4. Sóng gió nổi lên.
Một mình Trác Viêm thuê một phòng trọ gần trường học, mà quán bar không xa phòng trọ lắm, nên hắn thong thả đi bộ về nhà.
Nơi hắn trọ là một khu chung cư cũ nhìn khá đơn giản, mỗi lần bước đi là sàn gỗ dưới chân lại cót két kêu lên. Phòng của hắn nằm ở tầng cao nhất, có gác xép kèm theo, nên hắn liền kê một cái ghế dựa cạnh khung cửa sổ, để đêm nào cũng có thể nhìn thẳng ra bầu trời đầy sao ngoài kia. Continue reading “[Khối Băng] _ 4.”







