5.
Khi cửa mở ra, Thẩm Mộ tinh mắt nhìn thấy – khoảnh khắc thấy hắn, vẻ mặt Đường Kiều lập tức tối sầm lại.
“Sao anh lại đến đây?”
Nghe vậy, hắn hơi khó chịu, nhướn mày lên: “Anh không thể đến?” Continue reading “[Tra Công] _ 5.”
5.
Khi cửa mở ra, Thẩm Mộ tinh mắt nhìn thấy – khoảnh khắc thấy hắn, vẻ mặt Đường Kiều lập tức tối sầm lại.
“Sao anh lại đến đây?”
Nghe vậy, hắn hơi khó chịu, nhướn mày lên: “Anh không thể đến?” Continue reading “[Tra Công] _ 5.”
4.
Đường Kiều theo ba lên xe. Trước khi khởi động, Đường Hoài Chương nghiêng người cài dây an toàn cho con trai, thấy dáng vẻ nhấp nhổm không yên của anh thì hỏi: “Sao thế? Đang lo cho Thẩm Mộ hả? Yên tâm đi, hẳn là cậu ta chỉ bị cảm vặt thôi, không có gì nghiêm trọng cả.” Continue reading “[Tra Công] _ 4.”
3.
Về nhà thấy xe của Đường Hoài Chương trong gara, Đường Kiều khá ngạc nhiên. Là một bác sĩ, phần lớn thời gian ông đều dùng để xử lý công việc; dù thỉnh thoảng được nghỉ thì cũng ra ngoài xã giao cả. Quan hệ giữa anh và ông luôn rất lạnh nhạt – trước khi mẹ anh mất thì còn tạm được, bây giờ thì hai người chẳng mấy khi nói chuyện với nhau nữa. Continue reading “[Tra Công] _ 3.”
2.
Trong nháy mắt ấy, Đường Kiều tưởng như mình đã rơi vào một giấc mộng mãi mãi không thể tỉnh lại.
Anh giật mình mở mắt, nhận ra mình đang nằm úp sấp trên cái bàn đầy sách vở, ở chỗ trống duy nhất trên bàn đặt một tờ giấy, trên đó ghi chi chít tên một người – Thẩm Mộ. Continue reading “[Tra Công] _ 2.”
1.
Đường Kiều đang ngồi trên sô pha. Cái TV trước mặt anh hình như có vấn đề, cứ lúc sáng lúc tắt, cuối cùng thì bùm một cái, màn hình đen xì luôn.
Ở cầu thang tròn bên trái phòng khách, một bóng người gầy yếu xuất hiện. Đường Kiều ngẩng đầu, mặt không biểu cảm nhìn người nọ. Người nọ yên lặng đứng nơi đó, nhưng anh vẫn có thể thấy cái bụng hơi nhô lên của cô. Continue reading “[Tra Công] _ 1.”