[Ký Ức] _ 05.

Ký Ức Đẹp Nhất

Công Tử Như Lan

Thể loại: dương quang thâm tình công x trầm ổn thâm tình thụ, trúc mã trúc mã, từ thanh xuân vườn trường đến thiên trường địa cửu, 1×1, HE.

Biên tậpBao Trứng | Chỉnh sửa: Duy Ngã

5.

Từ Gia đột nhiên động thủ khiến bọn trẻ ngẩn người, chờ khi chúng kịp phản ứng thì — Từ Gia đã ngồi lên người Vệ Lăng Dương và dơ nắm đấm vào mặt nó.

Nó cứ ngỡ mình đang mơ – nó không ngờ cậu sẽ hành động như thế. Dù sao thì trong ấn tượng của nó, Từ Gia vẫn luôn là một người lạnh lùng, thấy nó làm mặt quỷ cũng không thèm phản ứng, vậy mà hiện tại đã ngồi lên người mình! Nó vội cản tay cậu lại, kêu: “Cậu làm gì thế?”

“Đánh cậu đấy!” Từ Gia vừa nói vừa đấm vào mặt Vệ Lăng Dương.

Từ Gia đấm đau ra trò, nó tức giận vung tay cậu ra, xoay người giữ chặt hông cậu lại rồi dùng hai chân kẹp chặt lấy hai chân cậu, ôm cứng lấy không cho cậu giãy ra.

Từ nhỏ Từ Gia đã là một học sinh giỏi, mỗi ngày đi học về đều làm bài tập, chính xác là một đứa bé ngoan. Mà Vệ Lăng Dương lại được nuôi kiểu “chăn thả”, từ bé đã nhảy nhót khắp nơi, không leo cây thì sẽ xuống sông bắt cá. Bố nó còn đang nhập ngũ, mỗi lần về nhà đều luyện cho nó chút kiến thức cơ bản, nên đương nhiên là nó khỏe hơn đám bạn cùng lứa. Sao mà Từ Gia đấu lại nó được — tay chân cậu bé hơn nó, cũng thấp hơn nó nữa, nên chẳng mấy chốc đã bị áp đảo.

Lúc đầu Vệ Lăng Dương định đánh Từ Gia hòng trả thù, nhưng lại nghĩ tới bộ dạng đáng thương của Từ Gia khi nãy — nó nghĩ, nếu đánh cậu khóc thật thì chắc chắn nó sẽ bị mẹ đưa đi xin lỗi mất!

Nó thấy dù sao mình cũng da dày thịt béo, chỉ bị trúng mấy nắm đấm của Từ Gia thôi mà, có phải bị leo cây ngã đâu, nói chung là vẫn chịu được. Vậy nên nó thôi không định báo thù nữa, nhưng hai tay hai chân vẫn cuốn chặt lấy người Từ Gia, đắc ý hỏi: “Còn dám đánh tớ nữa hả? Cậu đã phục chưa? Phục chưa!”

Đương nhiên là Từ Gia không phục, giãy dụa cào cấu người đang quấn chặt lấy mình, nhưng vẫn không được.

Từ đằng xa thấy Vệ Lăng Dương chuyển bại thành thắng, Chu Tử Dao thôi không định qua giúp nữa, mà đứng một bên hóng hớt kiêm bỏ đá vào giếng: “Công chúa nhỏ đã phục chưa!”

“Buông ra!” Nghe chúng trêu mà mặt cậu đỏ gay, vừa thẹn vừa tức — cậu không ngờ bọn nó lại mất lịch sự như vậy!

“Đã đánh tớ rồi mà còn dám lớn tiếng vậy à?” Vệ Lăng Dương thấy trêu đùa với Từ Gia khi cậu tức giận vui hơn khi cậu ngoan ngoãn nhiều, nên nhất định không chịu buông, còn (ngứa đòn) nói thêm: “Cậu nói cậu là công chúa nhỏ thì tớ buông tay liền nè ~”

“…..” Từ Gia tức cực!!!

Bọn Chu Tử Dao nhao nhao gọi “công chúa nhỏ”, Vệ Lăng Dương cảm thấy mình đang chiếm thế thượng phong thì đắc ý lắm. Xoay người ngồi lên người Từ Gia, nó đang định trêu cậu thêm thì chợt nghe tiếng người mắng: “Vệ Lăng Dương! Con lại làm gì vậy!”

Nghe thấy giọng nói này, Vệ Lăng Dương giật mình quay lại, liền thấy mẹ mình đang đùng đùng nổi giận đi tới. Thôi rồi, mông nó coi như xong rồi!

Vì ngẩn người kinh ngạc nên nó vô thức thả lỏng tay đang giữ Từ Gia ra. Cậu bèn đẩy mạnh nó ra, lật mình vài vòng kéo dãn khoảng cách rồi đứng dậy.

Vì chú của Vệ Lăng Dương gọi điện nói rằng tụi nhỏ đã về nên Hà Mẫn Ngọc xuống tầng gọi con về ăn cơm, ai ngờ vừa xuống đã thấy — thằng nhóc này (lại) đang bắt nạt bạn!

Lúc nghe thấy tiếng của Hà Mẫn Ngọc, đám trẻ con hóng hớt gần đó lập tức chạy đi hết, chỉ trừ Chu Tử Dao. Thế là ở hiện trường chỉ còn lại Chu Tử Dao, Vệ Lăng Dương và Từ Gia.

Thực ra Chu Tử Dao cũng muốn chạy lắm, nhưng lần trước nó đã phản bội bạn rồi nên không dám lặp lại lần nữa, trừ phi nó không muốn chơi với Vệ Lăng Dương nữa! Thế nên, chân nó vừa nhấc lên đã vội khựng lại.

Hà Mẫn Ngọc chạy nhanh tới, thấy rõ con trai mình đang bắt nạt Từ Gia thì càng thêm tức giận, trừng mắt nhìn Vệ Lăng Dương nằm dưới đất, nói: “Lát nữa mẹ sẽ xử lý con sau”, rồi đến trước mặt Từ Gia, đưa tay ra như muốn bế lấy cậu: “Gia Gia, cháu….”

Từ Gia né tránh, lùi về sau, phòng bị nhìn cô chằm chằm.

Một bên má cậu đã có vết xước, chiếc áo trắng đang mặc cũng vì đánh nhau mà lấm bẩn, nhìn thế nào cũng là kiểu vừa bị bắt nạt thê thảm.

Hà Mẫn Ngọc không để ý đến sự chống cự của cậu, chỉ nghĩ là cậu bé bị con trai mình bắt nạt nên rút tay về, nhẹ nhàng hỏi: “Gia Gia đừng sợ, cháu bị đau chỗ nào sao?”

Đứng cạnh nghe thế, Vệ Lăng Dương tròn mắt không nói gì — Nó mới là đứa bị đánh mà, sao mẹ lại không thèm hỏi nó có bị sao không chứ!!

Đúng lúc đó, mẹ Khương đi mua đồ ăn vặt về nhìn thấy cảnh Vệ Lăng Dương ngồi trên người Từ Gia, liền hốt hoảng chạy tới..

Hà Mẫn Ngọc thấy bà thì vội gọi “cô”. Mẹ Khương “ừ” một tiếng, vừa kiểm tra xem Từ Gia có sao không vừa hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Cháu có bị đau chỗ nào không? Sao mặt lại bẩn thế này?”

“Cháu không sao ạ.” Từ Gia lắc đầu – vốn là Vệ Lăng Dương có đánh cậu đâu.

Mẹ Khương không ngờ mình chỉ vừa đi một lúc mà đã xảy ra chuyện như thế, liên tục hỏi Từ Gia có sao không.

“Cháu không sao thật mà.” Từ Gia lắc đầu.

“Cô, Gia Gia có sao không ạ?” Hà Mẫn Ngọc quan tâm hỏi.

Sau khi chắc chắn Từ Gia không bị sao rồi, mẹ Khương mới khoát tay nói: “Không sao đâu em. Mà chuyện vừa nãy là sao thế? Sao mà hai đứa đánh nhau?”

“Em thực sự xin lỗi, tên nhóc nghịch ngợm nhà em lại làm bậy rồi, em sẽ phạt nó.” Hà Mẫn Ngọc xấu hổ, nói rồi quay lại nạt Vệ Lăng Dương: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, đứng dậy xin lỗi đi!”

Vệ Lăng Dương bị Từ Gia đấm còn đau đây này, thấy mẹ không bảo vệ mình mà chỉ quan tâm đến Từ Gia thì thấy bất công hết sức, nhất quyết không chịu đứng dậy, ngồi im dưới đất phản bác: “Con không dậy nổi!”

“Đứng lên.” Hà Mẫn Ngọc lặp lại,

“Không!” Nó dỗi..

Thấy nó bướng bỉnh như thế, cô tức đến bật cười, đi tới định kéo nó dậy thì Chu Tử Dao đứng một bên đột nhiên chỉ vào Từ Gia, nói: “Dì ơi, là thằng này ra tay trước! Là nó đánh Dương Dương!”

Cô ngạc nhiên, quay lại nhìn Từ Gia. Cậu không nói gì, nhìn thẳng vào mắt cô, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn lấm lem, quần áo cũng nhăn nhúm, làm người khác nhìn vào mà chỉ thấy mềm lòng.

Còn con trai mình thì nghịch ngợm quá sức, vừa rồi còn ngồi lên người thằng bé…

“Không tin thì dì hỏi chúng nó đi, là nó đánh người trước mà!” Chu Tử Dao lôi đám nhóc trọc đầu đến.

Mẹ Khương cũng ngây ngẩn, cúi xuống nhìn cháu ngoại, rõ ràng là không tin được.

Hà Mẫn Ngọc nhìn Vệ Lăng Dương ngồi dưới đất, suy nghĩ một chút rồi hỏi bác bảo vệ: “Anh Trương, anh có biết vừa nãy xảy ra chuyện gì không ạ?”

Bác Trương ngượng ngùng cười: “Khi đó tôi đang đọc báo trong phòng, không để ý bên ngoài, lúc đi ra đã thấy hai đứa nhóc đang ồn ào rồi.”

Lúc ấy ông đang rảnh rỗi, tranh thủ đọc báo một lúc, không để ý đến Từ Gia và đám nhóc. Nghe thấy tiếng ồn ông mới đi ra, thì khi ấy hai đứa bé đã đang lăn lộn dưới đất rồi, cạnh đó là mấy đứa khác đang lao nhao cổ vũ. Ông chưa kịp làm gì thì Hà Mẫn Ngọc đã đến ngăn.

Nói cách khác thì — trừ đám nhóc ra thì không có ai khác thấy được chuyện này.

Hà Mẫn Ngọc nghĩ một lúc, thấy mắng con ở đây thì cũng không nên, dù là ai sai thì cũng nên về nhà đóng cửa nói chuyện. Vậy nên cô đề nghị mọi người về nhà trước đã, ngờ đâu, Từ Gia lại bất chợt mở miệng: “Là cháu đánh cậu ấy trước.”

Ơ?

Mấy người lớn đều mở to mắt, ngạc nhiên nhìn vẻ bình tĩnh thừa nhận của Từ Gia — dù sao thì trong mắt họ, trước giờ cậu vẫn luôn là một đứa trẻ im lặng và lễ phép.

“Là cháu đánh cậu ấy trước.” Từ Gia nói lại.

Vệ Lăng Dương không ngờ Từ Gia sẽ nhận tội. Thấy mọi người đều bất ngờ, nó liền hừ một tiếng: “Mọi người đã thấy chưa, chính miệng nó nhận rồi đấy! Cháu không đánh người mà, cháu còn bị nó đánh nữa cơ!”

Hà Mẫn Ngọc cứ nghĩ con trai mình lại gây chuyện, ngờ đâu nó lại là đứa bị đánh. Thấy nó vẫn còn cãi được, có vẻ là không sao, cô bật cười nói: “Bị đánh mà còn lớn lối như thế, con không thấy xấu hổ à?”

Vệ Lăng Dương: “….”

“Đứng nhanh lên cho mẹ.” Hà Mẫn Ngọc liếc nhìn con trai, nhìn quần áo lấm bẩn từ lúc bắt cá của nó, nghiêm mặt nói: “Nhìn con bẩn thỉu chưa kìa, con còn ngồi đấy nữa thì tối tự đi mà giặt đồ!”

Vệ Lăng Dương: “…”

Đánh cũng sai mà không đánh cũng sai, Vệ Lăng Dương tự thấy mình thật khổ, tủi thân không chịu được.  Mẹ… mẹ nó thiên vị Từ Gia chưa kìa! Nó tức giận trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ kia, ai dè đúng lúc thấy được cậu đang cố nhịn cười.

Thấy ánh mắt của nó, cậu không thèm né tránh, mà còn liếc ngược lại nó.

“…..” Chắc vừa nãy mắt nó mù rồi, gì mà công chúa nhỏ chứ! Rõ ràng là một thằng nhóc mà!

Mẹ Khương thật không ngờ — đứa cháu ngoan ngoãn nghe lời của mình lại đánh bạn trước. Tuy ngạc nhiên thật, nhưng bà là người phân rõ phải trái – nếu là lỗi của Từ Gia thì nhất định cậu phải xin lỗi. Thế nên, bà liền hỏi lý do vì sao cậu đánh Vệ Lăng Dương.

“Nó chửi cháu.” Cậu trừng mắt nhìn nó, rõ ràng là rất không thích biệt danh công chúa nhỏ nghe vô cùng yếu ớt này.

Mọi người lại nhìn về Vệ Lăng Dương, nó phản bác: “Tớ chửi cậu lúc nào? Tớ đang khen cậu mà!”

“Con khen cái gì?” Hà Mẫn Ngọc nhìn nó – con trai cô thì có thể khen được lời hay ý đẹp nào chứ? Nó không nói gì, cô lại nhìn sang Chu Tử Dao: “Tử Dao, nói cho dì nghe xem nào.”

“Dạ?” Chu Tử Dao vô thức liếc Vệ Lăng Dương, Vệ Lăng Dương liền chớp chớp mắt với nó.

Đương nhiên là Hà Mẫn Ngọc không bỏ qua sự mờ ám này, nghiêm giọng hỏi Chu Tử Dao lần nữa.

Dù rất muốn bảo vệ anh em, nhưng Chu Tử Dao vẫn không chịu được “sức ép” của người lớn, lí nhí nói ra: “Dương Dương gọi Từ Gia là “công chúa nhỏ”…”

Hà Mẫn Ngọc: “…”

Mẹ Khương: “…”

Nghĩ một lúc, nó nói tiếp: “Là “đồ yếu ớt”…”

Hà Mẫn Ngọc: “…”

Mẹ Khương: “…”

Cô nhức đầu xoa trán – tóm lại vẫn là con mình tự tìm đường chết! Con ơi là con, Từ Gia là con trai mà, dù thằng bé có trắng hơn con gái thì cũng không thể gọi người ta là “công chúa nhỏ” được!!


-Tiểu kịch trường-

Vệ Lăng Dương: Vợ mình tuy nghịch ngợm nhưng vẫn thật đáng yêu! Moa!!  (*´﹃`*)

Từ Gia (thờ ơ]): ( ͡° ͜ʖ ͡°)

— Hết chương 5  —

Chương trước <— Mục lục —> Chương sau 

Advertisements

9 thoughts on “[Ký Ức] _ 05.

    1. Chuyện các bác lớn không dính xuống dân đen mình đâu…. Thực ra, tôi thấy cái luật đó nên có lâu rồi :)) Để thả lâu quá rồi bây giờ mới siết, mọi người quen tự do (quá đà) rồi thì giờ không quen thôi.

      Like

      1. Thật là thì quản cũng được, nhưng là quản tới mức độ nào, với cả phải xem chuyện đặt server có đàm phán được không, chứ như tq k đặt server ở đấy thì k cho hoạt động

        Like

        1. Wp có văn phòng đại diện ở VN rồi, khả năng có server là không thấp. Với cả, sao lại so với TQ được. VN mà thẳng tay với dân được như TQ thì mấy hôm nay ở HCM đã có mấy cái Thiên An Môn rồi chứ chẳng còn dân la ó ở đó nữa đâu. :)))))

          Liked by 1 person

          1. 😭😭 má nhắc tới cái Thiên An Môn lại trào máo, tui có mấy đứa bạn người Trung, có lần tui đánh bạo hỏi tụi nó có biết vụ đó không, hầu như là không biết, vụ Đài Loan cũng không rõ ngọn ngành mà ghét cay đắng luôn =))))
            Má công nhận tq méo có vừa 😑😑😑

            Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s