[Thứ Tử] _ 067.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

067. Viện trợ bên ngoài của Ninh Tương

“Ngươi… quý muội muội ngươi lắm nhỉ.” Im lặng một hồi, Ninh Uyên mới đáp.

Hô Diên Nguyên Thần nói: “Ngươi cũng có một muội muội đấy thôi, ta nghĩ là ngươi có thể hiểu được cảm giác làm một người ca ca.”

“Ừ.” Y gật đầu: “Để bảo vệ những người ta yêu quý, có phải chết ta cũng cam lòng.”

“Thôi, không nói mấy chuyện này nữa.” Hắn mỉm cười: “Ta còn chưa hỏi vì sao ngươi lại đến xưởng thuyền này đấy?”

Y chỉ vào dãy thuyền rồng ngoài kia: “Mười ngày nữa là đến kỳ thi đấu thuyền rồng nhân dịp tết Đoan Ngọ. Ta phụ trách vụ thuyền rồng của Ninh phủ.”

Hắn ngộ ra: “Thì ra là vậy.”

“Được rồi, sạch rồi đấy.” Ninh Uyên vỗ lưng hắn: “May là kịp lau sạch trước khi sơn khô, nếu không thì phiền lắm.”

“Giờ ngươi định làm gì, về Ninh phủ à?” Hô Diên Nguyên Thần vừa mặc quần áo đã chuẩn bị sẵn vào, vừa hỏi y.

“Ta đâu được rảnh rỗi như thế. Thừa lúc còn sáng trời, ta còn phải đến doanh trại ngoài thành tìm người chèo thuyền nữa.” Dứt lời, dường như y chợt nghĩ ra gì đó, quay sang nhìn hắn từ trên xuống dưới, đoạn hỏi: “Này, nếu chiều ngươi rảnh thì làm giúp ta một việc nhé, được không?”

“Hiếm khi Ninh huynh lại nhờ vả ta việc gì.” Hô Diên Nguyên Thần rất đỗi ngạc nhiên: “Ngươi cứ nói đi, ta sẽ cố gắng hết sức.”

“Ngươi mặc đồ vào tử tế đi, chúng ta vừa đi vừa nói.”

Khi đi ra từ xưởng thuyền, trong buồng xe ngựa đã có hai người ngồi. Chu Thạch và Diêm Phi ngồi ở phía trước đánh xe, đi về hướng cửa thành.

“Tóm lại là, ngươi muốn tìm một người luyện võ đi theo mình, để dễ dàng trấn áp nhuệ khí của đám binh lính kia?” Nghe Ninh Uyên giải thích xong, Hô Diên Nguyên Thần mới hiểu: “Nếu những người đó là cấp dưới của phụ thân ngươi, thì hẳn là sẽ nghe lời ngươi chứ nhỉ?”

Y lắc đầu: “Ngươi không biết đấy thôi. Đám lính đó đã quen thói bắt nạt kẻ yếu; nếu phụ thân ta tự mình ra tay thì tất nhiên là họ sẽ vâng lời, nhưng nếu là một thiếu niên như ta tới, thì nhất định họ sẽ gây ra ít nhiều rắc rối.” Dừng lại một chốc, y nói tiếp: “Với những kẻ mọi rợ đó, thứ có thể làm họ mau chóng nghe lời nhất là nắm đấm. Nếu không, dù họ có nhất thời nghe lời ngươi thì cũng sẽ không dốc sức làm việc. Điểm quan trọng nhất của việc chèo thuyền là phải đồng tâm hiệp lực, chỉ cần có một người lười biếng trong cả đám người, thì cũng sẽ cầm chắc thất bại.”

Hắn trợn mắt nhìn y, vẻ mặt kinh dị hết sức: “Trông ngươi chẳng giống người lần đầu tiên làm mấy chuyện này gì cả, thậm chí chi tiết nhỏ vậy ngươi cũng nghĩ đến!”

“Có gì đâu.” Y nhún vai: “Thì cứ đi học hỏi mấy người có kinh nghiệm ấy, ít nhiều gì cũng biết hơn được một chút.”

Thực ra y vẫn chưa nói – y đã học tất cả những phương pháp thu phục lòng binh sĩ này từ Tư Không Húc. Ở kiếp trước, Tư Không Húc đã lén nuôi rất nhiều binh lính riêng. Để làm họ ngoan ngoãn nghe lời, tiền bạc là một chuyện, nhưng nắm đấm cũng quan trọng không kém. Cũng dễ hiểu thôi — nếu cấp trên của ngươi là kẻ nhu nhược thì không lý nào ngươi lại chịu phục tùng kẻ đó!

Lúc đầu, Ninh Uyên đã định tự mình ra tay. Dù sao thì bây giờ, y cũng đã đạt chút thành tựu về cả võ công và nội công; cộng thêm Chu Thạch nữa thì dư sức đối đầu với đám binh lính nọ. Nhưng vốn y cũng không muốn để người ngoài biết chuyện y biết võ công – dù sao thì đây vẫn là con bài chưa lật của y. May sao Hô Diên Nguyên Thần lại xuất hiện, vừa vặn giải quyết được vấn đề này.

Với thân phận của Hô Diên Nguyên Thần, hẳn là ở Giang Châu này chẳng có mấy người biết mặt hắn. Còn võ công của hắn thế nào thì tự thân y đã kiểm nghiệm rồi – hắn không chỉ cao thâm hơn y “một chút” đâu. Hơn nữa, tính tình hắn cũng hào phóng sáng sủa, cũng khá tốt với y – có một tay đấm hàng đầu lại còn miễn phí như thế, y có ngốc đâu mà không lợi dụng chứ.

Đội quân phòng Giang Châu kiêm cả trách nhiệm bảo vệ toàn bộ tòa thành, nên nơi đóng quân không cách cổng thành quá xa. Xe ngựa ra khỏi thành, đi về hướng Tây thêm nửa khắc* nữa, thông báo với người canh cổng, rồi đi trên đường nhỏ một đoạn. Giữa rừng núi chợt mở ra một vùng đất trống lớn – quân đội bảo vệ thành đóng trại ở đây. Quanh doanh trại được vây quanh bởi hàng cọc gỗ lớn, nhiều đội binh lính đang thay phiên nhau đi tuần.

*một khắc (刻) = 15 phút.

Khi còn cách cổng trại khoảng vài chục mét, xe ngựa bị cản lại. Ninh Uyên lấy lệnh bài của Ninh phủ ra, nhưng họ vẫn không cho y vào ngay, mà bảo y chờ ở ngoài, đợi họ vào bẩm báo với phó tướng – người trực doanh trại hôm nay.

Đội quân phòng Giang Châu có Ninh Như Hải là chủ soái và hai gã phó tướng nữa, ba người thay phiên nhau trực ở doanh trại này. Lúc Ninh Uyên đến, phó tướng trực hôm nay đang ở trong doanh trướng của mình, vừa nướng thỏ vừa uống rượu.

Gã tên là Vương Hổ, là Hữu phó tướng của trại, thân cao tám thước, lưng hùm vai gấu, thường bị binh sĩ gọi trêu là Tháp Sắt. Trước kia gã chỉ là một tiểu binh thông thường, sau này nhờ sức lực phi phàm bẩm sinh, lại thêm tính tình vô cùng dũng mãnh, từng lập rất nhiều chiến công; nên mới được Ninh Như Hải khen ngợi rồi đề bạt lên vị trí ngày hôm nay. Gã một lòng trung thành với Ninh Như Hải, nổi danh với đôi chùy nanh sói xích sắt của mình, còn được các tướng sĩ phong biệt hiệu là Lưu Tinh Mãnh Hổ Chùy.

*Chùy vung nhanh như sao xẹt, uy vũ như mãnh hổ.

Thỏ rừng da giòn thịt dày, rượu mới cất cũng rất mạnh, Vương Hổ ăn ngon lành đến mức râu mép bóng loáng mỡ. Gã đang sung sướng ăn thì có lính tuần tra chạy vào bẩm báo, bảo là tam thiếu gia của Ninh phủ đã đến rồi, đang chờ ở ngoài đấy, hỏi gã có muốn cho người vào không.

“Tam thiếu gia của Ninh phủ?” Gã lau mép, cười lạnh hai tiếng: “Không cho, cứ để y chờ ở ngoài đi!”

Người lính nọ nghi ngờ ngẩng lên, dường như không hiểu sao phó tướng Vương Hổ lại ra một mệnh lệnh như vậy. Hắn nhắc nhở: “Đó là Tam công tử nhà Chủ soái đấy ạ…”

“Ông đây nói không cho là không cho! Dù sao cũng chẳng phải đích thân Chủ soái tới, một thằng nhóc chưa mọc hết lông thì có gì đáng sợ chứ!” Quạt hương bồ trong tay Vương Hổ đập cái phịch xuống cái bàn trước mặt, mạnh đến độ chén rượu trên bàn cũng rung lên: “Ngươi cứ nói cho bọn chúng biết, là hôm nay doanh trại đóng cửa luyện binh, không tiếp người ngoài!”

“Dạ dạ, tiểu nhân tuân lệnh.” Đối phương sợ đến run người lên, lại không dám trái lệnh Vương Hổ, đành nhận lệnh ra ngoài.

Vẻ sắc lạnh lướt qua trong mắt Vương Hổ: “Tam thiếu gia à? Hừ! Giờ ai ai cũng làm thiếu gia được nhỉ, thằng nhóc này lại còn dám bắt nạt nhị thiếu gia nữa! Bắt nạt nhị thiếu gia chính là bắt nạt Vương Hổ ta đây! Chẳng qua chỉ là có miệng lưỡi gian xảo, dụ Chủ soái giao cho mình ít việc lông gà vỏ tỏi thôi! Nếu thằng nhóc đó dám ăn gan hùm mật gấu mà cầm quân lệnh đến đây sai bảo ta, thì đừng trách ta không xử lý y một chút, coi như xả giận thay nhị thiếu gia!”

Từ bé, Ninh Tương đã được Ninh Như Hải hết mực yêu thương. Vì con trai trưởng Ninh Trạm yếu ớt từ lúc mới sinh, không hợp để luyện võ; mà Ninh Tương lại vô cùng khỏe mạnh, nên từ bé hắn đã được Ninh Như Hải tự tay truyền thụ võ công. Thậm chí có khi đi hành quân, gã cũng dẫn hắn theo cùng, tạo cơ hội để hắn làm quen với các tướng lĩnh dưới trướng gã. Trong đó, người hắn thân thiết nhất là Vương Hổ.

Ninh Tương không chỉ khôn vặt, mà còn học võ khá nhanh, luôn miệng gọi “thúc thúc” đến là ngọt tai. Một đại hán lỗ mãng như Vương Hổ sao có thể chống cự lại sức tiến công liên tục của thiếu niên thế này; nên mỗi lần Ninh Tương đến doanh trại, gã đều đối xử với hắn như với con trai vậy. Vì vậy, khi Ninh Tương oan ức chạy đến kiện với gã, gã đã cực kỳ tức giận.

Mấy hôm trước, Ninh Tương – người đã lâu không đến – lại cầm vài bầu rượu đến doanh trại gặp gã. Gã đang vui vì lâu lắm mới gặp được hắn, lại thấy hắn mặt ủ mày chau, liền thuận miệng hỏi thăm vài câu. Không hỏi thì thôi, nhưng một khi đã hỏi thì — nghe Ninh Tương kể hết nỗi ấm ức của mình ra, gã đã tức đến chua cả răng, lập tức muốn cầm chùy sắt đi liều mạng với Ninh Uyên!

“Vương thúc! Cũng tại cháu vô dụng, không được phụ thân thích, nên phụ thân mới giao việc lo liệu thuyền rồng cho tam đệ xử lý. Nhưng tam đệ cứ luôn diễu võ dương oai trước mặt cháu, quá là khinh người rồi! Trước nay cháu vẫn nhẫn nhịn, mặc cho y bắt nạt cháu; nhưng nếu lần này y lại tiếp tục thuận lợi hoàn thành việc phụ thân giao… Thì phụ thân với tổ mẫu sẽ càng thích y; và Tương Nhi sẽ chẳng còn chốn dung thân trong Ninh phủ nữa!” Nghĩ đến cảnh Ninh Tương vừa khóc vừa nói vậy, Vương Hổ lại giận đến dựng ngược râu lên.

Thân làm đệ đệ, lại dám bắt nạt ca ca mình! Gan thằng nhóc Ninh Uyên này không bé chút nào nhỉ, nhưng có Vương Hổ gã trấn thủ ở đây, để xem ai dám đi chèo cái thuyền rồng tai họa kia của y!

“Chuyện là thế này… Phó tướng có lệnh, hôm nay doanh trại đóng cửa thao luyện, không tiếp người ngoài. Hay là Ninh công tử về trước đi, hôm sau lại đến!” Lính tuần nọ đứng cạnh xe ngựa, báo lại y nguyên lời Vương Hổ nói cho người trong xe.

“Đóng cửa thao luyện?” Người trong xe còn chưa lên tiếng, Chu Thạch đang ngồi phía trước đánh xe đã chỉ vào mấy nhóm binh sĩ đang ngồi tụm lại cách đó không xa, và mấy toán lính khác đang nói chuyện phiếm hoặc tản bộ: “Anh lính này, chúng ta không mù, trông nơi này có vẻ gì là đang đóng cửa thao luyện chứ?”

“Á…” Đối phương đờ ra, rồi nghiêm túc nói: “Đây là ý của Phó tướng, ta chỉ truyền lời lại thôi. Nếu các người không đi thì cứ chờ ở đây cũng được, khi nào Phó tướng cho phép, bọn ta sẽ lập tức cho người vào!” Rồi lập tức rời đi, như thể không dám đứng lâu ở đây nữa.

Trong buồng xe, Hô Diên Nguyên Thần bực mình bật cười: “Ninh huynh này, xem ra vị Phó tướng kia muốn dằn mặt ngươi rồi. Chúng ta có chờ không?”

“Chờ.” Sắc mặt Ninh Uyên không hề thay đổi: “Tập hợp đủ người chèo thuyền rồi còn phải huấn luyện nữa. Tuy nói là còn những mười ngày, nhưng ta không có thói quen để dây ra một ngày vô ích.”

Mùa hạ vừa tới, giờ lại là đầu chiều – khoảng thời gian nắng chói chang nhất trong ngày.Dù Ninh Uyên ngồi trong xe, nhưng vẫn cảm thấy xung quanh nóng dần lên. Đã nửa tiếng trôi qua, lính tuần tra ngoài cổng cũng đổi ca một lần rồi, nhưng vẫn không ai đến đưa họ họ vào.

Năm phút, mười phút, mười lăm phút, nửa tiếng, rồi một tiếng trôi qua. Họ đã đợi trọn vẹn hai tiếng, mặt trời đã ngả dần về Tây, hẳn là sắp sửa xuống núi.

Bị hun như vậy, người tốt tính đến mấy cũng phải tức giận. Hô Diên Nguyên Thần cứ tưởng Ninh Uyên sẽ giận lắm, thực tế là — sau khi chờ rất rất lâu, đúng là Ninh Uyên đã sửa sang lại quần áo, rồi đứng dậy xuống xe. Hắn không hiểu y định làm gì, nên cũng đi theo.

Ninh Uyên bước đi rất bình tĩnh, không nhanh không chậm, hướng thẳng về phía cổng doanh trại. Lính gác cổng thấy y, lập tức chắn hai cây trường thương ra: “Dừng lại!”

Hô Diên Nguyên Thần cứ nghĩ Ninh Uyên sẽ xung đột với họ, vội bước lên hai bước, đứng sóng vai với y. Ai dè y lại dừng thật, nói với một trong hai lính gác: “Thông báo với Phó tướng giữ trại hôm nay của các ngươi rằng — bất kể hắn là ai, từ hôm nay trở đi, hắn đã bị tước chức Phó tướng, cách tất cả quân hàm, giáng xuống làm hạ sĩ cấp thấp nhất. Công văn cách chức sẽ được đưa đến ngay sau đây, xin hắn chuẩn bị ấn Phó tướng sẵn sàng, chờ giao cho người kế nhiệm!”

Rồi y mặc cho đám lính kia đang trợn mắt há mồm, quay lại nói với Chu Thạch: “Quay đầu xe, chúng ta đi!”

Nhóm lính kia ngẩn người – trông Ninh Uyên không giống đang nói đùa với họ, mà họ cũng biết thân phận của y, liền thấy chuyện này không ổn chút nào. Cách chức Phó tướng là một chuyện cực lớn, họ không dám thờ ơ, vội vàng chạy vào bẩm báo với Vương Hổ.

Hô Diên Nguyên Thần không hiểu Ninh Uyên định làm gì, nhưng vẫn theo y về xe ngựa. Diêm Phi và Chu Thạch vừa mới quay đầu xe thì — từ trong doanh trại chợt ầm vang tiếng vó ngựa, cửa trại bật mở, khói bụi tung bay. Một đội kỵ binh vọt ra ngoài, nhanh chóng vây quanh xe ngựa. Người dẫn đầu là một tráng hán dũng mãnh đang rất tức giận. Dường như không hề suy nghĩ chút nào, gã vung mạnh chùy sắt trong tay về hướng xe ngựa!

Chùy nanh sói kia lóe lên ánh sáng phản xạ của kim loại, nhìn là biết được làm từ thép luyện thượng hạng; nếu bị đập trúng thì chắc chắn xe sẽ nát bấy! Nhận ra đối phương vừa xuất hiện đã ra tay ác độc, mắt Hô Diên Nguyên Thần chợt hóa lạnh lùng. Không đợi Ninh Uyên lên tiếng, hắn đã phi thân ra ngoài, đỡ lấy chùy sắt kia, không hề trốn tránh. Bắp tay hắn gồ lên, bàn tay đón lấy chùy sắt từ chính diện!

“Bịch” một tiếng, một vòng sóng gợn khuếch tán ra từ nơi tay hắn và chùy tiếp xúc, rõ ràng đến mức nhìn bằng mắt thường được. Chùy không chỉ dừng lại, mà còn có xu hướng bị đẩy ngược về sau, run run rồi rơi phịch xuống đất. Hô Diên Nguyên Thần cũng bị phản lực đẩy lùi lại, lùi về gần tới xe.

Vương Hổ sợ đến mặt mũi trắng bệch – chùy nanh sói xích sắt này của hắn nặng đến 125 kg, người bình thường đều không nhấc lên nổi, chỉ có gã có sức lực phi phàm trời sinh mới có thể dùng nó làm vũ khí. Vung lên một cái là uy lực cực mạnh, quân địch trên chiến trường vừa nghe tiếng đã sợ run; thế mà bây giờ lại bị người khác dùng tay không cản lại! Gã có hoa mắt không đây!

Nhìn xuống chùy sắt đang nằm trên đất kia, thấy rõ năm ngón tay ấn lõm vào chùy, Vương Hổ càng tái mặt. Chùy này có thể đập vỡ lá chắn kim loại cứng rắn nhất, thế mà giờ lại một chưởng ấn đến lõm vào… Nội công của đối phương… đáng sợ đến mức nào chứ!

Nhất thời, Vương Hổ lại không hiểu rõ vị Tam thiếu gia Ninh phủ đang ngồi trong xe kia. Y dẫn theo vị cao thủ như thế, hẳn là không ngại xung đột, và chắc là gã chẳng được trên cơ là bao. Gã ngồi trên lưng ngựa, sắc mặt thay đổi mấy lượt nhưng vẫn không nói gì, cũng không có động tác gì, làm những binh lính gã dẫn theo cũng không dám manh động. Bầu không khí dường như đang đặc quánh lại.

Trên thực tế, Hô Diên Nguyên Thần cũng không dễ chịu gì. Hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của một chùy kia – tuy hắn đã đỡ được nhờ vào nội công dồi dào, nhưng tay phải hắn cũng bị dư chấn làm cho tê dại, mãi mà vẫn chưa lấy lại được cảm giác.

“Sao rồi, để ta xem xem.” Ninh Uyên xuống xe, vén tay áo hắn lên xem xét. Thấy toàn bộ cánh tay phải hắn đã nổi hết gân xanh lên, còn đang khẽ run, y đau lòng trách mắng: “Tự nhiên ngươi lại xông ra làm gì. Người kia biết thân phận của ta, nào dám đánh thật chứ, chỉ là hù dọa chúng ta chút thôi.”

“Nhất thời ta cũng không nghĩ được nhiều như thế.” Hô Diên Nguyên Thần cười cười: “Không sao đâu, không tổn thương đến kinh mạch, nghỉ ngơi một lúc là bình thường lại thôi.”

Ninh Uyên giữ lấy cổ tay hắn, đưa nội tức vào cơ thể hắn kiểm tra một vòng, xác định là thực sự không tổn thương đến kinh mạch thì mới yên tâm rút ra. Chợt nghe một giọng nói sang sảng đến chói tai la mắng: “Rốt cục là thằng nhãi ăn gan hùm mật gấu nào! Dám đến cổng doanh trại quân phòng Giang Châu nói vớ nói vẩn, dám cách chức của ông nội đây à! Mau ra đây cho ông mày xem, rốt cục là đứa nào có mắt không tròng!”

Ánh mắt Ninh Uyên lạnh lẽo, hừ nhẹ một tiếng. Để Hô Diên Nguyên Thần lên xe nghỉ ngơi, y phất tay áo, nhảy xuống xe ngựa.

Thấy người xuống là một thiếu niên gầy yếu, Vương Hổ lại cười ha hả: “Hahaha, ta còn tưởng là ai, hóa ra là một thằng nhóc còn chưa dứt sữa! Nhãi con mày đến từ đâu, ở đây toàn là đàn ông, không có sữa cho mày uống đâu! Hahaha!” Gã vừa dứt lời, đám binh lính xung quanh cũng cười ồ lên theo.

Chu Thạch tức giận đến đỏ mặt lên – Ninh Uyên là con trai của chủ soái của đám người này, chẳng có cớ gì để phải chịu chúng khi nhục. Đương lúc hắn muốn xông lên, thì Ninh Uyên đã giơ tay ngăn lại.

Ninh Uyên híp mắt, ngẩng lên nhìn Vương Hổ đang ngồi trên lưng ngựa cao cao, ẩn ý nói: “Xem ra ông chính là Phó tướng trực doanh trại hôm nay. Ông thừa biết ta là “nhãi con” từ đâu đến, thế mà vừa rồi còn dám xưng là “ông nội” với ta. Khi ta trở về, đương nhiên là sẽ trung thực bẩm báo lại với phụ thân. Tự dưng lại có thêm một người cha, hẳn là phụ thân ta sẽ thấy thú vị lắm!”

Trong nháy mắt, tiếng cười nhạo xung quanh chợt tắt tiếng hẳn. Tất cả đều trợn trừng mắt, có người nhìn chằm chằm vào y mà không thể tin nổi, có người lại thấp thỏm ngó sang Vương Hổ. Nhất thời, xung quanh chỉ còn tiếng vó ngựa giẫm chân tại chỗ và tiếng ngựa thở khụt khịt, tuyệt nhiên không còn thanh âm nào khác.

Vương Hổ trợn tròn mắt. Đương nhiên là gã chẳng có ý muốn làm cha của Ninh Như Hải, chẳng qua là gã từng làm sơn phỉ một thời gian trước khi vào quân ngũ, nên đã quen ăn nói lỗ mãng rồi. Sau này hoàn lương làm binh, mỗi lần xuất chiến với kẻ địch, gã lại càng mở miệng “ông mày” ngậm miệng “bà mày”, đã thành câu cửa miệng từ lâu. Vừa rồi gã mang nhiều người ra đây là để rút sạch nhuệ khí của Ninh Uyên, hầu như là xưng hô “ông mày” theo phản xạ; ai ngờ… Ninh Uyên lại nhằm đúng vào lỗi sai này của gã!

Đùa gì chứ! Nếu để Ninh Như Hải biết tự dưng mình lại có thêm một “người cha”, mà “người cha” này vừa khéo lại là thuộc hạ của mình; thì Vương Hổ cũng không cần ở lại doanh trại này nữa! Cuốn gói đi ngay đi thôi!

Điều làm Vương Hổ ngạc nhiên hơn là — theo lời Ninh Tương kể thì Ninh Uyên là một thằng nhóc chưa đủ tuổi vị thành niên chỉ biết ba hoa trước mặt trưởng bối, rồi dựa vào việc được trưởng bối cưng chiều mà lên mặt với người khác. Theo kinh nghiệm quá khứ của Vương Hổ, kẻ tiểu nhân như vậy nhất định là rất nhát gan, dọa cái là sợ. Giờ gã dẫn theo một đội quân hùng hậu như thế ra ngoài, to tiếng mắng mỏ, còn quăng chùy ra oai, nhất định là sẽ dọa được y sợ đến tè ra quần, thiếu điều lạy lục xin gã tha mạng. Dù sau này Ninh Như Hải có trách phạt gã đi nữa, thì vẫn còn Ninh Tương nói đỡ cho gã, rồi gã sẽ cười ha hả bảo là chỉ đang đùa với tam thiếu gia thôi; nhất định là Ninh Như Hải sẽ chẳng phạt nặng gã.

Ai ngờ bây giờ… gã không chỉ không dọa được Ninh Uyên, mà còn bị y dùng lý lẽ hùng hồn mắng ngược lại, lại còn mắng đúng đến nỗi gã không thể phản bác!

“Ta…” Mặt Vương Hổ đỏ lên, im lặng một lúc, nhát gan không tiếp lời y, mà lại chỉ vào mặt y quát: “Ngươi, ngươi nói muốn cách chức ta là cách được à! To gan hết sức! Ngươi có biết phạm tội trêu đùa mệnh quan triều đình nhẹ thì phạt hai mươi trương, nặng thì vào tù ba năm không! Nếu bản quan muốn phạt ngươi, thì dù ngươi là người nhà của cấp trên, bản quan cũng quyết không nể mặt!”

Nói đến đây nghĩa là – Vương Hổ đã không giả vờ được nữa, buộc phải thừa nhận thân phận của Ninh Uyên.

Gã định dọa y, ai ngờ y lại gật đầu, đáp: “Phó tướng nói đúng, theo luật thì là vậy. Nhưng ta không nói đùa với Phó tướng, ta đang nói thật. Không quá đêm nay, công văn tước bỏ mọi chức vị của Phó tướng sẽ được đưa đến quân doanh, đây là chuyện có thật đấy.”

“Ngươi…!” Vương Hổ vừa giận dữ giơ tay lên đã bị y ngắt lời: “Chẳng lẽ Phó tướng lại nghĩ là ta gạt ông à? Tiếc thật, dựa vào tội danh mà ông phạm phải hôm nay, cách chức đã là cách phạt nhẹ nhất rồi.”

“Thằng nhãi này! Dám ở đó nói xằng nói bậy à! Bản quan làm việc đường hoàng, nào có phạm phải lỗi gì!” Vương Hổ tức đến bật cười: “Chẳng lẽ ngươi thấy việc bản quan không mở rộng cửa hoan nghênh ngươi là lỗi của bản quan ư? Đúng là nực cười!

Triều ta trị quân nghiêm minh, bất kể là ngươi có thân phận gì, cứ muốn vào phạm vi quân doanh thì phải có công văn giới thiệu! Dù là Ông trời tới mà không có công văn, thì cũng đừng hòng vào doanh trại nửa bước! Nếu ngươi lấy lý do đó để đi mách với Chủ soái, thì ngươi cứ xem xem – Chủ soái sẽ phạt ngươi hay phạt ta!”

Vương Hổ hùng hổ nói xong, cứ tưởng là sẽ chặn họng được Ninh Uyên, ai dè y lại tỏ vẻ ngạc nhiên hơn trước, thậm chí còn hơi… thương hại nhìn gã: “Phó tướng thật đáng thương, phạm sai còn không biết mình đã phạm phải sai lầm gì, hẳn là đến quân quy thế nào Phó tướng cũng chẳng nhớ rõ. Nếu để người tùy tiện như Phó tướng chiếm giữ chức vị quan trọng của Đội quân phòng Giang Châu, thì chỉ sợ nước dột từ nóc dột xuống, trong quân sớm muộn gì cũng loạn!”

— Hết chương 67—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

Advertisements

3 thoughts on “[Thứ Tử] _ 067.

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s