[Thứ Tử] _ 070.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Duy Ngã

70. Ninh Tương kinh ngạc

“Sao họ lại ở trên đó? Ninh Uyên, thế này là sao?” Ninh Như Hải lập tức quay lại hỏi Ninh Uyên. Trong mắt gã, nhất định y phải làm gì đó thì mẫu tử Đường thị mới được ngồi ở chỗ tốt như vậy!

“Con cũng không biết, thưa phụ thân.” Ninh Uyên đáp. Dù y lờ mờ đoán được – việc này hẳn là có liên quan đến Hô Diên Nguyên Thần, nhưng y cũng không thể nói thẳng ra.

“Ngươi già rồi nên lẩm cẩm ư! Uyên Nhi chỉ là trẻ con, sao lại biết mấy chuyện đó được!” Thẩm thị mắng Ninh Như Hải một tiếng, rồi nhìn về hướng Đường thị đang ngồi, có phần bất an. Trước giờ nơi đó chỉ dành cho người có chức có quyền, Ninh Như Hải với chức quan đó cũng chỉ có thể ngồi dưới, huống gì…

Nghĩ đến việc lần trước Linh Hư tôn giả đặc biệt đến bắt mạch cho Đường thị, Thẩm thị lại càng thấy kỳ lạ. Bà từng nghi ngờ Đường Ánh Dao còn có người thân nào đó, giờ nhìn thấy cảnh dựa hơi này… chẳng lẽ là thật ư!

Đúng lúc này, một đám người đi về phía người nhà họ Ninh. Ninh Uyên híp mắt nhìn – thế mà người đi đầu lại là Tư Không Húc!

Sau việc của Ninh Bình Nhi, tuy Ninh gia không tỏ vẻ gì, nhưng đều thầm biết là mình đã kết thù với Tư Không Húc rồi. Nay thấy Tứ hoàng tử cố ý đi đến đây, trông mặt mũi còn chẳng có vẻ hiền lành gì; Ninh Như Hải muốn tránh cũng không được, chỉ có thể gắng gượng khom lưng hành lễ: “Vi thần tham kiến Tứ điện hạ.”

“Ninh đại nhân đừng khách sáo.” Ai dè Tư Không Húc lại tỏ ra rất ôn hòa, như thể chưa từng có thù gì với Ninh gia. Hắn nhướn mày, thoáng nhìn qua Ninh Như Hải, rồi nhìn về phía Ninh Uyên: “Tam công tử có hài lòng với sự sắp xếp của bổn điện không?”

Ninh Uyên không hiểu gì cả: “Điện hạ nói thế là sao?”

Tư Không Húc chỉ về phía Đường thị và Hinh Nhi trên đài cao: “Bổn điện biết đó là thân nương và muội muội của Tam công tử, nên mới đặc biệt cho người đặt thêm hai cái ghế lên đó, để họ có thể xem thuyền rồng ở vị trí tốt nhất. Nếu Tam công tử có hứng thú thì mời cùng bổn điện lên đó, đừng ngại, bổn điện đã chuẩn bị xong chỗ ngồi cho ngươi từ lâu rồi.”

Ninh Uyên hơi căng thẳng – y cứ nghĩ là Hô Diên Nguyên Thần đã sắp xếp chỗ ngồi cho nương và muội muội, còn đang bất ngờ vì hắn có năng lực lớn đến thế đây. Ai dè nghe Tư Không Húc nói mới biết, đó là do gã làm…

Rốt cục gã đang mưu đồ chuyện gì? Định dùng nương và muội muội để uy hiếp y ư?

Không đâu – Ninh Uyên lắc đầu, gạt suy nghĩ đó sang một bên. Tư Không Húc không dám làm chuyện bất chính trước mắt bao người thế này đâu. Phải biết là – hôm nay Tư Không Việt cũng đến, kẻ ấy chờ đợi ở Giang Châu lâu như vậy là để chực bắt nhược điểm của gã mà. Huống gì, ngày Ninh Bình Nhi bị dìm trôi sông đó, gã cũng biết là gã đã có nhược điểm cho người ta tóm rồi; mà với tính tình thận trọng tỉ mỉ của gã, thì nhất định sẽ không tự tạo nhược điểm cho mình lần nữa – ít nhất là trong khoảng thời gian này.

“Không đâu.” Ninh Uyên ngẩng lên, liếc về phía Đường thị: “Ta là hậu bối trong nhà, dù nương và muội muội có vinh hạnh được điện hạ ban ơn thì ta cũng không thể quên bối phận của mình được. Ta ở dưới đây cùng phụ thân, mẫu thân và tổ mẫu là được rồi.”

“Thế thì thật đáng tiếc.” Tư Không Húc nở một nụ cười hoàn mỹ với y: “Bổn điện còn muốn nhân cơ hội này để gần gũi hơn với Tam công tử đấy. Nhưng cũng không vội, chúng ta còn nhiều thời gian mà.” Nói rồi, gã gật đầu với Ninh Như Hải rồi dẫn đoàn người lên đài cao.

Trên đài.

Thấy Tư Không Húc đến, nhóm tỳ nữ vội vàng buông việc trong tay xuống để hành lễ, Đường thị cũng đến cúi người. Gã phất tay bình thân, rồi đến ngồi xổm trước mặt Hinh Nhi, dịu dàng hỏi: “Tiểu muội muội này, muội mấy tuổi rồi?”

“Ta cứ không nói cho ngươi đấy!” Kết quả là — khuôn mặt tuấn tú làm biết bao thiếu nữ vừa thấy đã tim đập thình thịch của Tư Không Húc không những không “thu hút” được Hinh Nhi, mà con bé còn vạch mắt làm mặt quỷ với gã, rồi nhanh như sóc trốn ra sau lưng Đường thị. Trốn xong rồi, nó còn không quên ló ra lè lưỡi với gã.

“Con bé này! Sao lại không lễ phép như thế!” Đường thị sợ Tư Không Húc trách tội, vội mắng Hinh Nhi. Gã khoát khoát tay: “Không sao đâu, trẻ con mà.” Rồi tự nhiên ngồi xuống một trong hai cái ghế xếp hàng đầu tiên.

Đường thị cũng dẫn Hinh Nhi ngồi xuống, lòng vẫn thấp thỏm không yên. Nếu không phải do Hinh Nhi muốn xem thuyền rồng, thì bà cũng không định ra khỏi phủ. Nhưng rõ ràng là Hinh Nhi không bị ảnh hưởng bởi không khí kỳ quái xung quanh — bé vẫn hào hứng vui vẻ sờ đông sờ tay, ăn hết quả táo trong tay thì lại ăn tiếp bánh Đoan Ngọ mà tỳ nữ đưa cho.

Khúc nhạc đệm nhỏ đó qua đi, người Ninh gia lần lượt ngồi vào vị trí được sắp xếp. Nhưng vài di nương lại bắt đầu xì xầm – nói là Đường thị chỉ cùng thứ bậc với họ thôi, dựa vào cái gì mà lại được hưởng đãi ngộ tốt như thế; ngay cả lão phu nhân cũng phải ngồi dưới đây, Đường thị đúng là bất hiếu mà.

Ninh Uyên thấy chẳng sao – dù gì thì nương và muội muội y vốn cũng chẳng được Ninh gia yêu quý, nên bây giờ cũng chẳng cần kiêng dè ai. Huống gì là tự Tư Không Húc sắp xếp như thế, chẳng ai bắt gã làm vậy; nên những người đó có ý kiến thì cũng chỉ dám nói sau lưng vậy thôi, chứ chẳng tạo nên nổi sóng gió gì.

Ngồi xuống rồi, Thẩm thị vẫn suy nghĩ mãi. Vừa rồi khi nghe Tư Không Húc nói, bà nghe ra được là gã làm vậy chỉ để câu kéo quan hệ với Ninh Uyên. Vốn bà đang lo về việc Ninh gia kết thù với gã — vạn nhất sau này gã đắc thế, thì nhất định sẽ là phiền phức lớn với Ninh gia. Nhưng nếu trong nhà có người có quan hệ tốt với gã, thì mối nguy đó có thể được hóa giải, coi như là nhổ tận gốc một tâm bệnh cho bà.

Nghĩ vậy, bà vô thức nhìn sang Ninh Uyên, có phần đánh giá cao đứa cháu này hơn.

Đến trưa mới chính thức khai mạc trận thi đấu thuyền rồng, giờ vẫn còn sớm. Ninh Uyên lấy cớ đi giám sát việc chuẩn bị thuyền để rời đi với Ninh Như Hải và Thẩm thị, rồi rời khỏi chỗ ngồi, đến nơi những tay chèo thuyền đang làm chuẩn bị cuối cùng.

Vừa liếc một cái, y đã thấy ngay đám người Vương Hổ. Gã mặc chiếc áo ngắn khoác ngoài màu xanh thẫm được thiết kế đặc biệt, đang lớn giọng dặn dò đám binh lính dưới trướng. Hô Diên Nguyên Thần cũng ở đó, đang để trần thân trên, hai tay giơ ra, để Chu Thạch và Diêm Phi một trái một phải xức thuốc và quấn vải lên cánh tay mình.

Sau khi bị Vương Hổ quấn lấy đòi giao đấu mấy lần, rồi cũng mấy lần thua dưới tay gã; thế mà vị hoàng tử dị quốc này lại hiếm khi nổi lên máu háo thắng, đàng hoàng kính nhờ Vương Hổ dạy cho bí quyết khi đấu tay đôi. Đương nhiên, do hạn chế về tuổi tác và thể lực nên khi đấu bằng sức mạnh, hắn chưa bao giờ là đối thủ của gã. Vậy nên hai cánh tay hắn bị vật đến tê rần, ngày nào cũng phải xức thuốc rượu.

“Hê! Tam thiếu gia đến rồi!” Thấy Ninh Uyên đến, Vương Hổ hào sảng vung tay lên chào. Đám lính kia lập tức khom người, đồng thanh hô to: “Chào Ninh công tử!”

Sau quãng thời gian tiếp xúc với Ninh Uyên vừa qua, Vương Hổ đã hoàn toàn thấy rõ – y ngoài đời và y trong miệng Ninh Tương nói hoàn toàn khác nhau. Y làm gì mà đa đoan quỷ kế, chỉ biết nịnh nọt, vô công rồi nghề chứ; trừ việc nói chuyện gay gắt chút, thì y lại rất thẳng thắn và dễ chịu đấy.

Tuy gã không biết vì sao Ninh Tương lại nói về Ninh Uyên như vậy, nhưng cứ thế mà xưng hô của gã với y đã dần chuyển từ “thằng nhãi” sang “tam thiếu gia”.

Thấy Ninh Uyên đến, Hô Diên Nguyên Thần rụt tay lại: “Sao ngươi lại đến đây? Lo cho bọn ta à?”

“Ta lo nhiều chuyện lắm.” Y nhìn sang Chu Thạch: “Ngươi không định nói cho ta biết chuyện của nương và Hinh Nhi à?”

“Biết thừa là ngươi muốn hỏi chuyện này mà.” Chu Thạch chưa kịp nói gì thì Hô Diên Nguyên Thần đã ngắt lời, đến trước mặt y, nói thẳng: “Vốn là ta định giấu ngươi, tìm cho họ một chỗ đẹp để xem thuyền, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ là sẽ tìm một chỗ nổi bật như thế. Chẳng qua là… lúc ta đang dẫn họ đến gần đó, thì bị vị Tứ điện hạ kia bắt gặp thôi.”

“Ngươi biết mà – dù gì thì ta cũng là người nơi khác, tính ra thì Tứ điện hạ kia là chủ nhà đấy, người ta đã muốn thì ta cũng không cản được.” Nói rồi, hắn bất đắc dĩ nhún vai.

Ninh Uyên gật đầu. Thực ra, y đến đây cũng chỉ để xác nhận thôi. Biết chuyện đó là do Tư Không Húc nhất thời muốn làm chứ không phải do mưu tính từ trước, y thở phào một hơi, song cũng không hiểu gã đang mưu tính chuyện gì. Xem ra sau này… chỉ có thể nhắc nhở nương và muội muội cẩn thận hơn thôi.

“Tam thiếu gia cứ yên tâm! Đám huynh đệ này của ta đã tập luyện nhuần nhuyễn lắm rồi, hôm nay nhất định sẽ cướp lại hạng nhất, để Ninh đại nhân nở mặt nở mày!” Vương Hổ vừa bá cổ Hô Diên Nguyên Thần, vừa vỗ bồm bộp vào ngực mình, nom tự tin vô cùng!

Đến khi Ninh Uyên trở về vị trí bên bờ sông, thì cuộc thi đã khai mạc được một lúc, ghế ngồi xung quanh cũng đã được lấp kín. Trong hàng ngũ quan viên, Tào Quế Xuân và Ninh Như Hải là hai người có tước vị cao nhất, nên ghế ngồi của Ninh gia và Tào gia được song song đặt ở đầu. Nhưng trái với người Ninh gia có vẻ căng thẳng và mong chờ, thì người Tào gia lại rất ung dung tự tại, như thể đã nắm chắc danh hiệu đứng đầu trong tay vậy.

Sở dĩ hàng năm Tào gia có thể đứng đầu như vậy, không hẳn là vì đội ngũ chèo thuyền của họ khỏe hơn các nhà khác, mà là vì họ có người chỉ huy thuyền quá tài giỏi. Một người chỉ huy thuyền không những phải khống chế hướng đi của thuyền, mà còn phải biết quan sát hướng gió và dòng chảy của sông để điều chỉnh tốc độ thuyền, sao cho thuyền có thể mượn sức nhiều nhất và đi nhanh nhất. Tào gia có một người chỉ huy thông thạo mọi điều trên; nên dù hàng năm Ninh gia có cố tìm người khỏe cỡ nào trong quân ngũ, thì cũng vẫn về sau đối phương một chút.

Đúng là Tư Không Việt đã đến, đang ngồi cạnh Tư Không Húc trên đài cao kia, còn dẫn theo một thiếu niên đeo mạng che mặt. Đang ở chốn công khai mà Tư Không Việt ngang nhiên để thiếu niên kia ngồi lên đùi mình, một tay còn luồn vào dưới áo cậu mà vuốt ve, như thể chỉ sợ người ta không nhìn thấy.

Nhưng với thân phận của hắn, thì bất kể là quan viên hay dân thường cũng phải kiêng dè, có thấy cũng coi như không thấy.

Hẳn là thiếu niên kia bị hắn sờ nắn rất mạnh bạo, mặt mũi đỏ bừng, đôi môi anh đào nhếch lên, toàn thân mềm nhũn dựa hẳn vào người đối phương, hổn hển thở dốc liên tục. Thỉnh thoảng cậu còn thút thít một tiếng, làm Tư Không Việt máu dồn xuống dưới, tay di chuyển càng mạnh hơn, thậm chí còn phát ra tiếng nước nhóp nhép.

“Điện hạ…” Tô Triệt ôm cổ Tư Không Việt, khẽ cắn lỗ tai hắn, làm như ngoan ngoãn thuận theo ve vuốt của hắn, nhưng mắt lại không hề đặt trên người hắn, mà nhìn sang Tư Không Húc đang ngồi bên cạnh.

Chỉ là — dù cho Tô Triệt có đắm đuối nhìn thế nào, thì Tư Không Húc cũng làm như không cảm nhận được gì. Gã không chỉ không buồn nhìn cậu, mà còn nhìn chằm chằm xuống dưới đài, bên môi nở nụ cười khó hiểu.

“Điện hạ…” Tô Triệt lại hừ một tiếng, to và nũng nịu hơn. Tư Không Việt tưởng cậu đang gọi mình, nghe cậu gọi mà xương xẩu mềm nhũn, nghĩ thầm — báu vật thế này mới xứng với danh hiệu “hoa khôi”! Nếu không phải ở đây đông người quá, thì hắn đã lột sạch cậu rồi quấn lấy thân thể thanh mảnh trắng nõn của cậu mà giải quyết luôn rồi.

Nghĩ vậy, ngón tay hắn càng di chuyển nhanh hơn, mạnh hơn, ma sát mạnh khối thịt mềm mềm nhô ra trong thân thể cậu. Cậu bị hắn làm đến hai chân run rẩy, suýt nữa đã ngã từ trên đùi hắn xuống.

Nhưng dù bị người chơi như vậy, thì ánh mắt cậu vẫn dán chặt lên người Tư Không Húc. Cậu rất khó hiểu — vừa nãy cậu kêu to như thế, nhất định là gã đã nghe thấy rồi, nhưng sao lại không quay lại nhìn cậu một cái?

Vô thức nhìn theo đường nhìn của gã, cậu thấy một thư sinh mặc trường sam màu xanh dưới đài.

Trường sam màu xanh?

Tô Triệt không phải kẻ ngốc, cậu chợt nhớ lại gần đây, mỗi khi ngủ với Tư Không Húc, gã lại bắt cậu mặc trường sam màu xanh của bọn thư sinh. Hơn nữa, nhìn ánh mắt của gã khi nhìn thư sinh kia, sao lại có vẻ… nghiền ngẫm?

Đúng vậy, đó chính là cái nhìn nghiền ngẫm! Rốt cục thư sinh kia là ai? Tô Triệt cậu ở bên Tư Không Húc đã bao lâu rồi, nhưng gã cũng chưa nhìn cậu như thế bao giờ!

“Yêu tinh này, thế mà dám thất thần với bổn điện ư?” Tư Không Việt khàn khàn cười, kéo Tô Triệt về thực tại. Cậu chợt thấy phía dưới mình nóng lên – bàn tay thô ráp của hắn đã bóp lấy vật phía trước của cậu. Cậu bị đau, vội bám lấy vai hắn cầu xin, làm cho hắn càng cười dâm hơn nữa.

“Keng keng keng!” Một hồi chiêng vang lên. Một người trung niên mặc trang phục quan sai bước lên trên bậc cao, gõ chiếc chiêng đồng trong tay, đoạn cất cao giọng nói: “Thưa bà con! Cuộc thi thuyền rồng một năm tổ chức một lần sắp bắt đầu, mời các đội dự thi vào vị trí!”

Ông vừa dứt lời, binh sĩ xếp thành hàng bên bờ sông nhất tề thổi kèn sừng trâu lên, kèm theo đó là tiếng hoan hô của hai bờ dân chúng. Từng chiếc thuyền với hình điêu khắc khác nhau ở mũi lần lượt xuất hiện, đủ mọi màu sắc, từ từ rẽ nước mà tới giữa dòng sông. Hầu như trên thuyền nào cũng ngồi từng hàng hán tử vạm vỡ, mặc quần áo cùng màu với thuyền, để phân biệt giữa các đội với nhau.

Quãng đường thi đấu cũng không dài, tổng cộng chỉ khoảng năm trăm trượng*. Giống với các loại hình thi đấu thể thao khác, chiếc thuyền nào có thể về đích nhanh nhất sẽ là người đứng đầu năm nay.

*1 trượng (丈) ~ 3.33m, 500 trượng ~ 1665m.

“Tam đệ à, hy vọng chiếc thuyền ngươi chỉ đạo làm ra có thể đạt hạng nhất thật, đừng làm phụ thân thất vọng nhé.” Đến lúc này rồi, Ninh Tương không kiềm chế nổi nỗi sung sướng nhảy nhót trong lòng mình nữa. Hắn đã chờ đợi lâu như thế, cốt là để hôm nay xem cho rõ cảnh khi Ninh Uyên không những không lấy được hạng nhất, mà còn về hạng bét, thì trông mặt mũi Ninh Như Hải sẽ như thế nào.

Trước giờ Ninh Như Hải vốn rất sĩ diện, hàng năm về hạng hai đã làm gã nghẹn khuất lắm rồi. Nếu mà về hạng bét thật, thì gã không điên lên đánh thằng tiện chủng kia hơn mười trượng mới lạ!

Bất kể thế nào, chỉ cần được chứng kiến cảnh Ninh Uyên kinh ngạc, thì Ninh Tương đã thỏa mãn lắm rồi.

“Cảm ơn lời chúc của nhị ca, tất nhiên ta sẽ không làm phụ thân thất vọng.” Ninh Uyên mỉm cười.

Ninh Tương hừ hừ hai tiếng, không thèm đáp lại.

Hơn mười chiếc thuyền rồng đã vào vị trí. Bên bờ, người cầm cờ giương chiếc cờ vàng trên tay lên thật cao, vung hai lượt thật mạnh. Khi người đó vung mạnh chiếc cờ xuống, nhóm người chèo thuyền đã vận sức từ lâu nhận được tín hiệu, nhất tề vung mái chèo lên, từng chiếc từng chiếc thuyền lao vun vút trên mặt nước như tên bắn khỏi nỏ.

Do góc nhìn nên người trên bờ không thấy rõ mặt người chèo thuyền, chỉ có thể dựa vào hình điêu khắc ở mũi thuyền và màu sắc quần áo của người trên thuyền để phán đoán xem thuyền đó là của nhà ai.

Ngay từ đầu, hai chiếc thuyền xanh và đỏ đã kiêu ngạo vươn lên dẫn đầu, tranh nhau từng phân một, chẳng mấy mà đã bỏ xa đám thuyền còn lại ở phía sau.

“Phụ thân, trong hai con thuyền dẫn đầu kia nhất định có một thuyền là của phủ chúng ta!” Ninh Uyên chưa kịp nói gì thì Ninh Tương đã cướp lời, nói với Ninh Như Hải: “Phụ thần nhìn chiếc Giao long Cuồng nộ kia kìa, mới khí thế làm sao!” Hắn chỉ vào con thuyền màu đỏ, nói với Ninh Như Hải đang vuốt râu gật đầu lia lịa: “Cứ theo tình hình này, thì có khả năng phủ ta đứng đầu lắm!”

Ninh Uyên liếc qua Ninh Tương, tỏ vẻ kỳ lạ: “Lạ thật đấy, tam ca chưa thấy thuyền rồng của phủ ta bao giờ mà, sao lại dám chắc chiếc Giao long Cuồng nộ kia là của chúng ta thế?”

“Có gì đâu.” Ninh Tương đảo mắt: “Phụ thân bề bộn nhiều việc, không rảnh bận tâm đến chuyện thuyền chèo. Ta lại hay tò mò, đương nhiên là đến xưởng tàu xem trước rồi.”

“Thì ra là vậy.” Ninh Uyên mỉm cười, không nói gì nữa. Nhưng trong mắt Ninh Tương, thì nụ cười của y… lại quỷ quyệt sao đó.

Đúng lúc này, ở chỗ hai chiếc thuyền dẫn đầu đang tranh tài trên mặt sông chợt xảy ra sự cố. Chiếc màu đỏ vốn đang nhanh hơn, đột nhiên lại bị ngoặt sang bên phải, không tiếp tục phi thẳng được nữa. Người cầm lái cuống cuồng điều chỉnh bánh lái, nhưng thuyền lại càng đi càng lệch, còn cua một vòng lớn, quay vòng lại chỗ.

Nhân dịp đó, không chỉ chiếc thuyền xanh vọt thẳng lên trước, mà rất nhiều thuyền khác phía sau cũng phi lên, từng chiếc từng chiếc lướt qua thuyền đỏ. Cuối cùng, thuyền đỏ trở thành con thuyền bị bỏ lại sau cùng.

Người cầm lái thuyền đỏ lo đến phát hoảng, vội vàng bẻ mạnh bánh lái sang một bên. Kết cục là —- trước cái nhìn sững sờ của muôn dân, bánh lái đã bị vặn gãy.

Mọi việc xảy ra quá nhanh chóng, chỉ chưa đến một khắc. Gần như ngay sau đó, đám đông dần dần xì xào cười cợt, cười càng lúc càng lớn, cuối cùng là tất cả cùng cười ồ lên.

Đến lúc này, ai thắng ai thua đã được quyết định. Không có thuyền đỏ cạnh tranh, thuyền xanh dễ dàng rong thẳng đến đích, không hề có địch thủ nào nữa. Còn thuyền đỏ thì vẫn xoay vòng vòng ở chỗ cũ, không nhích lên được một phân nào.

Ninh gia chưa ai từng thấy thuyền mà Ninh Uyên chỉ đạo làm ra, vừa nãy nghe Ninh Tương nói vậy thì đều cho rằng thuyền đỏ kia là của nhà mình. Nhất thời, ai nấy đều xì xào tiếc nuối.

“A…” Ninh Tương giả vờ kinh ngạc, há to miệng, tỏ vẻ e ngại nhìn Ninh Uyên, rồi bảo Ninh Như Hải đang xanh lét mặt mày: “Xin phụ thân bớt giận… Đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi, đây cũng là lần đầu Tam đệ làm chuyện này, khó tránh khỏi sai sót… Xin phụ thân đừng trách Tam…”

“Con may mắn không làm nhục sứ mệnh.” Nhưng hắn chưa nói hết, thì Ninh Uyên đã bình tĩnh đứng lên, hành lễ với Ninh Như Hải: “Chúc mừng phụ thân, thuyền của phủ ta đã đạt hạng nhất rồi.”

“Ngươi… Ngươi nói cái gì?” Gã hoàn toàn sững sờ, không định hình được chuyện gì đang xảy ra. Đúng là vốn gã không biết thuyền nào là của nhà mình; gã từng hỏi Ninh Uyên, nhưng y lại mập mờ không nói rõ, bảo là muốn cho gã một bất ngờ vui vẻ. Vừa nãy nghe Ninh Tương nói thế, gã còn tưởng lần này Ninh phủ bị hạng bét lần đầu thật, chưa kịp trút nỗi xấu hổ nhục nhã lên đầu Ninh Uyên thì y đã nói vậy.

Nhất thời, gã đơ ra, không hiểu gì cả.

“Ngươi nói bậy gì đó!”Ninh Như Hải quát lên: “Rõ ràng thuyền của phủ ta về bét rồi, hạng nhất ở đâu ra!”

“Xin phụ thân bớt giận.” Ninh Tương thêm mắm thêm muối, trông rõ hào hứng vì mưu đồ đã thành công: “Con nghĩ tam đệ chỉ nhất thời bị kích thích quá lớn, không dám thừa nhận kết quả như vậy, nên thần trí hỗn loạn một chút thôi ạ.”

“Hạng bét?” Ninh Uyên đứng thẳng người, nhìn chiếc thuyền đỏ đáng thương vẫn đang lóng ngóng giữa sông kia, tỏ ra kinh ngạc: “Phụ thân, con vẫn chưa nói thuyền nào là của phủ ta mà. Không phải Uyên Nhi từng nói là muốn cho phụ thân một bất ngờ vui vẻ ư? Nếu là vui vẻ, thì sao lại có chuyện giữa đường hỏng bánh lái như vậy được.”

“Ngươi… Ý ngươi là…” Ninh Như Hải trợn to mắt, quay ngoắt ra nhìn chiếc thuyền xanh đạt hạng nhất kia. Trên thuyền đã nhảy nhót tưng bừng, xa như thế mà gã vẫn thấy — một đám thanh niên vạm vỡ cơ bắp đang hò reo ăn mừng, mà tráng hán đứng đầu thuyền cũng đang rối rít hào hứng vẫy tay về phía Ninh gia.

“Trên thuyền xanh kia… Người đang vẫy tay đó, chẳng lẽ là Vương Phó thống lĩnh à?” Do đích đến khá gần nên Ninh Như Hải vẫn nhìn ra được mặt người trên thuyền. Khi thấy rõ Vương Hổ, gã lập tức hiểu ra: “Thuyền xanh mới là thuyền của chúng ta ư?”

“Vậy nên, chúc mừng phụ thân. Tiết Cửu Dương năm nay, đến phiên nhà chúng ta lên Kinh chúc thọ Hoàng thượng rồi.” Ninh Uyên lại cúi người hành lễ: “Còn chiếc Giao long Cuồng nộ kia không phải của chúng ta, mà là của phủ Tào đô đốc.” Nói rồi, y liếc sang Ninh Tương.

Lúc này, Ninh Tương đã ngơ ngác nhìn chiếc thuyền đỏ kia, rồi nhìn sang nhà Tào gia bên cạnh đã sững sờ lặng ngắt.

Hắn hoàn toàn choáng váng.


– Lời Ngã –

…Thôi cùng lắm là các cô đọc lại mấy chương trước đi… Có gần nửa năm chứ mấy…

— Hết chương 70—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

Advertisements

14 thoughts on “[Thứ Tử] _ 070.

  1. Tôi có thể hỏi chap mấy 2 nhân vật chính của chúng ta mới nảy sinh tình cảm ko :)) chứ tính hình là tra công có hứng thú với thụ còn nhiều hơn công chính nữa :))

    Like

      1. =))) tôi đọc comment của cô xong là đi kéo mục lục xem 11x còn xa không, tính ra thì xa phết đấy :)))

        Like

  2. đọc 1 đoạn đầu rồi còn đang ngơ ngác. Sao lại liên quan đến xếp chỗ ngồi, có phải học sinh tiểu học đâu mà xếp chỗ????

    Like

      1. tôi nói vậy thôi đó, ngụ ý là, cô để truyện đóng mạng nhện lâu thế k thấy tội lỗi sao :3 Từ giờ tôi sẽ thành ác nhân, ngày ngày vào cmt điểm danh tạo áp lực cho cô lấp được cái hố này :v

        Liked by 1 person

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s