[Đại Thiếu] _ 31

072de24fdf17a128095850ea825dbbdf

Đại Thiếu Trở Về

Quyết Tuyệt

Thể loại: Hiện đại, tình hữu độc chung, trọng sinh, giới giải trí, đàn ông chuẩn mực xã hội công x si tình thích quấn người yêu thụ, điềm văn, trả thù đời, 1×1, HE.

Biên tậpCua Bể

31.

“Tề Chấn, về rồi à.” Bà nội Cố thấy con về thì hỏi thăm một câu cho có lệ, xong lại quay sang nói chuyện với Trịnh Gia Hòa tiếp. Ông nội Cố thì không thèm liếc nhìn con trai luôn.

Ba Cố – cũng chính là Cố Tề Chấn bỗng thấy lửa trong lòng bốc lên ngùn ngụt, xông thẳng lên yết hầu, chỉ hận không thể vạch trần bộ mặt thật của Trịnh Gia Hòa ngay lập tức.

Ông coi Trịnh Gia Hòa là anh em trong nhà, thằng này lại dám để ý con trai ông!!

Sớm muộn gì Trịnh Gia Hòa cũng công khai chuyện của hai đứa nó, ông sẽ không để cậu ta toại nguyện đâu!

Ba Cố lại gần thì phát hiện Trịnh Gia Hòa và ba mình đang đàm luận về nền kinh tế nước nhà.

Ông tự nhận kiến thức của mình vượt xa Trịnh Gia Hòa vài chục năm, còn là một doanh nhân rất thức thời, nhìn đời thấu đáo hơn Trịnh Gia Hòa nhiều. Ông từng cho rằng những lời Trịnh Gia Hòa nói là sai lầm, nhưng mà…

Càng nghe, ông càng thấy anh nói có lý. Trịnh Gia Hòa là người rất sáng tạo, làm ông hiểu ra rất nhiều điều.

Ba Cố nghẹn họng, không biết phải nói gì.

Ông bà ngoại của Trịnh Gia Hòa sau khi về hưu vẫn sống ở thành phố S. Nhưng họ đã lần lượt qua đời khoảng vài năm trở lại đây.

Bọn họ thương nhất là mẹ Trịnh, nên để lại hết tiền bạc nhà cửa cho cháu trai là anh. Căn nhà họ để lại chính là biệt thự sát vách nhà họ Cố.

Căn biệt thự đó – nơi mà ông bà nội Cố đang ở, cũng là nơi Cố Ngôn Tử ở lúc bé. Nhưng khi đó hai ông bà vẫn còn làm việc, ba mẹ Cố thì suốt ngày đi công tác, căn nhà như có một mình Cố Ngôn Tử vậy.

Sau khi ông bà Trịnh Gia Hòa qua đời thì không ai ở trong căn biệt thự kia nữa. Mấy năm nay, Trịnh Gia Hòa cũng không ghé qua. Lần này đến thành phố S, vì định dọn vào ở nên anh đã cho người sửa sang lại.

Ba Cố biết tin dữ này thì không nói nên lời.

Còn ông bà nội Cố… càng nhiệt tình mời Trịnh Gia Hòa qua nhà ăn cơm hằng ngày.

Bọn họ không biết chuyện của Trịnh Gia Hòa và Cố Ngôn Tử, chỉ biết cháu trai mình ở thành phố B được Trịnh Gia Hòa chăm sóc rất chu đáo, nên bây giờ phải tận tình đáp lại người ta.

Cố Ngôn Tử cũng nhanh chóng biết tin Trịnh Gia Hòa đang ở nhà ông bà nội mình, cậu thở dài một hơi.

Cậu vẫn lo ba mình đi tìm Trịnh Gia Hòa làm phiền, bây giờ có ông bà nội rồi thì không phải lo nữa!

Cố Ngôn Tử quay sang tập trung vào sự nghiệp.

Điền Thịnh Đông làm việc nhanh như chớp, chẳng mấy chốc đã tuyển xong người cho bộ phim, đồng thời xin được luôn giấy phép từ cục điện ảnh.

Muốn quay bất kỳ phim gì cũng cần phải có giấy phép, và để được cấp giấy thì phải nộp thông tin, kịch bản về phim lên.

“Anh ta biến thành nữ thần” là phim tình cảm hài hước, không có tình tiết nào nhạy cảm nên được cấp phép khá dễ dàng.

Có giấy phép là Điền Thịnh Đông bắt tay vào chuẩn bị ngay. Lúc này, đám người Tôn Man Tình cũng đã hoàn thành vai diễn của mình ở “Giang Sơn“.

Điền Thịnh Đông bèn chọn một ngày lành để làm lễ khai máy.

Lần này, Cố Ngôn Tử cũng đến tham gia buổi lễ. Cậu nhận ra bộ phim này và “Giang Sơn” đúng là một trời một vực… Dù đoàn phim “Giang Sơn” đã tiết kiệm hết mức có thể rồi.

Buổi khởi quay chừng đâu có hai mươi người. Sau buổi lễ, Điền Thịnh Đông lại đem đồ cúng ra mời mọi người ăn…

Tuy cũng có gọi thêm hai ba món ở ngoài, nhưng thật sự vẫn kẹt xỉ quá…

Cố Ngôn Tử và Lâm Linh – người sẽ theo đoàn phim lần này đúng là mở mang tầm mắt.

“Chúng ta đều hết mình vì đam mê, gian nan trên bước đường là không thể tránh khỏi.” Điền Thịnh Đông ba hoa: “Phần lớn bộ phim đều quay trong trường đại học, tôi đã liên lạc với một trường rồi. Các cô cậu có thể đến căn tin ăn cơm thì nên biết ơn đi. Hồi trước tôi quay phim trên núi khổ phải biết…”

Điền Thịnh Đông kể rất nhiều về những lần sinh hoạt gian khổ của mình, những chuyện thú vị lúc quay không biết có thật không… Các cô các cậu diễn viên mới ra trường, cả đạo diễn, phó đạo diễn đều trẻ măng, nghe xong ai cũng kích động.

Cố Ngôn Tử cạn lời. Thanh niên đúng là dễ bị lừa mà.

Chờ sau khi buổi tiệc xong xuôi, Cố Ngôn Tử mới tìm Điền Thịnh Đông nói chuyện riêng: “Tiền đầu tư không đủ à?”

Điền Thịnh Đông cười hì hì: “Không phải… Tại cậu yêu cầu nên tôi mới tìm diễn viên có thực lực tí. Bọn họ còn là sinh viên nên catse thấp thật, nhưng cũng không ít đâu… Tôi muốn quay bộ phim cho đàng hoàng nên phải chịu khó đầu tư quần áo cho nam chính, rồi phải thuê biệt thự, mướn xe hơi… Toàn những thứ đốt tiền không!”

“Mấy cái này… Tôi có.” Cố Ngôn Tử nói.

“Cậu có?” Điền Thịnh Đông nhìn cậu đầy kinh ngạc.

Mới tuổi này đã tự sản xuất phim hẳn là nhà Điền Thịnh Đông không thiếu tiền, nhưng xe sang nhà rộng toàn là của ba mẹ, chứ anh ta làm gì có… Thật ra Điền Thịnh Đông không có cũng do anh ta không thật sự muốn – thay vì nhà rộng xe sang, Điền Thịnh Đông muốn dành tiền đi quay phim hơn.

“Ừ, biệt thự quần áo gì đó tôi có thể cung cấp. Xe thì… để tôi nghĩ cách.” Cố Ngôn Tử nói.

Biệt thự đã có, quần áo thì cậu và nam chính thân hình cũng tựa tựa nhau. Cố Ngôn Tử hoàn toàn có thể đưa mấy bộ mẹ mua mà lòe loẹt quá cậu không thích cho anh ta. Còn về xe… chiếc Bentley của cậu hợp với những người chững chạc hơn, nam chính lái thì hơi kì, để cho nam phụ diễn vai tình địch thì được. Vậy xe của nam chính… Hay là mua chiếc Maserati second-hand cho anh ta nhỉ?

Xe kiểu này rẻ hơn xe mới rất nhiều. Thường là do mấy thiếu gia nhà giàu thích thì mua, xong rồi chán nên đem bán lại. Cố Ngôn Tử nghĩ ý kiến này có vẻ khả thi.

“Biệt thự ở đâu? Lớn không?” Điền Thịnh Đông hỏi.

Cố Ngôn Tử nói địa chỉ ra, rồi bổ sung: “Rộng lắm.”

“Ối trời! Khu đó là khu biệt thự xa hoa nhất ngoại ô thành phố B đó!” Điền Thịnh Đông kinh ngạc: “Biệt thự của Trịnh Gia Hòa à? Cậu cho tôi mượn quay không sao chứ?”

“Không phải.” Cố Ngôn Tử nói: “Biệt thự đó của nhà tôi.”

Điền Thịnh Đông hít sâu một hơi, nhìn Cố Ngôn Tử mà biểu cảm thay đổi hẳn: “Tôi còn vài cái kịch bản nè, cậu muốn xem thử không?”

“Không có hứng thú.” Cố Ngôn Tử từ chối không do dự.

Tạm thời bây giờ cậu không muốn bỏ tiền cho phim nào nữa, cậu muốn tự mình hợp tác làm một bộ phim.

Về phần tại sao không làm với Điền Thịnh Đông… Tuổi nghề của anh ta còn quá ít, nếu hợp tác thì không thể ra một bộ phim chuẩn chất lượng như cậu mong muốn được.

Điền Thịnh Đông rất thất vọng, nhưng sau khi theo Cố Ngôn Tử đến biệt thự nhà cậu, anh ta kích động như uống thuốc lắc vậy.

Biệt thự nhà họ Cố không chỉ ở một vị trí đẹp, rộng rãi mà nội thất còn xa hoa…

“Trời nóng tôi còn không dám mở điều hòa trong nhà. Cậu ở đây… đến cả bể bơi ngoài trời cũng lắp thêm máy nước nóng!” Điền Thịnh Đông đứng ở trong sân không ngừng ganh tị.

Cố Ngôn Tử chả thèm đáp lại.

Thật ra trông cái hồ bơi đã thế thôi… chứ hòn non bộ bên cạnh mới là tuyệt tác xa xỉ.

Giá trị của hòn non bộ này không hề thua kém cái bể bơi, cá chép bên trong ba cậu mua toàn bằng tiền triệu.

“Chỗ này quá tuyệt vời, quay ở đây chắc chắn khán giả vừa nhìn đã thấy sang.” Điền Thịnh Đông nói: “Ban đầu tôi muốn quay càng nhanh càng tốt, bây giờ… chắc để tính toán lại xem.”

“Nếu thiếu tiền thì tôi có thể thêm vào một ít.” Cố Ngôn Tử lại nói.

Điền Thịnh Đông gật đầu.

Vốn chỉ muốn kiếm một khoản nhỏ từ bộ phim này, bây giờ Điền Thịnh Đông lại thấy tương lai xán lạn đang chào mời phía trước.

Trở về phải làm thêm một bài động viên cả đoàn mới được!

Bọn họ không thể làm phật lòng “nhà đầu tư vĩ đại” này, còn cung cấp đầy đủ những thứ sang trọng để họ quay phim nữa.

Nhất thời, Điền Thịnh Đông tràn đầy ý chí chiến đấu.

Còn Cố Ngôn Tử… tối đó nằm tâm sự với Trịnh Gia Hòa như thường lệ, cậu mới phát hiện ra – Trịnh Gia Hòa có một chiếc Ferrari màu trắng.

“Chiếc đó ba mua cho anh hồi mới về nước, nhưng anh không xài, để mãi trong gara chắc rỉ sét đến nơi.” Trịnh Gia Hòa nói. Ở thành phố B thì xe thể thao không bao giờ là lựa chọn đúng đắn, với lại anh cũng không thích bị nhòm ngó: “Em cần thì cứ lấy đi, khỏi phải đi mua.”

Ferrari so với Maserati sang chảnh hơn nhiều, Cố Ngôn Tử đồng ý không chút do dự. Ngay hôm sau, trợ lý Chu đã lái xe đến để trong biệt thự nhà cậu.

Đậu xe xong, trợ lý Chu mới quan sát biệt thự nhà Cố Ngôn Tử, rồi chợt hiểu ra gì đó.

Nơi này chẳng những xa hoa mà còn đầy người giúp việc. Vậy mà Cố Ngôn Tử không ở lại đi sang nhà sếp ở, nấu cơm cho sếp, quả là một tình yêu mãnh liệt mà!

Cũng trong hôm nay, Điền Thịnh Đông dẫn cả đoàn phim tới.

Biệt thự nhà họ Cố rất rộng, phải hơn ngàn mét vuông, phòng ốc thì khoảng hơn mười phòng… Vì tiết kiệm tiền nên sau khi được Cố Ngôn Tử đồng ý, Điền Thịnh Đông quyết định dẫn cả đoàn phim vào ở.

Đương nhiên là phòng của chủ nhà họ sẽ không vào, chỉ ở phòng khách thôi. Ở như vậy thì cả đám sẽ không đủ chỗ ngủ, nhưng nằm ngoài đất cũng được. Trong phòng không đủ giường thì nằm dưới sàn, hoặc dựng lều trong phòng khách ngủ luôn!

“Hay là mình dựng lều ngoài vườn…” Nam chính Vạn Chí Minh nhìn khu vườn bên ngoài, không kiềm được muốn thử.

“Đừng! Cây cỏ hư hại cậu đền nổi không?” Điền Thịnh Đông ngăn ngay ý định trong đầu Vạn Chí Minh. Hoa cỏ trong nhà này không hề tầm thường đâu… Sau đó lại làm một bài ca “giáo dục”: “Được rồi, thấy chiếc Ferrari ngoài kia không? Lúc cậu diễn thì lái chiếc xe đó, bước lên phải cẩn thận, hư hỏng gì bán cậu cũng không đủ tiền đền! Còn nữa, lái xe tốc độ tối đa 40km/h… Lúc diễn thì ráng xong luôn một lần, chạy tới chạy lui tiền xăng có 100 tệ không đủ đâu. Cậu biết đoàn phim mình nghèo mà nhỉ?”

Vạn Chí Minh – nam chính đang rất mong đợi cảnh phóng Ferrari ngược chiều vun vút: “…”

—-

Cua: Couple nhà giàu quá không biết làm gì nên quăng đồ cho người ta 😀😀. Truyện này hội tụ con ông cháu cha hơi nhiều nhé mọi người =)))

— Hết chương 31—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

 

Advertisements

13 thoughts on “[Đại Thiếu] _ 31

  1. Coi cậu là anh em mà cậu cướp luôn con trai tôi :))) nỗi buồn người cha :)))
    Truyện hay quá cảm ơn chủ nhà đã dịch nhiềuuu ạa

    Liked by 1 person

  2. Tiền nhiều để làm gì? Để nhẹ nhàng nói rằng mình có xe sang triệu đô có biệt thự tỉ đô một cách hiển nhiên như nước biển phải mặn 🙂

    Liked by 1 person

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s