[Nhớ Ra] _ 06.

Nhớ Ra Tên Tôi Chưa?

Mạn Mạn Hà Kỳ Đa.

Thể loại: dương quang (động vật) ăn thịt công x thẹn thùng (động vật) ăn cỏ thụ, vườn trường, thanh mai trúc mã, ngọt ngào/ chữa khỏi hệ, có chút hiện thực hướng, 1×1, HE.

Biên dịch: Seven Oxox

06.

Miệng Hải Tú hơi mấp máy, sợ sệt trong thoáng chốc, rồi quay người chạy vào WC.

Phong Phi hoàn toàn cạn lời -__- Hóa ra cậu ấy nghĩ hắn định đến phòng y tế thật à? Continue reading “[Nhớ Ra] _ 06.”

[Nhớ Ra] _ 01.

Nhớ Ra Tên Tôi Chưa?

Mạn Mạn Hà Kỳ Đa.

Thể loại: dương quang (động vật) ăn thịt công x thẹn thùng (động vật) ăn cỏ thụ, vườn trường, thanh mai trúc mã, ngọt ngào/ chữa khỏi hệ, có chút hiện thực hướng, 1×1, HE.

Biên dịch: Seven Oxox

01.

Hải Tú nắm chặt một xấp vở, ngón tay hơi run rẩy.

Còn mười phút nữa là hết giờ tự học. Trong thời gian đó, cậu phải phát hết tập vở này đi. Continue reading “[Nhớ Ra] _ 01.”

[Tra Công] _ 59.

tt8-[Ureshii-Hachi]_TsKnRaKg_Thoi_quen_quan_ly_tinh_yeu_cua_chang_phi_cong_tre-chap01_004

59.

Nơi Thẩm Mộ chọn là một nhà hàng Trung Quốc nổi tiếng ở NY, trang trí theo phong cách cổ xưa, nhân viên phục vụ mặc sườn xám tinh xảo, đồ ăn cũng rất tinh tế. Trước đó, Đường Kiều cũng đến đây vài lần – nói thật, anh chẳng thấy đồ ăn ở đây ngon lắm, nhưng ở nước ngoài mà thấy được một nơi đậm chất phương Đông thế này thì cũng là một cảm giác khá mới mẻ. Continue reading “[Tra Công] _ 59.”

[Tra Công] _ 3.

IMG_3111764876687

3.

Về nhà thấy xe của Đường Hoài Chương trong gara, Đường Kiều khá ngạc nhiên. Là một bác sĩ, phần lớn thời gian ông đều dùng để xử lý công việc; dù thỉnh thoảng được nghỉ thì cũng ra ngoài xã giao cả. Quan hệ giữa anh và ông luôn rất lạnh nhạt – trước khi mẹ anh mất thì còn tạm được, bây giờ thì hai người chẳng mấy khi nói chuyện với nhau nữa. Continue reading “[Tra Công] _ 3.”

[Tra Công] _ 1.

1917081_1721029278130703_5259953529247875872_n

1.

Đường Kiều đang ngồi trên sô pha. Cái TV trước mặt anh hình như có vấn đề, cứ lúc sáng lúc tắt, cuối cùng thì bùm một cái, màn hình đen xì luôn.

Ở cầu thang tròn bên trái phòng khách, một bóng người gầy yếu xuất hiện. Đường Kiều ngẩng đầu, mặt không biểu cảm nhìn người nọ. Người nọ yên lặng đứng nơi đó, nhưng anh vẫn có thể thấy cái bụng hơi nhô lên của cô. Continue reading “[Tra Công] _ 1.”