[Mật Ong] _ 5 + 6.

17d0d183806a5fb06568e7a5d3f0819d--cat-cartoons-cartoon-cats

Bình Mật Ong

Nhất Cá Mễ Bính

Thể loại: tự ti trá hình băng sơn công X dương quang hiểu chuyện thụ, gương vỡ lại lành, hiện đại, chủ thụ, HE, điềm văn.

Biên tậpCua Bể

05.

Giọng Đào Ninh rất dịu dàng, hơi thở thật ấm áp, từng câu từng chữ thốt ra đều khiến Úc Phong ngứa ngáy trong lòng, anh muốn ngẩng đầu hôn lên khóe miệng cậu. Nhưng trong khoảnh khắc ngẩn ngơ đó, anh lại  hoảng hốt nhận ra mình đang bận âu phục đứng cạnh giá sách. Anh muốn đi tới, Đào Ninh và Úc Phong của năm đó, lại cách anh ngày một xa, rồi dần biến mất.

“Đào Ninh…” Úc Phong khổ sở lẩm bẩm.

“Em đây.” Đào Ninh ngồi bên giường, nắm tay anh thật chặt.

“Em… về rồi?” Nghe được lời đáp, Úc Phong hỏi lại.

Đào Ninh vuốt ve mi tâm đang nhíu chặt của anh, nhẹ nói: “Em về rồi.”

Úc Phong dần bình tĩnh lại, Đào Ninh đắp chăn ngay ngắn cho anh rồi đi ra ngoài.

Cậu và anh là bạn học cùng trường nhưng khác ngành. Vừa vào năm nhất gặp anh là Đào Ninh yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó bám theo một năm, yêu nhau ba năm.

Lúc ra khỏi phòng anh, Đào Ninh không về nhà ngay mà đi vào bếp. Cậu sợ tối Úc Phong tỉnh dậy lại đau dạ dày, bây giờ nấu cháo lát có thể hâm lại ăn được.

Vừa mở tủ lạnh là Đào Ninh đứng hình tại chỗ, tủ lạnh ba tầng toàn là cà phê hòa tan loại rẻ tiền, và rất nhiều sữa tươi. Đào Ninh lấy một hộp sữa ra nhìn thử hạn sử dụng, sữa mua từ tuần trước, cũng hết hạn rồi. Trước đây Đào Ninh thích nhất là uống kiểu này, nửa ly cà phê, nửa còn lại là sữa.

Nhưng Úc Phong thì không uống được, chỉ cần nhấp một tí cà phê là cả đêm không thể ngủ. Đào Ninh cất sữa vào lại rồi đóng tủ lạnh.

Phòng khách không mở đèn, đêm xuống thật yên lặng. Đào Ninh rũ mắt ngồi trên ghế sô pha, ngồi đến tận bình minh, thấy Úc Phong không tỉnh dậy mới yên tâm về nhà. Cả đêm cậu không ngủ, dù buồn ngủ nhưng vẫn phải lấy lại tinh thần, về nhà rửa mặt sạch sẽ, thay quần áo, đúng 7h ra khỏi nhà.

Một tiếng trôi qua, Úc Phong đi ra từ đối diện, Đào Ninh cũng vừa nhấn nút thang máy, nghe tiếng động thì quay lại nhìn anh, cười hỏi: “Trùng hợp thật, anh đi làm à?”

“Ừ.” Úc Phong đáp, đi cùng cậu vào thang máy.

Không gian bị thu hẹp lại, chỉ có hai người, Đào Ninh dựa sát về sau một chút, Úc Phong đứng phía trước, mặt không thay đổi siết nắm tay lại, nhìn qua thì có vẻ siết chặt lắm.

Đào Ninh ho khan một tiếng, Úc Phong càng siết chặt tay hơn.

“Chắc hôm nay đi trễ rồi, hôm nay mình dậy trễ.” Đào Ninh lẩm bẩm, thang máy dừng lại, hai người cùng ra ngoài. Xe Đào Ninh đậu đúng vị trí dưới lầu, Úc Phong đậu bên cạnh, anh chưa kịp mở cửa đã nghe một tiếng kêu đầy sợ hãi từ Đào Ninh. Úc Phong vội ngẩng đầu, lo lắng hỏi: “Sao vậy?”

Đào Ninh đáp: “Quên mang chìa khóa xe rồi, bây giờ chạy lên lấy là đi trễ chắc luôn.” Nói rồi đi vài bước đến trước mặt Úc Phong, khuôn mặt vẫn phảng phất nét lo lắng: “Anh chở em đi! Cũng tiện đường mà, sáng nay em có cái phỏng vấn không trễ được.”

“Ừ.” Úc Phong đồng ý.

Nói đi trễ là vậy, nhưng nửa đường vẫn để Úc Phong dừng xe đi mua hai phần ăn sáng. Đào Ninh tự cầm một phần, còn lại đưa cho anh, nói: “Cảm ơn anh tài xế, coi như bữa sáng là tiền xe, không ngại chứ?”

Úc Phong lắc đầu một cái nhẹ thật nhẹ, một đường lặng lẽ chở người đến công ty. Trước khi xuống xe, Đào Ninh hỏi anh: “Mấy giờ anh tan làm?”

“5h.” Úc Phong đáp.

“Trùng hợp ghê nhỉ? Em 5h30.”

Trùng chỗ nào? – Úc Phong nghĩ.

Đào Ninh trừng mắt nhìn: “Tối nay anh tan làm, thuận đường chở em luôn được không?”

Úc Phong gật đầu đồng ý.

Cứ vậy là hẹn xong việc đi nhờ xe, tâm trạng Đào Ninh khá tốt, cầm bữa sáng vào công ty. Phùng Học Kỳ mới ngồi dậy từ giường gấp, điều đầu tiên nhìn thấy không phải là Đào Ninh, mà là phần cháo trong tay cậu. Nhịn cả một đêm, Phùng Học Kỳ vừa mệt vừa đói, mang theo bộ râu xồm xoàm đứng dậy, đi thẳng đến bàn làm việc của Đào Ninh.

“Vẫn là tiểu Đào của chúng ta chu đáo nhất, biết anh em đói bụng chưa ăn gì nên cố tình mua cháo, đúng là quần bông nhỏ tri kỉ của áo bông nhỏ mà. Anh nói là hôm qua anh làm việc tới tận bốn năm giờ sáng, trong văn phòng thậm chí còn không có nổi một miếng giăm bông, đói đến mức lưng dán vào ngực, đặt thức ăn bên ngoài cũng không được vì cửa khóa rồi…” Vừa nói vừa đi về phía phần cháo của Đào Ninh, nhưng cuối cùng trên tay lại là cây xúc xích ở phía dưới.

Cái miệng đang thao thao bất tuyệt của Phùng Học Kỳ chợt im bặt, nhìn xúc xích, lại nhìn phần cháo nóng hổi còn đang bốc khói.

Đào Ninh cười toét miệng: “Phần ăn tình nhân, không thể chia sẻ.”

Thực tập sinh lục tục kéo đến, Đào Ninh ăn sáng xong thì bắt tay vào làm việc. Vừa xuất bản xong một đợt, phải chuẩn bị ngay nội dung cho số báo tới. Năm giờ rưỡi tan tầm, thời gian vô cùng quý giá, hơn tháng nay Phùng Học Kỳ làm việc mệt nhọc nên cần nghỉ ngơi, định hẹn Đào Ninh đi uống một bữa, nhưng lúc đi WC ra thì người đã đi mất rồi.

Phùng Học Kỳ ngáp một phát, nghĩ ngày mai phải hẹn trước với cậu. Lúc đi ngang qua bàn của Đào Ninh thì phát hiện một chùm chìa khóa, Phùng Học Kỳ cầm lên xem: “Bận đến ngu rồi sao, sáng đi không mang chìa khóa xe, chiều về không mang chìa khóa nhà.”, nói xong thì gọi điện thoại cho Đào Ninh, nhưng đường dây lại bận.

Lúc này Đào Ninh đang ngồi trên ghế phó lái cạnh Úc Phong, nói chuyện điện thoại với Trịnh Phi. Úc Phong lắng tai nghe, hình như cậu muốn đi mua gì đó.

“Công chúa nhỏ cuối tuần này về à? À, bây giờ ăn đồ vặt được rồi chứ? Được, cuối tuần này em lại sang một chuyến, nhân lúc rảnh rỗi thì đi, nửa tháng sau chắc bận bịu lắm.” Buôn chuyện vài câu thì Đào Ninh cúp máy, bắt đầu nói chuyện phiếm với Úc Phong: “Anh còn nhớ Trịnh Phi không?”

“Còn.”

“Anh ấy đã lấy vợ có con gái, em muốn đi mua chút đồ ăn mà trẻ con thích, cuối tuần đến tặng. Gần đây có chỗ nào bán không?” Đào Ninh nhìn tới nhìn lui ngoài cửa sổ.

Úc Phong không trả lời, quẹo cua một phát, rẽ vào một siêu thị gần đó.

Lúc xuống xe Đào Ninh ngáp một cái, lông mi dính dính nước, khóe mắt cũng đỏ lên, cậu cố vực dậy tinh thần, hỏi Úc Phong: “Anh về trước hay đi cùng em?”

“Đi thôi.” Úc Phong khóa xe lại, cùng đi siêu thị với cậu.

Dừng xe đẩy trước những gian hàng rực rỡ sắc màu, Đào Ninh lựa lựa mấy món: “Không biết cháu nó thích không.”

“Thích” Úc Phong thấy cậu phân vân, liền trả lời.

“Hả? Sao anh biết?”

“Trẻ con dễ chiều lắm.”

Đào Ninh nhếch miệng cười: “Nhưng anh khó chìu lắm đấy.”

“…” Úc Phong ngẩn người, Đào Ninh nói chuyện với anh tự nhiên quá rồi, dường như mấy năm cách biệt giữa hai người không hề tồn tại vậy.

Gói lớn gói nhỏ bỏ vào trong túi, ngoài việc mua đồ ăn vặt cho con gái Trịnh Phi thì Đào Ninh cũng mua nhiều đồ dùng hằng ngày, trà gạo mắm muối các loại. Sắc trời bên ngoài đã chạng vạng, đèn đường dần bật lên, Đào Ninh thắt dây an toàn, dựa vào ghế lại ngáp một cái nữa. Lần này cậu không cố che nữa, lẩm bẩm với Úc Phong: “Dạo này thật bận rộn…”

Úc Phong đóng kín cửa sổ xe, không cho âm thanh nào lọt vào. Anh đã phát hiện Đào Ninh đang mệt từ lâu, nói chuyện với cậu cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Từ từ Đào Ninh cũng nhắm mắt lại, nhân lúc đèn đỏ, Úc Phong còn điều chỉnh ghế ngồi cho cậu ngủ thoải mái một chút.

“Đến nơi gọi em dậy…” Đào Ninh mơ màng nói.

Một đường yên lặng về đến nhà, Đào Ninh ngủ say nên Úc Phong không gọi cậu, mà nhẹ nhàng đóng cửa xe, đi sang đối diện cởi dây an toàn ra, bế Đào Ninh lên.

Đào Ninh vẫn không thay đổi, từ chiều cao đến cân nặng, ngay cả tính cách cũng không đổi. Lúc lên lầu, Đào Ninh đang ngủ chủ động ôm lấy cổ Úc Phong, cố tìm một tư thế thoải mái. Úc Phong để mặc cậu ôm, đi đến trước nhà Đào Ninh. Vốn định lấy chìa khóa thì phát hiện túi của Đào Ninh cũng sạch bong hệt như gương mặt cậu vậy, bên trong rỗng tuếch, không có gì cả.

06.

Úc Phong không mở cửa được, đành phải xoay người bế Đào Ninh về đặt lên giường mình.

Đào Ninh vô thức nghiêng người, vùi nửa gương mặt vào gối đầu màu xám đậm. Xuyên qua cái chụp đèn được chạm khắc đơn giản trên đầu giường là ánh sáng nhàn nhạt, chập chờn sáng tối chiếu lên người Đào Ninh.

Úc Phong hơi do dự đưa tay lên vuốt ve mặt cậu.

Đào Ninh đẹp cỡ nào nhỉ? Lần đầu tiên anh thấy cậu là vào một buổi chiều nọ, lúc đó anh đang đi từ trường về kí túc xá, đường đi trồng một hàng hoa lan đang đến mùa nở rộ, hương thơm phảng phất khắp nơi.

Trước giờ Úc Phong không có hứng thú với cảnh đẹp hay chuyện gì bên ngoài cả, chẳng thèm dừng lại ngắm cảnh mà lần nào cũng đi nhanh qua cho xong. Ngày đó đột nhiên có người vỗ vai anh từ phía sau, chưa kịp xoay người đã thấy một nam sinh mặc áo trắng tươi cười lao tới trước mặt anh.

“Chào anh, em tên là Đào Ninh.” Giọng nói cậu trai trong trẻo lại dứt khoát, thoải mái tự giới thiệu bản thân.

Úc Phong chưa từng gặp cậu, nhưng cảm thấy khuôn mặt người này thật sáng sủa, nụ cười vô cùng tỏa nắng.

Cứ tưởng là bạn hồi phổ thông nhận lầm người, câu tiếp theo đã kéo Úc Phong về lại thực tế.

“Anh là Úc Phong bên khoa tài chính đúng không! Em rất thích anh, anh có bạn trai chưa? Nếu không có thì em theo đuổi anh được không?”

Lúc đó, Úc Phong mặt lạnh đáp lại: “Không được.”

“Úc Phong…” Giọng nói mơ hồ vang lên, kéo Úc Phong ra khỏi ký ức. Không biết từ lúc nào mà Đào Ninh ngủ mơ siết chặt áo sơ mi của anh rồi.

Sáng hôm sau, Đào Ninh duỗi người tỉnh dậy, quay đầu nhìn thì bên cạnh không có ai. Cậu muốn leo xuống đi tìm người thì phát hiện trong tay hình như đang nắm cái gì đó, vừa cầm lên nhìn thi cười híp cả mắt lại.

Lúc ngủ Đào Ninh có hai tật xấu, một là sẽ đẩy người khác, hai là trong tay nhất định phải siết ít đồ, chăn nệm ga giường các loại.

Khi mới về ở cùng Úc Phong, hai đứa thuê một phòng nhỏ nên giường cũng nhỏ theo, thêm nữa là giường không kê sát tường nên hai bên đều có khoảng trống, nằm loay hoay một hồi là nguy cơ rớt xuống đất rất cao Mới ngày đầu ở chung nên Đào Ninh không muốn tật ngủ xấu của mình bị bại lộ. Tuy là bên Úc Phong thì cậu chẳng cần giữ hình tượng làm gì, nhưng giữ được chút nào thì phải giữ.

Trước khi lên giường cậu còn thề son sắt là sẽ nằm thẳng tắp, lúc ngủ say lại bắt đầu chui vào lòng Úc Phong, dùng hết sức chui, như chú heo con cứ chui tới chui lui. May mà Úc Phong vạm vỡ chân dài, ôm cả người cậu vào trong ngực, mặc cậu quậy quá liên tục, cố gắng không để cả hai rớt xuống.

Đúng là không rớt xuống giường, nhưng sáng sớm tỉnh dậy Úc Phong lại gặp một tai nạn khác – Đào Ninh sống chết lôi đồ ngủ của anh nhất quyết không buông. Hôm đó Úc Phong có lớp, nhưng không muốn đánh thức Đào Ninh dậy, học vẫn phải học, vì vậy anh liền lột luôn áo ra rồi chạy trốn. Kết quá Đào Ninh im im vậy mà chuyển hướng sang chộp quần anh, Úc Phong không biết làm sao, đành cởi luôn quần, dù gì lát nữa cũng thay đồ khác.

Lúc này trên người trần truồng chỉ còn mỗi cái quần lót, tưởng rằng Đào Ninh không còn gì để chộp thì vừa bước xuống giường, đã thấy cái mông mình mát lạnh…

Vừa tỉnh dậy, Đào Ninh đã lột sạch sẽ Úc Phong…

Đào Ninh cầm chiếc áo sơ mi trong tay, tựa trên cửa phòng tắm chờ Úc Phong đi ra, cười hỏi: “Sao anh trốn được từ tay em thế?”

Úc Phong không trả lời, mà hỏi cậu: “Hôm nay em muốn sang nhà Trịnh Phi đúng không?”

“Hôm nay là thứ sáu mà?” Đào Ninh hỏi.

“Hôm nay là thứ bảy.”

Đào Ninh trợn mắt nhìn anh: “Đúng là bận đến ngu người rồi.” Cậu trả áo sơ mi trong tay lại cho Úc Phong, hỏi tiếp: “Hôm nay anh bận gì sao?”

Úc Phong đáp: “Không.” Lần này không đợi Đào Ninh mở miệng, Úc Phong sau khi do dự vài giây đã nói luôn: “Đồ đạc trên xe, anh đưa em đi luôn.”

“Thật à?” Đào Ninh ngạc nhiên, một hồi mới vui vẻ nói: “Em đi rửa mặt, anh chờ một chút.”

Lúc ra khỏi nhà thì Đào Ninh cảm thấy trên tay mình thiếu thiếu gì đó, vừa lên xe đã phát hiện ra điện thoại nằm đó, cố dồn chút lượng pin còn lại để rung lên “ong ong”. Đào Ninh nhanh chóng bắt máy, nghe giọng Trịnh Phi ồn ào bên kia ngay: “Nếu em còn không nghe điện thoại thì anh sẽ báo cảnh sát!”

Đào Ninh thắt dây an toàn, cười cười xin lỗi: “Để anh lo lắng rồi, điện thoại để quên trên xe không cầm lên.”

Trịnh Phi thở phào nhẹ nhõm: “Bây giờ em qua sao?”

“Em đang chuẩn bị đi, có gì à?” Đào Ninh hỏi.

“Sáng nay anh vừa đi đón con bé về thì mẹ anh đi đứng thế nào mà lại trật chân, lớn tuổi rồi cứ bị mấy cái này mãi, anh phải đưa mẹ đi bó thạch cao. Chị dâu em lát nữa phải đi công tác, bây giờ em qua chơi với con bé một ngày nhé.”

Đi theo hướng dẫn thì nửa tiếng sau cũng đến nhà Trịnh Phi. Trần Thục đang ngồi xổm dưới đất nói chuyện với một bé gái mặc quần bông, phía sau còn có vali hành lý.

“Hả? Trẻ con ba tuổi rưỡi biết đi rồi sao?” Đào Ninh hỏi.

Úc Phong lắc đầu: “Không có kí ức ba tuổi rưỡi.”

“Ha ha ha, em cũng vậy.”

Trần Thục thấy Đào Ninh xuống xe thì vội vàng ôm con gái đứng dậy: “Làm phiền tiểu Đào rồi.”

“Không sao không sao, hôm nay em sang đây thăm công chúa nhỏ mà.” Úc Phong lấy đồ ăn vặt đã mua ra, đi tới cạnh Đào Ninh. Trần Thục hỏi: “Đây là…”

“Anh ấy là Úc Phong.” Đào Ninh giới thiệu.

Con gái Trịnh Phi rất dễ thương, hai mắt to tròn sáng ngời như quả hạnh nhân, hàng mi vừa dày vừa dài, còn được ba mẹ dạy rất kĩ, thấy Đào Ninh là bi bô gọi ngay: “Anh Đào Đào.”

Trần Thục cười đầy bất đắc dĩ: “Hồi trước cho nó xem hình em, bảo kêu chú không nghe cứ gọi anh, làm lão Trịnh tức điên.”

Tâm trạng Đào Ninh biến hóa khi nghe được từ ‘anh’ này, nhìn về phía Úc Phong, vẫy đuôi chia sẻ vui mừng với anh: “Con bé gọi em là anh.”

Úc Phong gật đầu, mặt không biểu hiện gì nhưng ánh mắt tràn ngập dịu dàng.

Trần Thục đi rồi, Đào Ninh ôm bé con lên lầu, Úc Phong cầm theo mớ đồ ăn vặt nhấn nút thang máy, nghe Đào Ninh nói chuyện với bé con.

“Con tên gì?”

“Con là Đường Đường, năm nay ba tuổi rồi.”

“Con biết chú sao?”

“Biết, là anh Đào Đào.”

Cả buổi trưa Đào Ninh ngồi trong phòng chơi trò sắm vai công chúa hoàng tử với bé con. Úc Phong đứng ở cửa sổ, lẳng lặng nghe Đào Ninh chắp vá lung tung mấy câu chuyện thiếu nhi, nghe đến một đoạn thì đột nhiên im bặt. Úc Phong nhìn sang, một lớn một nhỏ không biết tại sao lại thì thầm gì đó với nhau.

Đường Đường mở to mắt, lén lút ngẩng đầu, Úc Phong thật là nghiêm nghị, giọng nói lại lạnh lùng, bé con Đường Đường hơi sợ nha.

Úc Phong cũng biết vậy, nên nghiêng đầu nhìn chỗ khác.

Qua thêm vài giây nữa, đột nhiên thấy có ai đó nhẹ nhàng kéo quần anh. Úc Phong cúi đầu, nhìn thấy bé con cột tóc hai chùm cầm cây kẹo mút trong tay, lo lắng nói: “Cái này của anh Đào Đào, nhờ con đưa kẹo cho chú Úc Phong!”

Úc Phong nhìn lên, Đào Ninh đang ngồi trên đệm toét miệng cười: “Hôm nay vất vả cho anh Úc Phong rồi, mời anh ăn kẹo.”

– Hết chương 5 + 6 –

Chương trước <— Mục lục —> Chương sau

Advertisements

5 thoughts on “[Mật Ong] _ 5 + 6.

  1. Úi giời ngọt ngào quá nhỉ
    Thế lại làm sao phải chia tay chia cắt hết mấy năm 😭😭😭

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s