[Ký Ức] _ 03.

Ký Ức Đẹp Nhất

Công Tử Như Lan

Thể loại: dương quang thâm tình công x trầm ổn thâm tình thụ, trúc mã trúc mã, từ thanh xuân vườn trường đến thiên trường địa cửu, 1×1, HE.

Biên tập: Bao Trứng | Chỉnh sửa: Duy Ngã

3.

Lần này Hà Mẫn Ngọc sang đây chủ yếu là để đưa Vệ Lăng Dương đến xin lỗi, sau khi xong chuyện, cô cũng không làm phiền mọi người nữa, đưa Vệ Lăng Dương rời khỏi nhà họ Khương.

Trên đường trở về, Hà Mẫn Ngọc nhìn con trai nhảy chân sáo mà giật mình, không khỏi nhắc nhở vài câu, nói nó đừng suốt ngày chơi nữa, lúc rảnh rỗi ở nhà đọc sách luyện chữ đi.

Con làm bài tập xong hết rồi mà, hôm nay con còn viết một trang chữ nữa nha! “Mẹ nhìn xem, một ngón tay con còn bị lệch đây này.” Vệ Lăng Dương dừng bước, xoay người xòe tay ra cho cô nhìn, tỏ vẻ nghiêm túc – hôm nay nó làm bài tập xong mới ra ngoài chơi chứ bộ!

“Ngón tay con bị lệch là do hồi bé con leo cây ngã mà! Giờ còn dám lôi ra kể đấy à, có thấy mất mặt không vậy hả???” Hà Mẫn Ngọc tức giận nhìn nó, “Đây còn là tay trái, con viết bằng tay trái sao?”

“Con viết bằng cả hai tay nha, hôm nay con viết bằng tay trái, ngày mai lại viết bằng tay phải, mỗi ngày một tay đó.” Vệ Lăng Dương mặt dày nói nhảm, “Mẹ thấy con có giỏi không?”

“Vâng vâng, con giỏi nhất.”  Hà Mẫn Ngọc buồn cười, dí tay vào đầu nó, không biết con mình giống ai mà mặt dày không có điểm dừng như vậy.

“Hehe ~” Vệ Lăng Dương tí tửng ôm lấy cánh tay mẹ, cò kè mặc cả: “Ngày mai con với Chu Tử Dao ra bờ sông chơi được không mẹ? Con nghe nói trong đấy có cá chạch, con bắt hai con về cho mẹ nấu nha?”

“Bắt cá cái gì, con đừng để bị nước cuốn đi là tốt rồi, cứ hôm nào không học là lại đi chơi mãi thôi.” Hà Mẫn Ngọc lại tức giận. Nhớ tới bộ dạng ngoan ngoãn trắng trẻo của Từ Gia, nhìn lại con trai mình vừa ham chơi vừa đen như khỉ, không nhịn được mà cảm thán, “Con xem Từ Gia nhà bà Khương đi, trắng trắng mềm mềm như thế, còn con thì sao? Nhà chúng ta chưa ai đen như con đâu đấy.”

Thật ra Vệ Lăng Dương cũng không hẳn là quá đen, nhưng mà so với Từ Gia thì quả thực là.. (◞‸◟). Mà trẻ con thường không thích bị bố mẹ mình so sánh với người khác, Vệ Lăng Dương cũng không phải ngoại lệ, cho dù Từ Gia có trắng đến mấy thì cũng không thành ngoại lệ được!!!!

Đúng lúc này thì đi đến tầng ba, trong lòng nó không vui nên hừ một tiếng, “Con đi chơi với Chu Tử Dao đây!”, sau đó nhanh chân chạy đi.

Nhà họ Vệ ở tầng bốn, nhà họ Chu ở tầng ba. Bố Vệ ngày trước làm cùng đơn vị với bố Chu, hai nhà rất thân nhau, sau khi nhà họ Vệ chuyển đến tiểu khu này thì quan hệ dường như còn phát triển hơn nhiều. Hơn nữa, Vệ Lăng Dương còn cùng lớp với Chu Tử Dao, hai đứa bé chơi rất thân, bình thường hay tìm nhau, thỉnh thoảng chơi mệt thì còn ngủ ở nhà nhau nữa.

Nhìn con trai chạy vào nhà bạn, Hà Mẫn Ngọc cùng không đuổi theo, một mình lên lầu.

Vệ Lăng Dương vừa đến đã được mẹ Chu nhiệt tình chào đón, được dúi cho đủ loại bánh kẹo. Nói chuyện với bố mẹ Chu xong, nó chạy thằng đến phòng Chu Tử Dao.

Chu Tử Dao nghe thấy âm thanh của Vệ Lăng Dương từ lúc nó ở hành lang rồi, nên nhóc chạy về phòng trốn. Tại vì lúc chiều khi đang ăn ở nhà họ Vệ, nhóc không cẩn thận lỡ nói ra chuyện Vệ Lăng Dương va ngã một người, nên lúc này chắc chắn nó đến tìm nhóc để tính sổ rồi huhu T_T.

Hai đứa cùng lớp với nhau từ năm lớp một, đã hiểu rõ nhau từ lâu, nên đương nhiên Vệ Lăng Dương sẽ biết Chu Tử Dao trốn ở đâu. Khóa cửa xong, nó liền chui xuống gầm giường, lôi người ra ngoài đánh một cái.

“Á á! Mông tao nứt ra rồi!” Chu Tử Dao khóc.

“Cho mày bớt nhiều chuyện đi!”. Vệ Lăng Dương mắng.

“Anh ơi em sai rồi!!!”

Đánh người xong, nó thấy thoải mái hẳn, lấy đồ ăn vặt mà mẹ Chu vừa đưa cho đối phương – nó không thích ăn vặt, đồ ngọt thì càng không, nên lần nào đồ mẹ Chu cho cũng vào bụng Chu Tử Dao cả.

Chu Tử Dao đang thay răng, vì muốn con mình thay răng tốt nên mẹ Chu ra lệnh cấm đồ ngọt, bình thường muốn ăn gì thì phải báo cáo. Lần này đột nhiên được cho nhiều thứ như thế, đương nhiên Chu Tử Dao không buồn để ý chuyện Vệ Lăng Dương vừa đánh mình luôn. Vừa bóc vỏ bánh nhóc vừa hỏi: “Dương Dương! Mày bị dì Mẫn đánh à?”

“Tất nhiên là không.” Tuy Vệ Lăng Dương bị mắng một trận, rồi còn bị đưa đến nhà họ Khương để xin lỗi Từ Gia, nhưng mẹ cũng không đánh nó.

“Không đánh?” Chu Tử Dao dừng ăn bánh, quay đầu hỏi lại, “Dì Mẫn không đánh mày thật á?”

“Không đánh mà.”

“Không đánh mày thì mày đánh tao làm gì?”

Chu Tử Dao nổi giận, ném bánh quy đi chuẩn bị đánh nhau, nhưng chưa kịp đụng tới Vệ Lăng Dương thì đã bị nó đánh một cái.

Cái mông này bị đánh đến nở hoa rồi.

“…..” Chu Tử Dao nhặt bánh quy, rưng rức nhét vào miệng, ăn xong tiếp tục hỏi, “Hôm nay mày va vào ai đấy?”

“Cháu nhà ông bà Khương” Vệ Lăng Dương đang chơi game của Chu Tử  Dao, nghe bạn hỏi vậy, thuận miệng trả lời.

“Cháu của ông bà Khương á? Nhìn như thế nào?” Chu Tử Dao hỏi. Lúc Vệ Lăng Dương va vào Từ Gia thì nhóc sợ quá, chạy thẳng đi luôn, trừ ông Khương ra thì không nhìn rõ mặt ai nữa hết.

Đầu rắn đụng vào tường, trên màn hình hiện chữ Game Over. Vệ Lăng Dương để máy xuống, nhớ lại hình ảnh Từ Gia hôm nay mặc áo sơ mi với quần yếm.

“Trắng lắm.” Nghĩ một lát, nó gật đầu trả lời.

“Trắng?” Chu Tử Dao hỏi lại.

“Ừ!” Vệ Lăng Dương gật đầu, “Trắng hơn cả mông mày.”

“Hả? Mông tao nào có trắng.” Chu Tử Dao sờ mông mình – người đen mông cũng đen.

Vệ Lăng Dương không để ý tới lời của bạn, tự nhiên nỏi: “Trắng trắng như công chúa ý.”

“Công chúa? Giống công chúa trên TV à?”

“Em trai à, lần sau tao chỉ cho mà xem.” Vệ Lăng Dương vừa nói vừa chơi game, lần này nó đổi sang level khác.

“Hả?”

Chu Tử Dao thắc mắc tại sao công chúa lại là con trai, tưởng tượng hình ảnh một đứa bé mặc váy công chúa đứng tiểu lại thấy kỳ lạ, nhưng mà không biết kỳ lạ ở điểm nào.

Cuối cùng nhóc lười nghĩ, chỉ tập trung ăn bánh.

Từ Gia không biết rằng — ngày đầu tiên đến thành phố H, cậu đã bị tên lưu manh Vệ Lăng Dương tự tiện đặt cho biệt danh là công chúa.

Sau khi Hà Mẫn Ngọc rời đi, Khương Yến cũng đi thu dọn đồ đạc. Cuối tuần cô đến nơi khác, nên đồ đạc mang đi lần này chỉ có hai bộ của cô, còn lại đều là của Từ Gia.

Trong nhà có hai phòng ngủ, một phòng khách, bố mẹ Khương ở một phòng, cái còn lại là phòng ngủ ngày trước của Khương Yến. Mỗi lần về nhà ông bà, Từ Gia ngủ với bố Khương, cô ngủ với mẹ.

Khương Yến mở túi đồ, định lấy quần áo của Từ Gia ra thì nhìn thấy cái xe hơi nhỏ đang nằm trên cùng.

Nhìn một lúc lâu, cô đưa tay chạm vào thân xe.

Thân xe bóng loáng, sau một thời gian dài đã trở nên thô ráp, sơn đã bị bong ra, để lộ một góc màu đen.

Sau khi nói chuyện với bố, tâm trạng cô đã dịu đi rất nhiều, không giống như trước nữa – trước kia cứ nhìn thấy Từ Chính Lâm là cô lại thấy bực bội.

Bố nói đúng, cô và hắn không còn là trẻ con nữa rồi, đã qua tuổi cãi vã, rất nhiều điều nên bình tĩnh nói với nhau.

Vuốt ve xe vài cái, vài hình ảnh xưa cũ chợt lướt qua trước mắt cô. Thoáng chốc, ánh mắt cô trở nên mơ màng.

“Mẹ?”

Tiếng gọi của Từ Gia đã cắt đứt suy nghĩ của cô. Cô ngẩng đầu lên, thấy Từ Gia đứng trước cửa, nhìn xuống chiếc xe nhỏ, tỏ vẻ phòng bị và căng thẳng.

Khương Yến đoán là con trai sợ mình lại ném đồ chơi đi như trước, nên mới có biểu cảm như vậy. Cô thấy vừa đáng cười vừa đáng buồn, cô chưa từng nghĩ có ngày con trai sẽ phòng bị cô như vậy… Nhưng cô không thể trách ai, đây là hậu quả do chính cô gây ra.

Từ Chính Lâm quanh năm không ở nhà, bực dọc với hắn tích lũy qua nhiều năm tháng không có nơi trút ra, nên cô càng ngày càng hà khắc với Từ Gia, từ học tập đến sinh hoạt. Đứa con trai năm đó từng ỷ lại cô đến vậy, thế mà giờ… chỉ còn lại xa cách.

Khương Yến cười nhạo bản thân, cầm xe hơi nhỏ lên, thuận tay để sang một bên, sau đó đóng túi lại, nhét xuống dưới giường, đứng lên hỏi: “Sao vậy con?”

Từ Gia thấy mẹ không cáu kỉnh thì thầm thở phào nhẹ nhõm, “Bà đang tìm mẹ đấy.”

Khương Yến gật đầu, đi qua người cậu, được mấy bước thì đột nhiên quay người lại: “Gia Gia.”

“Dạ?” Từ Gia lùi về sau, tay dường như muốn cầm xe hơi nhỏ.

Nhìn động tác của con mà trong lòng Khương Yến không khỏi chua xót, càng cảm thấy bất lực nhưng không biết làm cách nào. Cô do dự một chút, hỏi: “Con có nhớ bố không?”

Cô vừa dứt lời, Từ Gia giật mình không kịp phản ứng, vô thức nói: “Nhớ ạ.”, thế nhưng vẫn ngạc nhiên, sau đó im lặng.

Cậu nhớ bố, rất nhớ.

Trước đây khi bố không có nhà, cậu đã hỏi mẹ bố đi đâu, vì sao không về. Ban đầu mẹ còn nói bố bận công việc, sau này thì không trả lời, thậm chí khi cậu hỏi thêm một câu thì mẹ còn tức giận nữa.

Lâu dần, cậu đã học được cách im lặng, học được cách nhớ bố trong âm thầm.

Chuyện cậu im lặng đã nằm trong dự đoán của Khương Yến. Cô đã sinh cậu ra, đương nhiên là hiểu trong đầu cậu đang nghĩ gì. Một cảm giác thất bại trào lên trong lòng cô, cô thở dài, đến trước mặt Từ Gia, đặt tay lên xoa nhẹ đầu cậu, hỏi: “Con muốn gọi điện cho bố không?”

Từ Gia không ngờ mẹ sẽ nói như vậy, ngẩng đầu: “Có thể ạ?”

Từ khi nào thì con trai muốn gọi cho bố cũng phải dè dặt hỏi mình vậy? Khương Yến giễu cợt bản thân, nhìn ánh mắt mong chờ của con trai mà gật đầu: “Có thể.”

Nhân dịp này, cô cũng định nói với Từ Chính Lâm chuyện mình mang con vè nhà mẹ đẻ.

Khương Yến lấy điện thoại trong túi ra. Tìm đến tên Từ Chính Lâm trong danh bạ, tay cô chợt dừng lại.

Ở lần nói chuyện trước, Từ Chính Lâm trách cô không hiểu công việc của hắn, cô thì tức giận Từ Chính Lâm không để ý đến gia đình, hai người đều cố chấp không ai nhường ai, cuối cùng là kết thúc trong bực bội.

“Mẹ ơi.” Từ Gia thấy cô dừng lại, liền kéo kéo tay cô, “Mẹ làm sao vậy?”

“Mẹ không sao.” Khương Yến cười cười trấn an cậu, rồi ấn vào số điện thoại, chờ đối phương nghe máy.

“Tít…tít….”

Chuông reo mà không ai tiếp, cuối cùng tự động kết thúc.

Chuyện này đã xảy ra nhiều lần. Khương Yến nhận ra lúc này mình không tức giận, bình tĩnh bỏ điện thoại xuống, định là nếu đối phương không nghe máy thì thôi. Đang nghĩ vậy thì nhìn thấy ánh mắt mong chờ của con trai, cô dừng vài giây, rồi gọi lại.

Lần thứ hai vẫn vậy, Khương Yến không đủ kiên nhẫn để gọi lần thứ ba. Cất điện thoại vào túi quần, chưa kịp lên tiếng đã nghe thấy Từ Gia nói: “Bố bận hả mẹ?”

“Ừ.” Khương Yến gật đầu, “Bố con không nghe điện thoại.”

“Vâng.” Từ Gia thất vọng gật đầu.

Khương Yến thấy thế, định an ủi con trai, thế nhưng đã nghe thấy, “Mẹ, mẹ đừng nóng giận.”

Khương Yến sửng sốt, Từ Gia lại nói tiếp: “Mẹ đừng buồn.”

Từ Gia vụng về xoa mu bàn tay cô, muốn thử an ủi mẹ – cậu biết mỗi lần nói chuyện với bố xong, mẹ đều không vui.

Thế nhưng một hai năm nay, cậu với mẹ đã chẳng còn thân thiết nữa, tính cách cậu cũng khác, không còn ôm mẹ làm nũng nữa, cũng không biết nói như thế nào để an ủi mẹ.

Thực ra Khương Yến không bực, trước khi gọi điện cô cũng đã đoán được kết quả, cô mệt rồi. Nhưng nghe Từ Gia vụng về an ủi, dường như tảng băng trong lòng cô lại tan ra. Cô chua xót xoa đầu con, nhẹ giọng nói: “Mẹ không giận, bố bận lắm mà, lần sau mình gọi tiếp nhé.”

Từ Gia gật đầu, thầm nghĩ – không biết lần sau là bao giờ?


*Lời tác giả:

Vệ Lăng Dương: Nghe nói mọi người đều muốn sờ chân vợ cháu? ヾ(`ε´)ノ

— Hết chương 3 —

Chương trước <— Mục lục —> Chương sau 

Advertisements

4 thoughts on “[Ký Ức] _ 03.

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s