[Đại Thiếu] _ 02

773db3d1c2153289b6e4826068c4d3c0

Đại Thiếu Trở Về

Quyết Tuyệt

Thể loại: Hiện đại, tình hữu độc chung, trọng sinh, giới giải trí, đàn ông chuẩn mực xã hội công x si tình thích quấn người yêu thụ, điềm văn, trả thù đời, 1×1, HE.

Biên tậpCua Bể

02.

Đám bạn của Bành Tĩnh Hoằng đang cố tình sang đây gây sự với Cố Ngôn Tử, với họ thì cậu chẳng khác gì hồ ly tinh nên luôn tìm cách dạy cậu một bài học.

Họ cũng chắc như đinh đóng cột là dù có bị nói thế nào, Cố Ngôn Tử cũng không dám phản kháng.

Cậu ta chẳng hơn gì một kẻ ăn bám anh Bành của bọn họ, chật vật mãi mới được cái danh nhà biên kịch mà vẫn nghèo kiết xác, người như vậy có tư cách gì mà đến bữa tiệc này quậy phá?

Thế nên họ nói xấu Cố Ngôn Tử không hề kiêng kị, ai ngờ đâu cậu lại dám hất rượu vào mặt mình!

Xét về gia thế, những người này không hẳn là giàu nhưng cũng không thiếu tiền, thêm vào quan hệ thân thiết với Bành Tĩnh Hoằng nên bình thường ra đường cũng được người ta ngưỡng mộ lắm. Ngay cả ngôi sao nổi tiếng nhìn thấy họ cũng phải lên tiếng chào hỏi, bây giờ bị hất rượu vào mặt sao mà nhịn được?

Huống hồ người hất rượu lại là tên đáng ghét này.

Người bị tạt rượu lúc này chỉ muốn xông lên dần Cố Ngôn Tử một trận tơi bời.

Nhưng hắn không dám làm vậy vì hôm nay là ngày vui của Bành Tĩnh Hoằng và Khương Tú.

Bành Tĩnh Hoằng là đại ca của bọn họ, còn Khương Tú là cô em gái mà bọn họ hết lòng bảo vệ từ nhỏ, dù có giận thế nào cũng không thể làm bừa trong lễ đính hôn của hai người được.

“Kéo nó ra ngoài!” Người kia lấy khăn tay ra lau rượu trên mặt rồi lạnh lùng ra lệnh.

Những người khác nhanh chóng vây lấy Cố Ngôn Tử, định kéo cậu đi.

Bọn họ đang đứng trong một góc nhỏ không có người, chỉ cần nhanh lẹ dẫn cậu đi thì sẽ không ai biết… Ra ngoài rồi, họ muốn làm gì cậu ta mà không được!

Nhưng họ tính toán không nhanh bằng Cố Ngôn Tử.

Tạt rượu người ta xong là Cố Ngôn Tử nghĩ cách đối phó ngay, cậu ném ly rượu xuống đất, nhảy lên ghế rồi chạy ra khỏi vòng vây.

Ngay khi chạy ra thì cậu giật luôn mâm rượu mà người phục vụ đang bưng, ném về phía đám “công tử” kia.

Mâm rượu bay đến đám bạn của Bành Tĩnh Hoằng làm quần áo cả bọn ướt đẫm, tiếng ly rơi vỡ “loảng xoảng” vang dội.

Khi nãy cậu đập bể cái ly đầu tiên vì tiếng động quá nhỏ nên không ai chú ý.

Nhưng lần này là tận một mâm rượu rơi xuống đất…. Tiếng rơi vỡ lập tức thu hút rất nhiều những ánh mắt bối rối.

Cố Ngôn Tử nhìn vẻ luống cuống của đám bạn của Bành Tĩnh Hoằng thì vừa vỗ tay vừa cười thật to.

Nhớ lại chuyện cũ làm cậu thấy mình quá thiệt thòi trong mấy năm yêu đương với Bành Tĩnh Hoằng, thậm chí phải nói là đáng thương.

Rõ ràng là Bành Tĩnh Hoằng theo đuổi trước, vậy mà lúc cậu đáp lại rồi thì lúc nào cậu cũng phải nhún nhường chịu đựng.

Sức khỏe của mẹ hắn không tốt, đã từng nhập viện mấy lần vì xu hướng tình dục của Bành Tĩnh Hoằng nên cậu không nỡ làm gì người mẹ đáng thương này. Mẹ hắn có mắng có chửi thế nào, Cố Ngôn Tử cũng không cãi lại.

Còn đám bạn của Bành Tĩnh Hoằng thì cảm thấy đại ca mình yêu đương đồng tính thế này chẳng phải chuyện gì tốt nên cũng không thích cậu. Vì sợ bọn họ chế nhạo, Cố Ngôn Tử cũng không cãi lại.

Về phần Bành Tĩnh Hoằng… Hắn rất yêu cậu, vì cậu mà hắn đã chịu nhiều áp lực, sao cậu có thể tức giận với hắn đây?

Vi yêu, vì nhiều nguyên nhân khác, quãng thời gian đó Cố Ngôn Tử không còn là chính mình.

Cậu nghĩ đến đây thì tò mò nhìn thử xung quanh, rất nhiều ánh mắt đang đổ dồn vào cậu.

Khó hiểu, hiếu kỳ, kinh ngạc, hả hê… Đủ các kiểu ánh mắt hướng về Cố Ngôn Tử, nhưng cậu cũng chẳng thấy sợ chút nào.

Nếu là lúc xưa, Cố Ngôn Tử không hề muốn rơi vào hoàn cảnh phải nhận những ánh mắt như thế này.

Cậu vốn không thích xã giao nói chuyện, lại vì xu hướng tình dục của mình mà bị người nhà đánh cho một trận. Rồi cậu bỏ nhà đi, cũng không bao giờ tham gia buổi tiệc nào nữa, mỗi lần nhắc đến chuyện này thì cậu luôn trốn tránh, đừng nói đến việc chạy đến những chỗ thế này để quậy phá.

Nhưng bây giờ khác rồi.

Cố Ngôn Tử nhớ rất rõ, ba mẹ – hai người mà cậu luôn cho rằng rất ghét mình đã ghé vào giường bệnh của cậu khóc thảm thiết như thế nào, cậu không muốn trốn tránh họ nữa. Hơn nữa, hai năm qua cậu đã được ba dẫn vào công ty làm việc lấy kinh nghiệm, đã tiếp xúc với khá nhiều người nên cục diện lúc này không thể làm khó cậu.

Cố Ngôn Tử rất bình tĩnh, nhưng ba mẹ Bành đã giận điên lên, sắc mặt của Bành Tĩnh Hoằng và Khương Tú cũng rất khó coi.

Còn đám bạn của Bành Tĩnh Hoằng lúc này chỉ muốn giết phắt cậu luôn cho rồi.

Ông Bành trừng mắt nhìn vợ mình, giận dữ nói: “Tại sao cậu ta lại ở đây?”

Ông đã rất tức giận khi biết con trai mình thích đàn ông, tốn rất nhiều công sức mới thuyết phục được Bành Tĩnh Hoằng kết hôn với Khương Tú, vậy mà tình nhân của con trai lại chọn đúng ngày hôm nay để đến phá!

Bà Bành chỉ mấp mấy môi mà chẳng nói được lời nào.

Thiệp mời trên tay Cố Ngôn Tử, là do bà đưa cho.

Bà cực hận Cố Ngôn Tử khi bà biết cậu có quan hệ tình cảm với con trai bà, nhưng vì danh dự của Bành Tĩnh Hoằng mà chỉ có thể mắng chửi rủa xả cậu cho hả giận chứ không dám làm lớn chuyện.

Đã vậy cậu còn sống chết không chịu chia tay Bành Tĩnh Hoằng, có trời mới thấu nỗi hận của bà dành cho Cố Ngôn Tử!

Cũng may là con trai cuối cùng cũng chịu nghe lời bà, kết hôn với Khương Tú.

Có vậy mới biết, hóa ra tên hồ ly tinh kia cũng chẳng là gì trong mắt Bành Tĩnh Hoằng.

Bà biết hắn đã cắt đứt liên lạc với Cố Ngôn Tử được nửa tháng rồi, cũng biết Cố Ngôn Tử đang cố tìm con trai bà nên cực kì đắc ý. Bà chủ động đi tìm cậu, ném thẳng tấm thiệp mời vào mặt đối phương.

Bà muốn Cố Ngôn Tử biết rằng – cậu không xứng với con trai bà.

Bà làm như vậy là vì để cậu biết khó mà lui, tránh xa con trai bà ra. Ai ngờ cậu lại chạy tới đây thật, tới thôi thì không nói, còn phải phá một trận mới chịu..

Sao cậu ta dám?!

“Gọi bảo vệ đuổi cậu ta ra!” Ông Bành lạnh mặt ra lệnh.

Mặt Bành Tĩnh Hoằng cũng lạnh tanh, ánh mắt của hắn hơi dao động nhưng cuối cùng vẫn không ngăn lại.

Trợ lý của ông Bành lập tức đi tìm bảo vệ, còn Cố Ngôn Tử lúc này cũng đang nhìn chằm chằm đám người Bành Tĩnh Hoằng.

Bành Tĩnh Hoằng rất đẹp trai, thân hình lại cao lớn, tuy trông hơi lạnh lùng nhưng một khi hắn đã dịu dàng với ai thì phải nói là không thể dịu dàng hơn được nữa.

Cố Ngôn Tử nhớ rõ lúc Bành Tĩnh Hoằng mới theo đuổi cậu, chỉ vì lúc nghe điện thoại cậu nhảy mũi một cái mà hắn đã không quản xa xôi chạy tới đưa thuốc cho cậu. Hay những lúc trời mưa xối xả, hắn luôn xuất hiện trước mặt cậu với một cây dù. Hay lúc cậu bực bội vì vấn đề kịch bản mà trút giận lên hắn, Bành Tĩnh Hoằng cũng chỉ cười cười rồi dỗ dành cậu.

Hoa rồi quà tặng các thứ, Cố Ngôn Tử không bao giờ thiếu.

Tuy đã nhận ra xu hướng tình dục của mình từ lâu, nhưng trước khi gặp Bành Tĩnh Hoằng thì Cố Ngôn Tử chưa từng yêu ai nên cậu dễ dàng rơi vào lưới tình với hắn, ôm mộng xây đắp tình yêu với Bành Tĩnh Hoằng.

Cũng bởi những kỉ niệm tốt đẹp này mà cậu đã cố tình nhịn xuống rất nhiều chuyện không đáng nhịn.

Cố Ngôn Tử đi về phía Bành Tĩnh Hoằng.

Người nhà họ Bành thấy thế thì tím tái mặt mày, rất sợ Cố Ngôn Tử sẽ mở miệng nói gì đó.

Hôm nay rất nhiều bạn bè thân thiết của gia đình tới dự tiệc, trong đó không thiếu những nhân vật máu mặt, nếu để bọn họ biết Bành Tĩnh Hoằng là đồng tính luyến ái…

Ông bà Bành chắc chẳng còn thể diện gì để mà mất.

“Bành Tĩnh Hoằng, lâu rồi không gặp.” Cố Ngôn Tử nhìn dáng vẻ chau chuốt của người đàn ông kia, đột nhiên nở nụ cười: “Chúc anh và Khương Tú trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.”

Đã hai năm không gặp Bành Tĩnh Hoằng, lần này gặp lại… Cậu chợt phát hiện mình chẳng còn cảm xúc gì với người này nữa.

Cố Ngôn Tử cứ ung dung như vậy, còn Bành Tĩnh Hoằng đã không còn bình tĩnh nữa: “Cố Ngôn Tử, em đừng quậy!”

Cậu bật cười một tiếng rồi xoay người bỏ đi.

Cậu cũng muốn phá một trận lắm, nhưng nghĩ lại thì thấy làm vậy chẳng được gì.

Cậu không muốn bản thân biến thành ai đó trông rất đáng thương vì bị người yêu ruồng bỏ chút nào.

Lần này cậu phải thoát ra thật nhanh, Bành Tĩnh Hoằng… thích ai yêu ai thì kệ anh ta!!

Nhân viên bảo vệ bước vào, định tóm Cố Ngôn Tử ra nhưng còn chưa kịp làm gì thì cậu đã tự động đi ra.

Họ thấy thế thì đồng thời nhìn về phía người nhà họ Bành để xem xét nên làm gì tiếp theo.

Ông bà Bành đều rất tức giận, rất muốn bảo vệ ngăn Cố Ngôn Tử lại nhưng lại sợ làm to chuyện sẽ mất mặt nên đành để Cố Ngôn Tử đi với sắc mặt cực kì khó coi.

Khương Tú vẫn đang cười, thoạt nhìn rất tự nhiên, nhưng chỉ có bản thân cô mới biết mình chẳng thể giấu được nụ cười méo mó này nếu lớp trang điểm mỏng đi một chút.

Chuyện này với cô ta mà nói cũng không phải chuyện gì xấu.

Khương Tú hít sâu một hơi, nhìn sang Bành Tĩnh Hoằng, lo lắng hỏi: “Anh, làm sao đây? Anh có muốn đi giải thích không?”

Bành Tĩnh Hoằng nhìn lại cô, rồi nhíu mày liếc mắt về phía cửa, mất kiên nhẫn nói: “Không sao, đừng quan tâm em ấy!”

Mọi người ở đây cũng nhận ra có gì đó không ổn, nhưng vì thể diện của Bành gia nên cũng không ai nói thêm gì.

Người nhà họ Bành lại trở về với những nụ cười giả tạo.

Có điều đám bạn tốt của Bành Tĩnh Hoằng lại đuổi theo Cố Ngôn Tử ra ngoài.

Bọn họ đã ghét Cố Ngôn Tử thì thôi đi, lần này còn bị tạt rượu mất hết cả mặt, đương nhiên sẽ không tha cho cậu dễ dàng như vậy.

Cố Ngôn Tử nhanh lẹ đi ra khỏi sảnh Mẫu Đơn, rồi hít một hơi thật sâu.

Không phải chịu đựng cái mùi cồn trộn lẫn với mùi nước hoa xa xỉ đến khó chịu trong kia nữa rồi.

Ngược hẳn với bên ngoài…

Khách sạn An Hoa trồng rất nhiều cây, bây giờ tháng tư cũng vừa đến, Cố Ngôn Tử hít một hơi thật sâu, cảm thấy cả người bừng bừng sức sống.

Cậu cũng nhận ra, mọi chuyện diễn ra quá chân thật.

Nếu như chỉ nằm mơ thì cậu không thể nhận thức rõ cả kiểu dáng quần áo của những người dự tiệc, hay hình ảnh từng chiếc lá trước mặt mình lúc này được.

Cậu… sống lại sao?

— Hết chương 2—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

 


Advertisements

12 thoughts on “[Đại Thiếu] _ 02

  1. Quậy banh chành tiệc cưới của người ta xong ra hít thở sâu mới nhận ra mình trọng sinh. :))))))))

    Like

    1. :)))))) tui muốn trọng sinh vào khoảnh khắc bác sĩ sắp lôi từ trong bụng mẹ ra :))))) méo chịu ra đâu nhé cuộc đời quá mệt mỏi

      Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s