[Mật Ong] _ 17 + 18.

Bình Mật Ong

Nhất Cá Mễ Bính

Thể loại: tự ti trá hình băng sơn công X dương quang hiểu chuyện thụ, gương vỡ lại lành, hiện đại, chủ thụ, HE, điềm văn.

Biên tậpDuy Ngã

17.

Trên chân Đào Ninh dính khá nhiều đất. Úc Phong thả cậu xuống sô pha, vào phòng tắm lấy một chiếc khăn ướt ra lau sạch chân cho cậu. Vết thương trên chân cậu rất nhỏ, nhưng anh vẫn định đi lấy hộp thuốc. Đào Ninh vội kéo tay áo anh lại, ngước lên nói: “Em không sao mà, anh ngồi với em một lúc đi.”

Úc Phong cất khăn vào phòng tắm rồi về ngồi đối diện với cậu.

Vừa nãy Đào Ninh hơi kích động, giờ thì cậu đã tỉnh táo hơn rồi. Đã trôi qua bao nhiêu ngày như thế, nhưng đây là lần đầu cậu nhắc đến chuyện họ chia tay.

“Úc Phong… Lúc đó chúng ta chia tay, anh đã trách em sao?” Cậu hỏi.

Úc Phong ngẩn ra — anh cứ ngỡ là cậu sẽ mãi mãi lảng tránh vấn đề này với anh, nên khựng lại vài giây mới nói: “Không, anh không trách em.”

“Nhưng… Là em chủ động theo đuổi anh, rồi lại chủ động từ bỏ anh… Anh không thấy em rất quá đáng, rất không xứng để được anh thích ư?” Cậu vội vã đáp lời.

Sắc mặt anh không hề thay đổi: “Đó là vì anh. Lúc trước hai ta không giống nhau, em đã phải trả giá rất nhiều.”

“Không, em không thấy đó là trả giá.” Cậu cụp mắt xuống: “Em tốt với anh, chỉ vì em thích anh thôi.”

Đào Ninh muốn hỏi Úc Phong rằng hồi trước anh đã giấu mình chuyện gì, nhưng nếu cậu hỏi anh, thì cậu cũng phải nói thật về chuyện của mình. Cậu vẫn chưa chắc mình có thể nói nguyên nhân cậu từng rời đi cho anh biết không – vì nó có dính dáng đến người mẹ bị bệnh của anh. Khi người mẹ ấy tỉnh táo… thì bà là thân nhân duy nhất của Úc Phong.

Cậu không thể dùng bà để làm cái cớ giải vây cho mình. Năm đó là chính cậu đã lựa chọn rời đi, dù có vì nguyên nhân gì, thì cậu cũng đã thực sự bỏ anh lại một mình. Cậu không thể bao biện gì hết.

Nhưng… cậu cũng không muốn phải dùng cái cớ hết nước hay mất điện để tìm đến anh mỗi ngày nữa — cậu muốn quang minh chính đại ở chung với anh!

Vậy nên, cậu ngẩng đầu nhìn anh, hơi hơi do dự, nghĩ hồi lâu mới từ từ nói: “Em có thể theo đuổi anh một lần nữa không…? Em biết, bây giờ em chẳng đáng tin gì nữa, nhưng em thực sự… thực sự rất muốn… bắt đầu lại với anh.”

Úc Phong không biết đêm nay Đào Ninh bị sao. Anh cứ luôn nghĩ rằng — năm đó, cậu rời đi là bởi vì anh quá bị động, cậu đã phải trả giá quá nhiều, không nhẫn nhịn được nữa nên mới nói chia tay. Khi anh đang luyến tiếc muốn giữ cậu lại, thì mẹ anh lại ngăn cản.

Trong phần lớn thời gian, Úc Phong luôn cảm thấy mình không xứng với cậu. Từ nhỏ cậu đã vô tư trong sáng, có cha mẹ thương yêu bảo bọc, có gia đình giàu có ấm no; trừ việc theo đuổi anh làm cậu phải vắt óc suy nghĩ ra… thì cậu chưa từng bị thất bại lần nào cả.

Vậy nên, nếu cậu thực sự rời đi vì nguyên nhân như anh nghĩ, thì anh cũng không oán trách gì cậu cả.

Đã nhiều năm trôi qua như thế, Úc Phong luôn luôn nghĩ — nếu Đào Ninh chịu quay lại, chịu tiếp nhận anh thêm một lần nữa, thì anh nhất định, nhất định phải chủ động hơn một chút. Vậy nên anh nhìn vào bàn chân cậu, nói: “Không cần theo đuổi đâu, dọn luôn vào nhà anh ở đi!”

Lúc đi Đào Ninh quá hoảng hốt, không chỉ không mang giày mà đến cả cửa cũng không khóa. Úc Phong ôm cậu ra khỏi thang máy, đến cửa đối diện nhà mình, đang định lấy cho cậu đôi dép thì cậu lại chợt nhấc chân lên, “rầm” một cái đóng cửa lại!

“…” Nội tâm Úc Phong vô cùng bình tĩnh.

“Anh bảo em đến nhà anh ở cơ mà, anh đừng có chơi xấu!” Đào Ninh cười híp mắt nói.

Thực ra, ngay từ ngày đầu tiên gặp lại cậu, anh đã muốn chủ động hơn một chút. Nhưng tính tình anh vốn là như vậy, áp dụng vào chuyện tình cảm thì cái tính đó có thể làm anh nghẹn đến chết!

Đào Ninh đang tắm trong phòng tắm, Úc Phong thì sốt ruột đi qua đi lại ở ngoài cửa. Anh và cậu đều là mối tình đầu của nhau, tình cảm đời này đều dành hết cho đối phương, nhưng bảo anh chủ động thì hơi khó… vì trước giờ đều là cậu chủ động cả.

Anh vừa đưa cậu một chiếc áo sơ mi một cái quần ngủ, có nhiều quá không nhỉ? Đúng ra chỉ nên đưa một áo sơ mi thôi – Anh cau mày nghĩ.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở ra. Trên đầu Đào Ninh trùm khăn lau đầu, vừa khéo đụng phải Úc Phong đang chặn ở cửa: “Anh đang làm gì thế?”

Bao nhiêu năm sống trên đời, đến giờ anh mới bắt đầu hoài nghi liệu mình có siêu năng lực tiên đoán hay không. Anh hơi mất tự nhiên, nhìn thoáng qua đôi chân trần trụi của cậu, đáp: “Có gì đâu.” Rồi cầm lấy khăn trên đầu cậu: “Để anh lau tóc cho em.”

Đào Ninh gật đầu, về phòng ngồi lên giường, đưa lưng về phía anh. Áo sơ mi trên người cậu hơi rộng, vừa khéo có thể che lại vị trí quan trọng; nhưng khi ngồi xuống thì vải lại bị căng ra, nhìn rất rõ là — bên trong, cậu không mặc gì cả.

Dường như cậu hoàn toàn không ý thức được mình đang quyến rũ thế nào, nghiêm túc nói với Úc Phong đằng sau: “Anh nói xem, năm nay tòa soạn của em có cơ may đổi văn phòng được không?”

“Còn phải xem anh Phùng định hướng kinh doanh thế nào đã.” Anh cũng nghiêm túc trả lời.

Đào Ninh vốn đang ngồi khoanh chân lại, giờ đột nhiên chuyển vị trí, duỗi hai chân ra, hai tay chống ra sau người. Góc áo hờ hững phủ lên đùi cậu, áo sơ mi trắng thì xuyên thấu, loáng thoáng nhìn thấy màu lông nhạt màu giữa hai chân cậu và vật nhỏ lõa lồ kia. Vẻ mặt cậu vẫn rất đoan chính: “Thực ra đàn anh không có khái niệm gì về kinh doanh đâu, bọn em cũng thế, chỉ biết chạy tin tức thôi á.”

“Mới đầu ai cũng thế, sau này học hỏi dần mới tiến bộ lên được.” Tay anh bắt đầu xoa loạn trên đầu cậu, nhưng nom cũng vẫn nghiêm túc vô cùng.

….

Đào Ninh im lặng vài giây, cảm thấy mình không thể đọ nổi với anh, bắt đầu lắc lắc hai chân: “Em…”

“Hả?” Anh dừng tay lại, thấy tóc cậu đã khô hơn nửa. Cậu chợt ngửa lên, nhìn thẳng vào mắt anh, mắt cậu phản chiếu ánh đèn như đang phát sáng: “Em đã như thế này rồi, mà anh không muốn làm gì với em hả?”

Anh chớp chớp mắt, chưa kịp phản ứng thì cậu đã xoay người, đối đầu với phía dưới đã dựng lên từ lâu của anh.

Lưng anh cứng đờ, cảm nhận gò má mềm mại dán vào thân dưới, nhẹ nhàng ma sát qua lớp quần tây. Đào Ninh cọ cọ vật cứng kia, mỉm cười nói: “Đã cứng thành thế này rồi hả?” Rồi cởi thắt lưng anh ra, thả vật lớn nóng hổi bị nhốt bên trong ra ngoài.

Cậu cầm khối thịt đó lên, ngậm vào miệng, lầm bầm cảm thán: “Honey à… Lớn quá…”

Úc Phong luồn tay vào tóc cậu, mặc cậu ma sát thằng em của mình, liếm láp lỗ nhỏ nhạy cảm, hai túi thịt phía dưới cũng được những ngón tay thon dài của cậu xóa bóp. Đào Ninh luôn biết rất rõ làm thế nào để anh thoải mái, lúc trước cậu còn cố ý luyện tập, giờ tuy đã lụt nghề đi nhiều nhưng kỹ xảo thì vẫn không quên.

Trong miệng cậu dần xuất hiện vị tanh nồng, chất lỏng sềnh sệch liên tục ứa ra từ đỉnh côn thịt. Đào Ninh nuốt chúng xuống, đôi môi hồng nhuận, híp mắt ngẩng lên: “Ngọt!”

Cậu định ngậm nó vào miệng lần nữa, nhưng nhoáng một cái — anh đã đẩy cậu xuống giường. Anh nhìn cậu trần trụi dưới thân mình, đôi mắt đen sâu thẳm. Anh hôn lên đôi môi vẫn còn bọt nước của cậu, không đợi cậu hôn sâu đã lui ra ngoài, chuyển trận địa xuống lỗ nhỏ mềm mềm đã được mở rộng phía sau cậu.

Ngay lập tức, hơi thở nóng rực dồn dập phun lên vùng thịt non nhạy cảm, làm cả người Đào Ninh run lên. Cậu hé miệng muốn nói “Không”, nhưng chưa kịp thì đã hít sâu rên rỉ — đầu lưỡi thô ráp hoàn toàn bao trùm lên những nếp nhăn ở miệng huyệt, liếm láp thật mạnh, như thể muốn cắn nuốt cậu trọn vẹn vậy.

Trước giờ, Úc Phong vẫn luôn rất dịu dàng trong chuyện giường chiếu; nhưng nay là lần gặp lại sau bao lâu xa cách, nên hiếm khi mới thô bạo thế này. Hai chân Đào Ninh mở ra hết cỡ, trừ rên rỉ thì không phát ra được một âm thanh tròn vẹn nào. Miệng huyệt bị đầu lưỡi chọc vào, liếm láp vách trong nhạy cảm, ngứa ngáy không chịu nổi. Người anh em nho nhỏ đang run rẩy đứng thẳng của cậu thì còn mất kiềm chế hơn, liên tục ứa ra dịch lỏng, chỉ cần anh đụng một cái là cậu có thể kích động đến bắn ra ngay.

Họ đã rời xa nhau quá lâu, đã bỏ lỡ biết bao buổi tối, nên thân thể họ khát cầu được đụng chạm, được đòi hỏi đối phương.

“Úc Phong… Úc Phong… Em yêu anh…”

“Vào đi… Không đủ… Em muốn anh vào…”

Huyệt sau đã được liếm đến ướt mềm, ấn ngón tay vào còn cảm nhận được dịch ruột non ứa ra. Hai chân Đào Ninh bị nâng lên khi Úc Phong đứng dậy, anh đặt vật lớn của mình ở miệng huyệt của cậu, hỏi: “Có đau không?”

Cậu lắc đầu, ôm lấy cổ anh, vội vã ngắt lời: “Không đâu, không đâu… Em nhớ anh, em nhớ anh, anh vào đi, em muốn anh…”

Phía sau đã lâu không được sử dụng làm cậu khó mà không đau được, nhưng cậu không quan tâm đến những thứ đó nữa — ngay khi được anh lấp đầy, cậu chỉ thấy thỏa mãn tràn ngập.

Như được cơn mưa rào tưới xuống đất hạn, hậu huyệt căng mịn quấn quít lấy vật nóng hổi cứng ngắc. Úc Phong đẩy vào điểm nhạy cảm của Đào Ninh, chưa di chuyển gì thì cậu đã rên rỉ bắn ra, rồi lại nhanh chóng run rẩy cứng lên. Môi lưỡi hai người không ngừng dây dưa, hấp mút nguồn nước ngọt ngào trong miệng đối phương, tiếng thân thể đụng chạm liên tục vang lên trong phòng. Tiếng rên của cậu vừa thoải mái vừa suồng sã, mặc cho anh xâm nhập vào nơi bí ẩn nhất của mình.

18.

Từ sau khi đi làm lại, sáng đó là lần đầu tiên Đào Ninh đến trễ. Tối qua hầu như cậu không ngủ, bị Úc Phong đè nặng xoạc cả đêm đến hừng đông, thật không khác gì bị tủ lạnh đè vậy.

Sáng ra, anh bảo cậu cứ nghỉ ngơi một ngày, nhưng cậu khó mà làm thế được. Nếu hôm nay là đầu tháng thì cậu sẵn sàng nằm nhà ngay — dù gì thì xương sống thắt lưng cậu cũng đang kêu gào kháng nghị, đến cả đi vệ sinh cũng phải vịn tường bước đi. Nhưng giờ lại là cuối tháng – khoảng thời gian bận rộn nhất, mà cậu lại là chủ lực của tòa soạn, không thể vì việc cá nhân mà kéo chân Phùng Học Kỳ được.

Hai chân Đào Ninh bị Úc Phong ép đến mức giờ vẫn không khép lại được. Cậu cố gắng đi thẳng lưng nhất có thể; để tránh bị đồng nghiệp trông thấy mà xấu hổ, cậu còn cố ý mặc một chiếc áo sơ mi cổ Đức, bên trong là áo sơ mi trắng. Bình thường cậu sẽ để hở hai nút áo trên cùng, nhưng hôm nay thì cài kín hết, làm cậu hơi khó thở.

Đào Ninh cứ nghĩ mình đã che giấu rất kỹ, nhưng vừa cúi xuống thì đã thất bại trong gang tấc.

Trên chiếc gáy trắng noãn là đầy rẫy vết hôn loang lổ, người mù cũng nhìn ra là đêm qua đã kịch liệt cỡ nào.

Phùng Học Kỳ bưng trà ra phía sau cậu, im lặng vài giây rồi tựa vào bàn làm việc bên cạnh, tỏ vẻ quan tâm cấp dưới: “Đúng là thanh niên! Tuy còn trẻ khỏe tinh lực dồi dào thật, nhưng phải biết lượng sức mình đấy. Anh biết bây giờ áp lực công việc của chúng ta rất lớn, dục vọng là cách tốt để thả lỏng thể xác và tinh thần, nhưng cũng vừa phải thôi! Ghế làm việc cứng lắm, em có muốn anh tìm cho em cái đệm không?”

Cậu giật bắn người, lưng chợt thẳng tắp, túm lấy cổ áo, tự nhiên hết sức quay lại đáp: “Đàn anh rảnh rỗi thật đấy.”

“Có bận có bận chứ, nhưng bận đến mấy cũng phải quan tâm đàn em mà, nhỉ? Sáng nay anh đã thấy em eo chân run rẩy rồi, nếu em không chịu được thì đây anh cho em nghỉ ngày đấy, đừng cố quá!” Nói xong, Phùng Học Kỳ vỗ vỗ vai cậu, hàm ý sâu xa vô cùng.

Đào Ninh dở khóc dở cười, không ngờ áo sơ mi này lại vô tác dụng. Cậu đành nhìn ngó xung quanh, rồi đổi chủ đề: “Hồi âm về kỳ trước khá tốt, anh có định thêm một phần vào kỳ này không?”

“Phần gì cơ?” Phùng Học Kỳ hỏi.

“Mấy hôm trước, chúng ta nhận được rất nhiều email hỏi về Úc Phong, em nghĩ là…” Cậu chưa nói hết thì đối phương đã lắc đầu: “Chắc chắn là không kịp đâu. Em không biết để có được buổi phỏng vấn Úc Phong ở kỳ trước, anh đã mất công mất sức thế nào đâu, mái tóc đen dày của anh suýt nữa đã bị mài thành đầu hói đây này. Hơn nữa, mấy chuyện “thú vị” đó vốn là không thể thực hiện được — em không nhớ lần trước, ngay cả đề cương câu hỏi mà người ta cũng không cho chúng ta tự đề ra đấy à?”

“Để em đi hẹn xem. Nếu anh ta đồng ý, thì cứ thêm một phần nhé.” Đào Ninh lục hòm email – cậu thực sự đang suy xét ở góc độ công việc.

“Em cứ thử xem, nhưng 99% là lãng phí thời gian thôi. Nhưng thôi, để em nếm mùi thất bại chút thì mới thấu nỗi khổ cực của anh được. Không hẹn được thì đừng có khóc nhá, anh đây mời…”

“Xin chào, xin hỏi Đào Ninh có ở đây không?”

Nghe tiếng, Phùng Học Kỳ ngẩng lên, nửa câu sau bị nuốt ngược về cổ. Cô bé khóa dưới đi lấy nước ngang qua, thấy người đứng trước cửa công ty thì giật mình hô lên, xoa xoa mắt hỏi: “Đàn, đàn anh Úc Phong?”

Úc Phong gật đầu.

“Đúng là đàn anh Úc Phong rồi!” Lại một tiếng hô khác vang lên, trong nháy mắt, mọi người đều đặt công việc trong tay mình xuống.

“Sao anh lại đến đây?” Đào Ninh cũng ngạc nhiên đứng dậy, đến trước mặt Úc Phong.

“Chờ em cùng đi ăn trưa.” Anh đáp: “Eo em vẫn còn đau lắm sao?”

Vừa nãy, khi Đào Ninh và Phùng Học Kỳ nói chuyện thì trong văn phòng rất ồn ào, người thì gào thét, người thì gọi điện thoại, người thì đập bàn phím. Nhưng giờ khi khách quý ghé thăm, tất cả đều yên tĩnh, yên lặng đến độ nghe được tiếng kim rơi xuống đất.

Úc Phong vừa dứt lời, ánh mắt mọi người lập tức dồn về cái eo mà anh nhắc đến. Đào Ninh tức khắc thẳng tắp sống lưng, liên tục nháy nháy mắt với anh: “Không đau không đau, anh đi trước đi.”

Phùng Học Kỳ đã tỉnh táo lại từ cơn khiếp sợ, vội bước đến chỗ hai người, chưa kịp bắt chuyện thì đã thấy — phía sau tai Úc Phong là một vết hôn tím đỏ cực kỳ khả nghi, rồi lại liên tưởng đến dấu vết tình ái mãnh liệt dưới lớp quần áo mà Đào Ninh cứ muốn che giấu.

… Được rồi, có liên quan lắm.

– Hết chương 17 + 18 –

Chương trước <— Mục lục —> Chương sau

Advertisements

8 thoughts on “[Mật Ong] _ 17 + 18.

  1. “Có gì đầu” Đâu
    “chất lỏng sềnh sệch” Chất lỏng thì sền sệt chứ nhỉ???
    “không đợt cậu hôn sâu đã lui ra ngoài” Đợi
    “Em có muốn anh tìm cho em cái đêm không?” Đệm

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s