49.
Vì tắc đường nên Đường Kiều đến nơi còn muộn hơn dự tính – lúc này show diễn đã kết thúc, dòng người cả nam lẫn nữ đang ùa ra như thủy triều. Continue reading “[Tra Công] _ 49.”
49.
Vì tắc đường nên Đường Kiều đến nơi còn muộn hơn dự tính – lúc này show diễn đã kết thúc, dòng người cả nam lẫn nữ đang ùa ra như thủy triều. Continue reading “[Tra Công] _ 49.”
48.
Rời khỏi WC, Đường Kiều lại tiếp tục lao vào một bàn rượu mới. Rõ ràng là Thẩm Mộ biết uống rượu, bình thường vẫn đỡ giúp anh một chút, nhưng hôm nay lại đẩy hết tất cả lên đầu anh. Continue reading “[Tra Công] _ 48.”
47.
“Lâu rồi không gặp, Kiều.”
“Dạo này khá bận.” Đường Kiều mỉm cười chào hỏi người đàn ông ở quầy bar, đến ngồi xuống rồi gọi hai chén rượu, đẩy một chén sang cho hắn: “Hôm nay tôi mời.” Continue reading “[Tra Công] _ 47.”
46.
Trái tim Đường Kiều run lên.
Thẩm Duy Thần vẫn biết cách chiều theo anh như thế – ngay cả khi cậu đã ôm ấp thứ tình cảm cấm kỵ với anh bao lâu nay thì vẫn cố gắng nhịn xuống, ngụy tạo thành vẻ ngoài ngoan ngoãn hiểu chuyện – kiểu mà anh thích nhất. Chính vì thế nên giờ cậu mới quỳ xuống thế này đây, yếu ớt cầu xin anh đừng rời khỏi. Continue reading “[Tra Công] _ 46.”
45.
Sau khi tỉnh lại từ hôn mê sâu, theo hướng dẫn của bác sĩ, Thẩm Ngôn bắt đầu tiến hành trị liệu; Triệu Lan Chi cũng theo đó mà quay về công ty. Continue reading “[Tra Công] _ 45.”
44.
Đường Kiều mệt mỏi bước vào thang máy. Đêm đã khuya, trong thang máy chỉ có mình anh. Anh vô lực dựa vào tường, đầu đau như búa bổ. Continue reading “[Tra Công] _ 44.”
43.
Triệu Lan Chi luôn luôn túc trực bên cạnh Thẩm Ngôn, hoàn toàn vứt hết công việc lên đầu Đường Kiều. Giờ anh hoàn toàn có quyền tự tung tự tác ở công ty, đáng lẽ ra anh nên vui mới phải – nhưng thực tế thì tâm trạng của anh còn tệ hơn hai người kia, dù anh chẳng có người thân hay người yêu nào nằm viện. Continue reading “[Tra Công] _ 43.”
42.
Thẩm Ngôn phát biểu xong là đến lượt Đường Kiều lên – với tư cách là bạn thân của Thẩm Mộ.
Trên mặt anh là nụ cười lịch sự tiêu chuẩn không chê vào đâu được, nhưng trong mắt lại chẳng có ý cười nào. Anh thản nhiên đón lấy mic, ánh mắt của tất cả mọi người liền tập trung vào anh. Continue reading “[Tra Công] _ 42.”
41.
Đường Kiều nhờ người chụp ảnh của tiệm áo cưới chụp lại cho Đào Phi khoảnh khắc cô xinh đẹp nhất này. Theo yêu cầu cầu người ta, cô mỉm cười nhìn thẳng vào ống kính, đẹp đến độ tất cả mọi người phải tán thưởng không dứt. Nhưng không hiểu sao anh lại nghĩ, trong nụ cười của cô… lại hàm chứa đau thương. Continue reading “[Tra Công] _ 41.”