[Man Hoang] _ 012.

Man Hoang ký sự

Kỵ Kình Nam Khứ 

Thể loại: (ngụy) xuyên thư, báo thù ngược tra, si tình chuyên giả trang cún con hôi sữa trước mặt thụ + thực chất phúc hắc công x hào phóng rộng rãi nam thần thiếu hiệp thụ, hỗ sủng, nhiều CP,  1×1, HE.

Biên tập: Duy Ngã.

12. Hậu duệ của Quỷ tộc

Lục Ngự Cửu lắp bắp kể lại quá trình mình gia nhập Thanh Lương cốc.

Trong khi nhàn nhã du lịch ở nhân gian, một quỷ tu vô danh đã đem lòng yêu một người con gái bình thường. Gã rời khỏi nước Minh Nha của mình và đến sống bên nàng.

Nàng sinh ra Lục Ngự Cửu, nhưng lại bị bệnh trong thời gian ở cữ, nên sau đó mãi không khỏe lên được, cuối cùng thì qua đời khi Lục Ngự Cửu tròn ba tuổi.

Gã quỷ tu kia không chịu nổi nỗi khổ tử biệt, liền bỏ mặc đứa con nhỏ ở lại nhân gian, tự tử theo người mình yêu.

Từ đó, Lục Ngự Cửu nho nhỏ chỉ còn một người thân là dì của mình – lúc đó dì cậu vẫn chưa thành niên. Đến năm cậu tám tuổi, dì cậu đã sắp trở thành gái lỡ thì — vì nàng đang nuôi một đứa bé đã lớn, nên chẳng có nhà nào ngỏ ý muốn cưới nàng cả.

Sau khi có nhận thức, nghe được mấy câu chuyện người ta bàn ra tán vào, Lục Ngự Cửu biết là mình đang liên lụy đến dì, bèn thu dọn một bọc quần áo nhỏ, nói là mình muốn đi tìm tiên nhân để bái làm thầy. Cậu từ biệt dì, một mình rời nhà ra đi.

Trước khi dùng hết lộ phí, cậu tới Thanh Lương cốc.

Người sư huynh dẫn cậu nhập môn chưa từng kiểm tra cậu cẩn thận, chỉ dung túng cho cậu vào Thanh Lương cốc vậy thôi. Mà chính Lục Ngự Cửu cũng không hề biết gì về huyết mạch đặc biệt của mình, cũng không biết là chính đạo sẽ không chấp nhận dòng giống của mình.

Đến năm cậu mười hai tuổi, huyết mạch quỷ tộc trong cậu mới thức tỉnh. Lúc ấy, cậu đã coi Thanh Lương cốc như nhà của mình, đã định rời đi nhiều lần, nhưng kết cục thì vẫn không nỡ.

Cậu sợ hãi cầu xin: “Từ sư huynh, đệ không hề có ý định mưu hại chính đạo, đệ chỉ muốn tìm một nơi an thân thôi!”

Từ Hành Chi đặt một chân lên tảng đá trên suối: “Ngươi cũng to gan thật đấy, huyết mạch thức tỉnh rồi mà còn dám ở lại Thanh Lương cốc? Danh tiếng của Ôn Tuyết Trần ở Thanh Lương cốc như thế nào, ngươi không biết à?”

“Có nghe nói ạ…” Lục Ngự Cửu ủ rũ cúi xuống: “Nghe nói trước giờ Ôn sư huynh ghét cay ghét đắng kẻ nào khác đạo…”

“Không chỉ là “ghét cay ghét đắng” thôi đâu. Giờ ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

Cậu ngoan ngoãn đáp: “Mười bốn tuổi ạ.”

Từ Hành Chi thở dài: “Năm ngươi sinh ra là năm nước Minh Nha hoành hành ngang ngược nhất, hung hăng cuồng vọng, tàn sát tứ phương. Khi còn nhỏ, Ôn Tuyết Trần đã tận mắt chứng kiến phụ mẫu mình bị quỷ tộc tàn sát, quá đau khổ đến mức có bệnh tim, thể chất gầy yếu, không thể tự mình đi lại nữa.

Y bái nhập Thanh Lương cốc, tu tập tiên thuật, chính là vì muốn báo thù rửa hận. Với thể chất đó của y mà vẫn lên được vị trí đại sư huynh của cốc, thì ngươi phải biết là — lòng thù hận của y lớn đến mức nào rồi đấy.”

Từ Hành Chi vẫn nhớ – cái ngày nước Minh Nha bị tuyệt diệt ấy, Ôn Tuyết Trần dùng pháp thuật để khởi động ma trận ngũ hành, vun vút xuyên qua từng đám quỷ tu, mãi đến khi nơi nơi đều là gió tanh mưa máu.

Từ bé y đã yếu ớt, gánh nặng trong lòng lại nhiều, nên mái tóc đen đã dần bạc trắng từ lâu. Sau khi chiến đấu xong, y tự đẩy xe lăn đến giữa biển máu, mặc cho máu tanh vung vãi, thấm đẫm mái tóc xám trắng của y thành đỏ ngầu.

Máu bắn vào người y, chảy dọc xuống theo gương mặt, lẫn theo mấy giọt nước mắt.

Từ Hành Chi – lúc này cũng nhuốm máu toàn thân – bước đến đẩy xe cho y, tay cầm quạt xếp nhoáng lên, hóa thành một chiếc ô có hình hoa nhỏ, che trên đỉnh đầu y, ngăn cho các đệ tử xung quanh không nhìn thấy nước mắt trên mặt y.

Không ai hiểu được nỗi căm hận của Ôn Tuyết Trần với quỷ tộc hơn Từ Hành Chi.

Sắc mặt Lục Ngự Cửu trắng bệch: “Đệ hiểu rồi…”

Từ Hành Chi nhướn mày: “Ngươi hiểu gì?”

Cậu vô thức run lên: “Đệ, đệ sẽ rời khỏi Thanh Lương cốc ngay lập tức…”

“Ai bảo đệ phải rời khỏi Thanh Lương cốc?” Y hơi buồn cười: “Ý ta là, sau này đệ phải cẩn thận hơn nhiều, đừng có tùy tiện sử dụng thuật pháp của quỷ tu, lỡ như bị Ôn lông trắng phát hiện thì thảm đấy.”

Lục Ngự Cửu: “…”

Lông, lông trắng…

Cốc chủ của Thanh Lương cốc – Phù Dao quân – là một kẻ cuồng kỳ đạo, lại thích tiêu dao nhàn nhã, chẳng quan tâm đến việc gì; nên mọi chuyện lớn nhỏ trong Thanh Lương cốc đều do Ôn Tuyết Trần xử lý. Thanh Lương cốc lại không giống tam môn còn lại — tôn ti thứ tự ở đây rất nghiêm khắc; Ôn Tuyết Trần lại là người nghiêm túc, ít nói ít cười, là một sự tồn tại gần như thần linh trong lòng các đệ tử ngoại môn vậy.

Vậy nên, khi nghe có người gọi Ôn Tuyết Trần bằng biệt hiệu đó, Lục Ngự Cửu sợ đến đờ ra, ngơ ngẩn một lúc mới hiểu được lời Từ Hành Chi nói.

Cậu cắn chặt môi: “Ý Từ sư huynh là… Đệ có thể ở lại Thanh Lương cốc sao?”

“Sao lại không?” Y vỗ vỗ đầu cậu: “Nghĩ lại xem, thân là quỷ tu lại có thể dùng thuật tiên đạo, ngầu cỡ nào chứ!”

Cậu vừa sợ vừa mừng: “Từ sư huynh… Huynh sẽ không nói với Ôn sư huynh ư?”

“Mật báo là chuyện vô nghĩa nhất trên đời.” Từ Hành Chi lấy bình nước ra uống một ngụm, lấy ống tay lau miệng bình rồi đưa bình cho Lục Ngự Cửu: “Hồi ta mới vào Phong Lăng sơn cũng từng tham gia đại hội Đông Hoàng; rồi đánh nhau với Chu đại công tử của Ứng Thiên Xuyên vì mấy con nhím. Lúc đó, Chu đại công tử đã bị chiều quá hóa hư rồi, vô lý cực kỳ; ta lại chưa học được gì mấy, nên bị hắn đánh cho một trận. Sau đấy sư phụ ta hỏi sao lại bị thương, ta nói là tự ta không cẩn thận nên bị ngã, không liên quan gì đến hắn cả.”

Lục Ngự Cửu ôm bình thường, mong chờ hỏi: “Vì sao ạ?”

Từ Hành Chi cười hì hì: “Nếu ta mách sư phụ thật, thì sư phụ cũng chỉ mắng hắn rồi cho qua thôi. Thế tự dưng ta lại phải chịu không một trận à? Còn lâu ta mới chịu thiệt như thế!”

Lục Ngự Cửu: “… Sau đó thì sao ạ?”

Từ Hành Chi: “Vào lễ tế Đông Hoàng hai năm sau, ta lôi hắn đến một góc núi không người, tự tay tẩn hắn một trận.”

Lục Ngự Cửu: “…”

… Người thù dai thật đáng sợ.

Kể chuyện xưa xong rồi, Từ Hành Chi vỗ vỗ đầu Lục Ngự Cửu, nói: “Nhớ đấy, tuyệt đối không được nói cho người khác biết thân phận của ngươi! Bí mật này, chỉ có hai chúng ta biết là được rồi.”

Được y tin tưởng như thế, cậu lại đâm ra khó xử.

Cậu hỏi dò: “Từ sư huynh, huynh không sợ có ngày…”

Y cầm lại bình nước, phất tay một cái, bình nước hóa về thành chiếc quạt xếp: “Sợ cái gì? Sợ có ngày đệ thay lòng đổi dạ à? Sợ đệ sẽ phản bội Thanh Lương cốc?”

Lục Ngự Cửu mím môi, không dám nói gì.

Y thoải mái đáp: “Mấy chuyện thế này, đợi đến lúc thực sự xảy ra rồi hẵng nói. Ít nhất là bây giờ ngươi vẫn tình nguyện bọc hậu cho các đệ tử khác chạy trốn, nghĩa khí vậy là quá đủ rồi. Sao ta lại phải vì một khả năng rất khó xảy ra, mà đuổi đệ ra khỏi nơi nương náu mà vất vả lắm đệ mới tìm được cơ chứ?”

Nói rồi, y xích gần lại cậu, không còn vẻ phất phơ như vừa nãy nữa: “Nhưng mà, Lục Ngự Cửu, đệ hãy nghe cho kỹ. Nếu sau này có ngày đệ rút kiếm ra với Thanh Lương cốc, ta sẽ hoàn trả lại đệ tất cả mọi thứ đệ làm. Ta chỉ có thể đảm bảo là, kiếm của ta sẽ không rút ra khỏi vỏ trước kiếm của đệ, hiểu chứ?”

Lục Ngự Cửu vô thức thẳng lưng lên, nghiêm túc gật đầu.

Y vươn ngón út ra: “Hứa nhé?”

Cậu chợt cúi xuống, hôn lên đầu ngón út của y.

Y ngẩn ra: “…Đây là…”

Má cậu hơi đỏ lên: “Đó là lễ nghi trang trọng nhất của nước Minh Nha, nghĩa là “cam kết”.”

Y bật cười, tiện tay kéo tấm biến nhỏ đeo trên cổ cậu xuống.

Cậu bị kéo về phía trước, suýt thì ngã, hai mắt ngập nước, không hiểu y định làm gì.

Tấm biển đó là thứ mà đệ tử nào tham gia dự thi đại hội Đông Hoàng cũng có, trong đó có chứa một sợi linh lực kết nối với chuỗi ngọc trên cổ Từ Hành Chi. Nhờ đó mà y có thể giám sát linh lực của mỗi đệ tử, rồi phán đoán xem họ có đang ở tình cảnh nguy hiểm và cần cứu viện hay không.

Một khi người dự thi bị thương, thì họ sẽ không được tiếp tục thi nữa – vì lý do an toàn.

Người giữ trật tự Từ Hành Chi thực hiện đúng chức trách của mình, gấp đôi gấp tư tấm biển của Lục Ngự Cửu lại, rồi nhét nó vào tay cậu, phủi phủi tay: “Tư cách dự thi năm nay của đệ bị hủy bỏ. Dưỡng thương cho tốt, hai năm sau quay lại nhé.”

Lễ tế Đông Hoàng được tổ chức ở Lộc đài, tất cả đệ tử tứ môn đều có cơ hội dự thi mỗi hai năm một lần, tụ tập ở đây.

Mỗi môn chiếm một điện ở một hướng. Sắc trời dần tối, các đệ tử đã tìm vật tế xong lần lượt trở về phòng ngủ của mình, nghỉ ngơi dưỡng sức để ngày mai tái chiến.

Đệ tử Thanh Lương cốc nghỉ ngơi ở cung điện phía nam. Dẫn Lục Ngự Cửu đang bị thương về chỗ nghỉ rồi, Từ Hành Chi đi về cung điện phía bắc của đám đệ tử Phong Lăng sơn.

Từ xa xa, y đã thấy hai bóng người ngồi cạnh nhau ở trước cửa điện.

Y hơi ngờ ngợ, đến gần thêm một đoạn thì thấy rõ – đúng là Tiểu Cửu Chi Đăng và Tiểu Trọng Quang.

Thực ra, hai người không ngồi gần nhau lắm. Một người đang bứt lá; một người đang cầm bút lông trên tay, nương theo ánh sáng vàng nhạt của nến trong điện để viết gì đó lên một cuốn thẻ trúc.

Đến gần rồi, y tằng hắng một tiếng.

Nghe có tiếng động, hai người kia đồng loạt ngẩng lên, nom… đáng yêu bất ngờ.

Đôi mắt hoa đào của Trọng Quang long lanh trong suốt, như thể đã chờ qua hàng trăm hàng ngàn mùa thu thủy, cuối cùng cũng chờ được người kia.

So sánh ra, thì Cửu Chi Đăng có vẻ hờ hững hơn nhiều.

Cậu nói: “Sư huynh về rồi ạ.”

Y hỏi: “Sao không về ngủ đi?”

Cửu Chi Đăng cất thẻ tre và bút vào túi bên người, đáp: “Đệ chờ huynh về.”

Nói rồi, thằng bé luôn tỏ ra lạnh nhạt đó chống bội kiếm xuống đất, định vịn vào nó để đứng lên. Nhưng có thể vì ngồi lâu quá nên tê chân, cậu khẽ rên một tiếng, ngồi sụp xuống, nhăn mặt lại.

Từ Hành Chi cau mày: “Sao thế?”

Cửu Chi Đăng khẽ cắn môi: “…Không sao ạ.”

Y chậc một tiếng, ngồi xổm xuống, ấn ấn vào cổ chân phải của cậu. Cậu vốn đang đứng không vững, bị ấn như thế thì ngã thẳng vào lòng y.

Gò má cậu đỏ bừng lên, nét bối rối thay thế cho sự lạnh nhạt thường ngày. Cậu cố tỏ ra bình thường, ngọ ngoạy trong ngực y: “… Đệ không sao đâu mà, chỉ là ngồi lâu tê chân thôi, chờ một lúc nữa là ổn.”

Từ Hành Chi cười cười, dựng cậu đứng thẳng lại, rồi xoay lại ngồi xổm xuống, đưa lưng về phía cậu: “Lên đi.”

Mặt cậu càng đỏ hơn, túm chặt lấy vạt áo: “…Không cần đâu…”

Y trêu cậu: “Sao thế, cho là huynh không cõng nổi đệ à?”

“Không, không phải…”  Cửu Chi Đăng chỉ đứng bằng một chân, hiếm khi lắp bắp nói: “Sư huynh… Như vậy… Là trái phép tắc…”

Từ Hành Chi: “Thế nào là phép tắc? Sư phụ không ở đây, sư thúc cũng không ở đây, ở đây ta chính là phép tắc. Lên đi.”

Cửu Chi Đăng hạ quyết tâm, cuối cùng cũng ngượng ngùng trèo lên lưng y: “… Sư huynh vất vả rồi.”

Đứng bên cạnh, Mạnh Trọng Quang nhìn chằm chằm vào vòng tay của Cửu Chi Đăng vòng qua cổ Từ Hành Chi, thấy không phục hết sức, bèn kéo kéo góc áo y.

Y quay lại: “Sao?”

Nó cắn cắn môi, ấm ức nói: “…Sư huynh, chân đệ cũng tê rần rồi này ~”

Kết quả cũng không khó đoán — cả hai đồng thời nằm trên lưng y, mỗi người chiếm một bên. Hai đứa cũng gầy, cõng lên không tốn sức mấy.

Để hai đứa bám vững trên lưng mình rồi, Từ Hành Chi mới đi vào trong điện.

Nhưng mới đi được một lúc, phía sau đã có rắc rối.

Lúc đầu, hai thằng nhóc này mới chỉ liếc mắt khinh thường đối phương; sau đó thì ngắt véo nhau; cuối cùng thì không biết là ai bắt đầu trước, hai đứa thậm chí còn đạp đạp vào chân đối phương.

Từ Hành Chi không đứng vững nổi nữa: “…Mấy đứa làm gì vậy?”

Trọng Quang không phục: “Sư huynh là của ta! Ngươi cút sang bên kia!”

Cửu Chi Đăng: “Không đi. Của ta.”

Y dở khóc dở cười, ngắt ngang đoạn đấu khẩu của chúng: “… Nào nào, huynh có phải là đồ vật gì đâu? Mà hai đệ giành đến giành đi như thế? Ầm ĩ nữa thì xuống tự đi hết!”

Vậy nên, cuối cùng thế giới cũng yên bình. Từ Hành Chi cõng hai đứa bé, bước đến nơi ánh nến vàng rực rỡ.

Ánh nến dần nhạt đi, trở thành một đốm sáng yếu ớt, rồi chợt bùng lên.

Đôi mi Từ Hành Chi run lên, mở mắt.

Anh đang ở trong Man Hoang.

Có lẽ trong mơ anh đã tốn nhiều sức lực quá, nên giờ anh chẳng còn tí sức nào, tay chân mềm nhũn tê mỏi.

Vất vả lắm mới ngồi dậy được, anh nhận ra — thế mà Chu Vọng lại ở trong phòng anh. Nàng đeo một đôi đao lớn, khoanh tay đứng dựa vào tường, trông còn có vẻ bất mãn.

Anh nén cơn đau đầu xuống, hỏi: “…Sao muội lại ở đây?”

Chu Vọng chỉ ra bên ngoài: “Người của Phong sơn đến cứu chủ nhân của chúng rồi, đánh hăng như liều chết ấy. Mạnh đại ca bảo ta ở đây trông huynh, tránh cho huynh gặp phải chuyện không may.”


– Lời Ngã –

Chi Chi thực sự có EQ cao đấy, kiểu bình thường trông cà lơ phất phơ thế thôi chứ nếu để ý chi tiết sẽ thấy ảnh cực biết quan tâm người khác luôn. Bạn khóc thì che cho bạn để giữ mặt mũi cho bạn trước mặt đệ tử, đưa nước cho người ta uống thì lau miệng bình đi trước… Huhu tình thương của ba ba ngập tràn…

Hết chương 12 –

Chương trước <— Mục lục —> Chương sau

Advertisements

18 thoughts on “[Man Hoang] _ 012.

  1. Đọc một lèo từ chương 1 qua đây cảm thấy thích vô cùng. Thích từ Chi Chi cho tới mấy cún nhỏ mà bạn ý nhặt về nuôi 😂😂 Cắm cọc ủng hộ chủ nhà.

    Liked by 1 person

      1. 🤣 tui nhớ có câu người đáng thương tất có chỗ đáng giận, trường hợp em Chi là ẻm thả bả trong vô thức, cuối cùng gây nghiệt duyên :)))))))

        Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s