[Thứ Tử] _ 057.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

057. Hôn lễ xui xẻo.

“Ta đã cẩn thận lắm rồi, không ngờ vẫn không ngăn được đợt bắn tên đầu tiên. May là ngươi phản ứng nhanh nhẹn, không thì đã bị thương mất rồi.” Hô Diên Nguyên Thần hơi hổ thẹn.

Ninh Uyên nghe được ý chính: “Ngươi đã biết trước là có kẻ muốn giết ta?”

“Chỉ vô tình nghe được thôi.” Nghĩ một lúc, hắn nói thẳng: “Thích khách lần này do thứ huynh và thứ muội của ngươi phái tới.”

Lời hắn nói vừa khéo chứng thực suy đoán của y. Y cũng không ngạc nhiên, vì lực chú ý của y bây giờ đang nằm ở việc khác: “Vậy nên, ngươi chạy tới nhanh như vậy là vì ngươi vốn vẫn luôn đi theo ta?”

Nhất thời, Hô Diên Nguyên Thần hơi mất tự nhiên, dường như ngượng ngùng vì bị y “vạch mặt”. Hắn thoáng nghiêng sang chỗ khác: “Ta cũng không cố gắng hết sức…”

“Cảm ơn ngươi.” Lời y nói làm hắn sửng sốt.

“Không… không cần.” Thế mà hắn lại nói lắp! Hắn thực sự không ngờ Ninh Uyên lại cảm ơn mình, vì từ khi hai người quen nhau đến nay, thiếu niên này vẫn luôn tỏ vẻ “người lạ chớ gần”, cũng chưa từng tỏ ra ôn hòa với hắn. Một người như vậy tự nhiên lại cảm ơn hắn, làm hắn… không biết nên phản ứng sao cho phải.

Nhân dịp hiếm khi Ninh Uyên “tốt” với mình như vậy. hắn đang định tranh thủ nói thêm mấy câu thì y đã quay đi, chỉ vào tên thích khách trên đất: “Đã là kẻ quan phủ phát lệnh truy nã thì cứ đưa gã đến nha môn thôi. Để gã ở ngoài chỉ tổ gây họa.”

Hô Diên Nguyên Thần liếc sang Diêm Phi. Diêm Phi hiểu ý, liền xách thích khách lên, nhảy ra ngoài từ cửa sổ.

“Ninh công tử ăn cơm chưa?” Thấy Ninh Uyên chực đi, hắn vội hỏi.

Y quay lại, vẻ mặt rất chi là… kỳ quái: “Nếu điện hạ vẫn luôn đi theo ta, thì hẳn phải biết là ta vừa ra khỏi tửu lâu chứ?”

“Chính vì đi theo ngươi nên ta mới biết là ở đó ngươi chưa ăn gì.” Hắn sờ sờ mũi: “Mà này, không phải ta đã bảo ngươi gọi thẳng tên ta ra à? Sao lại thành “điện hạ” chứ.”

Y lắc đầu: “Ta thực sự…”

“Ta không tin ngươi lại khách sáo như thế với Cảnh Dật đâu.” Hắn ngắt lời y: “Vừa lúc ta cũng chưa ăn trưa, hay là ngươi ở lại ăn chung với ta đi.” Rồi không đợi y đáp lời, hắn liền giật sợi dây gắn với chuông treo trên cửa. Gần như ngay lập tức, vài tiểu nhị bưng cơm nước đã chuẩn bị từ trước ra.

Chẳng mấy chốc mà bàn đã đầy thức ăn.

“Ta không quen ăn một mình. Nếu ngươi thực sự muốn cảm tạ ta, thì ngồi xuống ăn với ta là được. Vừa lúc ta cũng có vài chuyện muốn hỏi ngươi.” Hô Diên Nguyên Thần mặc kệ ý Ninh Uyên thế nào, cởi mũ che xuống rồi ngồi luôn xuống bàn.

Ninh Uyên đứng đó một lúc lâu, đoạn thở dài một tiếng, nói với Chu Thạch: “Ngươi ra ngoài chờ đi.” Rồi cũng ngồi xuống, nhẹ giọng bảo: “Hô Diên…huynh, rốt cục huynh muốn hỏi gì?”

“Là chuyện về Cảnh Dật.” Lời hắn nói vượt ngoài dự liệu của y: “Sau khi tham gia thọ yến của tổ mẫu người, cậu ấy liền chạy đến chỗ ta rồi nằm ổ mấy ngày trong phòng, không ăn không uống, càng không nói đã xảy ra chuyện gì. Chắc Ninh huynh biết lý do tại sao chứ?”

Ninh Uyên ngạc nhiên: “Ngươi muốn hỏi chuyện này?”

Hô Diên Nguyên Thần gật đầu: “Ừ. Chứ không thì… ngươi nghĩ ta sẽ hỏi gì?”

“Ta còn tưởng ngươi sẽ hỏi ta đã chọc phải người nào, hay làm chuyện gì ác độc đến độ bị người truy sát cơ.” Y cười cười tự giễu.

“Ta đã biết là ai muốn đẩy ngươi vào chỗ chết rồi, thì còn hỏi việc đó làm gì nữa.” Hắn nhếch miệng cười: “Hơn nữa, ta biết Ninh huynh không phải là kẻ độc ác. Còn vì sao người ta muốn giết huynh thì… không phải Đại Chu có câu “người không có ý hại hổ, nhưng hổ có tâm hại người” đó sao?”

“Thôi được rồi, thầy giáo à. Ngươi đến đây để dạy ta học đấy hả?” Ninh Uyên trợn trắng mắt. Bầu không khí giữa hai người cũng thả lỏng hơn, không còn cứng nhắc như vừa nãy nữa: “Nhưng ngươi đã nhầm rồi, ta không phải người tốt gì đâu. Ngươi quên ta đã đặt bẫy muội muội mình thế nào ở hành cung lần trước rồi à?”

“Ta nghĩ, nhất định ngươi phải có lý do thì mới làm thế. Từ lần đầu gặp ta đã thấy… muội muội của ngươi không tốt đẹp gì rồi.” Hắn lạnh lùng đáp.

“Trước đó ngươi có biết muội muội ta đâu, sao lại quả quyết nhận định vậy được.” Y nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch: “Bình Nhi muội muội của ta trời sinh thanh lệ, lanh lợi thông minh, sao lại không tốt được?”

“Chỉ là trực giác thôi.” Hắn nói: “Trực giác của ta rất nhạy. Ta muốn làm bạn với Ninh huynh, vì trực giác ta nói ngươi là người đáng để kết giao. Còn muội muội kia của ngươi… thứ cho ta nói thẳng, ta vừa nhìn đã thấy nàng dung tục và độc ác. Có thanh lệ xinh đẹp thế nào cũng chỉ là lớp vỏ mỹ nữ thôi.”

Ninh Uyên nhướn mày nhìn hắn – vẻ mặt hắn rất đỗi nghiêm túc, trông không giống như đang trêu chọc y.

“Không phải ngươi muốn hỏi chuyện về Cảnh Dật sao.” Y chuyển đề tài: “Thực ra cũng không có chuyện gì lớn. Chỉ là cậu ta bị Mạt Nhi tỷ tỷ của ta từ chối nên hơi tổn thương thôi. Chờ vài ngày nữa là ổn.”

“Thảo nào…” Hô Diên Nguyên Thần tỏ vẻ “thì ra là thế”, cười cười lắc đầu: “Nào giờ thằng nhóc đó vẫn luôn nhớ đến tỷ tỷ ngươi, ta cứ nghĩ cậu ta kiên nhẫn như vậy thì sớm muộn gì cũng ôm được mỹ nhân về nhà chứ.”

“Chuyện này, đâu phải cứ kiên nhẫn thì sẽ có tác dụng.” Y cũng cười đáp: “Nếu một bên quá mức tình nguyện mà không biết được tâm ý của đối phương, thì sẽ chỉ làm người ta thấy phiền toái thôi. Đáng buồn như dùng giỏ trúc múc nước vậy, kết cục chỉ là dã tràng xe cát biển Đông.”

“Hình như Ninh huynh rất am hiểu chuyện yêu đương nhỉ.” Hắn hơi nghiêng sang, chống cằm cười: “Chẳng lẽ ngươi cũng từng như Cảnh Dật?”

“Với tuổi của ta thì sao lại có kinh nghiệm trong chuyện đó được. Chỉ là đọc sách thấy thế thì tiện miệng nói bừa thôi.” Ninh Uyên ho nhẹ một tiếng, lúng túng uống thêm ly nữa: “Nói đến “hiểu biết” thì chắc ngươi phải hơn ta chứ. Ít nhiều gì ngươi cũng từng có hôn thê rồi mà.”

“Ta tự thấy mình vẫn chưa đến mức như Cảnh Dật. Từ hôm nói chuyện với ngươi về hôn thê của ta xong, về nhà ta nghĩ lại thì thấy — thực ra tình cảm của ta với người suýt trở thành vợ mình kia cũng chỉ hơn mức thanh mai trúc mã một chút thôi. Lúc nghe tin nàng đã gả cho hoàng huynh, ta chỉ thấy không cam lòng, chứ không đau lòng gì lắm.”

Hô Diên Nguyên Thần thở dài: “Ta quen Cảnh Dật đã nhiều năm, thấy cậu ta đúng là thích tỷ tỷ ngươi thật. Giờ thấy cậu ấy ngẩn ngẩn ngơ ngơ như vậy, ta cũng không đành lòng. Tuy thoáng trông thì Cảnh Dật hơi không đáng tin chút, nhưng nhân phẩm cậu ấy chính trực, gia thế và tướng mạo cũng không thua kém ai. Nếu tỷ tỷ ngươi…”

Ninh Uyên biết ý hắn là gì – hắn muốn nhờ y đi nói đỡ cho Cảnh Dật.

Thực ra tự y cũng biết Cảnh Dật không tệ chút nào, nhưng ẩn tình trong chuyện này đâu thể nói rõ được – dù sao thì thân thế của Ninh Mạt vẫn là bí mật. Vậy nên không đợi hắn nói xong, y đã ngắt lời: “Hai người họ không thể được đâu.”

Hô Diên Nguyên Thần ngẩn ra, không hiểu sao y lại nói chắc chắn như thế. Lời tiếp theo y nói lại càng làm hắn hoang mang hơn: “Hơn nữa, ta biết là giờ Cảnh huynh không còn vương vấn gì tỷ tỷ ta nữa rồi. Ngươi không cần để tâm đến chuyện này nữa.”

Cuối cùng, Ninh Uyên vẫn rời đi mà không ăn gì cả. Hô Diên Nguyên Thần ngồi im không nhúc nhích, nhìn một bàn đầy đồ ăn giờ đã nguội ngắt, như thể đang suy tư về lời nói ban nãy của y. Vậy nên lúc Diêm Phi nhảy vào, liền thấy thiếu chủ nhà mình đang ngồi im trước bàn, không biết là đang trầm tư hay ngẩn người nữa.

Kỳ thực, Diêm Phi vẫn thấy rất lạ. Hắn đã đi theo Hô Diên Nguyên Thần từ nhỏ, cũng phần nào hiểu được tính cách của đối phương. Từ bé Hô Diên Nguyên Thần đã lầm lì cô độc, tuy sau này lớn lên có đỡ hơn chút, thỉnh thoảng thấy chuyện bất bình cũng sẽ lên tiếng; nhưng bản chất thiếu chủ không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, cũng không nhiệt tình gì với người lạ.

Ở Đại Chu đã nhiều năm mà thiếu chủ chỉ có mỗi Cảnh thế tử là quen thân, còn lại đều là xã giao hời hợt hết. Mà đến cả trường hợp của Cảnh thế tử cũng là — người ta vô tình thấy tài bắn cung kỳ diệu của thiếu chủ, hâm mộ rồi mặt dày bám theo rất lâu, từ từ hai người mới dần thân nhau hơn.

Nhưng với vị Ninh công tử này… phản ứng của thiếu chủ lại mạnh hơn nhiều.

Không chỉ liên tục chạy đến nhà người ta như kẻ trộm, không cho hắn đi theo; mà không hiểu từ đâu thiếu chủ còn biết tin có người muốn ám sát Ninh công tử, liền lôi hắn đi theo người ta mấy ngày nữa. Bất ngờ hơn là… Nếu Ninh công tử nọ thực sự thân thiết với thiếu chủ thì cũng thôi, nhưng nhìn thực tế thì — chỉ có thiếu chủ nhà hắn mặt dày bám lấy Ninh công tử làm thân thôi, hệt như Cảnh thế tử trước đây vậy!

Chẳng lẽ ở lâu với Cảnh thế tử nên thiếu chủ nhà hắn cũng lây tính rồi? Mặt dày hơn chăng?

Thấy Ninh Uyên bình an vô sự về Ninh phủ, Ninh Tương và Ninh Bình Nhi có giật mình thật. Nhất là khi phát hiện ra thích khách kia đã mất tăm mất tích, chúng gần như chắc chắn rằng chuyện này đã bại lộ rồi. Nhưng chúng không hiểu là vì thích khách kia nhận tiền rồi không làm việc, hay vì Ninh Uyên đã thấy trước được âm mưu của chúng rồi “xử lý” thích khách nọ nữa?

Chính vì không rõ nên chúng không liều lĩnh ra tay nữa. Chẳng mấy chốc, ngày Ninh Bình Nhi xuất giá đã đến.

Tư Không Húc không có phủ riêng ở Giang Châu – trước giờ gã vẫn ở hành cung. Tư Không Việt nói hoàng tử thành hôn thì không thể không có phủ riêng được, để gã ở tiếp trong hành cung thì không ổn, nên hắn liền móc tiền túi ra mua một toàn nhà khá lớn ở con đường tương đối sầm uất của Giang Châu, tặng của Tư Không Húc làm quà, nói là để gã có chỗ mà thành hôn.

Nhìn qua thì hành động này rất là thân mật, nhưng Tư Không Húc không cảm thấy tí tình cảm nào từ đây cả, ngược lại còn hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Vì sao ư? Vì tòa nhà Tư Không Việt mua kia vừa lớn, vừa nằm ở vị trí đắc địa, theo lý thường thì chắc chắn sẽ không rẻ; nhưng người bán nó lại treo giá thấp đến phát giận. Mà kỳ lạ hơn nữa là, dù treo giá thấp như thế nhưng đã bao nhiêu năm rồi vẫn chưa ai mua cả!

Có mấy người từ nơi khác đến Giang Châu, thấy đây là món hời lớn nên định mua, thì cũng bị cư dân quanh đó cản lại. Vì sao? Vì toàn bộ Giang Châu đều biết — tòa nhà kia có ma.

Khi tòa nhà này mới được xây xong, chủ nhân đầu tiên dọn vào chưa được bao lâu thì đã bị kẻ thù giết hại cả nhà. Rồi đến ba gia đình dọn vào sau đó, không phải vợ con ly tán thì sẽ là cửa nát nhà tan. Dần dần như vậy, dẫn đến việc dù người bán đã ép giá cực thấp thì vẫn không ai dám mua cả – dù sao thì phải còn mạng mới hưởng được chứ, đúng không?

Thế mà Tư Không Việt lại vờ như không biết rồi mua nó “tặng” cho gã, có khác nào nguyền rủa gã ngay trước mặt toàn Giang Châu không?

Nhưng dù tức giận đến mấy, thì Tư Không Húc vẫn không thể không nhận “quà” mà huynh trưởng “tặng” được. Hoàng đế hiện tại cực ghét mấy thứ tà ma vọng đạo, nếu gã lấy lý do “nhà này có ma” để từ chối món quà này thì… chưa kể đến những yếu tố khác, chỉ cần Tư Không Việt nói chuyện này cho hoàng đế biết thôi, thì ông sẽ càng ghét gã hơn nữa. Rồi cuộc sống của gã sẽ lại càng thảm hơn.

Trời còn chưa sáng, Ninh Bình Nhi đã thức dậy trang điểm, mặc đồ cưới màu hồng đào mà Liễu thị đã đặc biệt chuẩn bị cho. Thoạt trông nàng vô cùng kiều diễm, tôn lên nhan sắc thẹn thùng diễm lệ, thật xứng với cái danh “trời sinh thanh lệ” bấy lâu nay.

Chuẩn bị cho nàng xong hết rồi, mấy nha hoàn đồng thời quỳ xuống, đồng thanh hô lên: “Tham kiến Hoàng tử phi nương nương! Nương nương thiên tuế!”

Tiếng “nương nương thiên tuế” này làm Ninh Bình Nhi vui đến suýt ngất. Nàng hất mặt lên, tay ngọc vươn ra, dài giọng nói: “Bình thân —-“

Đám nha hoàn đứng lên, ríu rít nói cười. Liễu thị và Ninh Tương bước vào, thấy Ninh Bình Nhi đã chuẩn bị xong thì vui mừng nói: “Đẹp, thực sự quá đẹp! Thật không hổ là Hoàng tử phi!”

“Chỉ là trắc phi thôi mà, nương làm gì mà ầm lên thế.” Ninh Tương lẩm bẩm.

“Thì sao? Ngươi ghen tị với muội muội mình à?” Liễu thị dí tay lên trán hắn: “Ngươi ghen tị làm gì. Giờ muội muội ngươi đã là Hoàng tử phi, đợi sau này ngươi đậu Trạng nguyên rồi thì nó có thể làm mối với công chúa cho ngươi đấy. Ngươi sẽ thành phò mã, rồi cả nhà ta sẽ quyền quý hẳn lên, không phải nhẫn nhịn ai nữa. Muốn xử lý ai lại càng dễ như trở bàn tay!”

Ninh Tương sờ trán mình, lo lắng nhìn Ninh Bình Nhi. Hắn đã nghe rất nhiều lời đồn bất lợi cho nàng ở ngoài, tuy nàng đang sắp một bước lên trời rồi… nhưng trèo càng cao thì ngã càng đau, rồi người bị thiệt sẽ chỉ là mình thôi.

Lúc này, một nha hoàn bước tới, nhún người chào hỏi mọi người: “Thưa tam phu nhân, đội ngũ rước dâu đã đến trước cửa phủ rồi ạ. Kính xin Bình Nhi tiểu… xin Hoàng Tử phi hãy ra ngoài thôi.”

Liễu thị gật đầu. Vì hôn lễ này không do mai mối nên Ninh Bình Nhi không có bà mai đỡ đi, Liễu thị thân làm thân nương liền làm việc này luôn. Ả tự tay lấy khăn đội đầu của tân nương che mặt nàng lại, rồi nắm tay nàng dẫn ra ngoài.

Rất nhiều người đã tụ tập ở cổng chính Ninh phủ – trừ đội ngũ đón dâu ra thì phần lớn là đến hóng chuyện vui. Tư Không Húc đeo một đóa hoa đỏ lớn trước ngực, mặt mũi cứng đờ cưỡi con ngựa cao to đứng đó, nhìn Liễu thị nâng váy cưới đỡ tân nương ra ngoài. Đến kiệu hoa sau lưng gã rồi, ả không chào hỏi gã mà nghênh ngang bước thẳng vào kiệu.

Gã trừng mắt liếc Ninh Bình Nhi đã lên kiệu, đoạn rung cương ngựa lên. Đoàn đón dâu từ từ bước về phía trước.

Dọc đường đi, Tư Không Húc cực kỳ buồn bực. Người ta đón dâu đều vui sướng ra mặt, chỉ có riêng gã là tức nghẹn trong lòng mà không có chỗ nào để xả. Ngay cả đoạn đường rước dâu này, gã cũng cảm thấy như mình là tội phạm bị áp giải diễu phố vậy.

Tất cả là tại thằng khốn quái gở kia!

Tư Không Húc lại nhớ đến Ninh Uyên, hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nếu không phải vì trừng trị y thì sao gã lại rơi vào cảnh này chứ!

Căn nhà vốn bị đồn là có ma kia giờ đã trở thành phủ của Tư Không Húc. Nay nó đã được Tư Không Việt cho trang trí lại, nom rực rỡ hẳn lên, nhưng có sửa thế nào cũng không sửa được lịch sử của nó, càng không sửa được tâm trạng của những người đang chờ bên trong.

Tiền viện treo đầy hoa đỏ và đèn lồng lớn, là một hỉ đường rất chuẩn mực. Nhưng màu đỏ cửa sự vui mừng đó không hề có tác động gì lên những người ở đây, mà ngược lại, phần lớn khách khứa đến dự tiệc đều đang kỳ quái nhìn khắp nơi, rồi lại thương xót nhìn lên ghế chủ vị – nơi Ninh Như Hải và Thẩm thị đang ngồi.

Sắc mặt Thẩm thị đã xanh đến không thể xanh hơn. Lời đồn Ninh gia giật giây con gái trèo lên giường hoàng tử hòng mưu cầu quyền quý đã làm bà tức giận lắm rồi, không ngờ hôm nay lại thấy… Thế mà tân phòng lại là nhà ma nức tiếng Giang Châu! Nghĩ đến ánh mắt của những người ngoài kia, sao bà có thể không giận chứ!

“Nữ nhi tốt của ngươi đấy!” Thẩm thị gõ gõ quải trượng trong tay: “Tự mình gây họa thì thôi đi, còn làm bà già này mất mặt nữa! Đúng là ghê tởm!”

“Xin lão phu nhân bớt giận. Dù Bình Nhi có thế nào thì hôn sự này cũng đã được hoàng hậu hạ chỉ, danh chính ngôn thuận phong nàng làm trắc phi của Tứ hoàng tử. Ngài còn bận tâm người ngoài nói gì nữa làm gì? Họ chỉ đố kị rồi nói lung tung thôi.” Nghiêm thị ngồi cạnh đó nhẹ nhàng vỗ lưng bà.

Ninh Như Hải cũng cười theo: “Phải đấy. Lời đồn bên ngoài chỉ là ăn không nói có thôi, lão phu nhân mà tin thì chẳng phải là đúng ý kẻ loan tin đồn à? Chúng ta chỉ cần đảm bảo thể diện là được, hà tất quản suy nghĩ của người khác?”

“Ôi… Không biết các ngươi thế nào, chứ ta luôn cảm thấy bất an sao ấy. Ai cũng thấy đây là việc vui, nhưng ta luôn nghĩ nó là chuyện xấu. Chắc tại già rồi nên ta cứ lo trước lo sau chăng.” Thẩm thị thở dài, vẫy tay với Ninh Uyên đang ngồi cách đó không xa: “Uyên Nhi, cháu qua đây.”

Ninh Uyên lập tức kính cẩn bước đến.

“Thắt lưng tổ mẫu lại đau rồi, cháu xoa bóp cho tổ mẫu đi.” Từ lần Ninh Uyên dùng chân khí đả thông kinh lạc trong người Thẩm thị, làm bà bớt đau đi hẳn; thì sau này mỗi lần bệnh cũ phát tác là bà lại gọi y tới hầu hạ. Cũng vì thế mà càng ngày bà càng thích đứa cháu này hơn.

Ninh Uyên nhẹ nhàng xoa bóp trên lưng Thẩm thị, nhưng hai mắt vẫn không rời khỏi cửa. Chu Thạch đột ngột xuất hiện giữa đám hạ nhân đi tới đi lui, khẽ gật đầu với y một cái. Mắt y thoáng sáng lên, tay càng thêm chăm chỉ xoa nắn.

Mấy khắc sau, tiếng nhạc và tiếng khua chiêng gõ trống tiến đến gần hơn. Người trong viện biết là đội ngũ đón dâu đến rồi, Tư Không Việt đứng lên đầu tiên, cười sang sảng bước ra ngoài đón.

Hắn là hoàng trưởng tử, trong tình cảnh không có cả hoàng đế lẫn hoàng hậu thế này thì hắn hoàn toàn có thể lấy danh “huynh trưởng như cha” để làm trưởng bối của Tư Không Húc. Thấy hắn như vậy, nhóm Thẩm thị cũng lần lượt ra tiếp đón. Dù họ là người lớn thật nhưng vẫn là thần tử, nên không tiện làm trưởng bối của gã.

Tư Không Húc nhảy xuống ngựa, lòng ngổn ngang trăm mối, ôm quyền nhìn Tư Không Việt ra đón mình: “Tham kiến đại hoàng huynh.”

“Ha ha ha! Hôm nay là ngày đại hỉ của Tứ đệ cơ mà, không cần giữ lễ tiết đâu. Mau mau bái đường nào, vi huynh vẫn chờ uống rượu mừng của ngươi đấy!” Thoạt trông Tư Không Việt còn vui hơn đệ đệ mình, hớn hở như mở cờ trong bụng: “Được rồi được rồi, tân nương đâu?”

Lúc này, Liễu thị cũng tự chui ra từ kiệu. Thấy Tư Không Việt thế mà đã ở đó, còn hỏi thăm tân nương thì ả quên luôn cả hành lễ, ríu rít đáp: “Đại điện hạ đừng vội, tân nương ra ngay đây ạ.” Rồi vén màn kiệu lên, đỡ tay Ninh Bình Nhi, đưa nàng ra ngoài.

Hôm nay tiết trời rất đẹp, nên dù cách một lớp voan hồng thì Ninh Bình Nhi vẫn có thể thấy rõ Tư Không Húc. Nhìn mỹ nam tử như châu như ngọc đứng cách mình không xa đó, nhìn người sắp trở thành trượng phu của mình; nàng thấy hạnh phúc như đang mơ vậy.

Tư Không Việt cười nói: “Ha ha, có thể lấy được đệ muội xinh đẹp như vậy đúng là phúc khí của Tứ đệ ngươi! Sắp đến giờ rồi, ngươi mau cõng tân nương vào bái đường thôi!”

Theo tập tục của Đại Chu, tân lang phải cõng tân nương bước qua cửa thì mới bắt đầu bái đường được. Dưới khăn voan hồng, mặt Ninh Bình Nhi đã đỏ bừng lên – Tư Không Húc cõng nàng nghĩa là hai người sẽ đụng chạm da thịt đúng không? Nhìn bờ vai rộng rãi của gã, lại tưởng tượng cảm giác khi nằm lên đó… Người nàng như tê dại đi.

Tư Không Húc nhìn Tư Không Việt thật sâu, lại liếc sang đám dân chúng đã tụ tập ven đường, rồi từ từ… quỳ nửa người xuống trước mặt Ninh Bình Nhi.

Đám Thẩm thị đang đứng cách cửa phủ không xa. Ninh Uyên đứng ngay sau Thẩm thị, không nhìn vào hai người nọ mà như có như không nhìn sang góc đường, lòng nhẩm tính thời gian.

Ninh Bình Nhi “ưm” một tiếng, nhào lên lưng Tư Không Húc.

Đúng lúc này, trong lòng Ninh Uyên thốt lên – “Đến rồi!”

Cuối đường chợt ồn ào hẳn lên. Một đám gia đinh hô to liên tục, không ngừng đẩy hạ nhân ra để dọn đường đi. Quần chúng vây xem bất ngờ không kịp phản ứng, bị xô đẩy chen nhau hết cả.

Một ông lão trông khá phúc hậu, mặc đồ sang quý hổn hển chạy vào, quỳ sụp xuống chân Tư Không Việt: “Đại điện hạ ơi, không cưới được đâu! Không cưới được đâu! Trong bụng Ninh Bình Nhi kia đang có cốt nhục duy nhất của Lỗ gia ta! Sao có thể để nàng mang theo con cháu Lỗ gia đi gả cho Tứ điện hạ được!”


Sev: Nói thế nào nhỉ, sau tất cả sự ác độc vượt tuổi thì Ninh Bình Nhi vẫn là một thiếu lữ mộng mer thôi… Cái ảo tưởng kia của ẻm mình quen lắm à, mà chắc ai cũng từng mơ đến một “Prince Charming” như vầy rồi đúng không….

— Hết chương 57 —

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

Advertisements

9 thoughts on “[Thứ Tử] _ 057.

  1. Quao quao, t hóng chờ xem chap tới xem sắc mặt của mấy người ở đó có bao nhiêu đặc sắc ≧◡≦

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s