[Thứ Tử] _ 058.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

058. Lỗ gia cướp dâu.

Giọng ông lão kia vừa vang dội vừa thê lương, tựa như sấm sét giáng thẳng xuống đám đông vậy.

Nhất thời, bốn phía lặng như tờ. Ngay cả đội nhạc công cũng tạm bỏ chiêng trống xuống, quay sang nhìn nhau, rồi nhất tề nhìn sang Tư Không Việt – y như dân chúng trong thành bây giờ vậy.

“Ôn Túc hầu? Là ngươi à?” Mãi sau Tư Không Việt mới phản ứng được: “Ngươi, ngươi vừa nói gì cơ?”

“Thưa điện hạ, Ninh Bình Nhi này không thể gả cho Tứ điện hạ được đâu! Không thể được đâu!” Trông Ôn Túc hầu cực kỳ nóng vội, mặt đỏ bừng lên, giơ tay chỉ vào Ninh Bình Nhi: “Nàng ta với nhi tử Lỗ Bình của ta đã thông gian từ lâu rồi, giờ trong bụng nàng đang có cốt nhục duy nhất của Lỗ gia ta đó! Nàng không thể gả cho Tứ điện hạ được! Sẽ làm nhục danh tiếng hoàng gia mất!”

“Ngươi… ngươi nói bậy!” Lúc này Liễu thị đã tỉnh táo lại, chỉ nghĩ không phải Ôn Túc hầu này bị điên rồi chứ, tự dưng chạy tới nói xấu con gái ả là sao? “Bình Nhi nhà ta còn chẳng quen Lỗ Bình nhà ngươi, ngươi muốn hắt nước bẩn thì cũng phải có lý chứ! Đừng nói là Lỗ gia các ngươi ngứa mắt Ninh phủ chúng ta có phúc quá, không chịu nổi cảnh con gái ta được gả cho hoàng tử nên mới nói bậy nói bạ đấy?”

“Mụ đàn bà thối kia, mụ coi mụ là ai!” Cung kính với Tư Không Việt xong rồi, Ôn Túc hầu quay sang nhướn mày với ả, nom không hề yếu thế: “Không trông được nữ nhi nhà mình thì thôi, chứ đừng nói xấu nhà người khác! Con gái ngươi cấu kết với con trai ta đến mức có thai luôn rồi, giờ lại không biết xấu hổ mà gả cho Tứ điện hạ ư?

Đúng là to gan lớn mật, ngại mạng dài quá à? Không sợ có ngày bại lộ rồi đầu rơi xuống đất hả? Mà coi như các ngươi không cần mạng, thì ta cũng không thể trừng mắt nhìn tôn tử duy nhất của ta chết trên tay các người được!”

Dứt lời, Ôn Túc hầu lại quỳ xuống lạy Tư Không Việt: “Nay lão hủ dập đầu trước Đại điện hạ, kính xin Người làm chủ cho ta. Một nữ nhân đã hoài thai cháu ta sao có thể gả cho Tứ điện hạ được!”

Đầu óc Tư Không Húc trống rỗng, đờ đẫn đứng đó.

Cho gã thêm một trăm cái đầu nữa, gã cũng không thể ngờ được… tại sao Ôn Túc hầu lại đột nhiên tới làm loạn, rồi nói ra chuyện kinh thế hãi tục kia. Nếu ông ta nói thật… Gã rùng mình một cái, trừng mắt nhìn Ninh Bình Nhi. Nàng đang đội khăn voan nên gã không thấy rõ biểu cảm của nàng, nhưng cả người nàng đã nhũn ra, phải nhờ nha hoàn đỡ lấy; ngón tay lộ ra ngoài vạt áo cũng không ngừng run rẩy.

Thấy dáng vẻ Ninh Bình Nhi như vậy, Tư Không Húc thoáng căng thẳng – chẳng lẽ lời Ôn Túc hầu nói là thật? Nếu thật vậy… thì chẳng mấy chốc cái tin gã bị đội nón xanh sẽ lan truyền khắp đất nước này!

“Ngươi… Ngươi… Ngươi ngậm máu phun người! Ngươi…!” Bị Ôn Túc hầu chặn họng, Liễu thị không biết phải đáp thế nào, liền dứt khoát quỳ sụp xuống chân Tư Không Việt, bắt đầu gào lên: “Xin Đại điện hạ làm chủ cho ta! Nữ nhi của ta luôn được dưỡng trong khuê phòng, thuần khiết như băng như ngọc! Nay nó lại được Hoàng hậu hạ chỉ, ban cho Tứ điện hạ làm trắc phi, sao mà chịu nổi khuất nhục này chứ! Sau này chúng ta biết làm người thế nào đây!”

Bị một nam một nữ lần lượt quỳ sụp xuống chân mình gào khóc, đầu óc Tư Không Việt cũng loạn lên rồi. Trước đây hắn từng có duyên gặp Ôn Túc hầu mấy lần, thấy ông ta tuy thường hoành hành ngang ngược, nhưng cũng không phải kiểu người thích sinh sự vô cớ. Nhất là trong trường hợp hôm nay, ông ta có thể bất chấp mặt mũi để nói ra chuyện đó giữa chốn đông người thế này, thì có khi… là nói thật cũng nên.

Nghĩ vậy, Tư Không Việt như cười như không nhìn sang Tư Không Húc.

Hoàng đệ đáng thương của ta à, nghĩ cho “danh tiếng” của ngươi nên hoàng huynh đành phải tra thật kỹ vậy ~

Ninh Uyên vẫn đứng sau lưng Thẩm thị. Từ khi Ôn Túc hầu đột nhiên xông ra tới giờ, đám người Ninh phủ lặng ngắt như tờ, không ai thốt lên được lời nào cả. Tuy vậy, y vẫn có thể nhìn ra cảm xúc của mỗi người.

Ninh Như Hải sầm mặt xuống, Nghiêm thị tỏ ra lo lắng, còn Thẩm thị thì… tuy sắc mặt bà không hề thay đổi, nhưng nhìn bả vai run run của bà thì y nghĩ, chắc bà đang tức giận lắm rồi.

“Lão phu nhân à, chỗ này nhiều người ồn ào quá, để cháu đưa bà vào trong nghỉ tạm nhé.” Ninh Uyên biết sau đây sẽ xảy ra chuyện gì. Thẩm thị vốn cực kỳ để ý đến thể diện, nếu cảnh tượng sắp tới làm bà ngất xỉu vì tức thì đúng là bất lợi cho y – sau này y còn phải nhờ bà nhiều mà.

Thế mà Thẩm thị lại lắc đầu: “Già này không đi đâu cả.” Rồi chà tay thật mạnh lên quải trượng: “Hôm nay bà già này muốn tận mắt nhìn xem, rốt cục Ninh Bình Nhi có thể làm ra chuyện bại hoại gia môn nào nữa. Rốt cục đời trước Ninh phủ chúng ta đã tạo nghiệt gì vậy! Để già này sinh ra đứa cháu gái như thế!”

Đằng kia, Liễu thị vẫn nhất mực cãi lại: “Thưa Điện hạ, thực ra nếu muốn tra rõ việc này thì dễ lắm.” Ả vội vã nói: “Trước khi xuất giá, Bình Nhi phải để ma ma tới từ trong cung nghiệm thân mình. Mà tối qua kiểm tra xong, ma ma đó đã nói là Bình Nhi vẫn còn hoàn bích; sao sáng nay lại tự nhiên có thai được. Nếu không ngại thì điện hạ cứ mời ma ma nghiệm thân đó đến đây, rồi sẽ chứng minh được là lão già kia đang bôi nhọ con ta!”

Tư Không Việt gật đầu, nhìn đội ngũ rước dâu: “Ma ma nghiệm thân cho Ninh Bình Nhi có ở đây không?”

Một lão ma ma mặc cung trang lập tức bước ra, quỳ gối trước Tư Không Việt: “Lão thân là Lý ma ma, là người tối qua đã nghiệm thân cho tiểu thư. Thực sự là nàng vẫn còn hoàn bích.”

Nghe xong, Liễu thị lập tức ưỡn ngực: “Điện hạ thấy chưa! Rõ ràng là Bình Nhi vẫn còn hoàn bích, sao lại mang thai nghiệt chủng nhà lão ta được! Nhất định là lão già này ghen tị thành thói, thế mà dám nói xấu trắc phi của hoàng tử ngay giữa bàn dân thiên hạ thế này! Đúng là tội ác tày trời mà! Kính xin Đại điện hạ trừng phạt nghiêm khắc kẻ loạn thần này, bảo toàn danh tiết của nương nương chúng ta!”

“Hừ! Con gái ngươi còn chưa bái đường với Tứ điện hạ, thế mà ngươi đã gọi “nương nương” đến là thuận miệng! Chỉ cần lão phu bẩm báo chuyện vượt giới hạn này lên trên, thì chắc chắn ngươi sẽ bị cắt tai rút lưỡi, thả trôi sông!”

Liễu thị đanh đá từ xưa, nhưng Ôn Túc hầu cũng có phải dạng vừa đâu? Ông lập tức mỉa mai đáp: “Nếu con gái ngươi còn là thân hoàn bích, vậy thì ngươi có dám để đại phu đến bắt mạch, xem nàng có đang mang thai không?”

“Lão già này, chưa chết thì chưa biết sợ hả? Rõ ràng là con gái ta trong sạch, ta sợ gì chứ?” Liễu thị quát lên: “Đại phu đâu, mau lên đi!”

Hiển nhiên là Ôn Túc hầu có chuẩn bị trước khi đến. Vừa nghe Liễu thị nói vậy, ông liếc ngay sang đám hạ nhân của mình. Lập tức có người dẫn một ông lão có bộ râu hoa râm đến: “Thưa Hầu gia, đã mời được đại phu ạ!”

Thấy rõ ông lão kia rồi, đám dân chúng xung quanh liền ồ lên: “Là Trịnh đại phu!”

Ôn Túc hầu cũng đắc ý chắp tay với họ: “Như mọi người đã biết, Trịnh đại phu là đại phu nổi tiếng nhất của thành Giang Châu chúng ta. Với uy tín của ông ấy, mời ông ấy bắt mạch cho Ninh tiểu thư thì hẳn sẽ không có sai sót gì.” Rồi lại châm chọc nhìn sang Liễu thị: “Ta đây sẽ cho ngươi biết, thế nào mới thực sự là “chưa chết thì chưa biết sợ”!”

Liễu thị đã bao giờ bị chọc tức như vậy đâu. Nhất là bây giờ ả còn chưa biết chuyện Ninh Bình Nhi mang thai thật, nên hiện đang cực kỳ hùng hồn, cực tin là mình đúng. Nghe Ôn Túc hầu nói vậy, ả tức đến suýt mất lý trí, lập tức kéo con gái của mình lại đây mà không để ý đến bàn tay lạnh như băng của nàng. Ả nghiến răng nghiến lợi nói với Trịnh đại phu: “Trịnh đại phu à, ông kiểm tra cho cẩn thận vào!”

Trịnh đại phu lau mồ hôi chảy ròng trên trán – đến giờ ông mới hiểu là đang xảy ra chuyện gì.

Sáng nay, ông vừa mở cửa hiệu thuốc thì đã thấy mấy người mặc đồ hạ nhân của Ôn Túc hầu phủ xông vào, nói là muốn ông cứu người rồi lôi ông đi. Lúc đầu ông còn tưởng là nhà họ có người bệnh thật, thế mà họ lại kéo ông đến đây là sao? Hơn nữa theo ý của Ôn Túc hầu… thì họ đang muốn ông bắt mạch của Tứ hoàng tử phi sắp xuất giá à? Lại còn là vì… Ôn Túc hầu nghi ngờ Tứ Hoàng tử phi mang thai cốt nhục của Lỗ gia?

Chuyện gì đây hả trời!

Dù Trịnh đại phu thấy chuyện này sai quá là sai, nhưng lại không tiện từ chối trước mặt nhiều quan to quý nhân thế này. Hơn nữa nhìn vẻ hùng hổ chính nghĩa của Liễu thị, ông cũng nghĩ là chắc không có chuyện gì đâu. Vậy nên ông vuốt vuốt chòm râu, để Liễu thị nâng cổ tay Ninh Bình Nhi lên, rồi đặt ngón tay lên mạch môn của nàng.

Liễu thị cực kỳ đắc ý, một lòng trông mong Trịnh đại phu đức cao vọng trọng này sẽ tát vào mặt Ôn Túc hầu thế nào. Nhưng khi thấy ông giật mình thu tay lại như bị sét đánh, ả không khỏi nghi ngờ: “Trịnh đại phu à, ông sao vậy?”

Nom ông vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, như thể không muốn tin vào điều mình vừa biết vậy. Ông lại đặt tay lên mạch môn của Ninh Bình Nhi lần nữa – lần này phải đến gần 15 phút, rồi lẳng lặng rút tay về, sắc mặt rất đỗi… quỷ dị. Ông im lặng quỳ xuống trước mặt Tư Không Việt, nửa muốn nói nửa không thốt nên lời.

“Trịnh đại phu à, ông đã xem lâu vậy rồi, mau chứng minh sự trong sạch cho con gái ta đi!” Liễu thị quát.

“Trong sạch?” Trịnh đại phu liếc nhìn ả, rồi nói với Tư Không Việt: “Thưa Đại điện hạ, theo lão phu thấy thì… vị tiểu thư này đúng là có hỉ mạch rồi.”

“Ông nói gì cơ?” Vẻ dương dương tự đắc của Liễu thị hoàn toàn biến mất – ả ngẩn người ra. Nhưng ả phản ứng lại rất nhanh, xông lên chỉ thẳng vào mũi Trịnh đại phu: “Đồ lang băm ngậm máu phun người! Con gái ta rõ ràng còn hoàn bích, sao lại có hỉ mạch được! Nhất định, nhất định là…” Ả chỉ vào Ôn Túc hầu: “Nhất định là ngươi mua chuộc lang băm này rồi đúng không! Hai người, hai người thông đồng hãm hại con gái ta!”

Đoạn ả quay lại, gào khóc với Ninh Như Hải: “Lão gia ơi là lão gia! Có người muốn hạ nhục con gái ông này, ông nói gì đi chứ!”

Không phải Ninh Như Hải không muốn nói, mà giờ gã đã tức đến không nói thành lời. Gã chưa bao giờ biết – hóa ra Tam phu nhân gã vẫn luôn sủng ái lại có thể làm gã mất mặt giữa chốn đông người thế này. Ả không chỉ không hề có sự đoan trang của một phu nhân, mà còn hoàn toàn như một mụ đàn bà chanh chua mà gã không bao giờ để mắt tới.

Đến giờ gã mới biết…. Hóa ra gã vẫn chưa từng hiểu tính cách thực sự của ả.

Vừa nghe Liễu thị nói là mình bị mua chuộc, Trịnh đại phu lập tức nổi giận. Ông theo nghề thuốc đã hơn ba mươi năm, luôn luôn tuân thủ y đức, nào chịu được tiếng xấu như vậy?

Nhưng ông chưa kịp mở miệng thì Ôn Túc hầu đã cười lạnh đáp: “Hoàn bích hả? Mụ đừng lừa mình dối người vì đứa con gái dâm loàn của mụ nữa. Xem xem hôm nay ta sẽ vạch mặt mụ thế nào!” Rồi hô lên với hạ nhân của mình: “Người đâu, mau dẫn Tôn cô cô vào đây!”

Lúc nãy nghe Trịnh đại phu kết luận mình có hỉ mạch, Ninh Bình Nhi đã sợ đến toàn thân run rẩy. Nay lại nghe ba chữ “Tôn cô cô” từ miệng Ôn Túc hầu, nàng đã hoàn toàn sụp đổ, ngã sụp xuống đất.

Một tân nương mặc đồ cưới đỏ tươi cứ thế ngã ngồi xuống đường, khăn đội đầu từ từ trượt xuống, lộ ra khuôn mặt trắng bệch của nàng.

Có hạ nhân dẫn một phụ nhân trung niên ăn mặc lòe loẹt bước tới. Tuy phụ nhân kia đã khá lớn tuổi, nhưng lại ăn vận vô cùng kiều diễm; động tác cũng rất đỗi thong dong, tựa như đã biết trước đang xảy ra chuyện gì. Bà quỳ xuống trước mặt Tư Không Việt: “Dân nữ tham kiến điện hạ, điện hạ thiên tuế.”

Tư Không Việt khó hiểu nhìn bà ta, lại nhìn sang Ôn Túc hầu. Ông ta nói: “Người này là Tôn cô cô – cô cô điều giáo của Minh Nguyệt Lâu, cũng là người có tay nghề “đáng giá ngàn vàng”*. Bà ta có thể làm nữ tử đã thất thân có lại được thân thể hoàn bích.”

*trinh tiết vẫn được gọi là “cái ngàn vàng” của con gái đó.

Nghe được ba chữ “Minh Nguyệt Lâu”, mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán. Vì Minh Nguyệt Lâu vốn là chốn kỹ viện, mà xưa nay cô cô điều giáo của kỹ viện luôn là người dạy kỹ nữ mới vào cách hầu hạ nam nhân.

Tư Không Việt sửng sốt. Hắn còn đang không hiểu sao Ninh Bình Nhi có thể mang thai khi vẫn còn hoàn bích được – đây cũng là lần đầu tiên hắn nghe rằng “cái đó” có thể làm lại thành như ban đầu. Hắn không khỏi nhìn sang Tôn cô cô nọ: “Ôn Túc hầu nói thật sao?”

“Bẩm điện hạ, thực sự là vậy.” Tôn cô cô vâng lời đáp: “Nhiều năm trước, dân nữ từng nghiên cứu ra một loại kỹ xảo, dùng ruột dê là có thể làm cho nữ tử đã thất thân có lại được thân thể hoàn bích. Nhưng vì ruột dê là vật chết, nên nếu không thất thân lại trong vòng ba ngày sau đó thì phải lấy nó ra sửa lại, nếu không… Để nó lại trong người thì không chỉ có mùi thối, mà còn gây bất lợi cho cơ thể mình.”

“Có kỹ xảo nhường đó sao? Thật đặc biệt!” Tư Không Việt kinh ngạc trợn tròn mắt, lại chỉ vào Ninh Bình Nhi: “Ngươi nhìn xem, ngươi đã làm cho nữ nhân này bao giờ chưa?”

Tôn cô cô liếc sang Ninh Bình Nhi, đáp: “Rồi ạ. Sáng hôm qua nàng tới tìm dân nữ, nằng nặc đòi dân nữ khôi phục cơ thể hoàn bích cho mình.”

“Ngươi… Ngươi nói bậy! Rõ ràng là các ngươi đã thông đồng với nhau, cùng nhau hãm hại con gái ta!” Liễu thị hổn hển quát, nhưng giọng điệu đã hơi yếu đi. Có khi chính ả cũng… bắt đầu dao động.

“Bẩm điện hạ, dân nữ nào có gan nói xằng, vì dù sao đây cũng là việc hệ trọng. Cũng tại dân nữ không biết nàng ta sắp trở thành trắc phi của Tứ điện hạ, nếu không thì dù có cho dân nữ một vạn lá gan, dân nữ cũng không dám giúp nàng ta làm chuyện dối gạt hoàng tộc như thế!

Kính xin điện hạ thứ tội! Nếu điện hạ không tin thì có thể để một ma ma móc ruột dê trong người nàng ra. Lấy nó xuống rất dễ ạ!” Nói rồi, Tôn cô cô liên tục dập đầu xuống đất.

“Mụ điên kia, mụ có dám để ma ma khác đến… kiểm tra người con mụ nữa không?” Ôn Túc hầu cười lạnh nhìn Liễu thị.

Mặt mũi Liễu thị trắng bệch, cứng họng không nói được gì. Ả muốn hô lên “Kiểm tra thì kiểm tra, sợ gì!” nhưng những bằng chứng xuất hiện liên tiếp lại làm ả chùn bước. Nếu Ninh Bình Nhi thực sự có thai, thì hậu quả… Toàn thân ả run lên, không dám nghĩ tiếp nữa.

“Không cần nghiệm nữa!” Chẳng hiểu Ninh Bình Nhi lấy sức lực đâu ra, đứng lên từ dưới đất, thê lương nhìn Ôn Túc hầu: “Không cần nghiệm nữa! Phải đấy, ta thực sự đã nhờ Tôn cô cô sửa thân cho mình, ta cũng thực sự có thai!”

Nàng đột nhiên nói vậy làm bốn phía ồn ào hẳn lên. Tất cả đều nhìn nàng chằm chằm như không thể tin nổi, Liễu thị thì miệng há hốc, trừng mắt nhìn con mình.

Con bé này điên rồi à! Nó có biết nó đang nói gì không?!

Lúc này, Ninh Tương và Ninh Thiến Nhi mới đến – trước đó họ vẫn ở lại Ninh phủ lo mấy việc còn lại. Giờ thấy trước cửa phủ hoàng tử phải vây đến ba vòng người, lúc đầu họ còn tò mò, nhưng khi chen vào rồi vừa lúc nghe được Ninh Bình Nhi nói ra câu kia thì… Ninh Tương sợ đến há to miệng, dường như quên cả hô hấp.

Thẩm thị đang đứng trước cửa phủ cũng run người lên. Ninh Uyên nhanh tay đỡ lấy bà, mắt lóe lên một nét sắc lạnh – chuyện đã ra nông nỗi này rồi, Ninh Bình Nhi còn muốn làm gì nữa?

Lưng nàng đứng thẳng tắp. Khăn voan tân nương của nàng đã rơi xuống, khuôn mặt trang điểm cẩn thận vốn diễm lệ vô cùng, nay lại rất đỗi thê lương. Ánh mắt nàng đảo qua tất cả mọi người đang đứng đây, nhìn qua khuôn mặt đắc ý của Ôn Túc hầu, nhìn vẻ khiếp sợ của Liễu thị, nhìn biểu cảm không rõ của Tư Không Việt, lại nhìn qua khuôn mặt tức giận của Ninh Như Hải và Thẩm thị, cuối cùng là vẻ cứng đờ của Tư Không Húc.

Giọng nói cao vút của nàng vang lên: “Phải đấy, ta đã có thai. Nhưng cái thai này là của Tứ điện hạ, chẳng liên quan gì đến Lỗ gia hết!”

Ngực Ôn Túc hầu nghẹn lại – Ninh Bình Nhi này đúng là không biết ngượng!

Dám “thẳng thắn” nói mình mang thai trước khi kết hôn mà không hề ngần ngại gì cả! Dù là con của Tứ hoàng tử đi chăng nữa!

“Nghiệt súc… Nghiệt súc…!” Thẩm thị run rẩy nói, đoạn hai mắt trợn trắng, hôn mê bất tỉnh. Ninh Như Hải sợ hãi quá đỗi, chưa kịp sinh lòng tức giận với Ninh Bình Nhi thì đã hốt hoảng đỡ Thẩm thị vào phủ cùng Nghiêm thị và đám nha hoàn.

Nhưng Ninh Uyên không theo vào, mà vẫn đứng ở cửa, nhìn Ninh Bình Nhi ở đằng kia. Y hiểu nàng ta đang nghĩ gì rồi.

Chuyện nàng ta có thai đã chắc chắn bị phanh phui trước công chúng rồi, không bằng nàng đâm lao thì theo lao – thừa nhận luôn đó là con của Tư Không Húc. Dù sao thì “có bầu trước khi kết hôn” vẫn dễ nghe hơn “mang thai con người này rồi gả cho người khác” nhiều – hình như chuyện thứ hai còn chưa xảy ra bao giờ cơ.

Hơn nữa, nếu không muốn mang danh đội nón xanh thì Tư Không Húc chỉ có thể thuận theo lời nàng – dù gã biết chắc đứa trẻ trong bụng nàng không phải là của gã. Bằng không thì một khi tin đồn “vừa nhặt được giày rách* vừa được làm cha” của gã lan đi, thì danh tiếng của gã sẽ lại càng hỏng bét, có khi hoàng thượng còn phán gã tội ô nhục thể diện hoàng gia nữa…

*ý chỉ phụ nữ bại hoại như Ninh Bình Nhi.

Giờ đang có nhiều người xem trò vui như vậy, Hoàng đế sẽ không vì một hoàng tử không được thương như gã mà bắt hết người đang vây xem ở đây đâu!

Ninh Bình Nhi vẫn chưa ngu quá mức, còn biết tìm được đường lui cho mình. Chỉ cần nàng qua được ải này, thì Ôn Túc hầu sẽ không còn chứng cớ chứng minh nàng đang mang thai con của Lỗ Bình nữa. Nàng vẫn có thể nở mày nở mặt gả cho Tư Không Húc, làm trắc phi của Tứ hoàng tử.

Còn đóng cửa rồi Tư Không Húc sẽ đối xử với nàng thế nào… Nàng đã không quan tâm nữa. Giờ nàng chỉ biết – nhất định mình phải gả cho Tư Không Húc! Chứ không phải là cho con lợn Lỗ Bình kia!

“Hoàng đệ à, Ninh tiểu thư nói thật sao? Đứa bé trong bụng nàng thực sự là của ngươi?” Tư Không Việt như cười như không nhìn Tư Không Húc.

Bàn tay để xuôi bên người gã nắm lại thật chặt. Dù xuất thân của gã không cao, nhưng từ bé đến giờ vẫn chưa từng phải chịu khuất nhục đến nhường này. Những kẻ từng khi nhục gã lúc trước đều là người quyền cao chức trọng; ví như hoàng hậu, các quý phi hay đại hoàng huynh của gã. Vì gã thấp cổ bé họng nên không thể phản kháng, nên buộc phải chịu những nhục nhã đó, nhưng Ninh Bình Nhi này là ai! Là ai mà dám làm vậy với gã!

Giờ gã chỉ muốn xé nát mặt nàng ta ra!

“Ca ca à, không thể tiếp tục thế này được đâu! Ta thấy tỷ tỷ điên mất rồi, huynh phải mau ngăn tỷ ấy lại!” Trong đám người, Ninh Thiến Nhi lo lắng nói bên tai Ninh Tương: “Tỷ ấy mà nói bừa nữa thì cả nhà ta sẽ gặp họa đó!”

“Con nha đầu này cứ cố chấp như thế đấy, ta đã khuyên rồi mà nó có nghe đâu! Giờ đã đến nước này rồi, ta còn làm gì được nữa?” Ninh Tương nóng nảy đáp.

“Ngay từ đầu chúng ta đã phải ngăn tỷ ấy lại! Không để tỷ ấy làm ra chuyện hồ đồ này! Coi như hôm nay tỷ tỷ có thể lừa được mọi người đi, nhưng Tứ điện hạ đã phải chịu nỗi nhục lớn như thế, ai biết hắn ta sẽ trả thù chúng ta thế nào?! Huynh nghĩ thử mà xem?”

Ninh Thiến Nhi tỏ ra sợ hãi, nhưng miệng lại không ngừng châm ngòi thổi gió: “Nếu mọi chuyện chưa bại lộ, thì ta còn có thể giúp tỷ ấy “xử lý” sạch cái thai kia. Nhưng nay sự tình đã không thể che giấu được nữa, giờ tỷ tỷ biết quay đầu còn kịp!

Trong bụng tỷ ấy là tôn tử duy nhất của Ôn Túc hầu, Nguyệt tần lại được sủng ái trong cung…. Dù gì thì Ôn Túc hầu cũng sẽ bảo vệ tỷ tỷ vì cái thai ấy, nhưng nếu tỷ ấy thực sự gả cho Tứ điện hạ, thì Tứ điện hạ đã chịu nhục nhất định sẽ không tha cho tỷ. Mà thế thì cũng thôi, nhưng nếu… hắn ta giận chó đánh mèo lên người chúng ta, thì đúng là mất nhiều hơn được! Ca ca đừng quên, nửa năm nữa huynh còn định thi Hương đấy!”

— Hết chương 58—

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

Advertisements

7 thoughts on “[Thứ Tử] _ 058.

  1. Lúc này, Ninh Tương và Ninh Bình Nhi mới đến -> Chỗ này là Ninh Thiến Nhi chứ nàng? Mà công nhận vẻ mặt ai ai cũng đặc sắc vô cùng =)))

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s