22.
Thành phố S vào hè nắng chói chang, ở trạm tàu hỏa vốn đông đúc nhiều người thì còn nóng nực hơn nữa. Continue reading “[Tra Công] _ 22.”
22.
Thành phố S vào hè nắng chói chang, ở trạm tàu hỏa vốn đông đúc nhiều người thì còn nóng nực hơn nữa. Continue reading “[Tra Công] _ 22.”
20.
Triệu Lan Chi và Đường Kiều liếc nhìn nhau, hoàn toàn không có vẻ giật mình của kẻ bị – bắt – gian – tại – trận, tiếp tục đi như thể không nghe thấy gì.
Khi đi ngang qua Thẩm Mộ, tay anh đột nhiên bị nắm lại. Anh dừng bước, quay sang nhìn hắn tỏ ý khó hiểu. Continue reading “[Tra Công] _ 20.”
18.
Cảm thấy có gì đó bất thường, Đường Kiều vội xông lên tầng – liền thấy con chó trắng đang sủa không ngừng, Thẩm Duy Thần đang đứng ngẩn ra và Đào Bách đang ngồi bệt trên cầu thang, ôm cái chân đầm đìa máu khóc lớn.
Nhìn thấy anh, rốt cục Thẩm Duy Thần cũng định thần lại, rụt rè kêu: “Chú, chú Đường.” Continue reading “[Tra Công] _ 18.”
17.
Ăn tối xong, ba người nói tạm biệt với Đào Phi. Cô ôm Thẩm Duy Thần đang gặm ngón tay đứng ở cửa, híp mắt cười tiễn bọn họ.
Đường Kiều nói: “Cô, bữa cơm hôm nay ngon lắm, bọn em cảm ơn cô nhiều.” Continue reading “[Tra Công] _ 17.”
16.
Thẩm Duy Thần đứng im không nhúc nhích, chỉ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào thiếu niên anh tuấn đang đứng trước mặt mình.
Đường Kiều hơi sốt ruột, liền bế thằng nhóc lên: “Mẹ cháu đâu rồi?” Continue reading “[Tra Công] _ 16.”
14.
Đường Kiều thật không ngờ – sau trận đánh nhau trong im lặng kia mà mối quan hệ giữa anh và Thẩm Mộ vẫn chưa hoàn toàn đóng băng. Nói cũng phải, Đường Hoài Chương còn đang làm việc cho Thẩm Xương cơ mà, anh sao có thể thực sự làm như không quen biết hắn được. Kể cả khi hai người không liên lạc với nhau nữa, anh vẫn vô tình nghe được tin tức về hắn. Continue reading “[Tra Công] _ 14.”
13.
Về đến thành phố S thì đã khuya. Đứng giữa ngã tư đông đúc, Đường Kiều thầm nhủ – những người ở đây mới thực sự là đối tượng anh cần quan tâm, còn hai mẹ con đang ở nông thôn kia thì… Thôi, tạm ném họ ra sau đầu vậy. Continue reading “[Tra Công] _ 13.”
11.
Tiếng trẻ sơ sinh nỉ non khóc cắt ngang bầu trời thôn quê yên tĩnh. Đường Kiều run rẩy ôm lấy sinh linh mới chào đời – trẻ con mới sinh đều xấu muốn chết, đường nét trên khuôn mặt chưa nảy nở, thân hình nho nhỏ không ngừng giãy giụa. Thằng nhóc vừa khóc vừa cố gắng mở mắt ra – liền nhìn thấy người đầu tiên mình gặp trên đời. Continue reading “[Tra Công] _ 11.”
Editor: Seven Oxox.
Beta: Xett.
—
12. Giao dịch.
Tay Cổ Thần Hoán dùng lực mạnh hơn, nâng mặt Thời Thiên lên cao. Hai người đều không nói gì – cậu nhìn hắn như thể anh – thích – làm – gì – thì – cứ – làm – đi, còn hắn thì chỉ chăm chăm nhìn cậu bằng đôi mắt đen tuyền sâu thẳm, bình tĩnh đến lạnh lùng. Continue reading “[Tranh Sủng] _ 12.”