[Ly Hôn] _ PN3 (HTV).

 

33086898_1991860200847370_8792966857247162368_n

Trước Khi Ly Hôn

Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Thể loại: Thờ ơ cấm dục ảnh đế công x ngây thơ si tình tiểu thịt tươi thụ, cưới trước yêu sau, chua chua ngọt ngọt, tình hữu độc chung, điềm văn, 1×1, HE.

Biên tập: Cua Bể

PN3.

[Tò mò ghê!! Hôm qua Lịch đại thần lại đưa Hàn Thời về nhà rồi đi, rốt cuộc là có chuyện gìiiii?]

[Tò mò +1. Chương trình của hai người xem ngọt ngấy luôn, sao ra ngoài lại thế này nhỉ?”

[Ngọt quá ngọt!! Xem chương trình thấy Hàn Thời cố gắng như vậy, dời gạch cả ngày chỉ để mua pháo kép cho đại thần.]

[Cho hỏi cái, có ai biết tại sao tiểu thiếu gia nhà mình lại liều mạng làm việc để mua pháo không vậy? Tay bị thương thế kia T_T.]

[Cùng câu hỏi, hay là vật định ước gì của bọn họ?]

[Chắc là vậy rồi!? Hôm đó hai người hôn môi xong tâm trạng của Hàn công tử có vẻ không bình thường, nhìn như say rượu ấy! Đến tối còn hưng phấn chạy khắp thôn đốt pháo.]

[Hình như còn bất cẩn làm gia súc cả thôn hoảng loạn, hôm sau gà không đẻ trứng nổi nữa cơ.]

[Giải quyết rồi nha! Hôm sau Hàn Thời của tụi này đã nhờ trợ lý bồi thường hết cho dân trong thôn rồi. Vậy mà đám anti xấu bụng lại làm loạn trên Weibo bảo bối nhà tôi, bắt cậu ấy đi xin lỗi đám gà mái???? Làm to chuyện đến mức ai cũng biết.]

[Ha ha ha ha ha, Hàn Thời sao cứ vướng phải mấy cái rắc rối nhảm nhí thế này nhỉ.]

[Yên tâm đi, đám anti Hàn bảo bối nhà tui đã bị chửi cho câm họng rồi, bây giờ là đế chế của fan couple, Lịch đại thần cũng không cho bọn họ mặt mũi, anti fan Hàn Thời sắp kiệt quệ rồi.]

[Lịch đại thần hành động hay lắm! Dân chúng theo Lịch Hàn couple đã bao năm, tiếc là nhân vật chính lại chẳng chịu cố gắng gì cả. Muốn ăn đường thì toàn phải gặm fanfic, cuối cùng họ cũng chịu phát tí đường, thật thõa mãn.]

[Đừng tổ lái! Vấn đề là hiện tại đã có chuyện gì xảy ra với hai người họ? Nghe nói tối qua đi dự tiệc hai người họ không ngồi chung à? Tui cứ nghĩ hai người hòa hảo rồi chứ? Sốt ruột quá điiii!]

[Sốt ruột +1, tui rất lo hai người sẽ bỏ nhau. Nhưng hình như có người nói, trên đường đại thần đưa Hàn bảo bối về có bảo tài xế xuống xe khá lâu, paparazi chụp được đấy, ờ…”

[Đột nhiên tui thấy không đúng lắm.]

[Cùng thấy không đúng, mà nếu vậy thật thì tốt quá, nhưng tui thấy đại thần không phải người cởi mở nhỉ? Còn Hàn Thời thì rất biết chơi biết đùa, trên xe đó mọi người… *khóc tiếng mán*]

“Lại gài em…” Hàn Thời bị Mục Gia Ngôn kéo ra ngoài quay quảng cáo. Bây giờ là giờ nghỉ, cậu đang đỏ hết cả tai nằm xem bài post trong phòng nghỉ của mình, kéo tới kéo lui một hồi thì nghi ngờ ngẩng đầu nhìn Mục Gia Ngôn: “Sao dạo này không thấy anti fan của em? Các anh thuê luôn hải quân khống chế dư luận rồi hả?”

Gần đây sắc mặt Mục Gia Ngôn luôn tràn đầy hãnh diện, sinh khí tràn trề: “Cần gì phải khống chế dư luận? Fan couple của hai người vác súng ra khắp mặt trận, đám anti kia ngóc đầu lên không nổi, cần gì anh mày ra tay. Có điều…”

Mục Gia Ngôn thật lòng khuyên bảo: “Rốt cuộc hai người muốn làm gì vậy? Cả ngày đắp chăn nằm tâm sự chuyện trời ơi đất hỡi trong sáng hết sức! Mày không biết bây giờ bao nhiêu là người đang sốt ruột cực kì hả em? Mấy nay tin tức giải trí toàn chăm chăm vào chuyện này, từ weibo đến các trang mạng khác, toàn là dự đoán khi nào Lịch Phong sẽ ngủ lại nhà mày thành công!”

“Nói em làm gì?” Hàn Thời buồn bực nói: “Ông đây nói ảnh ở lại! Ảnh lại nói… nói chuẩn bị chưa tốt, đợi hôm khác.”

Mục Gia Ngôn khó hiểu: “Chuẩn bị? Chuẩn bị gì cơ?”

Hàn Thời cũng không rõ lắm, cậu ngồi xổm xuống ngậm điếu thuốc vào, cắn tới cắn lui đến mức trên đầu điếu thuốc toàn là dấu răng, miệng lí nhí: “Nếu phải chuẩn bị… cũng là ông đây chuẩn bị… Anh ấy chuẩn bị cái đíu gì?”

Ba giây sau Mục Gia Ngôn mới phân tích xong những gì Hàn Thời vừa nói, không kiềm được chút khinh bỉ mà tránh sang một bên: “Mày còn chút mặt mũi nào không em? Làm 0 là vinh quang lắm à?”

Hàn Thời nhớ lại tối qua Lịch Phong ôm hôn cậu trong xe, mặt lại đỏ lên: “Mắc mớ gì tới anh! Ông đây cam tâm tình nguyện nằm dưới…”

“Vậy lo giữ cho chặt đi! Mấy ngày nay Lịch Phong cũng kì lạ lắm… Bận dữ vậy sao? Lịch trình kín mít, đêm qua đưa em về,  sáng sớm nay đã bay sang Thượng Hải quay phim rồi.” Mục Gia Ngôn nghi hoặc: “Không đến mức đó chứ!… Lúc này cậu ta nên ở cùng em mỗi ngày mới đúng.”

Hàn Thời nhíu mày: “Sao anh không nghĩ đến việc sáng nay anh ấy có công tác ở nước ngoài mà tối muộn vẫn muốn đưa em về nhà?”

“…” Mục Gia Ngôn chịu thua, “Thua, không có đường cũng phải lăn khắp nơi tìm đường ăn, nhất em rồi!”

“Đừng chọc em chửi.” Hàn Thời vẫn nhíu mày, “Bộ yêu là bỏ bê công việc hả? Anh ấy chứ đâu phải e, việc anh ấy làm… toàn là việc quan trọng.”

Quảng cáo hôm nay phải quay đêm nên thời gian chờ đợi khá dài, Mục Gia Ngôn lười nói nhiều với Hàn Thời nên đứng dậy ra ngoài chào hỏi mọi người. Hàn Thời ngồi một mình buồn chán định gửi một tin Wechat cho Lịch Phong, nhưng lại cảm thấy như vậy là bám người ta quá.

Cậu bèn xem kịch bản quảng cáo, rồi lại chụp máy tính bản lướt Weibo tiếp, xem vài bài post, tự chơi hơn một tiếng đồng hồ thì điện thoại đột nhiên rung lên.

Hàn Thời vội cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua… là Vưu Bân gửi tin nhắn cho cậu.

Hàn Thời mệt mỏi nhìn màn hình khóa.

Vưu Bân: Anh dâu!! Em mới xem chương trình của hai người! Tay anh không sao chứ? Coi chừng để lại sẹo đấy!!

Hàn Thời trả lời có lệ: Không sao.

Vưu Bân trả lời ngay: “Anh nhớ chú ý! Lần trước em mổ nhưng không lo dưỡng kĩ! Để sẹo lại rõ lắm!

Hàn Thời thấy Vưu Bân là lại bực, nhưng vẫn phải cố lịch sự, lạnh lùng đáp một câu có vẻ quan tâm: Mổ gì thế? Cắt bao quy đầu à? =))))))))

Vưu Bân gửi một chuỗi emo nước mắt: Không phải! Viêm ruột thừa!

Đúng là tên miệng rộng phiền phức, Hàn Thời phẫn nộ ném điện thoại qua một bên, không để ý nữa.

Không bao lâu sau thì nhân viên đến gọi cậu. Lúc cởi áo lông, Hàn Thời không kiềm được rùng mình một cái, mặc quần áo được chuẩn bị sẵn vào rồi đi theo nhân viên.

Quảng cáo này chia ra nhiều phần, tung từ từ từng phần ra nên nội dung quay khá nhiều. Chỉ một buổi sáng thôi mà đã chuyển đến bảy tám chỗ quay. Lúc nghỉ ngơi đợi chuyển cảnh mới, các nhân viên nữ không ngừng nhìn Hàn Thời bàn tán này nọ, nghe kĩ thì hình như có hai chữ “Lịch Phong”.

Thế mà Hàn Thời lại thấy vui trong lòng… Lúc trước mỗi lần đi làm thì không ai dám nói gì đến Lịch Phong trước mặt cậu, ai cũng biết tình cảm giữa cậu và anh không tốt, sợ rước họa vào thân nên rất kị nhắc đến tên người kia.

Bây giờ thì không như vậy nữa rồi, thậm chí đạo diễn còn nửa đùa nửa thật trêu cậu: “Tuy không biết xảy ra chuyện gì, nhưng giận thì giận vậy thôi, cãi nhau một trận rồi cho qua là xong. Cậu biết là ai cũng mong cậu và Lịch Phong hòa thuận với nhau mà nhỉ?”

Hàn Thời cố gắng hết sức để không cười…. Người xung quanh bắt đầu cảm thấy cậu và anh rất xứng đôi rồi sao?

Cảm giác được chờ mong được chúc phúc thật thõa mãn vô cùng, làm cậu quên luôn cả chuyện Lịch Phong bận bịu công việc không liên lạc với cậu. Hàn Thời định khi nào xong việc thì sẽ gọi cho anh… Bận việc cách mấy… cũng sẽ nghe điện thoại chứ? Cậu cũng không dám nói lâu với anh đâu.

Đã 9h tối, thêm một cảnh nữa là xong việc, nhân viên trường quay vội vàng chạy tới chạy lui. Trời đã chuyển cuối thu nên rất lạnh, Hàn Thời bao áo lông quanh mình, sờ sờ vài cái rồi móc điện thoại nhìn thoáng qua. Cậu lập tức giật mình, Lịch Phong nhắn cậu tận bảy tám tin trên Wechat!

Hàn Thời vội vàng mở lên, Mục Gia Ngôn bên kia đang đi tới cạnh cậu, nhỏ giọng nói: “Lịch Phong tới rồi!”

Hàn Thời: “!!”

“Cậu ta muốn xông vào, may mà anh ngăn rồi.” Mục Gia Ngôn vẫn còn rùng mình, “Cậu ta nghĩ tin tức của hai người chưa đủ loạn nhỉ? Nguyên một chỗ này ai cũng là fan cậu ta, đạo diễn thì thôi fanboy khỏi phải nói! Muốn tới là tới… đêm nay quay xong thế nào được?”

“Ảnh ảnh ảnh…” Hàn Thời lại nói lắp: “Ảnh tới đây? Không phải anh ấy đang quảng bá ở Thượng Hải sao?”

“Anh mày biết thế đíu nào được!!” Mục Gia Ngôn cạn lời: “Điên… thực sự!! Chắc là chẳng cần ngủ luôn nhỉ? Mà nói này, sao cậu ta biết em ở đây?”

Lúc này trong đầu Hàn Thời chỉ còn một đống bùn nhão: “Hình như hôm qua anh ấy hỏi em… Aizz, ít nhất cũng phải dẫn ảnh tới phòng nghỉ của em chứ!! Bên ngoài lạnh như vậy!”

“Dẫn đi rồi.” Mục Gia Ngôn đưa vật gì đó cho Hàn Thời, “Nhờ anh đưa cho em này.”

Hàn Thời nhận lấy — là một cái túi giữ ấm.

“Anh ấy thật sự…”

Trong lòng Hàn Thời vừa ấm vừa căng như sắp nổ, cậu cất túi nước ấm vào quần áo rồi cầm điện thoại lên xem từng tin nhắn của Lịch Phong.

Hàn Thời mím môi, gửi lại cho anh một tin.

Hàn Thời: Sao anh lại đến đây?

Mấy giây sau, Lịch Phong trả lời: Nhớ em.

Hàn Thời kiềm chế hết sức khóe miệng đang nhếch lên, đáp lại: Mới gặp hôm qua mà.

Lịch Phong: Vẫn nhớ em.

Hàn Thời sợ người ta thấy mình cười ngu nên ngồi xổm xuống vùi đầu đánh chữ: Để em quay nhanh thật nhanh, anh đợi một lát, nhanh lắm.

“Đợi không nổi rồi, đừng trách anh.”

Hàn Thời giật mình, tức tốc đứng dậy quay lại.

Lịch Phong tháo khẩu trang xuống, thản nhiên nói: “Mục Gia Ngôn không ngăn được anh đâu.”

Mấy phút sau, Studio hoàn toàn mất khống chế.

Từ đạo diễn, phó đạo diễn đến các nữ diễn viên rồi các nhân viên trường quay, đều chen nhau vây quanh phòng nghỉ. Ai không dám đến gần cũng cầm điện thoại lén chụp hình. Hàn Thời lặng lẽ che mặt… Trang nhất sáng mai lại là tên cậu và Lịch Phong rồi.

“Tôi rất thích phim của anh, tiếc là việc hợp tác với anh chỉ là ước mơ của tôi mà thôi.” Đạo diễn nói năng lộn xộn, “Ha ha ha ha tôi được hợp tác với cậu Hàn một lần là quý hóa lắm rồi. Hôm nay anh đã quảng bá xong <Pháo hoa> rồi à? Tôi đã xem trailer rồi, phim này chắc chắn sẽ thành bom tấn!”

Lịch Phong lịch sự gật đầu, rồi nhìn đồng hồ: “Trễ rồi nên tôi tới đón em ấy, không biết mọi người…”

“Em ấy.” là ai thì không cần phải nói, đạo diễn hiểu ngay vấn đề, vỗ đầu một cái: “Ok ok! Xong ngay thôi! Quay xong ngay!!”

Nói rồi quay đi hét ầm lên, bắt các bộ phận vào chỗ.

Có Lịch Phong đại thần ở đây giám sát nên cảnh cuối quay xong rất nhanh, Lịch Phong trùm áo lông lên người Hàn Thời rồi ôm người lên xe.

“Em… Em diễn được không?” Hôm nay Lịch Phong lại làm cho tâm trạng Hàn Thời không bình thường nên đầu óc cậu vẫn đang bay đi mất, ngồi ở ghế phó lái không ngừng huyên thuyên: “Quảng cáo vừa nãy đó…”

Diễn được không… Lịch Phong tạm thời vứt hết lý trí, chuyển thang đo hết sang tình cảm để đánh giá: “Cũng được.”

Hàn Thời yên tâm, cười thật tươi bắt đầu “chíp chíp” tiếp: “Kĩ năng của em đâu có kém vậy đúng không? Cỡ em mà đi đoàn phim anh thử vai… có qua được không?”

Lịch Phong im lặng chừng nửa phút mới đáp: “Biết quy tắc ngầm không? Em có thể nhờ nó để qua.”

Hàn Thời ngẩn người, lập tức đỏ bừng mặt.

“Thì… thì cứ ngầm thôi.” Rồi cậu hơi nghiêng người, sờ sờ túi quần một lúc lâu mới lấy được một cái túi nhỏ ngăn nắp ra, ngượng ngùng nói: “Em chuẩn bị sẵn cho anh, sáng nay… cũng tắm sạch sẽ lắm rồi.”

Vừa hay tới ngay cái đèn đỏ, Lịch Phong nghiêng đầu nhìn cậu, đầu sắp bốc khói, xém tí là hóa thú trên xe.

“Anh…” Đèn nhảy sang xanh, Lịch Phong nhắm hai mắt để tĩnh tâm rồi tiếp tục lái xe: “Anh nói chuẩn bị không phải là mấy việc này.”

Hàn Thời lập tức rụt lại đồ trong tay, xấu hổ nói: “Không phải… không phải à?”

“Anh cần phải chuẩn bị, dạo này anh rất bận, nếu anh ngủ lại thì hôm sau chắc chắn phải đi sớm, vậy thì quá vô tâm… anh không thể chăm sóc em.” Trong đầu Lịch Phong lúc này toàn là hình ảnh Hàn Thời đỏ mặt cầm hộp áo mưa và ngoan ngoãn nói đã tự chuẩn bị sẵn sàng. Anh hít thở sâu, “Nên anh đã cố giải quyết nhanh công việc, xong rồi… Cuối cùng hôm nay cũng xong buổi quảng bá, có thể nghỉ một thời gian dài.”

Hàn Thời sửng sốt nhìn đôi mắt không giấu được vẻ mệt mỏi của anh, đột nhiên xót xa trong lòng.

Nhớ lại mấy hôm nay, Hàn Thời chợt nhận ra là hầu như anh chẳng hề nghỉ ngơi.

Cậu nói mà như nghẹn: “Em lại không để ý…”

“Anh để ý là được.”

“Nhẫn cưới, tuần trăng mật…” Một tay anh lái xe, một tay cầm lấy tay Hàn Thời, “Cứ để anh lo hết cho em.”

Đêm đó, đám paparazi khổ sở đóng quân quanh nhà Hàn Thời cả đêm cũng không chụp được hình ảnh Lịch Phong vòng trở ra nữa.

—Toàn Văn Hoàn—

Lời tác giả: Phiên ngoại nhỏ viết chơi—-

Cuộc phỏng vấn nửa đêm: Nếu như có thể trở lại mười năm trước, cậu muốn làm gì nhất?

Vưu Bân: Cái này còn nghĩ gì nữa? Mua nhà! Đi mua nhà! Làm ăn bết bát cũng phải mua nhà! Trong khu cao cấp! Nhắm mắt mà mua! Trước khi cưới vợ phải tích góp!! Nhớ chưa? Mua nhà!

Lịch Phong: Trong vòng bốn năm phải tìm được Hàn Thời, theo đuổi em ấy.

Hàn Thời: Thọc chết tên miệng rộng Vưu Bân, đừng hỏi vì sao, không có cậu ta thì đường đời tôi bằng phẳng hơn nhiều.


Cua Bể: Hoàn rồi *tung bông*. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ Trước khi ly hôn dù cho toi có chút việc nên tiến độ như rùa T_T. Vâng, vẫn HE hạnh phúc như mọi khi, nghi là sau này ở chung thì Lịch Phong không còn giữ được vẻ lạnh lùng cấm dục trước mặt Hàn Thời luôn tắm rửa sạch sẽ chờ đợi nữa đâu =))))))

Cuối cùng là chờ toi đào hố mới nhé  ( ͡° ͜ʖ ͡°) ( ͡° ͜ʖ ͡°) ( ͡° ͜ʖ ͡°)

Chương trước <- Mục lục 

Advertisements

13 thoughts on “[Ly Hôn] _ PN3 (HTV).

  1. “Vừa hay tới ngay cái đèn đỏ, Lịch Phong nghiêng đầu nhìn cậu” Đọc nhầm thành [vừa hay tới ngày đèn đỏ] ý nghĩ thoáng qua “Đậu… =]]]]]]”
    Cám ơn nhà đã edit bộ này nha. (❁´◡`❁)(❁´◡`❁)(❁´◡`❁)

    Liked by 1 person

  2. Lịch Phong có mặt liệt đến mấy cũng ko thể cưỡng nổi tiểu thịt tươi Hàn Thời mà :3. Paparazi hôm sau chỉ có thể đưa tin là cuối cùng đại minh tinh cũng ở lại qua đêm nhà vợ :)))

    Liked by 2 people

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s