[Ký Ức] _ 01.

Ký Ức Đẹp Nhất

Công Tử Như Lan

Thể loại: dương quang thâm tình công x trầm ổn thâm tình thụ, trúc mã trúc mã, từ thanh xuân vườn trường đến thiên trường địa cửu, 1×1, HE.

Biên tập: Bao Trứng | Chỉnh sửa: Duy Ngã

1.

Khương Yến kiểm tra lại hành lý cần mang đi, tránh việc để sót đồ, làm được một nửa thì điện thoại trong túi xách chợt reo.

Cô dừng lại, lấy di động ra.

Người gọi tới là mẹ cô. Cô vừa gọi “mẹ” một tiếng, đầu bên kia đã bảo:

“Yến à, con và Gia Gia đã đi chưa?”

“Chuẩn bị đi ạ.” Khương Yến ngồi xuống ghế salon, tiện đường nhìn chiếc đồng hồ báo thức trên bàn:

“Hai rưỡi chiều nay mới có tàu, bọn con sẽ đến kịp.”

“Thật không?” Hẳn là mẹ Khương không quá tin tưởng, hoài nghi nói:

“Con đừng dọa mẹ, cũng đừng đưa cháu ngoại mẹ đến nơi khác.”

“Vé xe cũng đặt xong rồi, mẹ còn nghi ngờ gì nữa?” Khương Yến day chân mày, không biết làm thế nào khi mẹ không tin mình. Nhưng cô cũng đâu làm gì được — dẫu sao thì ban đầu cô cũng định đưa con trai đi theo mình, chẳng qua là giữa đường lại gặp chút rắc rối.

“Vậy thì tốt.” Lúc này mẹ Khương mới yên lòng, dặn dò: ” Trên đường hai đứa nhớ chú ý an toàn. Ngày mai bố con sẽ đến trạm ga đón, nhớ mua đồ ăn lên tàu, ngồi trên tàu một đêm, đừng để bị đói bụng…”

“Con biết con biết, con đang chuẩn bị rồi.” Nghe mẹ dong dài mà Khương Yến nhức hết cả đầu. Cô không còn sức ứng đối với bà nữa, bèn nói sang chuyện khác, “Cũng muộn rồi, lát nữa con phải đi ăn với Gia Gia, có gì mai mẹ con mình nói chuyện nhé.”

“Được rồi, chờ một lúc, con nói dăm ba câu với bố đi này.”

Mẹ Khương vừa dứt lời, đầu dây bên kia đã đổi người, một giọng nói ôn hòa vang lên:

“Đi đường cẩn thận một chút, ngày mai bố sẽ đi đón hai đứa.”

Bố không dài dòng như mẹ, Khương Yến đáp:

“Vâng ạ, bố với mẹ đừng lo lắng nhé.”

Khương Yến cúp điện thoại, màn hình chuyển sang trang nhật ký cuộc gọi. Cô nhìn thấy cái tên nằm thứ hai từ trên xuống – Từ Chính Lâm.

Thời gian nói chuyện là ngày hôm qua, chỉ vẻn vẹn hai phút, hầu hết toàn là cãi vã.

Cô chẳng có cảm xúc gì, nhét di động vào túi xách. Chẳng còn hứng xếp đồ nữa, cô ngồi trên ghế một lúc, nhớ tới con trai vẫn ở trong phòng cả sáng nay chưa ra, liền ngẩng lên gọi với vào phòng ngủ: “Gia Gia, chúng ta đi thôi.”

Trong phòng không có tiếng đáp lại.

Cô lại gọi nhưng vẫn không có người trả lời, dứt khoát đứng dậy tìm con, đến trước cửa phòng gõ hai tiếng rồi đẩy ra.

Phòng hơi nhỏ nhưng được thu dọn rất sạch sẽ, một cậu bé đang ngồi trên chiếc giường rộng mét 2 cạnh cửa sổ.  Cậu cúi đầu, nửa khuôn mặt bị giấu sau ánh sáng hắt vào từ cửa sổ, hai tay ôm lấy đầu gối, không phản ứng gì khi Khương Yến đẩy cửa tiến vào.

Đứa bé đó tên là Từ Gia, là con trai của Khương Yến, năm nay mười tuổi.

“Từ Gia.”

Thấy con trai thờ ơ đắm chìm vào thế giới của chính mình, Khương Yến lại gọi to hơn một chút, có vẻ không vui vì bị làm lơ, “Con không nghe thấy mẹ vừa nói gì sao?”

Từ Gia im lặng vài giây, từ từ ngẩng đầu, nhìn mẹ đáp: “Con nghe thấy.”

“Nghe thấy à?” Khương Yến bước tới, đứng trước mặt cậu, “Bình thường mẹ dạy con như thế nào?”

Từ Gia cắn môi dưới, cậu không thích giọng điệu dạy bảo này của mẹ, nhưng cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu như mọi ngày, nhận sai theo thói quen: “Con xin lỗi, lần sau con sẽ không như thế nữa..”

Thái độ nhận lỗi lúc nào cũng dửng dưng này khiến Khương Yến không vui, dường như chỉ là nói cho có lệ vậy. Nhưng lúc này phải đi rồi, cô cũng không có tâm trạng nói nhiều, nhìn xuống đồ vật cậu đang cầm trên tay, hỏi: “Trên tay con là cái gì vậy?”

Từ Gia định giấu đồ ra sau lưng, nhưng tay cậu lại bị giữ lấy, rồi chiếc xe hơi nhỏ màu đỏ trong tay cậu bị lấy đi mất.

Lòng bàn tay cậu trở nên trống không. Theo bản năng Từ Gia muốn lấy lại đồ chơi, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Khương Yến làm tay cậu cứng đờ, rồi từ từ rụt lại. Cậu nói nhỏ: “Mẹ, con muốn…..muốn mang nó đi cùng.”

Hình như Khương Yến không nghe được lời cậu nói, cúi đầu nhìn chiếc xe hơi màu đỏ trong tay.

Xe hơi nhỏ có vài chỗ bị mòn, hẳn là có người thường xuyên chơi nó. Dù thân xe hơi xước nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra các chi tiết tỉ mỉ của nó, bản thân chiếc xe trông cũng khác những chiếc xe đồ chơi thông thường, có lẽ là không rẻ.

Vào những năm chín mươi, xe hơi điều khiển từ xa vẫn còn khá mới mẻ trong số các loại đồ chơi trẻ con. Chiếc xe này được cô và Từ Chính Lâm mang về cho Từ Gia khi hai người đến thành phố Z; vừa nhìn một cái là họ đã thích nó luôn, cho rằng chắc chắn con mình sẽ thích nó, liền mua ngay không chút do dự – dù nó chẳng rẻ chút nào.

Sự thật cho thấy bọn họ không sai, Từ Gia quả thật rất thích, ôm xe hơi nhỏ mấy ngày không buông tay. Sau này họ còn mua cho cậu rất nhiều đồ chơi mới khác, nhưng cậu vẫn thích món quà này nhất.

“Mẹ?”

Giọng nói hơi hoảng hốt của Từ Gia đã làm Khương Yến tỉnh táo lại, cô tập trung nhìn vào chiếc xe trong tay.

Màu đỏ mà trước kia cô thấy thật đẹp đẽ, nay lại nhức mắt vô cùng. Chiếc xe này giống như một cái kim đâm vào tay cô, giống như tình cảm của cô và Từ Chính Lâm vậy— trước kia ngọt ngào bao nhiêu thì bây giờ nực cười bấy nhiêu.

“Người đã đi mất rồi, giữ cái này để làm gì nữa chứ??” Khương Yến cười lạnh, vung tay ném xe nhỏ xuống. Vừa khéo nó bị đập vào góc tường, rơi xuống đất tạo ra tiếng “lạch cạch”.

Tiếng xe rơi vọng vào trong lòng hai người đứng đó, dường như mối quan hệ giữa họ cũng đã nứt ra vậy.

Hai mắt Từ Gia đỏ lên, xoay người muốn đi nhặt, lại bị Khương Yến kéo ra ngoài. Cậu vội vàng quay lại cũng chỉ kịp thấy bóng dáng xe hơi nhỏ nằm ở góc tường, trên đầu xe có hình mặt cười vui vẻ, nhưng lúc này trông lại thật đáng thương, như thể bị bỏ rơi vậy.

Trong khoảnh khắc đó, Từ Gia cảm thấy rất khó chịu. Cậu nhớ đến người bố đã lâu không gặp, nhớ đến người mẹ từng dịu dàng ôm cậu, kể chuyện cho cậu nghe trước khi đi ngủ, nhớ tới chính cậu năm đó từng vui vẻ thế nào khi nhận được xe hơi.

Đột nhiên cậu giật tay khỏi tay Khương Yến, chạy về phòng nhặt xe nhỏ lên. Cậu cẩn thận vỗ vào thân xe, nâng niu nó như vật báu, kiếm tra một lần, nhận ra xe không sao thì thở phào một hơi.

Khương Yến thấy vậy, cực kỳ buồn bực, muốn nói gì đó nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt cố chấp của Từ Gia, cô lại vô thức nghĩ đến sự thay đổi của con trai trong hai năm này. Cuối cùng, cô không nói gì cả, để cho cậu cất đồ vào túi hành lý, nhấc vali lên rồi đưa cậu ra cửa.

Khương Yến mua vé tàu lúc hai rưỡi, bây giờ còn chưa tới mười hai giờ, cô đưa Từ Gia xuống quán cơm dưới tầng, sau đó đón xe đến ga tàu.

Ga tàu rất nhộn nhịp, người đến người đi, trên đất có rất nhiều hành lí của khách, chỉ chừa lại một lối đi nhỏ. May là Khương Yến đã gửi phần lớn hành lý qua đường bưu điện, bây giờ cô không mang theo nhiều đồ lắm, nên chen vào không khó mấy.

Cô dắt Từ Gia tìm đến cửa soát vé đi thành phố H. Tính ra thì hai người không đến muộn, nhưng lúc này hai bên ghế chờ đã đầy người, ngay cả hành lang ở giữa cũng đã có nhiều người xếp hàng, nên cô chỉ có thể dẫn Từ Gia xếp hàng ở phía sau.

Xếp hàng cạnh hai người là một người phụ nữ trung niên hơi mập mạp, trong ngực ôm một bé trai khoảng hai tuổi. Có lẽ thằng bé không thoải mái, cứ rấm rứt khóc mãi. Người phụ nữ hơi cuống, vừa vỗ lưng vừa luôn miệng dỗ bé.

Trong ga có nhiều thanh âm hỗn tạp, tiếng khóc của đứa bé vốn không gây nhiều chú ý, nhưng Khương Yến đứng gần nên nghe rất rõ. Tiếng khóc ngằn ngặt liên tục như đâm thẳng vào tai cô, làm cô càng khó chịu hơn, vô thức liếc xéo đối phương một cái.

Người phụ nữ vừa đung đưa vừa dỗ dành, chợt bắt gặp ánh mắt của Khương Yến.

Khương Yến cao hơn mét bảy, hơn người kia nửa cái đầu, từ trang phục đến phong thái đều toát ra vẻ nhã nhặn của người thành công., Cô đang khẽ cau mày nhìn người phụ nữ, rõ ràng là đang mất kiên nhẫn.

Dù Khương Yến không nói gì, nhưng chắc chắn là đang không vui. Người phụ nữ ý thức được việc đứa bé khóc đã làm ảnh hưởng đến người ta, vội vàng nhỏ giọng xin lỗi, ôm đứa bé quay đi, đưa lưng về phía Khương Yến tiếp tục dỗ dành.

Nhưng đứa bé cứ khóc không dứt, cô cũng không biết phải làm sao. Đang lo âu, cô chợt cảm thấy có người kéo áo mình, quay lại nhìn thì thấy — một bé trai trắng trẻo đang đưa đồ chơi cho cô, nói: “Cô cho em chơi cái này đi ạ.”

Bé trai này chính là Từ Gia, thứ cậu cầm là người máy đồ chơi nhỏ mà cậu vừa lấy từ chiếc cặp đeo sau lưng ra.

Người phụ nữ hơi ngạc nhiên. Đứa bé trong ngực cô bị hấp dẫn, từ từ ngừng khóc, nhìn đồ chơi trên tay Từ Gia.

Đứa nhỏ phản ứng nhanh hơn cô nhiều. Ánh mắt bé nhìn theo tay Từ Gia, nghe cậu nói thế thì khom người xuống muốn cầm lấy đồ chơi trên tay cậu. Cô vội ôm bé lại, không cho bé lấy được.

Thấy đồ chơi mình thích lại rời xa mình, bé lại khóc lên, khóc còn to hơn cả vừa nãy.

Người phụ nữ vừa dỗ đứa bé, vừa nói với Từ Gia: “Không cần đâu, cảm ơn cháu nhé!”

Cô vừa nói xong, Khương Yến liền cầm lấy đồ chơi trong tay Từ Gia đưa cho đứa bé, bình thản nói trước sự kinh ngạc của cô: “Cầm đi này, trẻ con khóc nhiều sẽ không tốt.”

Vừa cầm được đồ chơi, đứa bé kia lập tức ngừng khóc. Người phụ nữ vừa lúng túng vừa thở phào nhẹ nhõm, chân thành nói cảm ơn Khương Yến và Từ Gia.

Khương Yến gật đầu, nhìn về cửa soát vé phía trước.

Từ Gia đứng cạnh mẹ, Khương Yến cầm tay cậu. Cậu vẫn nhìn về phía đứa bé được người phụ nữ ôm vào lòng dỗ kia, nhìn hai mẹ con thân mật với nhau mà thầm thấy hâm mộ.

Khương Yến mua vé gấp nên chỉ mua được một vé giường nằm. Cô để Từ Gia ngủ trên giường, còn mình thì ngồi dựa vào góc tường một đêm. Từ thành phố B đến thành phố H là một quãng đường dài, cộng thêm thời gian bị trễ, nên khi tàu đến thành phố H vào hôm sau thì đã là hơn năm giờ chiều.

Bố Khương đứng chờ ở cổng, thấy Khương Yến và Từ Gia đi ra thì gọi một tiếng “Yến à!” rồi ra đón.

“Bố.” Khương Yến đáp, trông mặt đã thoải mái hơn, cúi đầu nói với con trai ở bên cạnh: “Gia Gia, chào ông đi con.”

Từ Gia nhìn ông, ngoan ngoãn nói: “Cháu chào ông ạ.”

“Ngoan lắm ngoan lắm, cháu ngoan của ông.” Bố Khương nở nụ cười, khom người muốn ôm cháu, nhưng Từ Gia lại lui về phía sau, tránh được cánh tay của ông.

Bố Khương sửng sốt, nhìn Từ Gia cúi đầu, miệng mím chặt, trông rất xa cách. Ông không hiểu gì cả, liền hỏi Khương Yến: “Sao vậy?”

Dù ông và Từ Gia không ở gần nhau, nhưng hàng năm mỗi khi rảnh con gái vẫn thường đưa Từ Gia đến, đứa bé đều rất vui, cũng rất gần gũi với vợ chồng ông, chưa bao giờ kháng cự rõ ràng như hôm nay cả,

Khương Yến nhìn hành động của Từ Gia, cũng biết lý do nhưng không có tâm trạng giải thích, chỉ nói: “Bố, chúng ta đi về trước đi.”

“Ừ về thôi, mẹ con ở nhà đã nấu cơm, giờ về là ăn được rồi.” Bố Khương gật đầu, đưa tay muốn cầm vali trong tay con gái, “Đưa đồ cho bố đi, con ngồi một đêm trong xe cũng mệt lắm rồi.”

“Không nặng đâu ạ.” Dù Khương Yến là phụ nữ nhưng cũng không có ý định để bố cầm giúp, hơn nữa đồ cũng không nặng, liền tránh tay ông đi: “Mình đi thôi bố.”

Bố Khương biết tính cách của con gái, cũng không kiên trì, xoay người đưa hai người về nhà. Chợt tay ông bị một bàn tay nhỏ mềm mại kéo lại, ông quay đầu nhìn thì thấy —, Từ Gia vừa rồi mới tránh mình giờ lại chủ động kéo tay ông.

Từ Gia vẫn cúi đầu như trước, nhưng lại thả tay khỏi tay Khương Yến, quay sang kéo ông.

Bố Khương hơi bất ngờ, không hiểu vì sao thái độ của đứa cháu lại đột nhiên thay đổi, liền nhìn sang Khương Yến.

Khương Yến cũng kinh ngạc chẳng kém gì ông. Trước giờ Từ Gia vẫn luôn sống cùng cô và Từ Chính Lâm, một năm qua rất ít khi về nhà ông bà. Mà bố mẹ cô cũng chưa về hưu, hiếm khi có cơ hội đến nhà cô chơi.

Mặc dù trước kia Từ Gia rất thân thiết với bố mẹ cô, nhưng một năm qua, tính tình Từ Gia đã thay đổi rất nhiều. Đừng nói đến với ông bà một năm chẳng gặp được mấy lần, mà ngay cả đối với thầy cô và bạn học thường gặp mặt, cậu cũng tỏ ra rất xa cách. Trong mấy ngày gần đây, đây là lần đầu tiên Từ Gia chủ động thân thiết với người khác.

Nghĩ như vậy, Khương Yến chợt cảm thấy — có lẽ đưa con trai đến sống với bố mẹ sẽ là một quyết định đúng đắn.

Cuối cùng cô cũng thở phào, nói với bố Khương: “Chúng ta về thôi bố.”

Trên đường về, bố Khương nói chuyện với Từ Gia, ông nói gì là cậu đáp nấy, nhưng trả lời vô cùng đơn giản, chủ yếu là gật đầu, cư xử vô cùng lễ phép.

Dần dà thì ông cũng không ép cậu nữa nữa, chỉ sờ đầu cậu.

Về đến chung cư, bố Khương vừa nói chuyện với Khương Yến vừa dẫn hai người lên tầng. Lúc đi lên, trên tầng vang đến âm thanh đùa giỡn vui vẻ, ngẩng lên nhìn thấy ba bé trai đang đuổi nhau chạy xuống dưới.

Thấy vậy, bố Khương liền muốn kéo Từ Gia vào gần mình, nhưng tốc độ của ba đứa bé kia quá nhanh, lao xuống như tên lửa vậy. Hai bên tránh nhau không kịp, một đứa trong đó lao thẳng vào người Từ Gia, hai đứa ngã “bịch” một tiếng ở chỗ rẽ cầu thang.

“Ai ui, người ở đâu đây…”

Chưa nói hết câu đã bị Từ Gia lật người đè xuống đất, trở thành người bị đè.

“…”

Trong nháy mắt nhận ra mình đang bị người ta đè, Vệ Lăng Dương ngớ ra, nhưng khi ngẩng lên thấy rõ được mặt mũi đối phương, nó liền sửng sốt.

Hình như đối phương xấp xỉ tuổi nó, mặc áo sơ mi caro màu xanh nhạt, mắt to da trắng, trông cực kỳ khó chịu.

…Cậu cũng đè tôi rồi đấy thôi, đâu cần khó ở như vậy chứ? Vệ Lăng Dương lẩm bẩm trong lòng vài câu, nhất thời quên giãy giụa, mà Từ Gia cũng giữ nguyên tư thế ngồi trên bụng nó, hai tay cầm cổ áo nó, mặt không đổi sắc nhìn nó chằm chằm.

Bố Khương là người có phản ứng đầu tiên, ông tiến lên ôm Từ Gia đang ngồi trên bụng Vệ Lăng Dương xuống.

Vệ Lăng Dương nhân cơ hội bò dậy, vỗ mông một cái, nhìn xung quanh muốn tìm bạn mình, nhưng lại nhận ra bọn chúng đã chạy mất hút từ bao giờ.

Lũ phản bạn! Vệ Lăng Dương thầm mắng một câu, nhưng cũng không chạy đi, mà đứng một bên suy nghĩ xem nên làm thế nào.

Bố Khương và Khương Yến thấy Từ Gia bị Vệ Lăng Dương bất ngờ đụng một cái thì sợ hết hồn. Sợ con cháu mình ngã bị thương, họ liền kéo cậu ra sau rồi kiểm tra từ trên xuống dưới, quan tâm hỏi: “Va vào đâu rồi? Có đau không con?”

Từ Gia lắc đầu, thấy họ vẫn chưa yên tâm thì nói thêm: “Không đau đâu ạ.” Vừa rồi cậu đập mông xuống đất, ngã không quá mạnh, chỉ hơi đau mông thôi. Nhưng cậu sợ ông và mẹ lo lắng, nên mới nói là không đau gì cả.

Bố Khương xoa đầu cậu một cái, chắn chắn là không sao thì mới quay đầu nhìn Vệ Lăng Dương, hỏi:

“Dương Dương có sao không? Đụng vào đâu rồi à? Đến nhà ông xem một chút đi.”

Nhà Vệ Lăng Dương ở cùng tiểu khu với nhà bố Khương, thậm chí còn là hai nhà sát cạnh nhau. Ban công hai nhà cũng gần nhau, mẹ Vệ Lăng Dương là học sinh cũ của ông, hai bên rất thân thiết.

“Không sao không sao ạ, chỗ nào cũng không sao hết.” Vệ Lăng Dương vội vàng khoát tay. Nó không bị thương ở đâu cả, mà giả sử có bị thương thật thì cũng là do nó chủ động tông vào thằng bé kia, sao mà dám nói cơ chứ.

Mặc dù nó nói vậy nhưng bố Khương vẫn không yên tâm, kiểm tra người nó một lần, thấy không có vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm, nhẹ nhàng nói: “Cầu thang là chỗ nguy hiểm, lần sau đừng đuổi nhau ở đây nhé!.” May là vừa rồi Từ Gia không ở trên cầu thang mà ở chỗ rẽ, nếu không thì khi bị đụng, cả hai đứa đều sẽ gặp nguy hiểm.

“Vâng ạ, lần sau cháu sẽ không như vậy nữa, cháu xin lỗi ông.” Vệ Lăng Dương ngoan ngoãn nói xin lỗi, nhìn sang Từ Gia đứng một bên, nhận ra đối phương đang nghiêng đầu, không biết là đang nhìn gì, nhưng trông rất khó chịu. Nó oán thầm: “Nhỏ vậy mà đã xấu tính rồi!.”

“Không sao, lần sau chú ý hơn là được.” Tính tình bố Khương rất dễ chịu, nếu hai đứa trẻ đều không sao thì ông cũng không nói nhiều, dặn dò mấy câu rồi lên tầng cùng Từ Gia và con gái.

Vệ Lăng Dương đứng tại chỗ, nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng bọn họ, nhìn xuống bắp chân Từ Gia đang mặc quần sóoc. Nhìn chằm chằm một hồi, nó cúi đầu nhìn bắp chân đen hơn đối phương không chỉ một tông của mình, không nhịn được than thở: “Chậc chậc, chân trắng quá!”

Đó là mùa hè năm 1998, Từ Gia mười tuổi lần đầu gặp mặt Vệ Lăng Dương mười tuổi.

Rất nhiều năm sau, khi nghĩ đến chuyện này, Vệ Lăng Dương đều cảm thấy mình may mắn quá sức, va một cái đã va ra một người vợ rồi.


Bao: Chậc, cháu Dương tí tuổi đã biết soi trai rồi…. :)))))))))))

— Hết chương 1 —

Mục lục —> Chương sau

Advertisements

9 thoughts on “[Ký Ức] _ 01.

      1. Mị đã thấy post cũ, tui còn com đầu mới ghê 🤣🤣
        Ớ thế hử, nghe bẩu mạng mẽo ở VN mấy dạo này như thế lào ấy, cứ bảo cá mập cắn mãi, tội cho cá

        Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s