14. 36 kế.
Editor: Seven Oxox.
Beta: Xett. Continue reading “[Tranh Sủng] _ 14.”
24.
Cậu cả nhà họ Triệu đã như thế, Đường Kiều đành phải ăn tạm ít cơm văn phòng cho qua bữa. Từ khi đi làm đến giờ, phần lớn đồ ăn vào bụng anh đều là kiểu thức ăn nhanh thế này, làm cái dạ dày vốn quen được nuông chiều của anh bắt đầu biểu tình, nhai được vài miếng liền bỏ đũa. Continue reading “[Tra Công] _ 24.”
23.
Thẩm Duy Thần quay lại nhìn mẹ, Đào Phi liềm mỉm cười cổ vũ nó.
Đường Kiều dẫn nó vào phòng tắm. Đây là lần đầu tiên nó thấy cái bồn tắm to thế này, hai mắt sáng lên, vẻ mặt nóng lòng muốn thử. Thấy vậy, anh chỉ cười: “Đừng nghịch nước lâu quá đấy.”
Nó xấu hổ thè lưỡi: “Cháu có muốn nghịch đâu ╭(╯ε╰)╮” Continue reading “[Tra Công] _ 23.”
22.
Thành phố S vào hè nắng chói chang, ở trạm tàu hỏa vốn đông đúc nhiều người thì còn nóng nực hơn nữa. Continue reading “[Tra Công] _ 22.”
20.
Triệu Lan Chi và Đường Kiều liếc nhìn nhau, hoàn toàn không có vẻ giật mình của kẻ bị – bắt – gian – tại – trận, tiếp tục đi như thể không nghe thấy gì.
Khi đi ngang qua Thẩm Mộ, tay anh đột nhiên bị nắm lại. Anh dừng bước, quay sang nhìn hắn tỏ ý khó hiểu. Continue reading “[Tra Công] _ 20.”
19.
Trở về thành phố S, Đường Kiều bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ mình nên chọn trường nào. Kiếp trước, để đi theo Thẩm Mộ mà anh kiên quyết chọn Đại học Y ở thành phố B, nhưng bây giờ anh không muốn để bất cứ ai ảnh hưởng đến quyết định của mình nữa. Continue reading “[Tra Công] _ 19.”
18.
Cảm thấy có gì đó bất thường, Đường Kiều vội xông lên tầng – liền thấy con chó trắng đang sủa không ngừng, Thẩm Duy Thần đang đứng ngẩn ra và Đào Bách đang ngồi bệt trên cầu thang, ôm cái chân đầm đìa máu khóc lớn.
Nhìn thấy anh, rốt cục Thẩm Duy Thần cũng định thần lại, rụt rè kêu: “Chú, chú Đường.” Continue reading “[Tra Công] _ 18.”
17.
Ăn tối xong, ba người nói tạm biệt với Đào Phi. Cô ôm Thẩm Duy Thần đang gặm ngón tay đứng ở cửa, híp mắt cười tiễn bọn họ.
Đường Kiều nói: “Cô, bữa cơm hôm nay ngon lắm, bọn em cảm ơn cô nhiều.” Continue reading “[Tra Công] _ 17.”
16.
Thẩm Duy Thần đứng im không nhúc nhích, chỉ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào thiếu niên anh tuấn đang đứng trước mặt mình.
Đường Kiều hơi sốt ruột, liền bế thằng nhóc lên: “Mẹ cháu đâu rồi?” Continue reading “[Tra Công] _ 16.”