[Mật Ong] _ 15 + 16.

Bình Mật Ong

Nhất Cá Mễ Bính

Thể loại: tự ti trá hình băng sơn công X dương quang hiểu chuyện thụ, gương vỡ lại lành, hiện đại, chủ thụ, HE, điềm văn.

Biên tậpCua Bể

15.

Úc Phong vào nhà, Đào Ninh đi rửa mặt thay đồ. Người cũng vào rồi mà giờ này là giờ ngủ, Đào Ninh thì đi làm cả ngày mệt nhọc, hận không thể nằm xuống ngủ luôn. Úc Phong thật sự có uống cà phê để nâng cao tinh thần nên bây giờ không hề buồn ngủ.

Hai người nằm trên giường, rất nghiêm túc biểu diễn cảnh tượng ‘bạn ghé chơi nhà’. Úc Phong nằm nghiêng người, cảm nhận hơi thở đều đặn của Đào Ninh.

Với Úc Phong thì Đào Ninh như ánh mặt trời đột nhiên chiếu sáng cuộc đời anh. Nếu Đào Ninh không chủ động thì cả đời này anh không tin mình sẽ yêu.

Nhà của Úc Phong rất lớn, nhưng chẳng có ai ở, ba anh đã mất từ trước khi anh sinh ra. Mẹ anh bị đả kích rất nhiều nên mắc bệnh về tâm thần, anh chính là bi kịch đến từ hai gia đình, ba mẹ anh vừa có tội lại vừa đáng thương. Mà anh thì từ lúc chào đời đã biết mình sẽ không bao giờ được yêu thương và trân trọng.

Khi bé anh còn có bảo mẫu và người mẹ lúc tỉnh lúc không, lớn hơn một chút thì mẹ anh không muốn liên lụy đến anh nữa nên tự vào viện tâm thần điều trị, bảo mẫu cũng bị đuổi.

Khi đó Úc Phong nghĩ cuộc đời sau này của mình đã xác định, mãi sống cô đơn như vậy, chỉ có thể nói chuyện với mèo chó ven đường. Đào Ninh xuất hiện, mang theo tiếng cười và tình yêu thương, kéo anh ra khỏi bóng tối.

Lúc ấy, Úc Phong vừa sợ lại vừa mong.

Anh dùng thời gian một năm để chấp nhận Đào Ninh, vì cậu đã cho anh hiểu rằng tình yêu không phải là một màu xám xịt. Anh đã chuẩn bị để yêu cậu cả đời, nhưng hết lần này đến lần khác, anh luôn không xứng với tình yêu này.

“Úc Phong.” Đào Ninh quay sang cọ cọ anh, giơ tay vỗ vỗ lưng như đang dỗ trẻ con ngủ, còn mơ màng nói: “Đã nói không cho uống cà phê… Không ngủ được…”

“Ngủ được” Úc Phong chờ cậu chìm vào giấc ngủ một lần nữa mới kề sát trán cậu, hôn lên thật nhẹ, rồi kéo người vào ôm chặt.

Tòa soạn báo chật chội hôm nay như mở party. Phùng Học Kỳ mua một đống đồ chiên, Đào Ninh vừa tới là bị một tay đầy dầu của anh ta vỗ lên vai. Cậu nhanh nhẹn tránh đi: “Hôm nay anh đổi quần áo này.”

Phùng Học Kỳ cười ha hả, đưa cái đùi gà qua: “Ăn sáng chưa?”

Đào Ninh gật đầu, nhưng vẫn cầm đùi gà, để lại trong hộp một lát trưa ăn. Cậu hỏi Phùng Học Kỳ: “Chuyện gì mà vui vậy?”

“Số báo trước anh đã nói bài phỏng vấn của Úc Phong sẽ làm lượng tiêu thụ tăng đột biến mà, anh ta là một trong số ít những tấm gương tiêu biểu tự gây dựng sự nghiệp để sinh viên bây giờ noi theo. Trước giờ ở ẩn đã lâu nay đột nhiên lại xuất hiện trên tạp chí, chúng ta phải in thêm thật nhiều.”

Đào Ninh chợt nhận ra, và vô cùng hài lòng.

Mấy thực tập sinh vừa tốt nghiệp tụ lại nói chuyện phiếm, Phùng Học Kỳ tuyển người rất thiên vị những sinh viên cùng trường mình, ba bốn người trong đó đều là đàn em cùng trường hết.

Cô em gái nói: “Tui thấy Úc Phong thật sự đẹp trai lắm, vừa lạnh lùng vừa dịu dàng thế kia! Mấy năm trước hiệu trưởng có mời anh ấy về trường diễn thuyết, lúc đó ảnh đã cướp đi trái tim tui rồi! Tui tưởng ảnh lạnh lùng lắm nhưng anh ấy lại mặc âu phục sang khu phía bắc đút cho mèo ăn, quá dịu dàng đi! Trước giờ tui tìm bạn trai luôn dựa trên mẫu người lý tưởng như vậy.”

Cậu em trai nói: “Cô tỉnh lại đi, người như anh Úc rất khó tìm, huống hồ anh ấy còn có đối tượng rồi, đang ở nước ngoài thôi! Tôi nhớ lần trước diễn thuyết có người hỏi anh ấy.”

“Diễn thuyết năm nào?” Đào Ninh đột nhiên hỏi.

“Hả? anh Đào muốn xem sao, lúc đó chúng em còn học, em đi tìm video cho anh, đúng lúc em cũng muốn làm nóng người đây!” Em gái vứt xương gà trong tay xuống, lau lau tay rồi chạy về phía bàn làm việc của mình.

Chép video vào USB, xong cả ngày Đào Ninh đứng ngồi không yên. Cuối cùng cũng chờ được đến lúc tan làm, cậu làm xong việc rồi tạm biệt Phùng Học Kỳ vội chạy về nhà. Xe Úc Phong không có dưới lầu, chắc anh còn chưa về.

Sinh viên ưu tú được mời về diễn thuyết trong hội trường cũ quen thuộc của bọn họ, Đào Ninh cắm USB vào tivi, yên lặng ngồi trên sô pha xem.

Hội trường quen thuộc chật kín người, còn có người không có chỗ ngồi phải đứng trong góc vây xem. MC dõng dạc giới thiệu chương trình, tiếng vỗ tay như sấm vang lên, khuôn mặt quen thuộc của Úc Phong xuất hiện trên màn hình.

Vẫn trước sau như một, không nói những thứ không liên quan mà chỉ nói đến vấn đề nghề nghiệp. Anh nói xong định đi xuống thì MC lại chạy lên cản lại: “Đàn anh khoan đã, tiếp theo còn phần giao lưu với mọi người, anh có thể cho mọi người cơ hội không?”

Úc Phong dừng lại.

MC sẽ bốc ngẫu nhiên một số để chọn người, sau khi kiểm tra thì một em gái đang ngồi cầm micro đứng lên, mạnh dạn nói: “Anh Úc Phong em rất thích anh! Anh đã có người yêu chưa?! Cho em số điện thoại được không?”

Úc Phong nghiêm túc đáp: “Có rồi, không có số điện thoại.”

Câu đầu tiên đã như vậy nên người thứ hai càng tò mò hơn: “Em rất sùng bái anh, anh Úc Phong! Người yêu của anh chắc phải cứu cả dải ngân hà mới có được người ưu tú như anh nhỉ?”

Úc Phong sửa lại: “Tôi là người cứu cả dải ngân hà.”

“Anh ơi anh ơi! Sao hai người lại quen nhau! Anh theo đuổi người ta hay người ta theo đuổi anh.”

“Gặp ở trường học.” Câu sau làm Úc Phong phải nghĩ một chút :”Em ấy theo đuổi tôi, tôi theo đuổi ánh sáng. Sau này mới phát hiện, em ấy là ánh sáng.”

“Đàn anh! Anh đẹp xuất sắc thế sao lại nói ra những lời này?”

“Vì trước đây nói quá ít.”

“Đàn anh, em không hỏi vấn đề của anh nữa, em muốn anh đánh giá khách quan xem em và người bên cạnh ai đẹp trai hơn?”

Úc Phong đứng trên sân khấu nhìn cậu sinh viên và cậu bạn bị ép so nhan sắc, nghiêm túc nói: “Người tôi yêu là đẹp trai nhất.”

16.

Đào Ninh xem đi xem lại video nhiều lần, từ đầu đến cuối Úc Phong không hề thể hiện mình đã chia tay. Dường như, trong lòng anh luôn có cậu, luôn yêu cậu như vậy.

Từ lần đầu gặp lại Úc Phong cậu đã biết là trong tim anh vẫn có cậu.

Đào Ninh luôn tự trách mình vì nói ra lời chia tay. Trước đó một tháng, khoảng cách giữa hai người ngày một xa, Đào Ninh nghĩ là Úc Phong có chuyện gì khó nói, nhưng không có cậu chủ động thì anh lại quay về với con người lầm lì trước đây, thậm chí ngày càng thờ ơ.

Úc Phong trên màn hình lúc này với Úc Phong trong đêm chia tay kia chắc chắn không phải cùng một người.

Một tủ lạnh cà phê sữa, mua nhà bên cạnh ở, về lại trường diễn thuyết. Giờ khắc này Đào Ninh mới ý thức được, trước lúc chia tay Úc Phong thật sự có chuyện gì đó giấu cậu.

Đôi mắt sững sờ chợt chớp chớp, nước mắt tụ lại không được nữa phải lăn xuống, Đào Ninh vội vàng lau đi rồi cầm điện thoại lên gọi cho Úc Phong. Hình như anh vẫn đang bận, nên không nghe.

Tiếng ‘tút tút’ kia làm Đào Ninh cảm thấy mất phương hướng, cậu chẳng nhận ra nổi là mình đang ở đâu, tình cảm dồn nén nhiều năm cuồn cuộn dâng lên từ đáy lòng, dâng đến cổ họng nghẹn đắng. Đào Ninh hoảng sợ lao ra khỏi sô pha chạy tới cửa, thuận tay cầm theo cái chìa khóa xe xông ra ngoài.

Những hình ảnh xẹt qua đầu cậu lúc này toàn là những kí ức trước khi chia tay một tháng, từ từ đẩy người mình yêu ra xa phải đau đến mức nào, cậu khó chịu đến không thở nổi. Trước giờ cậu vẫn không dám nhớ lại, bây giờ kí ức lại dồn về như những cú đấm nện vào ngực cậu, cú nào cũng mạnh bạo hòng đánh nát Đào Ninh, đánh cho cậu không gào được, không nói được, không cầu cứu ai được nữa, giống một bàn tay  đang bóp chặt mũi và miệng cậu, khiến cậu ngộp đến chết vậy.

Đào Ninh luôn nghĩ rằng cậu phải gánh chịu hết nỗi đau này, dù cho lúc đó Úc Phong trách cậu, hận cậu, thậm chí cả đời này không muốn gặp lại thì Đào Ninh cũng phải chịu. Khi đó cậu chỉ nghĩ đến việc bản thân tự giãy giụa mà không nhận ra rằng anh rất phối hợp với cậu, phối hợp với sự xa cách, thờ ơ của cậu. Đến tận hôm chia tay, Đào Ninh dọn dẹp hành lý bước ra khỏi căn phòng nhỏ mà bọn họ thuê, Úc Phong cũng phối hợp đóng cửa lại.

Cách một cánh cửa, Đào Ninh không kiềm được nước mắt mà òa khóc, Úc Phong bên trong cánh cửa thì sao?

“Cậu Đào?”

Đào Ninh nghe có người gọi mình, nhìn rõ người trước mặt mới lấy lại được chút tinh thần: “Xin chào.”

“Tổng giám đốc Úc vẫn đang họp, cậu… cậu chờ ở phòng khách một chút nhé!” Cô thư kí nhìn cậu đầy khó hiểu.

Đào Ninh điều hòa lại vẻ mặt của mình, cố gắng cười nói: “Không sao, tôi đứng đây chờ cũng được.”

Cô thư kí tiếp tục thăm dò, nhưng không nói gì nữa.

Đào Ninh đứng cách phòng họp không xa, đợi cũng gần một tiếng, Úc Phong lúc đi ra vẫn còn nói gì đó với trưởng phòng, vô ý nhìn qua mới nhanh chóng sải bước đến cạnh Đào Ninh, ôm ngang cậu lên.

“Giày của em đâu.”

Lúc này Đào Ninh mới nhận ra là lúc nãy mình đi vội đến mức quên mang giày.

Úc Phong nhíu mày, chân cậu đã xuất hiện vài vết trầy. Anh đi về phía phòng làm việc, lại hỏi: “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì à?”

“Không có gì.” Đào Ninh ôm lấy cổ anh, chôn khóe mắt đỏ ửng vào bờ vai ấy, nhẹ nói: “Em chỉ hơi nhớ anh.”

– Hết chương 15+16 –

Chương trước <— Mục lục —> Chương sau

Advertisements

6 thoughts on “[Mật Ong] _ 15 + 16.

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s