mắt Eric sáng bừng lên, chỉ muốn nhảy lên vỗ tay cái bốp: “Thế nghĩa là được rồi? OMG OMG!” Gã hào hứng hô lên: “Trác Viêm mày được lắm được lắm!” Continue reading “[Khối Băng] _ 2.”