[Thứ Tử] _ 059.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

059. Bình Nhi sinh non.

“Đúng rồi.” Ninh Tương chợt hiểu ra – nếu sự tình tiếp tục phát triển theo hướng này, thì dù Ninh Bình Nhi có thể trốn được ải hôm nay, thì mai sau Tư Không Húc vẫn sẽ không tha cho nàng. Sớm muộn gì nàng cũng phải chết. Mà đường sống duy nhất nàng đang có chỉ là đứa bé trong bụng – đó là cháu ruột của Ôn Túc hầu, nhất định Ôn Túc hầu sẽ vì nó mà chăm sóc tốt cho Ninh Bình Nhi.

Hơn nữa, nhờ có uy danh của Nguyệt tần nên họ cũng không phải sợ Tư Không Húc làm gì mình. Đắc tội hoàng tử thì có sao? Một câu Nguyệt tần nói còn đáng giá hơn trăm câu của Tư Không Húc – họ có thể chắc chắn về chuyện này.

“Huynh đừng do dự nữa! Giờ tỷ tỷ đã mất trí rồi, chúng ta phải giúp tỷ ấy thôi! Không thể để nàng đi tìm chết được!” Ninh Thiến Nhi lay tay Ninh Tương thật mạnh.

Nhìn Tư Không Húc vẻ mặt cứng đờ hơi hé miệng ra, tựa như sắp thuận theo lời Ninh Bình Nhi; Ninh Tương nghiến răng một cái, như thể vừa hạ quyết tâm rất lớn. Hắn lao ra khỏi đám người, quỳ sụp xuống chân Tư Không Việt, liên tục dập đầu trước khi Tư Không Húc kịp mở miệng:

“Xin Đại điện hạ thứ tội! Đại điện hạ thứ tội! Đúng là xá muội không thể gả cho Tứ điện hạ được! Nàng thực sự đang mang trong mình cốt nhục của Lỗ gia!”

Ninh Bình Nhi quay phắt sang nhìn hắn, mắt trừng lớn như chuông đồng. Ca ca của nàng đang làm gì vậy!

Nếu người nói những lời này là người khác, thì nàng còn có thể mặt dày phủ nhận được. Nhưng Ninh Tương thì không! Mọi người đều biết hắn là ca ca của nàng, tất nhiên phải biết rõ chuyện của nàng. Vậy nên —- lời hắn nói chính là bằng chứng hùng hồn nhất!

Kích thích đến liên tục làm toàn thân Liễu thị run lên vì giận. Có chết ả cũng không ngờ được – đứa con gái mà ả cho là mình hiểu rõ nhất, mà mình muốn bảo vệ nhất, lại dám làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy sau lưng ả. Mà con trai ả rõ ràng đã biết, nhưng không hiểu sao trước kia thì không nói, lại chọn đúng lúc này mà nhảy ra!

Thân là mẫu thân lại bị con trai con gái liên thủ “lừa dối” trong dịp trọng đại này, Liễu thị chỉ thấy lửa giận xông thẳng lên đầu mình. Có sợi dây nào trong đầu ả chợt “phựt” một cái, rồi ả cũng giống như Thẩm thị – hai mắt trợn trắng, hôn mê bất tỉnh.

Tiếc là ả không được bao người vây quanh như Thẩm thị, lại thêm vào việc mọi người đang mải chú ý tới Ninh Tương, nên không ai để ý tới chuyện ả ngất cả. Liễu thị ngã chổng vó xuống đường, mặt mũi lấm lem, hai mắt trắng dã, chẳng ai để mắt đến.

“Thưa Đại điện hạ, thực ra muội muội ta đã qua lại với Lỗ công tử từ lâu rồi! Nàng thực sự đang mang thai con cháu của Lỗ gia! Kính xin Đại điện hạ thứ tội, coi như nể tình nàng chưa gả cho Tứ điện hạ mà tha cho nàng lần này!” Ninh Tương nghẹn ngào quỳ trước Tư Không Việt, đầu cúi rất thấp, nói xong lại quay sang Tư Không Húc:

“Ta là huynh trưởng nhưng lại không kịp cản nàng làm chuyện hoang đường đó, thật hổ thẹn vô cùng. Ta xin bồi tội với Tứ điện hạ…!”

“Ca ca… Ngươi… Sao ngươi cũng muốn hại ta! Cũng muốn bôi nhọ ta!” Nom Ninh Bình Nhi cực kỳ cuồng loạn: “Ngươi chớ nói bậy! Rõ ràng là ta mang thai con của Tứ điện hạ! Ta với Tứ điện hạ đã cảm mến nhau từ lâu, sao có thể…”

“Đủ rồi! Ngươi ngại chưa đủ mất mặt ư, ta đang cứu mạng ngươi đó ngươi biết không!” Ninh Tương ngẩng phắt lên, rống vào mặt nàng.

Ninh Bình Nhi ngẩn ra, ngây ngốc đứng đó. Nước mắt không ngừng chảy xuống như hạt châu đứt đoạn, làm nhòe hết lớp trang điểm trên mặt nàng, nom cực kỳ nhếch nhác.

“Ngươi nói thật sao? Muội muội ngươi thực sự đang hoài thai con cháu của Lỗ gia?” Tư Không Việt nhìn Ninh Tương.

“Phải ạ. Nàng đã mang thai gần hai tháng rồi, mà trong thời gian đó nàng chỉ qua lại với Lỗ công tử.” Ninh Tương nuốt nước miếng, đáp: “Ta vốn không biết chuyện này, đến khi thấy nàng đột nhiên không khỏe, ta tò mò hỏi thì mới biết.”

“Thế mà ngươi còn dung túng nàng ta, mặt cho nàng lừa gạt Hoàng đệ của ta!” Tư Không Việt quát.

“Thưa Đại điện hạ, trước đó ta đâu có biết chuyện của muội muội ta và Tứ điện hạ.” Ninh Tương cố gắng làm mình vô can hết mức: “Thực ra trước hôn lễ mấy ngày, ta đã hết mực khuyên can Bình Nhi rồi, khuyên nàng đừng phạm thêm sai lầm nữa. Sao nàng có thể làm nhục Tứ điện hạ như vậy!

Nhưng nàng cứ như bị ma nhập rồi ấy, ta khuyên cỡ nào cũng không nghe. Rốt cục thì nàng vẫn là muội muội của ta, ta cũng không thể ép buộc nàng được, nên đành phải dung túng cho nàng làm bừa. Đó là tội lỗi của ta!”

“Đã thế thì —“ Tư Không Việt lại nói: “Sao giờ ngươi lại muốn vạch trần nàng ta?”

“Xin điện hạ thứ tội! Theo lý thì huynh trưởng là ta nên bảo vệ muội muội mới phải, nhưng dù sao thì ta vẫn là con dân Đại Chu… Khi tình và nghĩa không thể vẹn cả đôi đường, thì ta chỉ có thể quên mình vì luật nước, bỏ tình chọn nghĩa thôi!” Ninh Tương nói đến là hào hùng:

“Thân là con dân Đại Chu, ta sao có thể trừng mắt nhìn nàng mang theo con kẻ khác đi gả cho hoàng tử được? Đó sẽ không chỉ là nỗi ô nhục cho Tứ điện hạ, mà còn làm bẩn huyết mạch của hoàng thất Đại Chu! Đúng là thiên lý không thể dung mà! Vậy nên dù nàng là muội muội ta, thì ta vẫn phải thi hành lẽ trời, đứng ra vạch trần nàng!”

Vừa nói, Ninh Tương vừa tỏ ra đau buồn hết sức, làm như bản thân hắn là anh hùng đáng lưu danh thiên cổ vậy, chỉ hận không thể tự khen mình mấy tiếng. Nhưng hắn cũng biết là nên rèn sắt khi còn nóng – giờ không phải lúc để hắn tự tán dương bản thân, liền nói tiếp:

“Nhưng dù sao nàng cũng là muội muội ta, cầu xin Đại điện hạ khai ân! Xin nể tình nàng vẫn chưa bái đường với Tứ điện hạ mà khoan thứ cho nàng! Nếu điện hạ thực sự muốn trừng phạt nàng, thì xin Người hãy phạt ta đi! Cũng tại ta quản nàng không nghiêm, Ninh Tương ta xin gánh thay nàng bất kể tội danh gì!”

Hay cho một thần dân vì nước quên mình, hay cho một ca ca dám chịu phạt thay muội muội! Dù chỉ là người đứng xem, nhưng Ninh Uyên cũng thầm vỗ tay cho Ninh Tương hai cái. Nếu không phải y thừa biết đám Liễu thị rặt một lũ ích kỷ, thì có khi hắn cũng lừa được y rồi đấy.

“Lão phu cũng cầu xin Đại điện hạ khai ân. Giờ mọi sự đã rõ mười mươi, trong bụng Ninh Bình Nhi đúng là tôn tử của Lỗ gia ta rồi.” Ôn Túc hầu vội vàng nói: “Từ khi con ta gặp nạn lần đó, ta cứ ngỡ từ nay Lỗ gia thế là tuyệt hậu rồi. Ai ngờ trời xanh lại ban cho ta một đứa cháu này – đó là hy vọng cuối cùng của Lỗ gia, ta không thể trừng mắt nhìn nó lưu lạc bên ngoài được!”

“Ôn Túc hầu ngươi cứ đứng lên trước đã. Chuyện đã đến nước này, bổn điện đã hiểu chân tướng rồi.” Tư Không Việt khẽ thở dài, quay sang nhìn Tư Không Húc: “Hoàng đệ, ta tin ngươi đã thấy rõ sự thật rồi. Theo ta thì ngươi đừng thành thân với Ninh tiểu thư nữa. Ta sẽ tận lực hòa giải bên phụ hoàng và mẫu hậu, đồng thời xin mẫu hậu thu hồi thánh chỉ tứ hôn. Thôi thì ngươi làm đại nhân đừng chấp kẻ tiểu nhân, giơ cao đánh khẽ là được.”

Giơ cao đánh khẽ! Nói sao mà dễ thế!

Đáy mắt Tư Không Húc biến sậm đến độ gần như đen kịt. Thế nào gọi là “dù sao cũng chưa bái đường”? Gã đã hứa hẹn ở Ninh phủ trước mắt bao người, Hoa Kinh cũng hạ chỉ xuống rồi, hơn nửa cái Giang Châu này đang vây xem gã gõ trống khua chiêng đón nữ nhân kia về phủ thế nào. Ai ai cũng biết Ninh Bình Nhi là trắc phi của gã, thiếu một bước bái đường nữa là xong.

Thế mà bây giờ, Ninh Bình Nhi lại bị bới ra là đang mang thai con kẻ khác trước mặt quần chúng; trắc phi sắp vào cửa của gã, trong nháy mắt lại trở thành vợ người. Nỗi nhục này há có thể lấy lý do “vẫn chưa bái đường” để lấp liếm sao!

Rõ ràng là Tư Không Việt đang muốn gã nhận cái nón xanh này theo cách nhục nhã nhất. Cứ coi như gã không thành thân với Ninh Bình Nhi nữa, thì cái mũ xanh này gã chắc chắn phải đeo rồi. Giờ hắn lại còn bắt gã “khoan hồng độ lượng” mà “giơ cao đánh khẽ” con dâm phụ kia, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì người ta sẽ nói — Tư Không Húc gã là kẻ vô năng! Bị làm nhục đến mức đó mà vẫn ngậm bò hòn làm ngọt! Đúng là vô liêm sỉ mà!

Nhưng gã có thể phản kháng kiểu gì? Gã thực sự phải trở mặt với Tư Không Việt ở đây ư?

Ninh Bình Nhi ngồi bệt dưới đất, ngơ ngác nhìn hết thảy, nom mịt mờ vô cùng. Mà khi thấy thái độ rõ ràng của Tư Không Việt, Ôn Túc hầu nghĩ là có thể thuận lợi mang cháu về rồi, liền nhướn mày bảo hạ nhân phía sau: “Các ngươi còn đứng đấy làm gì? Không mau mang thiếu nãi nãi về phủ đi!”

Lập tức có gia đinh bước tới, muốn kéo Ninh Bình Nhi dậy.

Toàn thân nàng run lên — thiếu nãi nãi! Chẳng lẽ nàng thực sự phải gả cho con lợn Lỗ Bình kia sao!

Không được, nàng không muốn! Nàng là phi tử của Tư Không Húc cơ mà, là hoàng tử phi cơ mà!

Ninh Bình Nhi như phát điên rồi, hoảng hốt tránh khỏi đám hạ nhân kia, gào khóc lao tới ôm chân Tư Không Húc: “Điện hạ! Thiếp đã là người của điện hạ rồi, điện hạ không thể đẩy thiếp đi như thế! Rõ ràng thiếp đang mang thai con Người, sao có thể đi chung chạ với tên cầm thú Lỗ Bình kia được! Điện hạ mau mau cứu thiếp, mau mau cứu thiếp đi!”

Nhìn nàng gào khóc, cuối cùng nỗ lực kiềm chế cảm xúc của Tư Không Húc cũng vỡ tan tành, không thể ghìm lại được nữa.

Chính là nữ nhân này, nữ nhân đã hoài thai con kẻ khác mà còn dám bày mưu gả cho gã! Vì nàng mà gã phải mất mặt, phải chịu người đời lên án, thiên hạ chế nhạo! Thể diện của gã đã mất sạch rồi, mà giờ nàng còn không biết ngượng đi cầu cứu gã?!

“’Thiếp’ à? Thứ đãng – phụ không biết xấu hổ như ngươi, dám chửa hoang còn đòi bước vào cửa hoàng thất, sỉ nhục danh tiếng của bổn hoàng tử; mà giờ còn đòi bổn điện cứu ngươi?! Đúng là mơ mộng hão huyền!” Tư Không Húc phẫn nộ quát lớn, đoạn dùng sức đá văng nàng ra ngoài.

Gã dồn lực rất mạnh vào cú đá này, đạp thẳng lên bụng Ninh Bình Nhi!

Cú đá này mạnh đến nỗi làm nàng văng xa đến một trượng*. Nàng thét chói tai, ngã sõng soài ra đất: “Bụng ta! Bụng ta đau quá!”

*1 trượng (一丈) ~ 3.3m.

Ôn Túc hầu sợ hãi quá đỗi: “Tứ điện hạ ngươi làm gì vậy!”

“Làm gì à? Trừng phạt kẻ mạo phạm bổn điện chứ sao? Đừng bảo là Ôn Túc hầu ngươi có gì phản đối đấy nhé?” Tư Không Húc quay sang chắp tay với Tư Không Việt: “Hoàng đệ đã “giơ cao đánh khẽ” tội phụ này rồi, thôi thì hoàng đệ nghe lời hoàng huynh, khoan hồng độ lượng tha cho nàng một lần!”

“Ngươi…” Vốn là Tư Không Việt muốn Tư Không Húc phải chịu nỗi nhục này, để người đời thấy dáng vẻ hèn yếu của gã ra sao; chứ không ngờ… gã lại nhanh chóng ra tay ngoan độc với Ninh Bình Nhi như thế.

“Mau mau mau, Trịnh đại phu Tôn cô cô! Mau đến xem tôn tử của ta!” Ôn Túc hầu gấp như bị lửa thiêu sau mông, vội vã lôi hai người nọ đến xem Ninh Bình Nhi – người đã đau đến ngất xỉu.

Trịnh đại phu đặt tay lên mạch môn của nàng, một lúc sau thì từ từ lắc đầu. Còn Tôn cô cô thì xốc thẳng váy nàng lên luôn, nhìn hai chân nàng không ngừng co giật và vũng máu ở giữa thì nói thẳng: “Không giữ được nữa.”

Nhất thời, hai chân Ôn Túc hầu mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất. Tôn tử của ông, tôn tử của ông cứ thế mà mất đi sao?

“Ta nhổ vào! Thứ dâm phụ không biết xấu hổ, đã hoài thai con kẻ khác lại còn mưu toan gả cho hoàng tử thì nên có kết cục như thế!”

“Phải đấy, đây là lần đầu ta thấy người không biết ngượng đến vậy luôn. Cứ ngỡ trong bụng nàng là con của Tứ điện hạ thì còn được – tuy có chửa trước khi cưới có hơi khó nghe thật, nhưng cũng không phải là lỗi lớn. Ai ngờ nàng ta lại bại hoại gia môn đến thế? Thứ đãng phụ như vậy cũng xứng làm người sao? Là ta thì ta đã tự treo cổ tự sát!”

“Ta chống mắt lên xem Ninh phủ sẽ xử nàng ta thế nào. Đến kỹ nữ cũng không làm được chuyện như nàng đã làm! Dù sao Ninh gia cũng là nơi nhà cao cửa rộng, gia quy nghiêm khắc; nhất định phải xử dâm phụ này thật nghiêm vào! Quyết không thể giữ nàng lại, gây họa cho nhân gian!”

Tiếng nghị luận của dân chúng xung quanh dồn dập đổ vào tai Ninh Tương. Hắn mềm nhũn quỳ ở đó, chợt nhận ra…. Hình như nói ra sự thật là một quyết định sai lầm.

Ninh Uyên thản nhiên quay đi, bước vào trong phủ. Mọi chuyện đã xong rồi, giờ thì y phải đi làm một cháu trai hiếu thảo – đi thăm Thẩm thị thôi.

Mà Ninh Thiến Nhi đứng bên kia… Ý cười đậu trên khóe miệng nàng đã lâu, nay hoàn toàn nở thành một nụ cười sung sướng.

Ninh Bình Nhi sinh non.

Thực ra chuyện này rất dễ đoán. Tư Không Húc là người có võ công, lại cố ý xuống tay ác độc; còn Ninh Bình Nhi chỉ là một tiểu thư yểu điệu từ bé, cái thai lại chưa đủ ba tháng… Sao mà còn được chứ.

Sáng nay sung sướng được kiệu lớn tám người khiêng rước ra khỏi cửa, đến đêm Ninh Bình Nhi lại bị hạ nhân khiêng vào phủ qua cửa hông. Đây là ý của Ninh Như Hải – giờ nàng đã không xứng được vào Ninh phủ bằng cửa chính nữa, cho đi cửa hông đã là nhân nhượng lắm rồi. Hơn nữa, hạ nhân cũng không đưa nàng về Hà Tâm Uyển mà ném thẳng vào từ đường luôn.

Sau khi biết đứa bé không còn, Ôn Túc hầu lập tức rút người về phủ. Hôm nay ông làm ầm ĩ thế này cũng chỉ vì cháu ông thôi, nay lại thành công cốc hết, có dây dưa nữa cũng chẳng được gì. Còn Ninh Bình Nhi sống hay chết… Ông đã chẳng có tôn tử rồi, hơi đâu quản thêm một nữ nhân mang tiếng xấu đãng – phụ nữa?

Đồng thời, tin đồn vốn chỉ ngấm ngầm lưu truyền trong Giang Châu nay đã hoàn toàn được nói công khai – không ai còn e dè gì nữa. Nó vừa phỉ nhổ Ninh Bình Nhi bại hoại gia môn, vừa chế nhạo Tư Không Húc phải đội nón xanh. Dù gì cũng có mấy trăm người tận mắt chứng kiến hôn lễ khôi hài này, nên sớm muộn gì ai ai cũng sẽ biết.

Nhưng dù sao thì Tư Không Húc vẫn là hoàng tử, nên bách tính chỉ nhạo báng gã sau lưng thôi. Với Ninh Bình Nhi thì khác – việc ghê tởm nàng làm đã chọc trúng nọc của tất cả phụ nữ. Liên tiếp mấy ngày sau đó, ai đi qua cổng Ninh phủ cũng sẽ chỉ vào cánh cửa lớn đỏ son mà chửi đổng vài tiếng. Loanh quanh toàn là “Ninh Bình Nhi không biết xấu hổ” hay “Ninh gia không biết dạy con” các loại. Thậm chí còn có một ngóm người lập đền thờ trinh tiết trước cửa Ninh phủ, chống hông chửi cả ngày — cảnh tượng này thu hút rất nhiều người vây xem.

Vốn hôm đó Thẩm thị đã bị Ninh Bình Nhi làm tức đến xỉu, nay thấy cảnh này thì không xuống giường được luôn. Đầu Ninh Như Hải đã nảy thêm mấy sợi tóc bạc, dưới cơn tức giận đã tống kẻ la lối om sòm hôm ấy – Liễu thị – vào từ đường; phạt kẻ biết chuyện mà không nói – Ninh Tương – ba mươi trượng theo gia pháp.

Còn Ninh Thiến Nhi thì… Ninh Uyên, Ninh Mạt và Nhị phu nhân Triệu thị đã hết lòng khuyên giải gã, nói nàng chỉ là một sự tồn tại mờ nhạt, có nói cũng không ai nghe, chỉ là một muội muội đáng thương không dám phản bác huynh trưởng và tỷ tỷ thôi.

Ninh Uyên bưng một bát canh chim bồ câu đã ninh nhừ đến Thọ An đường. Cửa lớn nơi đây đóng chặt, mùi thuốc đông y thoang thoảng trong không khí, trông đám hạ nhân đi qua cực kỳ dè dặt cẩn trọng. Thấy Ninh Uyên đến, La ma ma đang canh trước cửa phòng Thẩm thị vội nhún người thi lễ: “Lão phu nhân đang không vui, cũng chỉ có thiếu gia là chịu sang đây hầu hạ Người hàng ngày. Lão nô thực sự không biết cảm ơn thiếu gia thế nào nữa.”

Thẩm thị tức giận đã lâu, đối xử với người khác cũng không hòa nhã gì, cũng không chịu ăn gì cả. Mấy lần Ninh Như Hải và Nghiêm thị đến thăm đã bị bà mắng chửi đuổi ra ngoài, riêng Ninh Như Hải còn bị bà ném đĩa trúng trán.

Chuyện này cũng khó trách bà. Bà là nữ nhân khuê các xuất thân từ nhà quan, cả đời thận trọng lời ăn tiếng nói, có chút chuyện mất mặt nho nhỏ đã không chịu được. Nay Ninh Bình Nhi đã làm bà thành trò cười cho cả thiên hạ, thật không khác gì cầm trăm ngàn mũi dao cắm thẳng vào người bà. Ngay cả Ninh Uyên cũng bị vạ lây – lần đầu mang canh gà đến thăm, y còn bị bà hất chính bát canh đó lên người.

Thấy lão phu nhân nổi giận đến vậy, Ninh Như Hải và Nghiêm thị cũng không muốn rước họa vào thân. Người lớn đã thế, các vãn bối lại càng không dám đến hơn; chỉ có Ninh Uyên là kiên trì mỗi ngày đều đến.

Mặc cho Thẩm thị chửi bới thế nào, y vẫn luôn chờ bà ăn xong rồi mới đi. Dần dần đã dẫn đến việc — dù Thẩm thị đang bực tức đến mấy, không chịu ăn đến mấy, thì khi thấy Ninh Uyên đến, bà vẫn sẽ tạm nén cơn giận xuống mà ăn hết thứ y mang. Vậy nên La ma ma rất cảm kích y.

Ninh Uyên khiêm tốn mỉm cười: “Xin La ma ma đừng nói thế. Tẫn hiếu với tổ mẫu là trách nhiệm của con cháu như ta, ta chỉ đang làm chuyện nên làm thôi mà.”

“Haizz.. Ta thấy ngay cả lão gia cũng không được hiểu chuyện như Tam thiếu gia đâu.” La ma ma thở dài: “Tuy nói “tẫn hiếu là bổn phận của con cháu” đấy, nhưng trong cái phủ này, có mấy ai là để nó trong lòng? Lão phu nhân vừa giận một cái là họ liền cho rằng lão phu nhân không muốn gặp ai hết, rồi chẳng đến thăm Người nữa. Nghĩ lại thì… thật đáng buồn.”

“Bà đừng nói thế chứ. Phụ thân chỉ là sợ làm phiền tổ mẫu nghỉ ngơi thôi. Chỉ có ta là không biết xấu hổ, ngày nào cũng đến quấy rầy thế này.” Ninh Uyên vén rèm cửa, bước vào trong với La ma ma.

Thẩm thị đang nửa nằm trên giường, đắp một tấm áo ngủ bằng gấm, bên cạnh có đốt một lò đàn hương. Nghe có tiếng động, bà mở mắt ra, thấy y thì nở nụ cười hiếm gặp: “Ta biết là cháu mà.”

“Hôm nay cháu nhờ phòng bếp ninh một nồi chim bồ câu. Sách nói đây là bài thuốc trong nhà, có tác dụng tẩm bổ thanh hỏa, thích hợp với tổ mẫu bây giờ lắm ạ.” Ninh Uyên nhận một cái chén sứ men xanh từ tay La ma ma, múc ra một chén canh nóng hổi đưa cho Thẩm thị.

Bà khẽ ngửi rồi nói: “Canh này thơm lắm, tốt hơn mấy thứ thuốc bổ Như Hải sai người mang đến nhiều.”

“Lão phu nhân đừng trách lão gia, lão gia chỉ là lo lắng cho Người thôi mà.” La ma ma nói: “Sáng nay lão gia lại phái người đến biếu một gốc Hồng tố thượng hạng đấy, để tẩm bổ cho lão phu nhân. Người thấy đấy, lão gia vẫn luôn nhớ đến Người mà.”

Thẩm thị hừ lạnh: “Nhớ ta hả? Nhớ ta mà bị ta mắng vài câu đã cúp đuôi bỏ chạy? Chỉ biết tặng mấy thứ thuốc bổ kia, cũng không quan tâm xem ta có ăn không! Nuôi đứa con trai này đúng là phí công, còn không bằng Ninh Uyên cháu ta!”

“Xin Tổ mẫu đừng nói phụ thân thế ạ. Phụ thân là gia chủ, mấy hôm nay cũng có nhiều chuyện phiền lòng rồi, nên chỉ nhất thời không để ý được đến bên này thôi. Giờ tổ mẫu phải chăm sóc bản thân thật tốt thì mới giúp phụ thân yên lòng được.” Dứt lời, y quay sang bảo La ma ma: “Phụ thân vừa biếu một gốc Hồng tố đúng không? Phiền La ma ma đi cắt hai miếng mang đến đây, cho vào canh này để tổ mẫu uống chung thì tốt hơn.”

La ma ma lập tức gật đầu, vâng lời rời đi.

“Nói đến cùng cũng tại thứ tang môn tinh* Ninh Bình Nhi kia!” Ninh Uyên vừa nhắc đến chuyện làm Ninh Như Hải phiền lòng là Thẩm thị lại mất hết khẩu vị, đặt bát xuống: “Cháu có nghe phụ thân cháu nói gì về việc xử lý Ninh Bình Nhi không?”

“Chưa có gì ạ. Mà nếu có thì phụ thân cũng không nói với cháu đâu.” Ninh Uyên sờ sờ mũi.

“Không nói với cháu?” Thẩm thị nhướn mày: “Ninh Trạm thì bệnh, Ninh Tương thì chẳng ra gì, cả cái Ninh phủ này chỉ còn cháu là có thể giúp đỡ nó. Nó không nói với cháu thì nói với ai nữa? Đã mấy ngày rồi, chắc lẽ nó định bao che cho con nha đầu kia thật?!”

Ninh Uyên đáp: “Chắc là phụ thân có quyết định khác rồi ạ. Tổ mẫu lo nhiều thế làm gì, cứ an tâm nghỉ dưỡng đi thôi!”

“Còn gì mà quyết nữa? Ta thấy chắc chắn là Nghiêm thị lại khuyên gì nó rồi, thể nào cũng bảo nó xử lý nhẹ tay cho xem. Mẫu thân này của con đúng là hiền lành thật, nhưng đôi khi lại nhân từ quá, không biết thế nào là quyền lực trị gia – tốt quá lại làm người ta thấy mình dễ dãi. Ta thì không thế được.

Nếu phụ thân ngươi đã không quản nổi việc này, thì để bà già ta tới! La ma ma đâu!”

La ma ma đang mang sâm đến, nghe bà gọi thì vội vén rèm vào trong.

“Đi gọi Ninh Như Hải và đại tức phụ đến.” Khựng lại một chút, Thẩm thị lắc đầu: “Thôi, gọi toàn bộ người trong phủ đến chính sảnh Thọ An đường. Bà già này có lời muốn nói!”


*tang môn tinh: sao siêu xấu, thường được ví như tai họa ngập đầu. Chi tiết xem ở đây.

— Hết chương 59—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

Advertisements

4 thoughts on “[Thứ Tử] _ 059.

  1. Đợt này gọi toàn bộ người trong phủ là mẹ của Ninh Uyên sẽ xuất hiện đó hở? ☉д⊙

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s