[Thứ Tử] _ 074.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Duy Ngã

074. Ninh Tương chết.

“Chuyện kỳ lạ? Chuyện gì kỳ lạ?” Thẩm thị nghi ngờ hỏi.

“Cũng không phải chuyện gì lớn đâu ạ, chắc là do cháu nghĩ nhiều quá thôi.” Ninh Mạt tỏ ra muốn nói lại thôi: “Cháu nhớ hôm qua khi cuộc thi đang diễn ra, nhị đệ còn không phân biệt được đâu là thuyền của chúng ta đâu là thuyền của Tào gia, thì sao có thể cho người phá hoại thuyền Tào gia từ trước được. Chuyện này… rất kỳ lạ ạ.”

Ninh Mạt nói vậy làm Ninh Như Hải cũng nhớ ra – hôm qua khi thấy thuyền của Tào gia xoay vòng tại chỗ, Ninh Tương còn xin lỗi gã, đồng thời luôn miệng nói đó là thuyền của Ninh phủ. Nếu thuyền nào của nhà ai mà hắn cũng không rõ, thì sao lại bảo là mình cố ý phá thuyền Tào gia để Ninh gia đạt hạng nhất được? Rõ ràng là tự mâu thuẫn mà.

Trừ phi…

“Chẳng lẽ vốn thằng nhóc kia có mục đích khác? Không phải là phá thuyền Tào gia để Ninh gia được lợi, mà chỉ vô tình dẫn đến kết quả đó thôi? Chẳng lẽ thứ nó muốn phá… là thuyền của chúng ta!” Chính Thẩm thị cũng không thể tin nổi vào điều mình vừa nói, mà Ninh Như Hải cũng vừa khéo nghĩ vậy. Còn Nghiêm thị thì lặng lẽ cúi đầu, giấu đi vẻ tiếc hận trên mặt mình.

Thời gian của tên ngu xuẩn kia đã đến hồi kết rồi, đúng là hoàn toàn vô dụng mà! – Nghiêm thị thầm nghĩ.

“Nhưng sao nhị ca lại làm thế? Huynh ấy đâu có lý do, chẳng lẽ thuyền phủ chúng ta về bét thì có lợi gì cho huynh ấy ạ?” Ninh Uyên vờ như không biết gì cả, hỏi Ninh Mạt.

“Nếu nghĩ lại thì… Nếu phủ ta về hạng chót thì chưa chắc đã có lợi gì cho nó, nhưng sẽ là bất lợi với ai?” Ninh Mạt nhìn Ninh Uyên: “Người đứng mũi chịu sào sẽ là Tam đệ đấy!”

Ninh Uyên không nói gì.

Ninh Mạt nói tiếp: “Tuy trước giờ phủ ta chưa về nhất bao giờ, nhưng cũng chưa bao giờ trượt khỏi ba vị trí đầu. Nếu lần này không chỉ trượt khỏi ba vị trí đầu mà còn rớt thẳng xuống hạng bét, thì phụ thân nhất định sẽ trút cơn giận xuống đệ – người chủ trì cuộc thi lần này!”

“Mạt Nhi à, nếu theo ý cháu nói thì… chẳng lẽ Tương nhi làm vậy chỉ để nhắm vào Uyên Nhi ư?” Thẩm thị không thể tin nổi: “Sao nó lại phải dồn từng ấy sức chỉ để hại Uyên Nhi? Ta không hiểu được.”

“Thưa tổ mẫu, lòng ghen tị có thể khiến người ta làm ra đủ chuyện, dù là vô lý cỡ nào. Ninh Tương lớn hơn Ninh Uyên, trước giờ địa vị trong nhà cũng cao hơn; nhưng phụ thân lại giao việc chuẩn bị cuộc thi năm nay cho Ninh Uyên mà không phải đệ ấy. Nếu đệ ấy sinh lòng bất mãn rồi làm vậy… thì cũng có thể hiểu được.”

“Hồ đồ!” Thẩm thị vỗ mạnh xuống bàn: “Thế mà lại đố kỵ với đệ đệ mình!”

Ninh Mạt nhã nhặn thi lễ với Thẩm thị: “Xin tổ mẫu đừng giận, đó chỉ là suy đoán của Mạt Nhi thôi ạ.”

Thẩm thị lại nói: “Không chỉ là suy đoán đâu, nhất định là như vậy! Nguyên nhân đó là có lý nhất! Thấy trưởng bối đánh giá cao đệ đệ của mình, không chỉ không biết tu dưỡng bản thân để được trưởng bối đánh giá cao hơn mà lại sinh lòng đố kỵ, rồi làm ra chuyện hồ đồ đó! Thằng nhóc này đúng là thiếu dạy dỗ mà!”

“Thực ra, có thể là một nguyên nhân khác.” Nói đến đây, Ninh Mạt chợt khựng lại rồi lắc đầu: “Không, nhất định không phải vậy, chỉ là cháu nghĩ nhiều thôi.”

Nhưng dáng vẻ đó của Ninh Mạt lại làm Thẩm thị tò mò hơn: “Cháu lại nghĩ tới chuyện gì?”

“Cháu…” Ninh Mạt dừng một chút, thấp thỏm nhìn Ninh Như Hải: “Chỉ là cháu nghĩ là, nhỡ đâu mục đích mà nhị đệ nhắm đến không phải là tam đệ…”

Thẩm thị sửng sốt: “Cháu mau nói rõ hơn đi, chẳng lẽ ngoài Uyên Nhi ra thì thằng nhóc kia còn định hại ai ư?”

“Nếu nghĩ sâu xa hơn thì… Nếu phủ ta không đổi đầu thuyền với Tào gia, thì người gánh tội đại nghịch bất kính kia sẽ không phải là Tào gia, mà là chúng ta ư?”

“Mạt Nhi tỷ tỷ à, nhất định là tỷ nghĩ nhiều rồi.” Ninh Uyên nói: “Người táy máy tay chân lên thuyền của Tào gia là kẻ thù của họ mà, không liên quan gì đến nhị ca đâu.”

“Ta đang phân vân chuyện đó. Nếu chuyện phá bánh lái đệ ấy có thể nhầm được, thì sao chuyện đổi giao thành long lại không thể?”

“Ý tỷ là…” Ninh Uyên mở to mắt, đoạn lắc đầu: “Không thể đâu, việc đó quá tày trời rồi… Nhị ca không có gan làm thế đâu, nếu chỉ là để nhắm vào đệ thì không đáng để làm đến mức đó, nếu không… Một khi mọi sự bại lộ, thì người bị liên can không chỉ là mình đệ, mà sẽ là phụ thân, là cả Ninh phủ! Nhị ca có lớn gan mấy cũng không dám đánh cược an nguy của phụ thân đâu!”

Ninh Mạt không nói tiếp, chỉ yên lặng nhìn Ninh Uyên. Ninh Uyên đảo mắt một vòng, như thể vừa hiểu ra cái gì, nhất thời tỏ ra không thể tin nổi, chợt quay sang nhìn Ninh Như Hải: “Chẳng lẽ…”

“Đó chính là điểm ta đang nghi ngờ. Nếu đối tượng hãm hại của nhị đệ không phải là tam đệ, mà là phụ thân… thì…” Ninh Mạt cũng nhìn sang Ninh Như Hải – người đã tối sầm mặt xuống.

Ninh Mạt và Ninh Uyên kẻ xướng người họa nói đến mức này, có là kẻ ngốc mới không hiểu ra được ý tứ trong đó. E rằng đối tượng nhắm đến của Ninh Tương vốn không phải là Ninh Uyên – nếu hắn đã cho người phá bánh lái được, thì cũng sai người đổi giao long bốn vuốt thành rồng năm vuốt được! Người mà hắn thực sự muốn hại vốn là Ninh Như Hải!

“Quá hoang đường rồi! Dù nhị thiếu gia có hồ đồ cách mấy thì cũng không đổ tội lên đầu phụ thân mình được đâu!” Trương di nương không thể tưởng tượng được.

“Nhưng cũng không hẳn là không có khả năng như thế. Chúng ta đâu phải con sâu trong bụng nhị thiếu gia, ai biết được người ta đang nghĩ cái gì.” Trang di nương tiếp lời: “Hơn nữa, cũng không phải là nhị thiếu gia không có động cơ nào. Lão gia nhốt nương ruột của hắn vào từ đường, cũng không yêu thương hắn như trước nữa, lão phu nhân lại còn hạ lệnh dìm chết muội muội hắn… Lẽ nào trong lòng hắn không oán giận gì lão gia và lão phu nhân sao?”

Nói đến đây, nàng còn vỗ ngực như thể hoảng sợ lắm, giọng điệu cũng cao vút lên: “Báo thù cho nương ruột? Báo thù cho muội muội? Hay là báo thù cho mình?”

“Được rồi! Các ngươi đang nói bậy bạ gì thế! Thẩm thị lại vỗ xuống bàn, vỗ mạnh hơn bất cứ lần nào trước đây.

Nghiêm thị lập tức tiến lên, liên tục nắn bóp tay Thẩm thị: “Xin lão phu nhân bớt giận, chân tướng chuyện này đến cùng là thế nào thì phải cần điều tra rõ ràng, hơn nữa con cũng tin là Tương Nhi không có lá gan này đâu.”

Dứt lời, bả ngẩng lên quát Ninh Mạt: “Mạt Nhi, nếu không có bằng chứng xác thực thì đừng ăn nói lung tung! Con xem con đã nói gì vậy, làm lão phu nhân giận đến mức này!”

“Mạt Nhi biết sai ạ.” Ninh Mạt vội vàng cúi đầu.

“Chuyện hôm nay dừng ở đây, dù là ai thì cũng quản miệng mình cho tốt, quản cả miệng nô tài của các ngươi nữa! Nếu lọt ra bên ngoài nửa chữ, lập tức xử lý bằng gia pháp!” Trông mặt Thẩm thị cực kỳ khó coi: “Đột nhiên ta thấy không thoải mái, tất cả lui ra đi, Như Hải ở lại!”

Mọi người lập tức đứng dậy hành lễ, rồi lần lượt ra khỏi Thọ An đường. Nghiêm thị ngồi im không nhúc nhích – bà nghĩ Thẩm thị gọi Ninh Như Hải ở lại thì chính thê là bà ở lại cũng là đương nhiên. Ai dè khi phần lớn mọi người đã đi rồi, Thẩm thị lại bảo bà: “Con cũng ra ngoài đi.”

Nghiêm thị ngẩn ra, rồi bình tĩnh lại, đứng dậy xin cáo lui. Nhưng trước khi ra ngoài, bà liếc mắt nhìn Từ ma ma. Từ ma ma hiểu ý bà, khẽ khàng gật đầu.

Khi người trong Thọ An đường đã đi hết rồi, ngay cả hạ nhân cũng ra ngoài, chỉ còn hai người Thẩm thị và Ninh Như Hải ở lại. Nhìn những đĩa bánh trôi hoa hồng còn dư trên bàn, không ai nói gì cả.

“Lão phu nhân gọi con ở lại, là vì tin lời Mạt Nhi nói sao ạ?” Một lát sau, Ninh Như Hải mở miệng trước.

Thẩm thị đáp: “Tin thì sao? Chẳng phải con cũng không nói gì sao. Ta là mẹ ruột con, với hiểu biết của ta thì nếu con không nghi ngờ, con đã không ngồi im như thế.”

“Dù gì Mạt Nhi cũng không có lý do để vu hại Tương Nhi; hơn nữa những gì nó nói… nếu xâu chuỗi lại, thì cũng là lý do duy nhất để liên kết tất cả mọi chuyện với nhau.” Ninh Như Hải thở dài một hơi, biểu cảm càng lúc càng tối tăm: “Nhưng rốt cục thì vẫn phải tìm được chứng cứ rồi mới phán quyết được. Bây giờ tất cả vẫn chỉ là suy đoán thôi, không tính.”

“Chứng cứ rõ ràng? Chỉ sợ chứng cứ còn chưa tìm thấy được, thì ngươi đã bị nhi tử yêu quý của ngươi tiễn lên đoạn đầu đài rồi!” Thẩm thị nói cực kỳ khó nghe.

Bà đã ghét bỏ Liễu thị từ lâu, nay lại nhận ra nhi tử của Liễu thị có khả năng hại đến Ninh Như Hải và toàn phủ, thì sao có thể giữ bình tĩnh được nữa: “Ta chỉ nói một câu – nếu cứ muốn giữ thứ độc ác như thế bên người, thì sớm muộn gì nó cũng trở thành mối họa lớn! Còn nhỏ mà đã dám ra tay với phụ thân mình, lớn lên rồi còn ra gì nữa!”

“Lão phu nhân, đó vẫn chỉ là suy đoán thôi mà, chưa chắc chuyện đó đã do Ninh Tương làm.”

“Ta chỉ biết là thà tin lầm còn hơn bỏ sót, phòng còn hơn chống! Kể cả nếu việc vuốt rồng đó không liên quan gì đến Ninh Tương, thì nó cũng đã thừa nhận mình lén phá hư bánh lái của thuyền Tào gia rồi. Nếu có ngày Tào gia nghe phong thanh được chuyện này, thì kể cả Ninh Tương có liên quan đến chuyện vuốt rồng hay không, họ nhất định cũng sẽ đổ cái danh phản nghịch lên đầu nó, lên đầu chúng ta! Chẳng lẽ ngươi định trơ mắt nhìn kết quả đó đến ư?”

“Vậy theo lão phu nhân, chuyện này nên xử lý thế nào?”

“Phàm là bất cứ chuyện gì, nếu cứ kéo dài tình trạng mập mờ không rõ ràng thì phong ba mấy cũng sẽ lắng xuống thôi.” Trong một đình nghỉ chân hẻo lánh ở hoa viên, Ninh Uyên đặt quân cờ đen trong tay xuống:

“Ninh Tương đã dính dáng đến chuyện này rồi. Để đề phòng Tào gia nghe được tiếng gió rồi đổ tội cho Ninh gia, nhất định phụ thân và tổ mẫu sẽ làm cho Ninh Tương biến mất. Chỉ cần không có chứng cứ, thì vạn sự vẫn sẽ yên lành. Dù sao nếu so với tội đại nghịch bất đạo, thì một thứ tử chẳng là gì cả, huống gì còn là một thứ tử “có khả năng hãm hại phụ thân”.”

“Nhưng dù sao đó cũng là máu thịt ruột rà của họ, ta thì lại không nghĩ là họ sẽ tiễn Ninh Tương đi lên con đường giống Ninh Bình Nhi ngày xưa thật đâu.” Ninh Mạt lắc đầu.

“Ta nghĩ là ca ca hiểu lầm ý ta rồi.” Ninh Uyên cười nói: “Ý ta không phải là họ sẽ giết Ninh Tương. Hổ dữ không ăn thịt con, huống gì họ đã yêu thương hắn ta nhiều năm như thế. Nên họ sẽ phải tìm một phương án ở giữa, ví như…”

“Thiếu gia!” Lúc này, một tiếng gọi đột ngột ngắt ngang lời Ninh Uyên. Chu Thạch hồng hộc chạy vào, đến gần Ninh Uyên thì chống tay lên đầu gối thở gấp, hổn hển nói: “Ta vừa! Hỏi thăm được!”

“Từ từ nào, không vội.” Ninh Uyên và Ninh Mạt đều quay sang nhìn hắn.

Chu Thạch nhận chén trà Bạch Đàn đưa tới, ngửa đầu uống sạch rồi nói: “Lão gia vừa lặng lẽ hạ lệnh, để Tam phu nhân… À không, để Liễu di nương và Nhị thiếu gia về nhà mẹ đẻ ở Ung Châu, không có lệnh của lão gia thì không được về; rồi tuyên bố với bên ngoài là nhị thiếu gia đi du lịch dài ngày, không biết bao giờ về. Phi Thử kia cũng bị giết chết, kéo đi chôn rồi.”

Ninh Mạt tỏ vẻ “quả nhiên là thế”, còn Ninh Uyên không tỏ vẻ gì, chỉ lạnh nhạt nói: “Có nói là bao giờ lên đường không?”

Chu Thạch đáp: “Nói là đêm nay đi luôn ạ. Bây giờ người ở Hà Tâm uyển và Tùng Nhuận đường đang thu dọn đồ đạc rồi.”

“Ta biết rồi.” Y gật đầu: “Sáng nay ngươi đã mệt nhiều rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”

Chu Thạch vâng lệnh rời đi. Ninh Mạt nhìn vẻ mặt của Ninh Uyên, nói: “Trông ngươi như thể không hài lòng với kết quả này?”

Ninh Uyên cười nói: “Chuyện như trong kế hoạch thì có gì phải vui mừng đâu. Vừa khéo để họ về nhà mẹ đẻ nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian, sau này quay về diễn kịch tiếp.”

Ninh Mạt cười cười lắc đầu: “Trước đây ta vẫn không hiểu, sao ngươi phải sai Chu Thạch đổi giao long bốn vuốt thành rồng năm vuốt làm gì, lại còn tranh thủ lúc phân tiền thưởng để tạo lời đồn, hòng dẫn mọi người chú ý đến điểm khác lạ ở đầu thuyền nữa. Hóa ra ngươi lại tính xa đến vậy… Sợ là Ninh Tương có nghĩ nát óc cũng không ngờ được, việc hắn cho người đi phá bánh lái chỉ là bọ ngựa bắt ve thôi, ngươi mới là hoàng tước đang chờ ở sau!”

“Ta chỉ thuận nước đẩy thuyền thôi mà. Là hắn ta ra tay trước, nếu ta không tranh thủ thúc đẩy một chút thì thật uổng công hắn tính kế ta.”

Đêm.

Hà Tâm uyển vô cùng ồn ào. Xuất giá làm phu nhân của người ta, rồi bị giáng xuống làm di nương, nay lại bị trượng phu đuổi về nhà mẹ đẻ — dù Ninh Như Hải vẫn chưa viết thư bỏ vợ, nhưng như vậy cũng quá đủ nhục nhã rồi.

Liễu thị vẫn luôn kiêu căng hiếu thắng, sao lại dễ dàng chấp nhận chuyện này được. Vậy nên ả gào khóc ầm ĩ ở Hà Tâm uyển hồi lâu, thậm chí còn làm bộ muốn tự sát. Đám hạ nhân không biết nên làm gì, muốn đi mời Ninh Như Hải nhưng gã ta lại chẳng để tâm đến chuyện này, đành phải đi mời Nghiêm thị.

Không biết Nghiêm thị nói gì với Liễu thị mà hơn một giờ sau, cuối cùng Liễu thị cũng yên lặng lại, khóc sướt mướt để đám nha hoàn dìu mình lên xe ngựa.

So với Liễu thị thì Ninh Tương bình tĩnh hơn nhiều. Hắn chỉ cầm theo một cái bọc, vành mắt thâm đen đứng cạnh xe ngựa. Lần này bọn họ đi vô cùng nhục nhã, đến cả ánh mắt đám hạ nhân nhìn hắn cũng là lạ. Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn phải chịu khuất nhục như thế.

Dù hắn vẫn không biết vì sao mọi chuyện lại trở thành thế này, nhưng trông tiềm thức hắn vẫn cảm thấy — tất cả đều do Ninh Uyên! Thằng nhãi kia vẫn luôn đối nghịch với họ, đầu tiên là muội muội hắn, đến nương hắn rồi lại đến hắn!

Trước đây Ninh Thiến Nhi luôn im lìm chẳng ho he gì, nay lại quá là may mắn. Nó không chỉ không bị họ liên lụy, mà sau khi chuyện này qua đi, có khi nó lại được chuyển đến viện của Nhị phu nhân nữa.

Ninh Tương thầm nghĩ — chờ lần sau gặp lại Ninh Uyên, nhất định hắn phải làm cho kẻ chỉ biết nịnh hót trưởng bối hòng hãm hại mình kia quỳ xuống dưới chân mình, cầu xin mình tha thứ!

Hắn đang nghĩ miên man thì chợt thấy một đám người bước tới – là một thiếu niên khoác áo ngoài xanh nhạt dẫn theo đám tùy tùng.

“Liễu di nương, nhị ca, biết tối nay mọi người lên đường nên ta tới tiễn mọi người.” Đến gần rồi, Ninh Uyên mỉm cười nhìn Ninh Tương, thoạt nhìn hiền lành vô hại vô cùng.

“Ai thèm cái thứ giả vờ buồn nôn của ngươi!” Ninh Tương không còn tí kiên nhẫn nào. Hắn đang thầm mắng chửi kẻ này trong lòng thì y lại xuất hiện, đúng là nhắc tào tháo tào tháo đến mà!

“Ôi.. Dù nhị ca không thích ta đi nữa, thì bây giờ hai người đã thành ra thế này rồi, có cần thiết phải đối xử với ta như thế nữa không?” Ninh Uyên vờ lắc đầu tiếc nuối: “Lần này đúng là ta thật lòng đến tiễn hai người mà, sao nhị ca nỡ làm đệ đau lòng thế chứ.”

“Ta nhổ vào!” Ninh Tương phun một bãi nước bọt về hướng Ninh Uyên, nhưng y chỉ nghiêng người tránh đi. Thấy mình phun không trúng, hắn cũng không làm mình mất mặt thêm nữa, chỉ vào mũi y nói: “Ngươi chờ đó cho ta! Món nợ hôm nay, nhất định có ngày ta sẽ đòi lại! Chỉ cần ta có ngày trở về, thì ngươi đừng tưởng mình có thể thích làm gì thì làm trong Ninh phủ này!”

“Tất nhiên nhị ca sẽ về chứ. Tháng chín năm sau thi Hương, ta vẫn chờ tin nhị ca đề tên bảng vàng mà.” Ninh Uyên cười đến là ôn hòa.

Ninh Tương bước lên mấy bước, mãi đến khi mũi hai người gần chạm nhau thì mới dừng lại. Ánh mắt hắn vừa hung ác vừa nham hiểm, trợn trừng lên nhìn con ngươi đen nhánh của y: “Một tiện chủng do kỹ nữ sinh ra, đừng cho rằng ngươi nhất thời có chút tiếng nói mà có thể quên đi xuất thân của mình! Dù bây giờ ngươi đắc ý được vài ngày, thì cũng đừng vọng tưởng cái gì không thuộc về mình. Cả Ninh phủ này chỉ chân chính có một thiếu gia là ta, người có thể kế thừa tước vị Võ An bá cũng chỉ có thể là ta, ngươi rõ chưa?”

“Nhị ca, hình như ngươi quên mất rồi.” Ninh Uyên thản nhiên nhìn lại hắn: “Đại ca còn ở đây mà, ngươi nói thế thật không ổn.”

“Hừ! Con ma bệnh kia thì sống được mấy năm nữa chứ, chỉ sợ hắn không hầu được đến lúc phụ thân nhắm mắt thì đã tự xuống Hoàng tuyền trước rồi, làm gì có bản lĩnh tranh với ta?” Ninh Tương hừ lạnh, dí mạnh mấy cái trước ngực Ninh Uyên: “Ngày sau còn dài, giỏi thì chờ đến khi ta về đi!”

Nói rồi, hắn lại phun một bãi nước miếng dưới chân y, rồi xoay người đi về phía xe ngựa, biến mất trong đó.

Người đánh xe không hề chần chừ, thấy hắn lên rồi thì lập tức gióng ngựa đi ngay. Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã biến mất trong màn đêm.

“Thiếu gia, dù nhị thiếu gia có nói gì thì thiếu gia cũng đừng để trong lòng. Tối rồi, chúng ta về thôi ạ.” Chu Thạch đứng sau khuyên nhủ Ninh Uyên.

Ninh Uyên gật đầu, liếc nhìn hướng xe ngựa rời đi rồi quay về chỗ của mình.

Nhưng y không nhận ra — trong bóng cây trùng điệp cách đó không xa, cũng có hai người đang lặng lẽ đứng đó. Ánh trăng lọt qua tầng mây, chiếu xuống khuôn mặt hai người, chiếu rọi vẻ sợ hãi của Từ ma ma và khuôn mặt tức giận đến biến dạng của Nghiêm thị.

“Phu nhân bớt giận… Đại thiếu gia, đại thiếu gia nhất định sẽ mạnh khỏe ạ!” Từ ma ma nơm nớp lo sợ. Bà hầu hạ Nghiêm thị đã nhiều năm, nhưng đây là lần đầu thấy chủ nhân giận dữ đến mức ấy, sợ đến hai chân run lên.

Nghiêm thị không nói gì, chỉ đứng đó hồi lâu, đoạn nói đầy ẩn ý: “Thế mà lại có gan nguyền rủa Trạm Nhi… Từ ma ma, nên làm thế nào ngươi tự biết rồi đấy, không cần ta phải nói đúng không!”

“Dạ, nô tỳ hiểu rồi.” Từ ma ma khẽ khom người.

“Về thôi!” Nghiêm thị phất tay áo một cái, hừ lạnh rời đi. Từ ma ma khẽ liếc theo hướng xe ngựa rời đi, rồi vội vàng đi theo Nghiêm thị.

Mấy ngày tiếp theo, trong Ninh phủ khá là yên bình. Không có Liễu thị và Ninh Tương làm mưa làm gió, Ninh Uyên khá là rảnh rỗi, thậm chí là… nhàm chán. Nhưng y lại rất hưởng thụ sự nhàm chán này. Mỗi ngày sau khi học xong, hoặc là y sẽ dạy Hinh Nhi luyện chữ với Đường thị trong viện, hoặc là luyện công trong phòng.

Mãi đến mười ngày sau, khi Ninh Uyên đi học về thì thấy ngoài cửa phủ có rất nhiều xe ngựa, hơn nữa đều là từ nhà các quan viên Giang Châu. Y tò mò nhìn thoáng qua hàng xe ngựa dài dằng dặc rồi bước vào cửa, thì thấy Ninh Mạt và nha hoàn thiếp thân đang đứng đó.

Thấy y về, Ninh Mạt lập tức bước tới, trông mặt rất khó coi: “Cuối cùng ngươi cũng về.”

“Sao ngươi lại ở đây?” Trước nay Ninh Uyên vẫn tránh Ninh Mạt khi có người ngoài xung quanh, nên y thấy rất lạ khi Ninh Mạt cố ý đứng đây chờ mình: “Có chuyện gì sao?”

“Vừa có tin tức truyền về.” Nói đến một nửa, Ninh Mạt nhắm mắt lại như để lấy lại bình tĩnh, rồi mở mắt ra, gằn từng chữ một: “Ninh Tương chết rồi.”

“Tối hôm trước, có người trong núi phát hiện ra thi thể của họ. Xe ngựa rơi xuống từ đường trong núi, toàn bộ xe vỡ nát, năm người gồm cả phu xe và hai nha hoàn đều chết hết. Hơn nữa còn rơi từ độ cao như thế xuống, nghe nói chết cực kỳ thảm. Gần đây trời lại nóng, lúc bị phát hiện thì đã phân hủy đến mức biến đổi hình dạng rồi; chỉ có thể dựa vào xe ngựa mới biết được đó là bọn họ.”

Nghe Ninh Mạt nói xong, Ninh Uyên cũng dần dần nghiêm túc: “Nên những xe ngựa ở ngoài kia là đến vì chuyện này sao?”

Ninh Mạt gật đầu: “Thi thể đã được chở về rồi. Dù gì cũng là một di nương và một thiếu gia, linh đường bày trong chính sảnh, ngươi đi với ta đi.”


Lời Ngã:

Bài học rút ra được là gì?

  1. Teamwork là best! Nhất là khi trí khôn đồng đội ngang với mình.
  2. Vạ miệng có thể dẫn tới họa sát thân…. Ít nhất là khi năng lực chưa đủ.

— Hết chương 74—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

 

 

 

Advertisements

6 thoughts on “[Thứ Tử] _ 074.

  1. :))))) tui đang định nói vụ cái mồm hại cái thân, xuống dưới thây cô tổng kết luôn ròi
    :))) tiểu Mạt nhi bao giờ mùa xuân mới nở

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s