[Thứ Tử] _ 063.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

063. Yêu ma hiện hình.

Thấy tất cả mọi người đều nhìn vào mình theo tay chỉ của Liễu thị, Ninh Uyên không phản bác, chỉ đứng đó nhìn ả, nửa thương hại nửa buồn cười.

“Nếu ngươi là thần Vô Thường thật thì mau bắt Ninh Bình Nhi đi!” Thẩm thị chà tay lên quải trượng, nói với bà đồng: “Chẳng lẽ thần Âm Ty lại không xử lý được một oán linh nho nhỏ hay sao?!”

“Này người phàm kia, ta đã nói rồi. Oán khí của oán linh này quá nặng, bản thần không làm gì được, chỉ có thể giúp nó tán bớt oán khí đi thì bản thần mới dẫn nó về Hoàng Tuyền được.” Bà đồng rung đùi đắc ý, lẩm bẩm nói: “Oán linh vừa mới bày tỏ oan khuất đấy, bản thần nghĩ các người nên mau chóng giải oan cho nó đi. Bằng không hồn phách nó lại không yên, oán khí tích tụ, cực kỳ bất lợi cho người sống trong nhà này. Thực sự là điềm dữ, điềm dữ cực lớn!”

“Cái gì?!” Vừa nghe hai chữ “điềm dữ”, mặt mũi Thẩm thị đã hoàn toàn trắng bệch: “… Vậy phải minh oan cho nó thế nào?”

“Chuyện này thì đơn giản. Oán linh này đã chỉ ra người hại nó, thiết nghĩ chỉ cần giết chết người này thì oán khí trong lòng nó tự nhiên sẽ biến mất.” Bà đồng chỉ vào Ninh Uyên: “Các ngươi mau xử lý y đi, rồi ta mới dẫn oán linh đi được!”

“Chuyện này…” Thẩm thị do dự. Bà đã lớn tuổi rồi, cực kỳ tin tưởng vào quỷ thần, Liễu thị và bà đồng lại kẻ xướng người họa nom đến là chân thực, bà đồng cũng là người có tiếng ở Giang Châu nữa…

Bà không quyết định được, liền nhìn sang Ninh Như Hải. Ninh Như Hải cũng đang nghi ngờ — gã không tin tưởng hoàn toàn lời Liễu thị và bà đồng nói, nhưng cũng có tư tưởng “thà tin lầm còn hơn bỏ sót”. Nhất là vừa rồi bà đồng còn nói, nếu không giúp “Ninh Bình Nhi” giải oan thì hồn phách nàng sẽ tạo thành điềm dữ cho Ninh gia nữa. Dù chưa biết điềm này dữ đến mức nào, nhưng gã sẽ không vì một Ninh Uyên mà đẩy cả Ninh gia vào vòng nguy hiểm.

Dù sao thì gã cũng không ưa đứa con từng ngỗ nghịch nhiều lần với mình này, đồng thời cực kỳ thương yêu Ninh Tương và Ninh Bình Nhi… Cán cân trong lòng gã đã nghiêng hẳn về phía mẹ con Liễu thị rồi. Đương lúc gã định bảo hạ nhân bắt Ninh Uyên lại, thì y đột nhiên bước ra khỏi đám đông, khẽ khom người trước gã và Thẩm thị: “Thưa tổ mẫu và phụ thân, Uyên Nhi có thể nói mấy lời với “Bình Nhi muội muội” được không ạ?”

“Tên khốn kiếp này! Đã hại chết ta mà còn đòi được khoan dung sao! Ta nói cho ngươi biết, dù ta có biến thành lệ quỷ cũng không tha cho ngươi!” Không đợi Ninh Như Hải và Thẩm thị mở miệng, Liễu thị đã giơ nanh múa vuốt lao về phía Ninh Uyên, làm như muốn bóp cổ y.

Thương thay cho ả – ả vẫn nghĩ Ninh Uyên còn là một thư sinh vị thành niên yếu đuối, chứ nào ngờ giờ y đã có võ công. Cứ tưởng nhào đến như vậy là có thể làm y chịu chút đau đớn da thịt, ai dè động tác của y còn nhanh hơn ả — ngón tay ả còn cách cổ y ba thước, y đã đạp thẳng lên ngực ả, không nương tay chút nào.

Hai mắt Liễu thị tối sầm, chỉ thấy ngực mình đau nhức khó tả. Ả hét thảm lên một tiếng, té nhào xuống đất, ôm ngực giật giật cơ thể. Mặt ả hoàn toàn xanh lét, không thể thốt ra một lời nào.

Nhưng Ninh Uyên vẫn chưa dừng tay lại — y túm ngược búi tóc ả lên như Chu Thạch vừa làm, xách nửa người ả lên, giơ tay tát liên tiếp vào khuôn mặt mịn màng được chăm sóc kỹ lưỡng của ả! Tát đến mức ả gào khóc loạn lên, hai bên má lập tức hiện lên những dấu tay đỏ bừng.

“Ninh Uyên! Ngươi đang làm gì đó! Mau buông Liễu di nương của ngươi ra!” Ninh Như Hải rống giận.

Ninh Uyên nghe vậy thì ngừng tay, ném Liễu thị với khuôn mặt sưng như đầu heo xuống đất, xoay người nói với Ninh Như Hải: “Phụ thân nói thế là nhầm rồi. Uyên Nhi đâu có đánh Liễu di nương, Uyên Nhi chỉ đang dạy dỗ muội muội không nên thân của mình thôi.”

Gã khựng lại, dường như vừa mới nhớ ra — đúng là Liễu thị đang bị Ninh Bình Nhi “nhập” thật.

Thấy gã không nói gì, y liền cúi xuống, từ trên cao nhìn xuống Liễu thị, phẫn nộ quát: “Nha đầu chết tiệt này! Thứ vô liêm sỉ bại hoại gia môn như ngươi, bị trừng phạt như vậy là đúng người đúng tội, sao đã xuống hoàng tuyền rồi mà còn chạy ngược lên gây họa cho nhân gian! Loại không biết hối cải như ngươi, thật uổng cho tổ mẫu khoan hồng độ lượng làm tang lễ cho ngươi, còn chấp nhận cho linh vị ngươi vào từ đường! Ngươi căn bản là không xứng!”

“Ngươi! Ngươi hại chết ta, ta về để giải oan!” Liễu thị hoàn toàn không ngờ — Ninh Uyên không chỉ không bị ả hù sợ, mà ngược lại còn vừa đánh vừa mắng ả, còn mắng rất chính nghĩa nữa. Thật sự ả vừa tức vừa chột dạ!

“Ta hại ngươi? Giải oan à? Ngươi phạm vào tội danh mà người người phỉ nhổ, tự làm bậy thì không thể sống, có gì oan mà phải giải?” Nói rồi, y quay sang bảo bà đồng: “Xin hỏi thần Vô Thường, Người vừa nói là nếu Ninh Bình Nhi không thể giải oan thì sẽ hóa thành điềm dữ ám cả Ninh gia đúng không?”

Bà đồng cũng bị khí thế bức người của Ninh Uyên dọa sợ, nhất thời hơi lắp bắp: “Đúng, đúng là như vậy…”

“Hừ! Không ngờ ngươi sống đã không biết liêm sỉ, chết rồi còn không biết liêm sỉ hơn!” Ninh Uyên hừ lạnh một tiếng: “Ngươi sinh ra và lớn lên ở Ninh phủ, phụ thân sinh ngươi nuôi ngươi, tổ mẫu cực thương yêu ngươi. Ngươi cả đời được ăn ngon mặc đẹp, chẳng phải lo nghĩ gì, thậm chí có phạm phải sai lầm thì phụ thân cũng đã khoan thứ cho ngươi mấy lần, chưa từng thực sự trách phạt.

Lần này ngươi phạm phải tội ác trời đất không dung, bị người đời thóa mạ, vốn là chết cũng không đáng tiếc. Mà nếu ngươi có chết không nhắm mắt thật, nếu đã nhận định người hại ngươi là Tam ca đây, thì ngươi cứ đòi nợ trên người ta là được, hà cớ gì phải kéo cả Ninh gia vào? Rốt cục phụ thân và tổ mẫu đã làm gì có lỗi với ngươi, để ngươi phải gây họa cho Ninh gia như thế?”

Ninh Uyên nói liên tiếp như pháo liên thanh, đánh cho Liễu thị không thể tỉnh táo mà ứng phó nổi. Ả chỉ có thể máy móc đáp lại: “Không, ta không…”

“Thần Vô Thường đã khẳng định như thế, ngươi nói không là không được à?” Ninh Uyên chỉ vào bà đồng đang líu lưỡi cách đó không xa: “Ninh Bình Nhi, ngươi đúng là thẹn với thân phận con cháu Ninh phủ! Khi còn sống ngươi chẳng cho gia môn thêm được lợi lộc gì, ngược lại còn phá nát thể diện của Ninh gia; giờ chết rồi cũng không an phận, mưu toan ám hại toàn phủ, ám hại phụ thân và tổ mẫu! Thứ cháu gái độc ác không có đạo hiếu, không biết hối cải như ngươi, sao có thể tiếp tục ở trong từ đường gia tộc mà hưởng thụ nhang khói của Ninh phủ ta chứ!”

Liễu thị hoàn toàn choáng váng. Vốn là ả ta đã hối lộ cho bà đồng một số vàng lớn, để bà ta diễn cùng mình một vở “quỷ nhập vào người” để hãm hại Ninh Uyên. Ai ngờ y lại có thể thuận tay chụp mũ lên đầu ả như vậy? Không chỉ mắng ả té tát, mà còn muốn đẩy linh vị của Bình Nhi ra khỏi từ đường!

Thẩm thị cũng hiểu ra rồi — Phải, nói thế nào thì Ninh Bình Nhi cũng từng là con cháu Ninh phủ, giờ thành quỷ rồi thì vẫn là quỷ con cháu, chưa tạo phúc cho gia môn thì thôi, làm gì có chuyện lại ám ngược lên người mẹ đẻ rồi quấy khóc um sùm trước mặt trưởng bối là họ, thậm chí còn định tạo điềm dữ cho Ninh gia?! Đúng là vong ân phụ nghĩa, bất hiếu cực điểm!

Nếu nàng thực sự bị oan, thực sự chết không nhắm mắt… thì chẳng phải sớm muộn gì cũng tìm đến bà – người quyết định xử tử nàng – mà báo thù hay sao!

Càng nghĩ Thẩm thị càng sợ, đồng thời cũng hoàn toàn chán ghét Ninh Bình Nhi, chỉ hận không thể đích thân đến từ đường đập vỡ bài vị của nàng!

“Thần Vô Thường à, ngươi thực sự không thể trị nổi oán linh này sao?” Ninh Uyên nhìn bà đồng: “Ngươi không làm được thì để ta thử một phen xem. Hôm nay ta nhất định phải cho thứ bại hoại này hồn phi phách tán!” Rồi y nhìn sang Chu Thạch: “Đến phòng bếp, lấy năm bát máu gà lớn đến đây cho ta!”

Chu Thạch lập tức lĩnh mệnh rời đi.

Liễu thị và bà đồng đều ngẩn ra, không hiểu rốt cục Ninh Uyên định làm gì. Thẩm thị lấy lại bình tĩnh, hỏi: “Uyên Nhi, ý cháu là… cháu có thể xử lý oan hồn này ư?”

“Xin tổ mẫu yên tâm ạ. Ngay cả ông trời cũng không dung thứ cho loại oán linh bất hiếu này, sao có thể cho nó tác oai tác quái được! Trước đây Uyên Nhi từng đọc được trong sách — với thân thể bị oán linh nhập vào, chỉ cần cho người đó uống năm bát máu gà lớn, rồi đánh thêm năm mươi trượng là được. Máu gà có thể trừ tà, ngăn chặn ngũ giác của oán linh, không cho nó đường chạy thoát; năm mươi trượng tiếp theo sẽ tróc được nó ra khỏi người Liễu di nương, đánh cho nó hồn phi phách tán!”

“Hồ đồ! Hết sức hồ đồ!” Ninh Như Hải hất tay áo một cái, trừng mắt nhìn y: “Thân thể của Liễu di nương ngươi sao có thể chịu được năm mươi trượng? Ngươi muốn nàng chết hay sao?!”

“Thưa phụ thân, nếu không mau mau ép oán linh rời khỏi người Liễu di nương thì nó sẽ dần dần hút khô dương khí của bà ấy — như thế mới thực sự là hại Liễu di nương!” Ninh Uyên ôm quyền nói: “Phụ thân, chuyện này không thể trì hoãn được!”

“Phải đấy, Uyên Nhi nói rất đúng.” Thẩm thị sợ “Ninh Bình Nhi” sẽ tìm đến mình, nên cũng ủng hộ ý tưởng này: “Bất kể phương pháp của Uyên Nhi có hữu hiệu hay không, thì vẫn nên thử một lần. Nếu không… ngay cả thần Âm Ty cũng không làm gì được nó thì..”

Bấy giờ, Liễu thị mới phản ứng lại được — Ninh Uyên muốn bắt ả uống máu gà ư? Còn muốn đánh ả năm mươi trượng nữa? Đùa à! Ninh Tương mới chịu ba mươi trượng mà đã da tróc thịt bong, ả mà chịu năm mươi trượng thì còn đâu là người nữa?!

Nhưng việc đã đến nước này, ả cũng không biết phải biện hộ cho mình ra sao. Cũng đâu thể nói là ả vốn không bị ai nhập cả, mà chỉ là đang diễn trò thôi!

Liễu thị chỉ có thể nháy mắt liên tục với bà đồng, ý bảo bà ta mau ngăn Ninh Uyên lại. Nhưng từ đầu đến giờ, hai người hoàn toàn bị Ninh Uyên dắt mũi, dù bà đồng có lòng muốn giải vây cho Liễu thị nhưng lại không biết nên làm thế nào. Dù sao thì chính “thần Âm Ty” là bà đã nói có “oán linh” nhập vào người Liễu thị mà!

Chu Thạch làm việc rất nhanh, chẳng mấy chốc đã mang một bầu máu gà lớn đến. Ngày nào phòng bếp cũng phải giết gà, nên thứ này rất dễ tìm.

Ninh Uyên chỉ vào Liễu thị: “Rót hết cho Liễu di nương!”

Nhận được lệnh rồi, Chu Thạch không còn nể nang gì Liễu thị nữa. Thấy ả đương muốn chạy trốn, hắn liền túm tóc ả về, đè chặt ả xuống đất, chắn đầu gối lên ngực ả, tay trái bóp hàm ép ả mở miệng ra, tay phải thì nhét bầu máu gà vào miệng ả, dốc ngược xuống!

Trong nháy mắt, dòng máu tanh hôi vẫn còn ấm nọ tràn vào họng Liễu thị, làm ả ho sặc sụa đến không biết trời đất. Ả liều mạng giằng ra, lắc đầu liên tục, muốn nhả miệng bầu ra khỏi miệng mình. Nhưng một phụ nhân luôn sống trong lụa là phú quý như ả sao có thể đọ sức với thanh niên trai tráng như Chu Thạch được, nên kết cục là — không những ả không thể tránh thoát, mà còn vì giãy dụa quá mạnh nên cổ họng nuốt vào mạnh hơn, càng nuốt thêm nhiều máu gà.

“Ta… không phải… Bình Nhi…” Nước mắt ả rớt xuống ào ào, hai tay cào cấu liên tục trên đất, đến mức mười đầu ngón tay nát tươm. Ả muốn nói mình không phải là Ninh Bình Nhi, ả là Tam phu nhân, nhưng hễ cứ hộc ra được vài từ là lại phải nuốt thêm máu gà. Ả cảm thấy dạ dày mình sắp bị dịch thể tanh hôi này lấp đầy rồi, thậm chí có lúc ả không nuốt vào kịp nên máu gà còn chảy đến mũi ả.

“Được rồi được rồi! Oán linh đã đi rồi! Mau dừng tay lại!” Bà đồng giật mình chạy lên trước, vừa kêu vừa muốn giật bầu máu trong tay Chu Thạch ra. Hắn giả bộ giằng co một lúc, thấy bầu máu đã sắp rót hết thì mới thả lỏng tay ra, mặc cho bà đồng đoạt lấy nó.

“Hả? Thần nói oán linh đã đi rồi sao?” Ninh Uyên tỏ vẻ kinh ngạc: “Còn chưa đánh bằng trượng mà, chẳng lẽ ít máu gà đã tống được oán linh đi hả?”

“Đi rồi! Đi sạch sẽ!” Bà đồng không kịp diễn cho tròn vai nữa, chỉ lo là nếu Liễu thị xảy ra chuyện gì thì bà sẽ mất trắng số bạc kia, đúng là lỗ còn hơn lãi!

Liễu thị quỳ rạp trên đất, thở hồng hộc ho khan liên tục, cảm tưởng như họng mình toàn là máu gà tanh hôi nhưng lại không nôn ra được.

“Thưa tổ mẫu, cách của cháu có tác dụng rồi! Oán linh đi rồi ạ!” Ninh Uyên mỉm cười với Thẩm thị.

“Đi là tốt rồi, a di đà phật.” Thẩm thị vỗ ngực, thở dài một hơi, hoàn toàn không để ý đến chết sống của Liễu thị.

Trong lòng Liễu thị hận Ninh Uyên đến chết – ả không chỉ không kéo được y xuống nước, mà còn phải uống một bụng máu gà! Thấy dáng vẻ đắc ý của y, ả hận đến độ nghiến răng suýt nát. Ả trừng mắt nhìn bà đồng, gằn giọng nói: “Nếu hôm nay ngươi không xử lý được thằng súc sinh kia thì đừng hòng lấy được một đồng nào!”

Bà đồng đờ mặt ra, liên tục thầm kêu khổ. Chứng kiến nãy giờ thì bà đã hiểu ra – Tam thiếu gia của Ninh phủ tuyệt đối không phải là đèn cạn dầu, mà bối cảnh trong Ninh gia cũng có phần phức tạp. Sớm biết thế thì bà đã không ham chút ngân lượng mà nhảy vào vũng nước đục này rồi.

Nhưng giờ kịch đã diễn, nếu không được chút bạc nào thì bà lại không cam tâm. Bà đã giả thần giả quỷ làm ăn mấy chục năm nay, chưa phải chịu cảnh lỗ vốn bao giờ. Nghĩ vậy, bà cắn răng, ngẩng đầu nhìn Ninh Uyên, cao giọng quát: “A! Giờ thì oán linh đang ở trên người ngươi!”

Liễu thị hết sức hài lòng với biểu hiện của bà đồng. Súc sinh Ninh Uyên này dám đối xử với ả như thế, giờ thì nếm thử mùi vị uống máu gà đi!

Ninh Uyên nhướn mày lên, thầm nghĩ Liễu thị này đúng là chán sống. Chuyện đã đến nước này rồi mà còn không biết đường im lặng đi, ả không thấy mệt à? Đương lúc y định mở miệng thì gia đinh giữ cửa của Ninh phủ lại vội vàng chạy tới, bẩm báo với Ninh Như Hải: “Thưa lão gia, Linh Hư tôn giả đến ạ!”

Ninh Như Hải giật mình, Thẩm thị vui mừng quá đỗi: “Ngươi nói gì? Linh Hư tôn giả đến ư?”

Hạ nhân vội gật đầu: “Vâng ạ! Tôn giả đang chờ ngoài cửa!”

“Hồ đồ! Còn không mau mời tôn giả vào đây!” Thẩm thị mắng hạ nhân một câu, không quan tâm đến tình trạng ở đây nữa mà vội cầm lấy quải trượng, bước nhanh ra ngoài; hẳn là muốn tự mình nghênh đón.

Hạ nhân không dám chần chừ, vội chạy ra cửa, một lúc sau thì dẫn hai người một cao một thấp bước vào.

Lão hòa thượng đi đằng trước chỉ mặc một bộ áo tăng màu xám tro, dáng vẻ mập mạp phúc hậu, mặt mũi hiền lành, lông mi và râu trắng như cước, hẳn là đã lớn tuổi. Người phía sau cũng chỉ mặc áo vải thô, đội mũ che mặt, lưng đeo túi bao, hẳn là tùy tùng của lão hòa thượng.

Thấy lão hòa thượng, Thẩm thị khó mà giấu được nỗi kích động, cúi người định quỳ xuống: “Lão thân bái kiến Linh Hư tôn giả!”

Linh Hư tôn giả là sư thầy chủ trì của chùa Linh Hư ở núi Ngọc Linh, là cao tăng đắc đạo được toàn bộ dân chúng Giang Châu công nhận. Ông không chỉ có y thuật xuất chúng, mà còn có thể xem thiên văn, đọc mệnh số; rất nổi tiếng trong tầng lớp quan to quý nhân.

“Xin lão phu nhân đừng như vậy! Đừng như vậy!” Lão hòa thượng vội nâng Thẩm thị dậy, liên tục từ chối: “Bần tăng nào dám nhận đại lễ lớn đến vậy của lão phu nhân!”

“Đương nhiên tôn giả nhận được chứ. Nhiều năm trước lão thân ngã bệnh nặng, nếu không có tôn giả chữa trị cho thì nào có sống được tới bây giờ.” Thẩm thị rất mực cung kính nói: “Mấy ngày trước lão thân từng phái người lên núi mời tôn giả xuống làm lễ, ai ngờ tôn giả lại đi xa có việc rồi. Lão thân còn đang phiền lòng đây, nhưng sao… hôm nay tôn giả lại đến được?”

Lão hòa thượng thoáng cứng người lại, nhưng lập tức cười nói: “Vừa khéo là bần tăng vừa về thôi. Vừa vào thành, bần tăng đã thấy phía trên Ninh phủ tràn đầy một luồng linh khí trong trẻo sạch sẽ, vì tò mò nên mới đến đây.”

“Linh khí sạch sẽ?” Thẩm thị sửng sốt: “Chắc là tôn giả nhìn nhầm rồi. Quý phủ của chúng ta giờ đang bị oán linh quấy phá, sao lại có linh khí được?”

“Oán linh? Lão phu nhân đang đùa với bần tăng đúng không?” Lão hòa thượng vuốt râu một cái: “Ta thấy toàn bộ Ninh phủ đều rất sạch sẽ, không hề có oán linh nào cả.”

“Không có?” Thẩm thị nghi ngờ quay lại, nhìn bà đồng và Liễu thị đang cứng đờ đứng kia: “Hôm nay là lễ 49 ngày của đứa cháu gái không nên thân kia của ta, ta mời bà đồng đó đến đây lập đàn làm phép. Ai ngờ cháu gái ta lại nhập vào người mẹ nó, làm cả nhà ta gà bay chó sủa. Tôn giả tới lúc này thì thật là khéo quá, xin Ngài xem hộ ta, nếu thực sự có oán linh quấy phá thì mong tôn giả triển khai Phật pháp, tiễn nó đi thôi.” Rồi Thẩm thị dẫn Linh Hư tôn giả và tùy tùng của ông đến chỗ bà đồng.

Thấy Linh Hư tôn giả đến, Ninh Như Hải và mọi người không đều không dám sơ suất, tất cả đều chắp tay cúi chào. Lão hòa thượng đi qua mọi người, nhìn vào bà đồng, nói: “Ngươi nói trong phủ này có oán linh quấy phá?”

Tất nhiên là bà đồng biết danh tiếng của Linh Hư tôn giả, nhưng bà đã làm nghề lừa bịp cả đời, tuy hơi chột dạ nhưng vẫn kiên trì cứng miệng: “Phải. Nay oán linh đã nhập vào người Tam thiếu gia, bản thần đang tìm cách trừ tà, không biết tôn giả có gì chỉ bảo chăng?”

Theo hướng nhìn của bà đồng, lão hòa thượng cũng nhìn sang Ninh Uyên, tự nhiên ngẩn người ra.

Nhưng Ninh Uyên không đang nhìn ông, mà nhìn người tùy tùng vẫn theo sau ông nãy giờ.

Đáng nghi, thực sự quá đáng nghi! Bất kể là chiều cao hay vóc dáng, thì người tùy tùng nọ đều cực giống một người y quen. Đang lúc y nghĩ ngợi, thì hình như người nọ nhận ra sự ngờ vực của y, lặng lẽ vén màn che trên mũ lên, lộ ra nửa khuôn mặt, híp mắt cười nhìn y.

Quả nhiên là hắn — vẻ mặt Ninh Uyên như vừa nhìn thấy thứ gì vô lý lắm vậy.

Lão hòa thượng điều chỉnh lại cảm xúc, nhìn Ninh Uyên từ trên xuống dưới, nói: “Khí tức của thiếu niên này rất đỗi bình thản, toàn thân tỏa ra hơi thở an tường, giống như được sao Văn Khúc chiếu mệnh vậy, mệnh cách rất tốt đấy.”

Nói rồi, ông nhìn sang bà đồng: “Nào có oán linh ở đâu ra?”

Bà đồng thực sự không ngờ ông lại nói ngược lại với mình, nhưng đúng là bà ta chỉ chuyên giả thần giả quỷ thật. Danh tiếng của Linh Hư tôn giả quá vang dội, ông đã nói không có mà bà cứ cố chấp nói có thì chỉ tổ đập vỡ chén cơm của bà thôi. Nên bà vội đáp: “Không còn, không còn nữa. Thực ra vừa nãy ta chưa nói xong – oán linh vừa mới đi rồi.” Đoạn quay sang bẩm với Thẩm thị: “Nó đi rồi, giờ thì quý phủ đã hoàn toàn sạch sẽ, xin lão phu nhân yên tâm!”

Nhưng Thẩm thị lại không để ý đến bà, mà nhìn chằm chằm vào lão hòa thượng: “Tôn giả vừa nói gì cơ? Ngài nói cháu của ta… có sao Văn Khúc chiếu mệnh?”

“Phải. Bần tăng sẽ không nhìn nhầm chuyện này đâu.” Ông vuốt ve chòm râu.

“Sao Văn Khúc… Sao Văn Khúc… Chẳng lẽ sau này Uyên Nhi sẽ đậu Trạng Nguyên ư!” Thẩm thị hết sức vui mừng, mặt mày ửng đỏ, dường như đã chắc chắn chuyện Ninh Uyên sẽ đỗ Trạng Nguyên vậy. “Quá tốt, quá tốt rồi!” Rõ ràng là bà đã quên sạch chuyện bà đồng vừa nói.

Bà đồng đứng đờ ra đó, sắc mặt cứng đờ. Có lão hòa thượng ở đây, bà nói gì thì cũng là giả thần giả quỷ, vì danh tiếng sau này của mình, bà nên mau mau đi thì hơn. Vậy nên nhân lúc mọi người đều chú mục vào Thẩm thị và Linh Hư tôn giả, không ai để ý đến mình; bà liền lặng lẽ thu dọn đồ đạc rồi rời đi, ngay cả thù lao cũng không buồn cầm.

Liễu thị tê liệt ngồi ở kia — ả trộm gà không xong lại còn mất nắm thóc, chưa làm được chuyện gì mà đã phải uống một bụng máu gà! Ả tức đến hai mắt trợn trắng, lại hôn mê bất tỉnh.

“Lão phu nhân, lão phu nhân, Tam phu nhân ngất đi rồi!” Có hạ nhân hô.

Lúc này, Thẩm thị mới nhìn đến Liễu thị. Thấy ả nom chật vật khó tả, mặt và váy đều dính máu gà, tỏa ra mùi tanh hôi; bà vội lấy khăn bịt mũi, tỏ ra cực kỳ chán ghét.

Thẩm thị chưa nói gì thì Ninh Như Hải đã quát lên: “Đúng là trò hề! Hôn mê rồi thì cũng dẫn Tam phu nhân đi đi, canh từ đường cho kỹ, chớ để nàng ta chạy ra ngoài làm loạn!” Nãy giờ Liễu thị và bà đồng kẻ xướng người họa tuy có lừa được Thẩm thị – người vốn tin vào quỷ thần; nhưng cũng làm Ninh Như Hải dấy lên lòng nghi ngờ. Gã không nói gì vì muốn giữ cho Tam phu nhân chút thể diện cuối cùng, ai ngờ ả lại không biết điểm dừng, chỉ có mất mặt hơn chứ không có mất mặt nhất.

Có một nữ nhi bại hoại gia môn dẫn đến bị dìm chết, nay lại thêm một phu nhân giả thần giả quỷ dối trên gạt dưới thế này… Nếu bị người cố tình tra xét rồi tấu lên cấp trên, ảnh hưởng đến tiền đồ của gã, thì thật quá phiền phức.

Sắc mặt Ninh Như Hải âm trầm, một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu gã – chẳng lẽ gã thực sự phải bỏ người vợ này sao?

— Hết chương 63—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

Advertisements

3 thoughts on “[Thứ Tử] _ 063.

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s