[Tra Công] _ 15.

tumblr_o2f023kWC81v5dqido1_400

15.

Hai năm qua, trừ một số tin nhắn thăm hỏi vào ngày lễ tết thì Đào Phi và Đường Kiều hầu như không liên lạc với nhau. Khi gần tốt nghiệp, sợ ảnh hưởng đến sự học hành của anh nên cô càng không gọi. Mấy tháng trước, đúng vào dịp năm mới, cô nói với anh rằng mình đã quyết định rời khỏi Đào gia, lên thị trấn tìm việc làm. Khi ấy, anh chỉ rep lại một câu – Chúc mừng cô. Continue reading “[Tra Công] _ 15.”

[Tra Công] _ 14.

tumblr_o69wz0mf7X1ug2mhco1_500

14.

Đường Kiều thật không ngờ – sau trận đánh nhau trong im lặng kia mà mối quan hệ giữa anh và Thẩm Mộ vẫn chưa hoàn toàn đóng băng. Nói cũng phải, Đường Hoài Chương còn đang làm việc cho Thẩm Xương cơ mà, anh sao có thể thực sự làm như không quen biết hắn được. Kể cả khi hai người không liên lạc với nhau nữa, anh vẫn vô tình nghe được tin tức về hắn. Continue reading “[Tra Công] _ 14.”

[Tra Công] _ 11.

10404129_387213114792667_9166190453096324628_n

11.

Tiếng trẻ sơ sinh nỉ non khóc cắt ngang bầu trời thôn quê yên tĩnh. Đường Kiều run rẩy ôm lấy sinh linh mới chào đời – trẻ con mới sinh đều xấu muốn chết, đường nét trên khuôn mặt chưa nảy nở, thân hình nho nhỏ không ngừng giãy giụa. Thằng nhóc vừa khóc vừa cố gắng mở mắt ra – liền nhìn thấy người đầu tiên mình gặp trên đời. Continue reading “[Tra Công] _ 11.”

[Tra Công] _ 7.

10250325_1439064059740869_6131248301565203317_n

7.

Vô số giả thiết lập tức hiện lên trong đầu Đường Kiều. Đào Phi có thai ư? Cha đứa bé là ai? Chẳng lẽ đời này cô vẫn không thoát khỏi kiếp bị Thẩm Mộ dồn vào chỗ chết sao?

Sự điên cuồng khi bị ép phải phá thai của cô lập tức lao vào tâm trí anh. Sau đó, anh đã từng đến bệnh viện thăm cô, chỉ thấy cô gái vốn đang tuổi thanh xuân mơn mởn nay lại tiều tụy nằm trên giường bệnh, đôi mắt đen thẫm vô hồn nhìn chằm chằm về phía trước. Continue reading “[Tra Công] _ 7.”

[Tra Công] _ 6.

11216834_254955224842873_441892772520176761_n

6.

Trong suốt kỳ nghỉ đông, Thẩm Mộ đã làm rất nhiều chuyện để gia – tăng – tình – cảm với Đường Kiều. Mỗi ngày ít nhất gọi một lần kèm theo ba tin nhắn, rảnh rỗi còn hẹn anh đi chơi.

Anh không thể từ chối hắn mãi được, đành phải đồng ý, nhưng mỗi lần đi đều gọi Triệu Cẩm Chi đi theo. Continue reading “[Tra Công] _ 6.”

[Khối Băng] _ 6.

6

6. Máy móc.

Trác Viêm ngẩn ra một lúc – rõ ràng là đáp án này đã nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn: “Anh?” Sao có thể chứ, gần đây hắn có nhận nhiệm vụ nào đâu, mà kể cả có thì cũng không chảy máu được. Lần gần nhất hắn đổ máu cũng là nửa năm trước rồi, mà lần đó chắc chắn hắn đã diệt cỏ tận gốc, căn bản là không ai còn sống để mà lấy máu hắn được… Continue reading “[Khối Băng] _ 6.”