[Dài Lâu] _ 01.

Dài Lâu

Tĩnh Thủy Biên

Thể loại: Hiện đại, ôn nhu phú nhị đại võ sĩ quyền anh công x lạc quan hiền lành nghệ sĩ múa ballet thụ, thanh mai trúc mã, ngọt ngào, 1×1, HE

Biên tập: NhímChỉnh sửa: Duy Ngã

01.

Ở tuổi của Giang Thâm mà đi học là khá sớm – mấy đứa trẻ tầm tuổi cậu quanh đó vẫn chạy chơi long nhong.

Nhà họ ở một thị trấn con con trong một huyện nhỏ. Ở đây, gia đình nào cũng làm nông và nuôi thủy sản, lắm đứa nhóc 8, 9 tuổi đầu mới lên tiểu học. Trẻ con còn bé thì đứa nào cũng cởi truồng chạy rông trên triền đê hồ cá, dù có được cho học sớm ở trường học thị trấn thì cũng không ai quản lý được chúng.

Nhà họ Giang khác với các hộ dân khác: họ hưởng ứng chính sách một con của quốc gia, nên chỉ có mỗi một đứa con trai là Giang Thâm. Nói vậy chứ nhà họ cũng nghèo, có sinh thêm thì cũng đâu nuôi nổi.

Đàm Linh Linh – mẹ Giang Thâm – dự định sang năm sẽ đưa cậu lên thành phố học tiểu học, cơ mà Giang Lạc Sơn – ba cậu – thì lại không đồng ý.

“Tháng 9 là mùa thu hoạch lúa mạch.” Giang Lạc Sơn bưng chậu nước tới bên giường cho Đàm Linh Linh rửa chân: “Có lẽ Thâm Tử sẽ giúp được ít việc vặt đấy.”

Đàm Linh Linh không đồng ý lắm: “Nó không quậy phá đã là giỏi lắm rồi. Anh xem có thằng con nhà ai chơi hăng như con mình chưa, ngày nào cũng bay nhảy từ sáng đến tối.”

Giang Lạc Sơn đáp: “Ít nhất là nếu nó ở nhà, em sẽ không phải lên thành phố đưa đồ ăn cho nó mỗi cuối tuần.”

Đàm Linh Linh lặng thinh không nói, rút đôi bàn chân ửng đỏ ra khỏi chậu nước, lau khô rồi lên giường. Giang Lạc Sơn cũng ngâm chân một lát, chờ nước nguội lạnh mới ra sân đổ đi.

Lúc trở về đi ngang qua phòng Giang Thâm, ông nhìn thoáng qua thì thấy — cậu hãy còn đang đọc truyện tranh. Giang Thâm cũng nhận ra ba đang nhìn, giờ có muốn giấu truyện đi cũng không kịp nữa.

Ông nghiêm mặt lại: “Con có định đi ngủ không đấy?”

Giang Thâm gật đầu như giã tỏi, cẩn thận cất kỹ cuốn Doraemon mà cậu tốn những một tuần tiền tiêu vặt để thuê lại, rồi ra chiều ngoan ngoãn đáp: “Con ngủ giờ đây ạ.”

Giang Lạc Sơn “hừ” một tiếng: “Mẹ mà thấy là xé truyện đấy.”

Cậu không dám đáp lại, lủi vào trong chăn nhắm tịt hai mắt giả vờ ngủ, chờ không nghe thấy động tĩnh gì nữa thì mới chui khỏi chăn. Cậu ngẫm nghĩ một lát, không yên tâm về cuốn truyện lắm, trở dậy lấy truyện giấu dưới gối.

Sáng hôm sau, Đàm Linh Linh dậy sớm. Dù đang là ngày nghỉ nhưng cô cũng chẳng rảnh rỗi – cô phải giao thực phẩm tươi vào thành phố. Giang Thâm biết chuyện này, nên khi nghe có tiếng động, dù buồn ngủ lắm nhưng cậu cũng cố dậy.

Đàm Linh Linh vào phòng cậu thì thấy con trai mình đang mắt nhắm mắt mở, uể oải mặc áo len.

“Mặc áo này này.” Cô lấy một cái áo dày ra: “Bây giờ đang tháng ba, bên ngoài lạnh lắm.”

Giang Thâm vâng lời mẹ, đáp “Dạ”, mặc xong quần áo thì đi ra ngoài đánh răng rửa mặt.

Đàm Linh Linh vẫn đang đun nước nóng. Giang Thâm nóng vội, không đợi nữa, dùng nước lạnh đánh răng. Lúc nước lạnh chạm da mặt, cậu xuýt xoa một tiếng, vội rửa mặt đàng hoàng rồi run rẩy vào trong nhà chờ ăn sáng.

Cô bất đắc dĩ: “Con vội gì thế? Làm vậy đến mùa xuân trên mặt lại nứt nẻ vì lạnh đấy.”

Giang Thâm đang ăn cháo, không để ý lắm: “Không đâu mẹ.”

Đàm Linh Linh lấy một hộp kem dưỡng ẩm Pechoin ra, xoa một ít lên mặt con trai.

Hai mẹ con chuẩn bị xong thì đi. Đàm Linh Linh mang theo nhiều đồ, Giang Thâm giúp mẹ mang một nửa.

Đi xe bus từ thị trấn lên nội thành hết ba đồng một người một lượt, tính ra thì vẫn có lời kể cả khi đồ ăn có bị hỏng hay dập phần nào.  Cậu gà gà gật gật trên xe, đến nỗi đè cả vào đồ ăn. Cô ngồi bên dặn dò cậu, lúc xuống xe thì mua một bọc kẹo sữa hình thỏ trắng nhét vào túi áo cậu.

“Chút nữa mà chán thì lấy ra mà ngậm.” Đàm Linh Linh đi sang con phố đối diện – đầu phố đó là cung văn hóa lớn nhất thành phố, dặn con lần nữa: “Vào đó rồi con đừng chạy lung tung đấy, nghe chưa?”

Giang Thâm đang đắm chìm trong vị ngọt của kẹo, cười đáp: “Dạ vâng.”

Cung văn hóa thành phố cực kì nhộn nhịp, trong mắt Giang Thâm từ bé đến giờ chỉ quanh quẩn chốn thôn quê thì cái gì ở đây cũng mới lạ. Không biết Đàm Linh Linh kiếm được đơn hàng cố định này thế nào, mỗi lần đem đồ ăn tới là cô phải đi khắp mọi tầng để giao hàng cho các thầy cô trong cung văn hóa, Giang Thâm chỉ đi theo thôi mà cũng mệt muốn xỉu.

Tòa nhà ở giữa là phòng tập múa. Lúc Đàm Linh Linh đến giao đồ ăn, Giang Thâm ngoan ngoãn chờ ở ngoài.

Cậu khá là cao, không cần cái gì kê cũng có thể nhìn vào bên trong phòng tập múa qua cửa sổ.

Mấy cô bé xinh xắn trong ấy cũng trạc tuổi cậu, đang múa bài “Chị em anh hùng trên thảo nguyên”. Đứng đầu là hai cô bé búi tóc cao, mặc váy màu hồng, đội mũ lông Mông Cổ. Làn váy nhẹ lướt như cánh hoa nở rộ theo từng bước nhảy của họ, giáo viên múa vỗ tay, hô theo nhịp: “1 2 3! Sai nhịp rồi! Xoay vòng nữa!”

Xoay thêm một vòng, cô giáo vẫn chưa hài lòng: “Thẳng tay ra! Đùi hất mạnh lên! Xoay kiểu gì thế!”

Giang Thâm nhìn đến mê mẩn, mẹ đi ra cũng không để ý. Trong miệng cậu hãy còn ngậm kẹo, cắn kẹo phát ra tiếng “rộp rộp”.

Đàm Linh Linh xoa đầu con trai: “Nhìn gì vậy con?”

Bấy giờ cậu mới thấy mẹ đã đi ra, hơi hơi ngượng ngùng

Cô liếc nhìn vào phòng tập: “Nhìn các bạn xem, vất vả thật đấy, nhỏ như vậy đã đi học múa rồi.”

Giang Thâm không hiểu lắm: “Con vất vả hơn hay các bạn vất vả hơn cơ?”

Đàm Linh Linh hơi ngẩn ra, cười xòa lên mặc cho con trai đang ngại ngùng: “Con cứ thử ép chân xem, rồi biết ai vất vả hơn.”

Cậu vẫn không hiểu, thật thà ló đầu nhìn vào cửa phòng tập. Cô giáo dạy múa đã quen mặt Đàm Linh Linh, lên tiếng chào: “Chị Linh ạ.”

Đàm Linh Linh đẩy lưng con trai từ phía sau: “Chào cô Lâm, đây là con trai chị, năm nay lên 8.”

Cô Lâm cười: “Cháu nhà có vẻ cao ha?”

Từ bé đến giờ Giang Thâm chưa từng thấy chị gái nào xinh đẹp như vậy – da trắng như sữa, dáng người đẹp, mang váy múa, nhìn tựa như tiên nữ vậy. Cậu đỏ mặt, ngại ngùng quá nên muốn trốn ra sau lưng mẹ, nhưng lại bị mẹ kéo ra: “Không phải con muốn thử ép chân hả?”

Giang Thâm thẹn đến mức lắp bắp: “Không… không ép đâu…”

Cô Lâm khá là thoải mái: “Con muốn học múa ấy hả? Vậy ép chân cho cô xem nào?”

Giang Thâm vốn chẳng hiểu ép chân là ra sao, đã thấy cô Lâm kéo ghế tựa ngồi xuống, vẫy tay với cậu: “Lại đây nào.”

Cậu bước đến, cô  Lâm ngồi phía sau lưng cậu, vừa ôm lấy lưng vừa nắm chặt cẳng chân cậu: “Thẳng chân nhé.”

Giang Thâm gật gật. Cô Lâm giơ cẳng chân của cậu lên, cậu không nói gì, cô bảo chân kia đứng thẳng cậu cũng thật thà làm theo. Lúc chân còn lại ép đến vai, cậu mới cảm thấy đau, nhưng từ nhỏ cậu đã được dạy rằng đàn ông con trai không thể rơi nước mắt, nên vẫn cố gắng chịu đựng. Cậu nín thở cắn chặt răng, đến khi mũi chân giơ cao quá đỉnh đầu vẫn không rên một lời.

Cô Lâm ngạc nhiên lắm, bảo cậu đổi sang chân kia rồi làm động tác tương tự.

“Đau không?” Ép xong hai chân, cô Lâm tò mò hỏi.

Cậu ngẫm nghĩ rồi thật thà thú nhận: “Có đau ạ.”

Cô buồn cười: “Sao không nói với cô?”

Cậu ngượng ngùng gãi đầu: “Con vẫn chịu đựng được, nên không nói ạ.”

Cô chăm chú nhìn cậu, rồi nắm tay cậu ra với mẹ. Mẹ cậu đứng ở cửa phòng tập, thấy rõ toàn bộ quá trình, hiếm khi không trêu chọc con trai câu nào.

Giang Thâm không biết cô giáo nói gì với mẹ cậu. Trong lúc chờ đợi, cậu vẫn chăm chăm nhìn mấy cô bé trong phòng tập múa chỉnh sửa động tác xoay cho nhau. Một cô bé trong đó phát hiện ra ánh nhìn của cậu, tỏ vẻ không ưng ý, bĩu môi rồi trốn ra phía sau cùng.

Giang Thâm cứ nhìn các cô bé ấy múa mãi, đến khi Đàm Linh Linh tới gọi cậu về.

Trên đường về, cô lại mua kẹo cho cậu. Lên xe rồi, cô không nói gì nữa, hình như là đang mải suy nghĩ chuyện gì. Vừa ngồi xuống, cô đã lấy sổ thu chi ra ngay, nhăn mày một chút rồi bắt đầu tính toán.

Giang Thâm không dám làm phiền mẹ, cậu ngồi yên, lắc lư theo nhịp lăn bánh của xe bus.

Đàm Linh Linh ngẩng đầu nhìn con trai, bỗng hỏi: “Con có muốn học múa không?”

Cậu đang ăn kẹo, tự dưng thấy mình nghe không rõ lắm: “Dạ?”

Cô không tính toán nữa: “Nếu học múa thì sẽ đi vào mỗi cuối tuần, học như các bạn hôm nay con thấy đấy.”

Giang Thâm rụt rè hỏi lại: “Cuối tuần nào cũng phải đi dãn gân ạ?”

Đàm Linh Linh giả vờ nghiêm khắc: “Một khi đã học, thì hôm nào cũng phải vậy!.”

Cậu cắn viên kẹo, phát ra tiếng “rộp rộp” trong miệng.

Cậu không trả lời mẹ ngay. Về nhà rồi, cậu chạy nhanh đi trả cuốn Doraemon nọ, lúc nhận lại tiền đặt cọc còn cẩn thận đếm kỹ.

Ông chủ cửa hàng thuê truyện là một ông bác đã già, lúc nào cũng phì phèo thuốc lào, trên tay cầm điếu thuốc, trên mũi gài chiếc kính lão cũ mèm lúc nào cũng có vẻ sắp rơi đến nơi.

“Có thuê nữa không?” Cửa hàng của ông khá nhỏ, nên ông nhớ mặt hết mấy đứa nhóc hay đến thuê truyện.

Giang Thâm cẩn thận cất tiền vào túi: “Sau này cháu không mượn nữa đâu.”

Ông lão nhướng mày: “Sao thế? Mẹ phạt hả?”

Giang Thâm lắc đầu phủ nhận: “Không phải ạ. Cháu muốn học múa.”

Ông bị sặc thuốc, cười ha hả lộ ra hàm răng ố vàng: “Con trai con đứa, học múa làm gì?”

Giang Thâm hỏi lại: “Sao con trai lại không được ạ?”

Ông lão: “Múa may là việc của mấy đứa con gái.”

Giang Thâm nghe vậy, tỏ vẻ không vui. Ông lão nhìn cậu như vậy, bỗng bảo: “Chờ ông tí.”

Cậu nhìn ông lục lọi một lúc mãi sau mới khom lưng đi ra đưa cho cậu một quyển sách: “Này, cầm đi.”

Đó là một quyển sách cũ lắm rồi, bìa sách đã rách hết. Trong sách cũng không có nhiều chữ, nội dung chủ yếu là mô tả mấy điệu múa cho thanh thiếu niên và minh họa.

“Cháu muốn học múa lắm mà.” Ông lão gõ tẩu thuốc lên bàn, “Cầm lấy mà xem.”

Giang Thâm nhẩm lại thấy mình đã cạn tiền, lúc về đến nhà thì thấy cổng mở – Đàm Linh Linh đang bàn gì đó với Giang Lạc Sơn. Ba cậu đang hút thuốc, tỏ vẻ không vui lắm.

Cậu lấm lét nhìn một chút, không dám vào, nên nhanh chân chạy ra ruộng chơi.

Tháng ba tháng tư chưa qua mà nhiều nông dân đã vội vàng. Mao Cẩu là hàng xóm sát vách nhà cậu, bên hông cậu ta buộc một cái cuốc, đang dùng xẻng xới đất gieo hạt. Bây giờ mọi thứ đã phát triển hơn rồi, chỉ có bọn nhóc con mới làm bừa như thế, chứ hầu hết mọi nhà đều dùng máy gieo hạt.

“Mao Cẩu!” Giang Thâm í ới: “Thanh Linh Tử đâu?”

Mao Cẩu đứng thẳng dậy, trời hẵng lạnh nên cậu ta mặc khá nhiều, thoạt trông tròn vo như quả bóng, muốn xoay eo cũng mất sức cực kỳ: “Ăn cái gì đấy?”

Giang Thâm chạy lại: “Kẹo đó, anh ăn không?”

Nghe vậy, Mao Cẩu liền há miệng: “Cho anh một cái.”

Giang Thâm bóc cho cậu ta một cái, cậu ta được ăn kẹo nên cực vui: “Từ nội thành về đấy à?”

Chỉ khi từ nội thành về, Giang Thâm mới có kẹo.

Giang Thâm gật gù: “Em gái anh đâu rồi?”

Mao Cẩu đáp: “Cũng vào thành phố rồi, học vẽ vời gì đấy. Anh mày không hiểu nổi nó luôn, rảnh rỗi bay nhảy như mình đây không ổn à, cứ phải mua thêm việc vào thân làm gì.”

Giang Thâm ngại mở lời bảo mình muốn học múa, cậu chẳng muốn Mao Cẩu nói vậy đâu.

“Đang chờ nhặt trứng hả?” Bây giờ đang đúng mùa vịt trời đẻ trứng, cả chó hoang cũng biết nên luôn chực chờ để phá trứng: “Anh hẹn đám Thụ Bảo rồi, xong kì nghỉ này chúng nó phải về thành phố học tiếp, tính ra chơi bời chẳng được bao nhiêu.”

Giang Thâm đáp: “Mấy anh kia lớn rồi, toàn bắt nạt em thôi.”

Mao Cẩu bá vai cậu: “Có anh đây, mày còn sợ sệt gì nữa? Chúng ta đấu với bọn kia, thắng thì điện thoại mới học kỳ này của Thụ Bảo sẽ về tay anh mày đấy.”

– Hết chương 1 –

Mục lục —> Chương sau

 

 

 

 

 

 

Advertisements

5 thoughts on “[Dài Lâu] _ 01.

  1. Nhà nông mà cho con trai đi học múa thì suy nghĩ cũng tiến bộ lắm đó, mà vụ con một này làm thấy có điềm chẳng lành -_-

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s