Author: Duy Ngã 唯我 — Seven OxO
[Nhà Giàu] _ 110.
110.
“Giấy trắng mực đen rồi, bây giờ mày định thế nào?” Từ Nham giơ tờ cam kết ra.
“Im đi.” Trần Cảnh Văn liếc hắn: “Tao có định chối đâu, mày lo làm gì? Còn sợ đêm nay nó không dám đến phòng tao kìa.” Hắn khiêu khích nhìn sang Từ Nham. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 110.”
Protected: [Rồng x Rồng] _ Chương 2.
[Nhà Giàu] _ 109.
109.
Hạ Minh Hòa vẫn chìm trong suy nghĩ của mình.
“Sao thế? Khó nói lắm à?” Thấy hắn không trả lời, Mộ Tiêu Vân hào hứng hỏi lại.
Trần Cảnh Văn kiêu ngạo như thế hẳn là có lý do, nhưng Từ Nham nhất định cũng không tệ, không thì hắn cũng không ứng chiến làm gì. Y tự biết mình cũng như Từ Nham – chỉ muốn hóng vui thôi à ~ Continue reading “[Nhà Giàu] _ 109.”
Protected: [Rồng x Rồng] _ Chương 1.
[Nhà Giàu] _ 108.
108.
“Tao vừa hỏi thăm rồi, ở đây có chỗ chuyên cho thuê thuyền đấy. Từ đây ta có thể đến đảo bên cạnh chơi, nhưng nơi đó chưa được ai khai phá nên không có công trình nào đâu.” Vừa đi tiền trạm một vòng, Tiền Hải quay về báo cáo.
“Hồi trước bạn em đã sang đó rồi.” Lý Thải Ny nói – đây cũng là một trong những mục đích khi đến đây của cô nàng: “Bọn nó bảo bãi biển bên đó đẹp lắm, vừa trắng vừa mịn, để chơi tennis hay bóng rổ đều rất tuyệt. Chúng ta chỉ cần chuẩn bị lều bạt và một ít đồ ăn là được rồi.” Continue reading “[Nhà Giàu] _ 108.”
[Nhà Giàu] _ 101-106.
101.
Mộ Tiêu Vân vuốt ve chiếc điện thoại. Y có thể đoán ra phân nửa lý do Mộ Hữu Thành gọi đến đây – hẳn là vì vụ phóng viên, nhưng điều làm y tò mò là, ông ta sẽ nói cái gì cơ chứ?
Vài giây sau, y rốt cục cũng nghe máy: “Alo?”
Ở đầu bên kia, Mộ Hữu Thành vừa nghe thấy tiếng con trai liền thở phào một hơi: “Tiêu Vân, con đang ở trường à?” Continue reading “[Nhà Giàu] _ 101-106.”
[Nhà Giàu] _ 96-100.
96.
Khi Hạ Minh Hòa đến, Trần Cảnh Văn đang đứng dựa vào đầu xe hút thuốc, nhìn tàn thuốc vương vãi trên mặt đất là có thể thấy, hắn đã hút rất lâu rồi.
Hạ Minh Hòa không nhịn được nhăn mày: “Đứng đấy phơi mặt à?”
Trần Cảnh Văn không nói gì, chỉ im lặng nhìn Hạ Minh Hòa – trong mắt hắn có một loại sắc bén chưa từng thấy. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 96-100.”
[Nhà Giàu] _ 91-95.
91.
Hạ Minh Hòa chỉ đơn giản là thích đứng ở ngoài xe chờ Mộ Tiêu Vân – để khi y tìm xe, thứ đầu tiên y thấy sẽ là mình; tương tự, hắn cũng sẽ là người đầu tiên thấy Mộ Tiêu Vân khi y bước ra.
Đó chỉ là một loại cảm giác thôi – nếu đột nhiên hỏi hắn vì sao lại thế, hắn không tài nào trả lời được. Vì vậy, Hạ thiếu mở to hai mắt, vô tội nhìn Mộ Tiêu Vân. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 91-95.”
[Nhà Giàu] _ 86-90.
86.
Tiếng nước chảy rào rào phát ra từ phòng tắm. Thân thể cao lớn trần trụi của thiếu niên đứng dưới vòi sen, bọt nước tí tách chảy dọc theo mái tóc của y, mê người vô cùng.
Cửa phòng tắm không đóng, nên y dễ dàng nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo trong phòng.
Mộ Tiêu Vân vớ đại cái khăn xoa xoa tóc, rồi vắt khăn lên vai, ra khỏi phòng tắm. Theo bước chân y là từng giọt nước rơi xuống đọng trên sàn nhà, trong suốt như ngọc. Continue reading “[Nhà Giàu] _ 86-90.”







