[Thứ Tử] _ 083.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Duy Ngã

083. Ninh Như Hải nổi giận

“Lý do trấn Hương Hà không trồng trọt được nằm ở đây.” Hô Diên Nguyên Thần nói: “Bất kể hải tặc trộm được gì, từ vàng bạc châu báu hay lương thực, chỉ cần có chống lưng vững chắc thì đều bán đi được. Duy chỉ có một thứ, mà dù có chống lưng vững đến mấy thì nó vẫn là một củ khoai nóng bỏng tay.”

Ninh Uyên hiểu ra ngay: “Ý ngươi là muối?”

“Xưa nay, thương nhân buôn muối đều được Hoàng thượng bảo hộ, vì họ là mạch máu kinh tế tối quan trọng của hoàng thất. Dù là ở đất nước nào, thì buôn lậu muối cũng đều là tội lớn. Nếu hải tặc trộm được muối, thì dù có ô dù to đến mấy họ cũng không dám mạo hiểm bán ra ngoài đâu, nên chỉ có thể xử lý tại chỗ.”

Hắn chỉ về một bên sườn núi khác: “Gần đây có một con suối, họ sẽ đổ toàn bộ muối trộm được vào đó. Mà khi con suối kia chảy xuống đồng bằng, nó sẽ hòa vào cùng dòng chảy cung cấp nước cho toàn bộ ruộng nương.”

Y không hiểu: “Nhưng thứ đầu tiên ta kiểm tra là nguồn nước mà, rõ ràng nước tưới tiêu ruộng rất bình thường?”

“Vì ngươi luôn kiểm tra vào ban ngày. Những hải tặc này luôn đổ muối vào ban đêm, chờ sáng hôm sau ngươi đến kiểm tra thì muối đã theo nước ngấm vào ruộng đất hết rồi; nên hoa màu thì vẫn không trồng được, và nước thì vẫn bình thường. Ngươi hiểu chưa?”

Ninh Uyên ngẫm nghĩ một lúc, thấy thực sự rất có lý – y luôn kiểm tra vào ban ngày, nhưng nước thì luôn lưu chuyển, nếu tối nào cũng có một lượng muối lớn lặng lẽ ngấm xuống ruộng nương thật, thì sáng hôm sau y có kiểm tra thế nào cũng không thu được kết quả gì.

Thì ra, bí ẩn nằm ở đây.

“Còn một việc nữa, ta nghĩ hẳn ngươi sẽ rất hứng thú.” Hắn nói tiếp: “Đám hải tặc này sẽ định kỳ gặp người từ trong thành Giang Châu ra, ngươi nghĩ người kia là ai?”

“Là người Ninh phủ ta!” Y đáp ngay lập tức.

Hắn sửng sốt: “Sao ngươi…”

Y không nói gì, cảm giác rất rõ ràng rằng – mối bận tâm vẫn luôn canh cánh trong lòng mình nay đã được tháo gỡ rồi.

Người chống lưng cho đám hải tặc này nhất định là Đại phu nhân. Nhà mẹ đẻ của Nghiêm thị vốn là giang hồ, xưa nay không thiếu qua lại với các thế lực phản triều đình. Để duy trì cuộc sống xa hoa của mình và nuôi dưỡng con ma bệnh là Ninh Trạm, bà ta nhất định phải có nguồn thu khác. Mà nếu bà ta hoặc gia tộc bà ta đứng ra hỗ trợ đám hải tặc này tiêu thụ được hàng, thì tất nhiên sẽ thu được về cuồn cuộn ngân lượng – đây là một mối buôn bán không vốn vạn lời!

Nhìn những rương hàng trên xe ngựa kia – chỉ tính riêng kim khí ngân khí đã có đến vài rương. Hẳn là đám hải tặc này rất có kinh nghiệm, đều trộm được từ thuyền buôn bán của Hoàng gia, nên trộm được thứ gì cũng là trân phẩm giá trị liên thành.

“Nên mấy hôm nay ngươi thoắt ẩn thoắt hiện… là đang theo dõi đám người này? Sao mà ngươi phát hiện ra họ vậy?” Hiểu rõ chân tướng rồi, y mới tỉnh táo lại, lòng thầm cảm kích hắn vô cùng, song cũng tò mò về động cơ của hắn.

“Chó ngáp phải ruồi thôi.” Hắn tự hào cọ cọ mũi: “Thấy ngươi khổ não về chuyện hoa màu quá, mà ta thì cũng nhàn rỗi, nên muốn trợ giúp một phen. Ngươi toàn ngủ sớm dậy sớm, còn ta là kiểu cú đêm, có đêm không ngủ được bèn chạy đến kênh ở thượng du bơi lội một phen. Ngờ đâu lại nhận ra – nước suối trong veo ban ngày đến đêm lại mặn chát, nên ta mới lần mò theo, rồi tìm ra chỗ này đây.”

Không chỉ thế, ngươi còn giúp ta tóm được cái đuôi lớn của Đại phu nhân nữa – Ninh Uyên thầm khen vậy, nhưng không nói ra. Y vui không chịu được, nếu tính y vốn không bình tĩnh thì đã sớm ôm hôn khuôn mặt lấm lem của hắn rồi.

Phát hiện ra chân tướng rồi, y không đánh rắn động cỏ mà quay về điền trang cùng Hô Diên Nguyên Thần. Hỏi hắn lịch trình chính xác ngày đám hải tặc gặp người từ Giang Châu rồi, y mau chóng lập ra một kế sách.

Gần đây, Tào Quế Xuân sầu não vô cùng.

Cái hạn một tháng mà Đại hoàng tử cho để tìm ra kẻ đầu sỏ sau vụ thuyền rồng đã đến gần, nhưng ngay cả cái bóng của người kia ông cũng không tìm ra nổi. Cùng quẫn quá, ông đã định bắt bừa một tử tù trong lao ra để gánh tội thay. Tuy có thể qua loa cho xong lần tai họa này, nhưng bản thân ông biết – sau vụ này, địa vị của Giang Châu đô đốc là ông đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Mấy năm nay ông làm đô đốc vốn chẳng có thành tựu gì đáng kể, dính vết nhơ này rồi, chỉ cần sau này hơi gió động cỏ lay một cái là sẽ bị tước mũ cánh chuồn ngay!

Vậy nên ông rất lo – bây giờ tốt nhất là phải làm ra được chuyện gì đó để toàn bộ dân chúng Giang Châu thay đổi cái nhìn về mình mới được. Nhưng làm gì thì được đây?

Trời không phụ người có lòng – khi Tào Quế Xuân đang đau đầu cùng cực, thì chợt nhận được một phong thư nặc danh.

Trong thư lời ít ý nhiều, đại ý là gần trấn Hương Hà có một nhóm hải tặc vô cùng ngang ngược, kính xin Tào đô đốc lấy danh mệnh quan triều đình để tra quét, tạo phúc cho dân chúng. Thư còn viết rõ ràng địa điểm và thời gian xuất hiện của đám hải tặc nọ, để Tào Quế Xuân chỉ cần cầm quân đến bắt là được.

Nhận được tin tức này, Tào Quế Xuân không dám khinh thường – tuy không kịp kiểm tra xem lá thư này là thật hay giả, nhưng ông không thể bỏ qua cơ hội khuếch trương danh tiếng này được!

Tối nay trời quang. Thủ lĩnh đám hải tặc – lão Ngô – dẫn đầu ba xe ngựa chở đầy đồ đạc, đứng chờ ở con đường nhỏ yên tĩnh dưới chân núi.

Lần này họ rất hời – thế mà lại trộm được rất nhiều châu báu trang sức, nếu bán được hết thì phải thu về hơn vạn lượng bạc. Gã làm hải tặc nhiều năm như thế, nhưng may mắn thế này thì không nhiều, nên giờ vui vẻ vô cùng. Song, gã cũng rất buồn bực.

Vì lý do an toàn, hải tặc bọn họ không thể tự bán hàng trộm được mà phải thông qua một bên thứ ba. Nghiêm phu nhân của thành Giang Châu là người hợp tác lâu năm với gã, nhưng người đàn bà này lại rất tham lam. Lúc đầu thì còn ổn, hai bên chia đều 5:5; nhưng càng về sau bà ta càng ép giá, hẳn là biết nếu không tìm bà ta thì nhất thời gã cũng không tìm được ai, nên lại càng ép tợn. Huống gì, hải tặc vốn là nghề nghiệp nguy hiểm, vì an toàn của bản thân nên họ cũng ít có xu hướng tìm khách mới; nên bà ta càng được thể lấn tới.

Lão Ngô quay lại nhìn xe ngựa sau lưng – cả chỗ hàng trị giá hơn vạn lượng bạc này, chỉ sợ bà mụ kia chỉ chịu trả gã hai ba ngàn lượng thôi, còn đâu bà ta sẽ nuốt hết. Bọn gã mạo hiểm thế nào, bỏ cả máu và mồ hôi mới kiếm được chỗ hàng này, không thể để bà ta ăn trắng mặc trơn như thế mãi được. Hôm nay phải mặc cả một phen mới được – Gã thầm nghĩ.

Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc áo bào trắng bước đến từ cuối đường. Ông ta nhìn ngó xung quanh, nhanh chóng đến trước mặt lão Ngô rồi nói ám hiệu: “Thiên vương cái địa hổ.”

“Bảo tháp trấn hà yêu.” Lão Ngô thành thục đáp lại, đoạn ngạc nhiên: “Trông tiên sinh lạ quá, lão bá bình thường hay đến gặp bọn ta đâu?”

“Hôm nay ông ấy được phu nhân phân đi làm việc khác rồi, ta đến thay.” Người trung niên nọ trầm giọng đáp, liếc ra xe ngựa phía sau lão Ngô. Lão Ngô hiểu ý, mở hé một rương hàng ra, lộ ra kim khí tinh xảo bên trong: “Hàng này cực tốt, tổng cộng trị giá phải hơn vạn lượng. Tất cả đều do huynh đệ bọn ta liều mạng mới lấy về được; bọn ta chỉ cần năm ngàn lượng, còn lại là của phu nhân hết.”

“Năm ngàn lượng? Quá nhiều rồi.” Đối phương nhướn mày: “Gần đây phu nhân không dư dả mấy, mà muốn xử lý hết chỗ hàng này cũng mất rất nhiều công sức. Một ngàn tám trăm lượng bạc, không thể nhiều hơn nữa!”

Nghe thấy cái giá này, mặt lão Ngô hơi méo đi. Dự tính xấu nhất của gã là hai ngàn, nhưng thực tế còn bị ép giá tợn hơn; sao gã có thể bằng lòng được, hừ mạnh một tiếng: “Phu nhân đang trêu đùa chúng ta hay sao? Tuy huynh đệ bọn ta cần phu nhân thật đấy, nhưng cũng không phải loại dễ bị bắt nạt. Nếu phu nhân ép uổng quá thì ta cũng không còn gì muốn nói nữa, chỗ hàng này phu nhân không muốn thì cũng có người khác muốn!” Dứt lời, gã ra lệnh với thủ hạ phía sau: “Chúng ta đi!”

Nhưng gã chờ một lúc, mà không thấy người phía sau có động tĩnh gì. Quay lại thì thấy — tất cả thủ hạ của gã đã bị đánh ngất tự bao giờ, đang sõng soài trên đất, mà trên xe ngựa là một nam nhân trẻ tuổi miệng ngậm cọng cỏ, đương nở nụ cười vô cùng “hàm ý” với gã.

Nhất thời gã hiểu — Nghiêm phu nhân đang muốn trắng trợn cướp không hàng của gã!

“Các ngươi… Các ngươi…!” Tuy gã cũng biết chút võ mèo cào, nhưng so với người có thể lẳng lặng đánh bại tất cả thủ hạ của gã thì rõ ràng gã chẳng là gì. Gã không phải kẻ ngốc, hơi lùi về phía sau, sẵn sàng quay đầu chạy trốn.

Thấy lão Ngô muốn chạy, người trung niên kia giả bộ muốn xông lên. Gã lập tức chạy vào rừng cây, vừa chạy vừa dọa với lại: “Bảo bà già kia chờ đấy! Hôm nay mụ dám làm ra chuyện thế này, nhất định bang Lão Ngô chúng ta sẽ không bỏ qua đâu!”

“Lão Ngô cầm đầu bang tên là bang Lão Ngô à, đúng là…” Gã vừa mới biến mất, phía sau một gốc đại thụ gần đó chợt bước ra một thiếu niên áo trắng. Mà người trung niên vừa nói chuyện với lão Ngô lúc nãy cũng giật ria mép ra – chính là Chu Thạch.

Chu Thạch vuốt mồ hôi bên trán – dù vừa nãy hắn diễn cũng ra hồn lắm, nhưng vốn hắn không phải người biết nói xạo, nên đã căng thẳng đến mồ hôi ướt đẫm toàn thân.

Ninh Uyên mở một rương hàng ra, cầm một thỏi vàng nhìn một lúc rồi trả về chỗ cũ, đoạn bảo Chu Thạch: “Bên Tào đô đốc đã làm gì chưa?”

Chu Thạch gật đầu: “Sáng sớm nay đã dẫn binh khỏi thành, hơn nữa, lão gia cũng đi theo.”

“Phụ thân ư?” Y chợt nhoẻn miệng cười: “Đúng là niềm vui bất ngờ đấy… Ta quên mất, nếu Tào đô đốc muốn động đến quân binh thì buộc phải nhờ đến vị phụ thân làm quan thủ thành của ta nhỉ? Nếu giờ không phải xử lý chỗ hàng này, thì ta thực sự muốn đến đó xem kịch vui đấy.”

Ninh phủ.

Trong Thụy Ninh viện, Nghiêm thị đang tự mình trông bếp.

Trong nồi là canh hoa quế bà tự tay làm, có bỏ thêm sâm núi vào nhân. Sâm núi ích dương bổ thận, cho nam tử dùng là hợp nhất, không chỉ bồi bổ thân thể mà còn tăng lực kéo dài trong chuyện chăn gối.

Thực ra mấy ngày qua, Nghiêm thị rất đau đầu. Cái chết của Triệu Sơn làm bà cảm nhận rõ sức uy hiếp của Ninh Uyên hơn bao giờ hết. Bà cứ nghĩ giữ Hinh Nhi trong tay là đủ để làm y sợ ném chuột vỡ đồ rồi; ai dè lại khéo quá hóa vụng, làm cho Đường Ánh Dao vẫn luôn an phận thủ thường kia bắt đầu vùng dậy, tranh giành yêu thương của lão gia với bà.

Mà điều làm bà ngạc nhiên nhất chính là – lý do mấy năm nay Ninh Như Hải bỏ mặc Đường Ánh Dao trong Tương Liên viện là vì năm xưa ả ta đã lén lút vụng trộm với người khác, cứ tưởng lão gia rất hận ả, ai ngờ ả chỉ cười cười nói nói mấy câu, đánh một khúc đàn hát một bài ca, là đã câu hết thần hồn lão gia đi rồi! Chỉ trong nháy mắt, lão gia đã cưng chiều ả ta hơn Đại phu nhân là bà gấp trăm ngàn lần!

Nghiêm thị tức giận cùng cực, đã thế Đường thị lại còn thường xuyên đến khiêu khích quyền uy của bà nữa! Vốn bà muốn trừng trị Đường thị ngay lập tức, nhưng đúng lúc này đại phu chữa trị cho Ninh Trạm lại đến. Cân nhắc nặng nhẹ hai bên, Nghiêm thị đành phải tạm gạt hết mọi chuyện sang một bên, chuyên tâm phối hợp với đại phu chăm sóc con trai mình trước đã.

Bây giờ, Ninh Trạm đã khỏe lên nhiều rồi, thậm chí không phải lúc nào cũng nằm trong phòng thảo dược nữa, mà đã có thể ra ngoài đi lại. Nghiêm thị vừa vui vì con mình khỏe, vừa mừng vì cuối cùng cũng rảnh rỗi đi xử lý người cần xử lý.

Hôm qua bà ngọt nhạt đến miệng lưỡi khô khốc, cuối cùng cũng xin được Ninh Như Hải đến ngủ qua đêm ở viện bà đêm nay. Chắc chắn với bát canh nhân sâm này, lại thêm bà thổi gió bên gối, khơi lên lửa giận của Ninh Như Hải về việc Đường Ánh Dao vụng trộm năm xưa, thì ả kỹ nữ đó sẽ không còn nhảy nhót được nữa rồi.

Còn Ninh Uyên à? Rốt cục thằng nhãi đó có người chống lưng hay không thì bà phải cẩn thận tra xét lại đã – chuyện của Triệu Sơn như một khối đá tảng đè nặng tim bà, một ngày không biết rõ chân tướng là một ngày bà càng thấp thỏm hơn.

Lão gia ra ngoài cả ngày rồi, không biết đã về chưa… Nghiêm thị ngẩng lên nhìn ra bầu trời đen nhánh ngoài cửa sổ, mắt phải khẽ giật lên.

Canh đã chưng xong, bà tắt bếp đi, mở vung nồi ra, hài lòng với mùi hương canh tỏa ra, múc ra bát rồi tự tay bưng ra ngoài.

Đúng lúc này, Từ ma ma hoảng hốt chạy vào: “Phu nhân ơi hỏng rồi! Hỏng rồi!”

“Ồn ào gì đấy!” Nghiêm thị trừng mắt nhìn Từ ma ma: “Không thấy ta đang bận à!”

“Không phải phu nhân ơi, lão gia… lão gia…” Từ ma ma mới nói được nửa câu thì quản gia đã bước vào, còn dẫn theo hai hạ nhân cường tráng. Quản gia không nói gì nhiều, chỉ thở dài: “Mau dẫn người đi.”

Nghiêm thị đương không hiểu gì cả, thì hai hạ nhân kia đã xông đến, một trái một phải túm lấy bà. Bà bị giật mình, bát canh trên tay rơi nghiêng xuống đất, tỏa hơi nóng nghi ngút.

“Làm càn! Các ngươi đang làm gì đây!” Nghiêm thị không thể tin nổi là những hạ nhân hạ đẳng này dám động đến mình, giận dữ hét: “Quản gia ngươi điên rồi phải không! Còn không mau buông ta ra!”

“Xin phu nhân thứ tội, ta chỉ làm theo ý lão gia mà thôi. Giờ lão gia đang chờ phu nhân trong chính sảnh, tốt nhất là phu nhân nên đi cùng ta đi.” Quản gia cũng sờ sợ, không dám nhìn thẳng vào mắt bà, chỉ ra lệnh cho hai hạ nhân kia dẫn bà đến chính sảnh. Từ ma ma không biết cứu vãn thế nào, đành phải đi theo.

Trong chính sảnh chỉ có mình Ninh Như Hải đang ngồi đó, xung quanh yên tĩnh vô cùng. Hẳn là gã mới về, khôi giáp trên người vẫn chưa kịp cởi, ngồi im ở đó trông như sát thần.

Nghiêm thị bị hai tráng hán kéo vào chính sảnh. Được thả ra rồi, bà xoa xoa cổ tay bị nắm đau, nhìn Ninh Như Hải mà vẫn chưa hiểu gì. Bà đoan trang mỉm cười: “Lão gia muốn gọi thiếp đến thì cứ gọi là được, sao phải…”

Nhưng bà chỉ nói được nửa câu, vì Ninh Như Hải đã bật dậy nhanh như chớp, sải bước đến gần bà, vung tay lên tát thật mạnh vào mặt bà!

Ninh Như Hải là người luyện võ, lại làm tướng quân lâu năm, sao ra tay có thể nhẹ được. Nghiêm thị bị tát mà tối sầm mặt mũi, suýt nữa người đã văng ra xa. Bà ngã phịch xuống đất, nhất thời mất hết giác quan, chỉ cảm nhận được vị rỉ sắt đầy trong miệng – hẳn là máu.

Bà ta gả cho Ninh Như Hải đã mấy chục năm, vẫn luôn là Đại phu nhân bao dung hiền huệ; đừng nói là tát, mà ngay cả quát lớn Ninh Như Hải cũng ít khi làm với bà. Thế mà hôm nay ông ta không chỉ ra tay, mà còn ra tay mạnh đến mức thấy máu!

Nghiêm thị không thể tin nổi, trân trối nhìn Ninh Như Hải: “Lão gia, vì sao…”

“Ngươi còn không biết ngượng à!” Ninh Như Hải tức giận quá đỗi, chuẩn bị xông lên đá thêm phát nữa. May là Từ ma ma nhạy bén nhào tới, ôm chặt lấy chân gã: “Lão gia ơi! Phải nói chuyện rõ ràng đã ạ! Phu nhân yếu ớt, không chịu được đâu!”

“Hừ! Lão nô xảo quyệt này, thấy phu nhân phạm sai lầm mà không biết khuyên nhủ, hẳn cũng là đồng phạm nhỉ!” Thấy Từ ma ma dám ngăn cản mình, Ninh Như Hải càng giận điên lên.

Dù gì Nghiêm thị cũng là chính thê của gã, gã không thể làm gì quá đáng quá được. Nhưng Từ ma ma chỉ là một nô tài mà thôi, không cần nhiều cố kỵ đến thế. Trong cơn giận dữ, gã xách thẳng áo Từ ma ma lên, bàn tay to như quạt hương hồ vả liên tục xuống mặt đối phương.

Từ ma ma giãy dụa điên cuồng, kêu gào thảm thiết. Nhưng bà ta đã lớn tuổi, sao có thể đọ lại Ninh Như Hải được, bị tát đến đầu váng mắt hoa, đầu lưỡi như sắp văng ra ngoài.

Thấy Từ ma ma bị đánh như thế, tất nhiên Nghiêm thị không đành lòng, nhưng bà ta lại khiếp sợ nhiều hơn – trước giờ Ninh Như Hải chưa từng giận dữ đến thế. Dù là khi Ninh Bình Nhi hay Liễu thị làm ra chuyện mất mặt kia, gã cũng không giận đến mức này.

Rốt cục đã xảy ra chuyện gì!

“Lão gia! Thiếp không biết chuyện gì đã làm lão gia giận, nhưng xin lão gia hãy trừng phạt mình thiếp thôi! Thiếp có làm quỷ cũng muốn làm quỷ minh bạch!” Nghiêm thị biết Ninh Như Hải là người ăn mềm không ăn cứng, giờ trừ cầu xin ra thì không có cách gì tốt hơn. Từ ma ma là tâm phúc của bà, thấy người ta bị Ninh Như Hải đánh thành đống bùn nhão thế kia bà cũng xót ruột. Vậy nên bà ta càng ra vẻ đau lòng, thảm hại quỳ dưới chân gã cầu khẩn.

“Ngươi còn hỏi được nữa à! Nếu tiện phụ ngươi không làm ra chuyện như thế, thì sao ta lại phải chịu nhục nhã lớn đến thế trước mặt Tào Quế Xuân chứ!” Gã giận dữ hét.

“Tào đô đốc ư?” Bà ngẩn ra.

“Hừ! Ta hỏi ngươi, hải tặc ở trấn Hương Hà có quan hệ gì với ngươi?!” Gã chỉ vào mũi bà.

Vừa nghe đến hai chữ “hải tặc”, dù có gắng gượng tỏ ra bình tĩnh đến mấy, thì trong lòng bà đã khiếp sợ vô cùng.

Không thể nào! Sao chuyện này lại bị phát hiện được!

Ninh Như Hải đã giận đến điên rồi. Lúc đầu là Tào Quế Xuân tìm đến gã, nói là trong núi gần trấn Hương Hà có hải tặc ẩn náu, muốn nhờ gã phái một đội binh lính đi truy bắt cùng ông ta. Ở Đại Chu, chỉ cần bắt được hải tặc thì đều tính là công lớn, nên tất nhiên gã vui vẻ đồng ý, lại còn đi theo.

Đến nơi Tào Quế Xuân chỉ điểm, quả nhiên thấy được trại của một nhóm hải tặc. Tào Quế Xuân còn chần chừ gì nữa, lập tức sai đám lính xông lên, nhanh gọn bắt hết hải tặc về chịu tội. Ngay cả thủ lĩnh của đám hải tặc mới từ ngoài về – lão Ngô – cũng không tránh được đợt truy quét này.

Ông ta mở công đường ngay tại chỗ, tra hỏi thủ lĩnh kia về nơi chúng tiêu thụ chỗ hàng này. Cứ tưởng phải mất nhiều công lắm, vì trong giới hải tặc có một luật ngầm là — dù ai bị bắt thì cũng không được khai người khác ra, nhất định phải kín miệng như hũ nút, thế mới xứng là “nam tử chân chính.” Ai dè Tào Quế Xuân vừa dứt câu hỏi, ngay cả dụng cụ tra khảo cũng chưa lấy ra, mà lão Ngô kia đã kể ra rành mạch mọi chuyện – nom chẳng có cốt khí chút nào.

Tất nhiên, điều lão Ngô nói ra cũng làm cho Tào Quế Xuân và Ninh Như Hải đứng cạnh đó phải há miệng trợn mắt.

Lão Ngô không biết mặt Ninh Như Hải, lại thêm vừa bị người của Nghiêm thị cướp đoạt một phen, nay về trại lại thấy quan đến bắt… Gã cứ thế mà nghĩ là Nghiêm thị vì sợ mình trả thù nên mới chỉ điểm quan sai đến bắt mình, nên cũng chẳng giữ tín nghĩa gì nữa, khai thẳng rằng – người giúp họ xử lý tang vật là Nghiêm phu nhân của Ninh phủ Giang Châu.

Giang Châu, Ninh phủ, họ Nghiêm, sao lại lắm trùng hợp như thế! Đây rõ ràng là chính thê của Ninh Như Hải!

Ninh Như Hải khiếp sợ quá đỗi, đang muốn trách lão Ngô ngậm máu phun người thì người ta đã liệt kệ mọi chuyện rất cụ thể rõ ràng, có đầu có đuôi, không hề giống bịa đặt. Thậm chí, gã ta còn lấy ra mấy tấm ngân phiếu, mà trên ngân phiếu có ghi rõ ràng — nó đến từ một tiền trang của Ninh gia!

Sắc mặt Ninh Như Hải hết đỏ lại xanh, đờ ra không biết giải quyết thế nào. Tào Quế Xuân cũng là người biết đối nhân xử thế, cho người che miệng lão Ngô kia lại, đồng thời son sắt thề rằng sẽ không hé nửa lời chuyện hôm nay ra cho người ngoài biết. Cùng làm quan với nhau, lại cùng làm ở Giang Châu, chăm sóc lẫn nhau là bình thường. Chuyện lần này ông đã nắm chắc hết rồi, gã không cần lo, dù có liên quan đến Đại phu nhân nhà gã thật đi chăng nữa thì ông cũng không đến quý phủ bắt người đâu.

Song, ông cũng không quên nhắc nhở gã một phen, bảo gã không biết quản gia, nhất là không biết dạy vợ, bảo gã phải để ý hơn. Phải biết trị gia trước thì mới phụ tá thánh thượng trị quốc sau được.

Mặt ngoài thì an ủi thoải mái, nhưng rõ ràng là đang cười vào mặt gã!

Ninh Như Hải tức đến tối tăm mặt mũi. Ai ai cũng biết – vì vụ thuyền rồng lần trước mà Tào Quế Xuân đã bị Đại hoàng tử răn dạy một trận, bị mắng là vô dụng, suýt nữa còn bị tước mất mũ quan. Mà gã trước giờ vẫn luôn tự cao tự đại, có tước có hàm, nay lại bị răn dạy bởi một người từng bị mắng là vô dụng! Thế nghĩa là gã còn vô dụng hơn cả Tào Quế Xuân đúng không?!

Cục tức này, sao mà gã nuốt trôi được!


Lời Ngã:  Chúc mừng năm mới !!!  (❁´◡`❁)

— Hết chương 83—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

 

Advertisements

5 thoughts on “[Thứ Tử] _ 083.

Leave a Reply to Yami Ryu Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s