[Thứ Tử] _ 080.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Duy Ngã

080. Hô Diên vô lại

Ánh đèn dầu lấp lóe giữa màn đêm.

Ninh Uyên khép lại quyển sổ cuối cùng, dựa vào ghế trầm tư.

So sánh ra thì thấy, không có gì khác nhau giữa sổ sách mà Lý Xuyên trình lên và sổ sách mà y đọc được ở Ninh phủ. Hơn nữa, chỗ sổ sách này đều đã ố vàng ẩm ướt, hẳn là đã được tạo ra lâu rồi, chứ không phải chỉ mới ngụy tạo gần đây. Huống gì, y lại đột ngột đến đây, không ai có thể làm giả hết chỗ sổ sách này trong một thời gian ngắn như vậy.

Vậy nên, lời giải thích có lý nhất cho chuyện này chỉ là — chỗ sổ này là thật, và không hề có chỗ nào mờ ám. Nói cách khác, thực sự là điền trang trấn Hương Hà đã không sản xuất được lương thực từ rất lâu rồi.

Ninh Uyên rũ mắt xuống. Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của y – y đề nghị Ninh Như Hải cho y đến đây không phải là để chịu phạt, mà là để ngầm điều tra Đại phu nhân.

Ắt hẳn người ngoài không biết việc này, nhưng Ninh Mạt đã từng nói nhỏ với y rằng – theo hắn ngầm quan sát mấy năm nay, thì tuy Đại phu nhân luôn tỏ ra giản dị hiền huệ với người ngoài, nhưng thực chất sinh hoạt hàng ngày của bà ta lại rất xa xỉ, nguyên chi phí thuốc bổ hàng ngày đã lên đến trăm lạng bạc ròng. Huống gì, chi phí dưỡng bệnh cho đích tử Ninh Trạm cũng là một khoản lớn, nhưng trước giờ bà ta lại chưa bao giờ rút tiền từ quỹ của Ninh phủ. Nói cách khác, Đại phu nhân có một nguồn tiền riêng mà không ai biết.

Ninh Uyên không cho rằng Nghiêm thị được nhà mẹ đẻ trợ cấp, vì xét ra thì nhà Nghiêm thị còn không giàu bằng nhà Liễu thị. Liễu thị xuất thân từ nhà thương nhân – nhà mẹ đẻ của ả giàu nức tiếng một phương, dân quanh vùng ai cũng nghe danh. Còn Nghiêm thị thì chỉ là nữ nhi giang hồ, không giàu có cũng chẳng có danh tiếng.

Chẳng qua mấy chục năm trước, nhà Nghiêm thị đã trợ giúp quân đội Đại Chu lập công lớn trong cuộc chiến với Đại Hạ, nên mới được triều đình phong hào quý tộc, coi như là ban thưởng. Chính Nghiêm thị cũng vì số phận đưa đẩy mà cứu mạng Ninh Như Hải trong cuộc chiến đó, nên mới được gã cưới về làm chính thê.

Không được nhà mẹ đẻ trợ giúp, mà lại có một nguồn tiền lớn liên tục, gần chục năm qua không dứt, lại không bị ai phát hiện… Thực ra, cách để có được nguồn tiền như thế cũng không nhiều. Cách tiện nhất là lợi dụng quyền lực để chiếm lợi riêng, vậy nên Ninh Uyên mới để ý đến trấn Hương Hà.

Trấn Hương Hà từng là một trong những nguồn thu lớn nhất của Ninh phủ, nhưng mấy năm nay lại đột ngột thất thế, có tra cũng không tra ra được gì. Vậy đã đáng ngờ lắm rồi, huống gì người quản lý mọi việc ở điền trang này lại là Nghiêm thị nữa. Dù có bị Liễu thị soán quyền một thời gian vì bận chăm sóc Ninh Trạm, thì Nghiêm thị cũng chưa bao giờ hoàn toàn giao chuyện ở đây cho Liễu thị. Huống gì, xưa nay Liễu thị vẫn phải phụ thuộc vào bà ta, nên dù có thấp thoáng nhận ra gì đó thì cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ.

Ninh Uyên ngờ rằng – nếu mấy năm nay không phải là trấn Hương Hà không sản xuất được gì, mà là thành quả đã bị Nghiêm thị chiếm hết làm của riêng, thì mọi chuyện đã hoàn toàn sáng tỏ rồi.

Nhưng chỗ sổ sách trước mắt và tình cảnh của trấn Hương Hà mà y thấy hôm nay đã hoàn toàn đánh tan nghi ngờ của y. Mọi chi tiết đang chứng minh cho y thấy — thực sự nơi đây là một nơi cằn cỗi không thể trồng trọt gì.

Ninh Uyên lắc đầu, cười khổ một tiếng. Ý tưởng trước đây của y đúng là ngây thơ quá đỗi – dù gì thì sự chuyển biến của trấn Hương Hà cũng quá mức đột ngột, không có lý gì mà Ninh Như Hải lại không quan tâm, tất nhiên là đã cho người điều tra rồi. Chiếm lợi làm của riêng là tội lớn, liên can đến rất nhiều người, không thể không có kẽ hở nào được. Nếu đã không điều tra ra được gì, thì kết quả tất chỉ có một – đó là, thực sự không có gì mờ ám cả.

Nhưng nếu không bằng cách này, thì Nghiêm thị kiếm đâu ra bạc để sống xa hoa như thế? Chẳng lẽ bà ta có thể biến ra bạc ư?

Ninh Uyên đang suy nghĩ, thì Bạch Đàn bưng khay bước đến: “Thiếu gia, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi ạ.”

Trên khay là một bát cơm tối màu và một bát canh nhỏ có con gà gầy tong teo. Vừa đưa đũa cho Ninh Uyên, Bạch Đàn vừa oán giận: “Cái chốn rách rưới gì thế này, em hỏi Lý Xuyên mãi mà ông ta mới đưa ra con gà bé tẹo này đây. Thiếu gia ăn tạm đi ạ, mai em nhờ Chu Thạch ra sông bắt ít cá.”

“Nơi đây chẳng trồng được lương thực, chỉ dựa vào trợ cấp để sống qua ngày, tất nhiên là chẳng dư lúa gạo để nuôi gia cầm rồi. Có khi con gà này là Lý quản gia giữ lại để mình ăn đấy.” Ninh Uyên lại chẳng thấy lạ, huống gì y chịu khổ đã quen, cũng không có yêu cầu đặc biệt gì về đồ ăn. Nhưng bây giờ y đang không vui, nên chẳng dậy nổi hứng ăn.

“Các em đưa cơm tối cho Hô Diên huynh chưa?” Tự dưng y hỏi.

“Á!” Bạch Đàn che miệng lại: “Em quên sạch mất là Hô Diên công tử đang ở đây! Em đi chuẩn bị ngay đây ạ!”

“Thôi thôi, em đi làm việc khác đi.” Y đứng lên, bưng khay lên nói: “Ta đưa phần của ta cho huynh ấy là được. Giờ ta không muốn ăn, đi dạo chút cũng tốt. Phòng củi đi hướng nào?”

Phòng nhỏ cạnh phòng chứa củi chỉ là một gian phòng tạm bợ dựng lên bằng gạch đá và ít ngói. Nó rất hẹp, thậm chí còn chẳng đủ để kê một cái giường. Ninh Uyên bưng khay đồ ăn còn ấm đến, gõ cửa gọi: “Hô Diên huynh ơi?”

Thế mà giọng nói đáp lại y lại vang lên từ trên đầu: “Đây.”

Y ngẩng lên nhìn, hắn cũng ló nửa người ra từ mái ngói, vẫy vẫy tay với y: “Ta còn đang định tìm ngươi đây, thế mà ngươi đã đến trước rồi. Đằng kia có thang, ngươi lên đây đi.”

Ninh Uyên không hiểu – đang yên đang lành, hắn cứ thích chạy lên nóc nhà làm gì? Đến khi y lên mới thấy – chẳng biết hắn kiếm đá ở đâu mà làm một cái bếp đơn giản trên nóc nhà, lửa cháy phừng phừng, mấy que gỗ xiên cá đang xèo xèo cháy.

“Sao ngươi lại nhóm lửa trên nóc phòng củi được!” Y giật mình: “Cháy nhà thì sao!”

“Yên tâm, ở dưới ta có lót bèo mà. Bèo này chứa nước, không bắt lửa đâu.” Hô Diên Nguyên Thần nhìn thứ Ninh Uyên đang cầm trong tay, cười nói: “Ngươi đến đưa cơm cho ta hả?”

“Vốn là thế, nhưng xem ra ta đã phí công rồi.” Ninh Uyên nhìn mấy xiên cá đang cháy rất vượng: “Ngươi bắt cá ở đâu đấy?”

“Chiều nay rảnh rỗi nên đi bắt ở sông gần đây.” Hắn vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, ý bảo y đến ngồi xuống, rồi đưa xiên cá vừa chín tới cho y; “Nếm thử xem.”

Lúc đầu y định từ chối, vì vốn y đang không có hứng ăn. Nhưng nhìn đôi mắt lấp lánh đầy mong chờ (?) của hắn, lại nghĩ tối nay người ta phải ngủ ở phòng củi chật chội khó chịu, y mà từ chối thì đúng là quá đáng quá, nên đành nhận lấy.

Cầm xiên cá, ngửi ngửi thấy mùi thơm nức mũi, cắn một miếng, y ngạc nhiên cực kỳ: “Ăn cũng ổn đó chứ.”

“Ta cũng thấy thế. Cá sông nơi này hình như chẳng cần cho muối đã thơm sẵn rồi.” Hắn cũng cầm một xiên lên.

“Không phải ngươi bảo Hạ Quốc của ngươi ít sông ngòi sao, thế mà ngươi không chỉ biết đóng thuyền, mà còn biết nướng cá vừa chín thế này nữa.” Vốn y đang nhạt miệng không muốn ăn, nhưng thực sự cá hắn nướng rất ngon, làm y ăn hết một con từ lúc nào không biết. Thậm chí còn cầm một con nữa lên, vô thức vứt thức ăn mình mang đến ra sau đầu.

“Thì cũng vì Đại Hạ ít sông, nên phần lớn thời gian ở Đại Chu ta đều tập trung vào mấy chuyện này đây.” Hắn chợt khựng lại, quay sang bên ho khan liên tục. Thấy hắn như thể bị mắc xương, y vội vỗ vỗ vào lưng hắn, kêu: “Sao thế? Hóc xương hả?”

Hô Diên Nguyên Thần ho khan một lúc mới dừng lại, khoát tay: “Nói nhanh quá không để ý, bị sặc thôi.” Rồi lại cười cười nhìn y: “Hình như dạo này Ninh huynh quan tâm đến ta hơn hẳn đấy, làm ta rất là vui~”

Không phải là ta quan tâm ngươi, mà là ngươi dù sao cũng là khách ở đây, ta làm chủ nhà nên phải… Ninh Uyên nghĩ vậy nhưng không nói, mà nhìn xung quanh rồi chuyển chủ đề: “Rồi rồi, ta đã muốn hỏi ngươi từ trước – hộ vệ Diêm Phi kia của ngươi đâu rồi? Người ta ném thiếu chủ là ngươi đi rồi hả?”

“Ta bảo Diêm Phi đi làm việc khác rồi. May là cậu ta không ở đây, không thì lại phải chen chúc ở phòng củi với ta.” Hắn nhìn y, có vẻ hơi… nịnh nọt: “Ninh huynh này, chuyện đêm qua đúng là ta bất cẩn thật, nhưng ngươi thực sự định để ta ngủ ở cái phòng củi còn chẳng có giường này ư?”

Bị đôi mắt lấp lánh (?) đó nhìn chằm chằm, tự dưng Ninh Uyên hơi mất tự nhiên. Y khó mà chống lại ánh mắt chăm chú đó được – trước đây khi y còn ân ái với Tư Không Húc, mỗi khi gã ta chăm chú nhìn y như thế, là y lại như bị trúng tà, tình nguyện nghe theo mọi điều gã nói. Vậy nên, gần như là bản năng, y đứng phắt lên trèo xuống dưới, không nói gì với Hô Diên Nguyên Thần nữa – dù ánh mắt của hắn hoàn toàn khác với Tư Không Húc năm xưa.

“… Ninh huynh?” Hô Diên Nguyên Thần không hiểu sao Ninh Uyên lại phản ứng như thế, vội đứng dậy gọi với theo. Nhưng y không hề quay lại, chỉ phất phất tay ý bảo hắn đừng đi theo, rồi hốt hoảng chạy đi.

Hắn sầm mặt xuống, đứng ở trên cao nhìn y về phòng. Thấy y đóng cửa lại, hắn mới khoanh chân ngồi xuống, tay trái chống gối, tay phải chống cằm, nghĩ lại xem mình có vừa lỡ lời gì không.

Đến khi xác thực rằng vừa rồi mình không nói gì không phải cả, thì ánh mắt hắn lại càng thêm sâu lắng hơn. Hắn nhận ra rằng – bản thân mình rất thích được ở chung với Ninh Uyên, cảm thấy vừa thoải mái vừa vui vẻ. Nhưng có vẻ y lại không thế – dù y luôn ôn hòa thân thiết với người ngoài, nhưng lại phảng phất luôn có cảm giác xa cách.

Không chỉ với mình hắn, mà với hạ nhân bên người y cũng vậy – quanh y như bao phủ một lớp sương mù dày đặc, làm người ta rất muốn vạch lớp sương mù đó ra, xem y đang thực sự nghĩ gì; nhưng lại không biết phải xuống tay từ đâu.

Nhưng y càng như thế, thì hắn lại càng hiếu kỳ, càng nóng lòng muốn biết suy nghĩ của y hơn. Đây là lần đầu tiên hắn tò mò muốn đến gần một người như vậy, nhất là người này lại giống hắn – đều là nam tử!

Nghĩ vậy, Hô Diên Nguyên Thần khẽ mím môi, như thể đã quyết tâm làm gì đó. Hắn nhảy phắt từ nóc nhà này sang nóc nhà kia, đến một cái sân nhỏ, nhảy bụp xuống trước mặt Chu Thạch – người đang ôm bó rơm chuẩn bị đi cho ngựa ăn.

Chu Thạch bị giật mình, suýt nữa đã hất văng rơm ra.

Đêm đã khuya.

Ninh Uyên rửa mặt xong, thay đồ ngủ rồi tắt đèn lên giường, cố nhắm mắt đi ngủ. Nhưng nằm mãi y vẫn không ngủ được – cứ nhắm mắt lại là đôi mắt xanh thẳm của Hô Diên Nguyên Thần lại hiện lên trong đầu y, làm y bối rối khôn tả. Càng lúc y càng nhíu chặt mày, không chịu nổi mà kéo chăn lên trùm kín đầu.

Cửa chợt bị đẩy ra, y nghĩ đó là Chu Thạch. Người nọ đi thẳng từ cửa đến bên giường, loạt xoạt cởi quần áo rồi vén chăn lên, không nói một lời nào. Ngay lập tức, một thân thể nóng hổi nhanh chóng chen lên giường với y.

Ninh Uyên giật mình, ngồi phắt dậy quay lại nhìn – người đang chen chúc với y nào phải Chu Thạch, mà rõ ràng là người nên ngủ ở phòng củi – Hô Diên Nguyên Thần!

“Sao ngươi lại ở đây?” Vẻ mặt y như thể đang nhìn thấy gì hoang đường lắm: “Chu Thạch đâu rồi?”

“Ta nghĩ kỹ rồi, tự thấy mình không thể ngủ được ở phòng củi kia, nên đi thương lượng với Chu huynh đệ. Ta sẽ dạy huynh ấy thêm vài chiêu, đổi lại huynh ấy sẽ ngủ ở phòng củi, còn ta ngủ ở đây.” Hắn thản nhiên chống tay nằm cạnh y, bình tĩnh nhìn thẳng vào y.

Rõ ràng là hắn vừa tắm xong, tóc hắn vẫn còn ẩm ẩm, trên người cũng chỉ mặc mỗi một bộ đồ ngủ xanh đen. Vạt áo còn chưa buộc chặt, lộ ra mảng lớn cơ bụng màu đồng cổ của hắn.

“Dù ngươi có đổi phòng với Chu Thạch thì cũng không có nghĩa là ngươi sẽ ngủ cùng giường với ta!” Ninh Uyên cau mày.

“Ninh huynh à, ta không có chăn mền cũng không có đệm, chẳng lẽ ngươi muốn ta nằm đất hả?” Hắn vẫn thản nhiên cực kỳ: “Huống gì, ta với ngươi cũng từng ngủ cùng nhau rồi mà. Ta thấy sáng nay ngươi thoải mái lắm, hẳn là đêm qua ngủ rất ngon, nên rõ ràng là ngươi cũng không ghét ngủ với ta đấy thôi.”

“Vì đêm qua đang ở trên xe, không có cách nào khác cả.” Y tức mà không biết trút vào đâu: “Ta với ngươi đều là nam tử, ngủ cùng giường thì còn ra thể thống gì!”

“Nếu Ninh huynh là nữ tử thì mới không ra thể thống gì chứ.” Hắn mỉm cười: “Vì hai ta đều là nam tử, nên mới không cần để ý mấy cái lễ tiết đó. Dù ta chẳng gầy yếu gì, nhưng cũng không phải loại lưng hùm vai gấu, sẽ không chiếm nhiều chỗ đâu. Hay là Ninh huynh sợ bị ta đụng chạm hả?”

Ninh Uyên thực sự không hiểu hắn làm thế này để làm gì, nhưng hắn lại chợt nháy mắt với y: “Nói đến đụng chạm, lúc trước khi ta bất tỉnh ở Ninh phủ, đụng chạm đến mức ấy Ninh huynh cũng đã làm với ta rồi, mà ta có bận tâm gì đâu. Sao bây giờ ngươi lại giữ kẽ thế chứ.”

Lúc đầu y còn không hiểu hắn đang nói gì, nhưng nhìn thấy ngón tay thon dài của hắn chỉ chỉ vào môi mình, y chợt nhận ra, chẳng hiểu sao mặt lại nóng lên. Y vừa lắp bắp vừa không thể tin nổi: “Ngươi, lúc đó ngươi tỉnh rồi hả?!”

“Chính xác là ngươi đang làm thì ta tỉnh lại.” Thế mà trông hắn lại vui vẻ vô cùng: “Chuyện đó vốn chỉ là nam tử làm với nữ tử thôi mà, thế mà Ninh huynh lại làm thế với ta, có tính là đụng chạm không?”

“Ngươi, ngươi nói linh tinh gì đấy! Ta thấy ngươi không uống thuốc được, nên mới phải mớm thuốc như thế!” Dù không thấy mặt mình bây giờ thế nào, nhưng khi chuyện thế này bị phanh phui ra, tự y cũng hiểu được mặt mình đang đỏ cỡ nào: “Liên quan gì đến đụng chạm chứ!”

“Ai biết được chứ, ai bảo Ninh huynh là người đầu tiên làm chuyện đó với ta.” Dưới ánh trăng, chẳng hiểu sao trong mắt y, nụ cười của hắn lại thành ra có vẻ… trêu đùa: “Ngay cả nương ta cũng chưa từng hôn ta như thế, thế mà Ninh huynh lại thừa dịp ta hôn mê bất tỉnh để cướp đi lần đầu tiên của ta. Ấy vậy mà giờ huynh còn chẳng cho ta ngủ trên giường đây, thật là tuyệt tình mà.”

“Ta…” Ninh Uyên còn muốn cãi lại vài câu, nhưng Hô Diên Nguyên Thần đã nhắm mắt lại, tỏ vẻ không muốn nói gì thêm nữa. Nhưng khóe môi hắn vẫn cong cong lên – rõ ràng là một khuôn mặt anh tuấn, nhưng trong mắt y, nó mới ngứa mắt làm sao!

Giờ phút đó, y bỗng nhiên hiểu được – cứ nói xuất thân càng cao thì càng được nuôi dạy tốt đó thôi, nhưng thực ra thì một khi người ta đã không biết xấu hổ, thì còn vô lại hơn phường lưu manh nhiều!

Ninh phủ.

Ninh Mạt bước ra từ Thọ An đường. Dưới khăn che mặt, sắc mặt hắn nặng nề vô cùng. Nha hoàn Thủy Tú bên cạnh hắn lên tiếng: “Tiểu thư, hay là lần tới chúng ta lại khuyên nhủ lão phu nhân…”

“Không được. Đã hai lần rồi, sự bất quá tam, nói nữa thì lại đánh rắn động cỏ, được không bằng mất.” Ninh Mạt rũ mắt xuống, nhất thời cũng không biết sắp tới nên làm gì.

Đã ba ngày rồi.

Nghiêm thị bắt Hinh Nhi đến Thụy Ninh viện đã ba ngày rồi.

Trước khi đi, Ninh Uyên đã nhờ Ninh Mạt chăm sóc nương và muội muội của y, kết cục y mới đi có một ngày đã xảy ra chuyện như vậy. Ninh Mạt trở tay không kịp – chẳng lẽ Đại phu nhân không chờ nổi đến vậy sao, nhanh như vậy đã ra tay với thứ tử rồi?

Ngay trong ngày Hinh Nhi mới bị mang đi, hắn đã đến nhờ Thẩm thị can thiệp. Nhưng trong mắt Thẩm thị, thỉnh cầu của hắn lại rất kỳ quặc – đích mẫu dạy dỗ thứ nữ là chuyện rất bình thường, mang thứ nữ vào viện của mình cũng là để tiện chăm sóc thôi, không có gì đáng để can thiệp cả. Dù Hinh Nhi còn nhỏ tuổi hay khóc nháo đi chăng nữa, thì cũng chính là vì thế nên mới cần dạy bảo nhiều hơn. Thẩm thị không hiểu sao Ninh Mạt lại lo lắng như thế.

Nhất là sau khi Thẩm thị đến thăm Thụy Ninh viện, thấy đúng là Hinh Nhi đang học nữ công với thêu nương Tôn thị ở đó, thì lại càng thấy là Ninh Mạt đang lo lắng không cần thiết. Trong mắt bà, thậm chí việc Hinh Nhi chịu giáo dục của Nghiêm thị còn là chuyện tốt, nếu không… với nương ruột xuất thân kỹ nữ của con bé, thì khó mà không lây nhiễm thói hư tật xấu gì được.

Thấy không đả động gì Thẩm thị được, Ninh Mạt đã nghĩ đến việc đi tìm Ninh Như Hải, nhưng chưa đi thì đã đổi ý – quan hệ giữa Ninh Như Hải và Đường thị vốn rất căng thẳng, gã lại luôn nghi ngờ Hinh Nhi không phải con ruột mình. Trước khi Ninh Uyên bộc lộ tài năng, gã thậm chí còn chẳng quan tâm gì đến đứa con trai này. Huống gì, gần đây gã lại thương yêu Nghiêm thị nhiều hơn, sao lại chỉ vì Hinh Nhi mà làm phu nhân yêu quý của mình phiền lòng được.

Suy nghĩ hồi lâu, Ninh Mạt chỉ biết lắc đầu: “Đến chỗ Đường di nương thôi.”

Tương Liên viện vẫn hệt như hôm Hinh Nhi bị mang đi. Đường thị nằm trên giường, nom tiều tụy vô cùng, chẳng để tâm gì đến canh hạt sen mà Ninh Mạt mang tới, chỉ lặng lẽ rơi lệ.

Hắn thở dài, để chén canh sang một bên, trấn an bà: “Xin di nương yên tâm, con đã cho người nghe ngóng rồi. Bây giờ Hinh Nhi sống tốt lắm, hẳn là Đại phu nhân cũng e ngại người ta nói ra nói vào nên chỉ giữ con bé lại trong viện mình thôi, chứ không khắt khe gì với con bé.”

“Sao mà tốt được chứ… Sao Đại phu nhân lại muốn bắt Hinh Nhi đi…” Đường thị thều thào nói: “Ta đã thất sủng từ lâu, vẫn luôn ngoan ngoãn giữ mình, chỉ cầu mong con trai con gái có thể bình an lớn lên… Vì sao, vì sao Đại phu nhân lại làm thế…”

Tám chín phần là muốn giữ con tin để uy hiếp Ninh Uyên – Ninh Mạt thầm đáp vậy, nhưng không nói ra. Thực ra động cơ của Nghiêm thị không khó đoán – Hinh Nhi là một thứ nữ có huyết mạch bị nghi ngờ, đâu đáng để Đại phu nhân như bà ta phải phí công dạy dỗ. Trừ việc dùng Hinh Nhi để chèn ép Ninh Uyên ra, thì bà ta chẳng có lý do khác để làm vậy.

“Con đã đi tìm tổ mẫu, nhưng tổ mẫu không muốn quản chuyện này. Con cũng định để nương con đứng ra, nhưng nương con đã không xen vào việc trong phủ từ lâu, nay đột nhiên đứng ra thì ắt hẳn Đại phu nhân sẽ nghi ngờ.” Ninh Mạt nói: “Con cũng đã cho người đưa tin cho Ninh Uyên, hẳn là y sẽ có cách. Di nương nên ăn gì đó đi ạ, nếu không… Nếu Hinh Nhi trở về, thấy di nương suy sụp thế này thì con bé sẽ buồn lắm đấy.”

“Không, không được nói cho Uyên Nhi.” Đường thị ngẩng lên: “Uyên Nhi thương nhất là muội muội mình, nếu thằng bé biết Hinh Nhi gặp chuyện không may thì sẽ hoảng đến mức nào!” Bà hốt hoảng vô cùng, cũng dần cao giọng lên: “Là ta vô dụng… Ta thân làm nương mà lại vô dụng… Đã không thể bảo vệ con gái mình, lại ép con trai chưa thành niên phải bảo vệ mình nữa… Trên đời có người mẹ nào vô dụng hơn ta nữa không…?”

“Di nương đừng nói vậy…”

“Ta biết mình xuất thân không cao, nên từ khi vào phủ này, ta vẫn luôn cẩn thận từng bước một, sống theo đúng khuôn phép, dù lão gia có thích ta hay không thì ta vẫn chẳng hề muốn cạnh tranh cái gì, cũng không đắc tội với ai… Chỉ cần cứ như vậy là có thể bình an sống qua ngày, nhưng… Ta đã sai rồi sao…?”

Ánh mắt bà mê mang, nửa như đang nói với Ninh Mạt, nửa như đang lầm bầm một mình: “Uyên Nhi vẫn còn là trẻ con, lại luôn phải nghĩ cách bảo vệ ta và muội muội… Nay thằng bé vừa rời phủ một cái, ta đây làm nương lại không thể bảo vệ nổi con gái mình…”

Nói đến đây, đôi môi tái nhợt của bà chợt mím lại, ánh mắt cũng dần thay đổi. Bà nắm tay Ninh Mạt, nói: “Mạt Nhi tiểu thư, hãy, hãy giúp ta lấy hai thứ khỏi hầm sau phòng ngủ ra.”

Hai nha hoàn phải cố hết sức mới lấy được cái hộp cao cỡ nửa người ra khỏi hầm của Tương Liên viện. Hộp kia rất lớn, bên ngoài được bao chặt bằng mấy lớp vải dầu, hẳn là để tránh bị ẩm, nhưng cũng vì thế nên nhìn từ ngoài không đoán ra được là vật gì.

Thứ còn lại là một cái rương bằng gỗ lim. Rương không khóa, Ninh Mạt nhấc lên là có thể mở ra. Ngay khi thấy rõ vật trong rương, không chỉ hắn mà cả mấy nha hoàn bên cạnh cũng ngẩn người ra.


Lời Ngã:

Con thỏ cáu lên cũng cắn người! ( ͡° ͜ʖ ͡°)

— Hết chương 80—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

Advertisements

7 thoughts on “[Thứ Tử] _ 080.

  1. Thỏ dại lên cắn hơi bị đau nhé
    Quay qua quay lại chương 80 rồi 😨😨 mà hai đứa còn chưa cuốn lưỡi 🤣🤣

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s