[Thứ Tử] _ 056.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

056. Ám sát trên đường.

“Mạt Nhi tiểu thư đâu? …Mạt Nhi tiểu thư đâu rồi…?” Cảnh Dật ngây ngẩn, dường như vẫn chưa hiểu gì hết.

“Trước giờ chưa từng có ai tên là Ninh Mạt Nhi cả. Ninh Mạt Nhi chính là ta, ta chính là Ninh Mạt Nhi. Giờ thì ngươi đã hiểu rồi đấy.” Ninh Mạt đứng lên: “Mong Cảnh huynh đừng nói với ai chuyện ta là nam nhân, nếu không… ta sẽ gặp phiền toái lớn. Ninh Mạt cảm tạ Cảnh huynh trước.” Rồi hắn còn ôm quyền cảm ơn cậu thật.

Nom Cảnh Dật vẫn như sắp khóc đến nơi, cũng không nói gì cả. Ninh Uyên thử đặt mình vào vị trí của cậu để nghĩ một chút, hiểu là giờ nên để cậu ở một mình thì hơn. Vậy nên y bảo Ninh Mạt trở về, rồi sắp xếp của Cảnh Dật ngủ lại ở sương phòng của mình. Nhìn vẻ thất thần hoảng hốt kia của cậu, nghĩ đêm nay cậu khó mà ngủ ngon được nên y lại đốt thêm hương an thần, rồi mới đóng cửa ra ngoài.

Lúc xong việc thì đã nửa đêm.

Bữa tiệc ngoài tiền viện đã kết thúc từ lâu.

Rời khỏi Đông sương, Thẩm thị không về dự tiệc nữa mà sầm mặt đi thẳng về Thọ An đường. Nhóm nha hoàn biết có chuyện như vậy xảy ra ở thọ lễ, chắc chắn lão phu nhân sẽ không vui nên cũng nơm nớp lo sợ.

Lão phu nhân có thể bực bội mà không quan tâm đến khách mời, nhưng Ninh Như Hải thân làm gia chủ thì không. Vậy nên gã vẫn về thọ yến, chờ đến khi kết thúc, rồi tiễn tất cả khách nhân về.

Nhưng nhìn ánh mắt của những khách nhân kia khi rời đi thì tâm trạng của gã cũng không thể tốt được. Gã biết họ đang nghĩ gì – nữ nhi bất ngờ trở thành Hoàng tử trắc phi sau một buổi thọ yến, e là dù gã đã nói phủ đầu, thì vẫn chẳng mấy ai tin là gã không can hệ gì đến chuyện này cả.

Hơn nữa Liễu thị lại tỏ ra đắc ý như thế, càng làm cho người ta nghĩ là – Ninh gia vì muốn trèo vào hoàng thất mà để cho nữ nhi nhà mình chủ động bám dính lên Tứ hoàng tử! Một gia tộc cam tâm để nữ quyến của mình làm chuyện đó chỉ hòng mưu cầu lợi lộc, thật đúng là không biết xấu hổ mà.

Nhưng Ninh Như Hải không chỉ buồn bực, mà còn loáng thoáng thấy khó hiểu nữa. Không hiểu sao mà… Rõ ràng chuyện này nhìn qua thì chẳng liên quan gì đến Ninh Uyên, nhưng gã cứ cảm thấy, nhất định là y có mó tay vào chuyện này.

Đây không phải là lần đầu tiên gã có cảm giác này.

Từ ngày nhi tử thứ ba của mình đột nhiên nhảy ra trước mặt gã một năm trước, gã vẫn không nhìn thấu được trong đầu thiếu niên mười bốn tuổi này đang nghĩ gì. Bình thường y luôn im lặng không lên tiếng, nhưng thực tế thì chẳng sợ uy nghiêm của kẻ làm cha như gã chút nào. Thậm chí mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra trong phủ nửa năm qua cũng đều ít nhiều dính dáng đến y. Lại thêm thứ võ công kỳ lạ y có nữa…

Tất cả những điều đó gộp lại làm Ninh Như Hải thấy Ninh Uyên rất là… tà môn. Đến nỗi trong một số trường hợp, gã còn rất tự nhiên mà tránh đối diện với y nữa.

Nếu người ta biết kẻ làm cha lại sợ hãi con trai của chính mình, thì đúng là trò hề cho thiên hạ!

Ninh Như Hải bước đến đường mòn trong hậu viện, đầu óc loạn hết cả lên. Thám hoa lang văn võ song toàn của nhiều năm trước, giờ cũng bị năm tháng mài mòn và chuyện nhà quấy nhiễu tới độ không biết nên làm sao cho phải.

Đột nhiên gã dừng bước, nhìn cửa viện nhỏ bé cách đó không xa. Bảng hiệu khắc ba chữ “Tương Liên viện” trên đó lâu rồi không được tu sửa, trông cực kỳ rách nát, thậm chí còn tồn một lớp bụi. Tường viện nom cũng rất cũ kỹ. Nhìn thế nào cũng thấy đây là chỗ bỏ hoang, khó mà ngờ được… trong đây vẫn có người ở.

Cửa viện không khóa chặt, nhưng Ninh Như Hải không bước vào mà đứng ngoài cửa, xuyên qua khe hở để nhìn vào trong. Đã muộn thế này mà Đường thị vẫn chưa ngủ, còn đang ngồi trước cửa phòng ngủ với một nha hoàn khác, chong đèn thêu gì đó. Bà ăn mặc rất giản dị, vừa nói vừa cười với nha hoàn kia, nom đến là vui vẻ.

Cõi lòng Ninh Như Hải như bị cái gì đâm một cái, cảm thấy nụ cười kia của bà cực kỳ chói mắt, tức giận phất áo bỏ đi.

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, sự kiện xảy ra trong thọ yến của lão phu nhân Ninh phủ đã trở thành chuyện được bàn luận nhiều nhất ở Giang Châu. Lý do không phải là vì có nhiều quan to quý nhân đến đó, thậm chí có cả người hoàng gia; mà là —- một nữ nhi trong Ninh phủ một đêm trở thành trắc phi của Tứ hoàng tử!

Vì có rất nhiều khách khứa tận mắt chứng kiến vở kịch đó, nên chuyện truyền ra cũng tam sao thất bản. Có người nói Tư Không Húc vừa ý với nhan sắc con gái nhà người ta, đang cưỡng bức thì bị bắt gian tại trận, bất đắc dĩ phải cưới nàng về. Có người lại nói người Ninh phủ đã sắp xếp chuyện này, để nữ nhi của mình chủ động trèo lên giường Tứ điện hạ, buộc người ta phải cưới mình, rồi từ đó được hưởng ké hoàng ân. Có người lại nói nữ nhân Ninh phủ kia vốn quen thói phóng đãng, đã dan díu với Tứ hoàng tử từ lâu, nhưng bất mãn vì mãi mà Tứ hoàng tử không đề cập đến chuyện hôn sự nên quyết định gạo nấu thành cơm, bày hết mọi chuyện cho mọi người thấy luôn.

Dù bên ngoài có nói thế nào thì vì danh dự của mình, Tư Không Húc phải đưa sính lễ đến Ninh phủ thật.

Hình như sau khi về kinh, Chiêu Nghi quận chúa có nói gì đó với hoàng đế và hoàng hậu. Hoàng đế vốn chẳng coi Tư Không Húc ra gì, liền ném chuyện này cho hoàng hậu giải quyết. Hoàng hậu lại rất chăm chỉ, ra một thánh chỉ tứ hôn – dù sao cũng là hoàng tử đón dâu, có là trắc phi đi nữa thì cũng phải danh chính ngôn thuận chút chứ.

Ngày thánh chỉ được đưa đến Ninh phủ, Liễu thị mừng đến phát điên.

Tuy ả ham mê hư vinh, nhưng dẫu sao vẫn là một phụ nhân chốn khuê phòng, da mặt chưa dày đến độ có thể thản nhiên trước miệng lưỡi thiện hạ. Ngoài kia xì xào nói thế, ả ngồi trong đây cũng không vui. Nhưng giờ thì khác rồi — có thánh chỉ của hoàng hậu, hôn lễ này đã là chuyện danh chính ngôn thuận! Đám điêu dân kia thích nói gì thì cứ nói đi! Chắc chắn ả đã trở thành hoàng thân quốc thích rồi!

So với phản ứng của Liễu thị, thì phản ứng của Tư Không Húc… lại như trời với đất vậy.

Vốn Tư Không Húc còn đang thầm nhủ là — dù gì thì gã cũng là hoàng tử, mà hôn sự của hoàng tử buộc phải có hoàng thượng quyết định.  Cỡ như Ninh Bình Nhi thì lấy gì mà đòi trèo lên ghế trắc phi của hoàng tử?

Lúc đó vì bị tình thế ép buộc nên gã không thể không đồng ý, nhưng gã cũng nghĩ là hoàng thượng sẽ không đồng ý với hôn lễ này. Không có thánh chỉ của hoàng đế, gã có thể ngang nhiên bỏ qua hôn sự này mà không sợ gì cả. Đương nhiên, vì giữ thể diện nên gã vẫn sẽ “rước” Ninh Bình Nhi về phủ, nhưng nàng ta sẽ chỉ được làm thị thiếp thôi. Mà làm một thị thiếp danh không chính ngôn không thuận biến mất thì cực kỳ đơn giản.

Nhưng Tư Không Húc không ngờ rằng – người hạ chỉ không phải là hoàng đế, mà là hoàng hậu! Mà cái thánh chỉ này có khác nào tứ hôn đâu!

Với đạo thánh chỉ này, không chỉ địa vị của Ninh Bình Nhi đã được xác định, mà gã còn không thể làm gì nàng nữa. Đây là hôn sự mà đích mẫu đã đồng ý đấy, nếu gã phạm sai lầm gì thì cứ chờ bị người thiên hạ phỉ nhổ đi!

Sét đánh giữa trời xanh! Tư Không Húc không ngờ mọi sự lại thành ra như vậy!

Thực ra, với trí thông minh của gã thì phần nào trong gã cũng đoán ra được kết cục này rồi. Chỉ là gã tránh không nghĩ đến thôi.

Hoàng hậu là mẹ đẻ của Tư Không Việt, nếu Tư Không Việt muốn làm khó Tư Không Húc thì chỉ cần gửi cho bà một phong thư là được. Dù sao Tứ hoàng tử là gã cũng không được hoàng thượng thích, hoàng hậu muốn tứ hôn cho gã thì có khó khăn gì?

Hơn nữa, nếu trắc phi của Tư Không Húc có xuất thân không cao, thì địa vị sau này của gã cũng bị ảnh hưởng. Mà gã còn chưa lập chính thê đã có trắc phi trước rồi, đến khi gã muốn cưới chính thê thì hầu hết tiểu thư nhà có danh vọng một chút đều sẽ không chịu nổi chuyện này. Vì thế, chính thê của gã hẳn cũng xuất thân từ gia tộc nhỏ chẳng hề có tiếng nói.

Tương lai của một hoàng tử không chỉ phụ thuộc vào sự nỗ lực của chính bản thân hắn, mà còn đồng điệu với thế lực của nhà vợ hắn nữa. Tư Không Húc đã mất nhà ngoại, nếu nhà vợ lại không thể giúp gì được cho gã thì đời này của gã đã xong rồi – có khi nghiệp lớn còn khó thành, chứ nói chi là tranh ghế đế vương!

Vậy nên, đạo ý chỉ này của hoàng hậu không chỉ giúp cho Ninh Bình Nhi, đáp ứng lời thỉnh cầu của Tư Không Việt, mà còn đường đường chính chính gạt bỏ trở ngại trên đường lên ngôi vua của con trai mình nữa. Có khi dưới góc nhìn của hoàng hậu, bà còn phải cảm ơn Ninh Bình Nhi nữa kìa.

 Thánh chỉ đưa tới Giang Châu đồng nghĩa với mọi sự đã định.

Sau khi biết chuyện này, tuy người ngoài vẫn không ngừng bàn tán, nhưng vẫn biết làm vài thủ tục bắt buộc – dâng lễ lớn đến chúc mừng Ninh phủ. Liễu thị đường hoàng ngồi ghế chủ vị đón khách, đeo vòng vàng nhẫn bạc ra vẻ như đương gia chủ mẫu.

Ai bảo con gái của ả sắp gả cho hoàng tử rồi cơ?

Liên tiếp nhiều ngày sau đó, Ninh phủ còn náo nhiệt hơn hồi làm thọ lễ cho Thẩm thị nhiều. Khắp nơi giăng đèn kết hoa, làm như sắp tới thực sự là chuyện vui lắm vậy, vì trên thánh chỉ đã viết rõ ràng – hôn sự này không nên để chậm trễ, tốt nhất là giữa tháng này làm luôn.

Nhưng vì gần đây thái hậu bị ốm nhẹ, nên hoàng đế và hoàng hậu không thể tới được, chỉ để lão công công tuyên chỉ mang gần một nghìn tám lượng hoàng kim đến làm hạ lễ.

Đó là số tiền lớn, nhưng so với một đám cưới hoàng gia thì lại chẳng là gì. Huống gì hoàng đế và hoàng hậu lại không đến, làm Tư Không Húc không có ai để bái trong lễ thành thân. Tất cả đều chỉ ra rằng – hoàng gia chẳng hề quan tâm đến hôn sự này đâu.

“Sui gia” không bận tâm đến hôn sự cộng với lời bàn tán bên ngoài, làm tổng thể hôn lễ này chẳng hề vui vẻ. Ninh Như Hải và Thẩm thị đều đóng cửa không tiếp khách, chỉ có mình Liễu thị chuẩn bị cho sự kiện này, cực kỳ hừng hực đầy khí thế.

Nhưng mà, ngay khi toàn bộ Giang Châu đều đổ dồn mắt vào hôn sự oái oăm nọ, thì ở nơi hang cùng ngõ hẻm… một tin đồn khác lạ từ từ lan ra.

“Này, các ngươi đã nghe tin gì chưa? Tiểu thư Ninh phủ sắp gả cho Tứ hoàng tử ấy, thực ra còn có nhân tình khác ở ngoài nữa kìa.” Trong tửu lâu, một nhóm người chụm đầu bàn tán.

“Không thể nào!” Có người tỏ ra không thể tin nổi: “Sao lại thế được, đã thế mà còn quấn lấy Tứ điện hạ à? Cô tiểu thư này không muốn sống nữa chắc?”

“Thì vì vinh hoa phú quý cả thôi.” Một người nói: “Ta đã nghe đồn từ trước là, nàng ta nhân lúc Tứ điện hạ nghỉ ngơi để lén bò lên giường hắn, rồi lại làm ầm lên cho tất cả đều biết, vậy thì Tứ điện hạ buộc phải cưới nàng rồi. Một nữ nhân lẳng lơ như vậy mà có tình nhân trước ở ngoài thì ta cũng chẳng lạ gì đâu.”

“Nhưng…” Người nọ vẫn chưa tin: “Nếu thật thì… lỡ tiểu thư kia không còn hoàn bích nữa, thì đến đêm động phòng Tứ điện hạ vẫn sẽ biết mà? Biết rồi thì đời nào hắn chịu để yên ?”

“Không để yên thì sao, chẳng lẽ lại công bố cho cả thiên hạ biết à? Nếu vợ ngươi có người khác bên ngoài, ngươi sẽ ngoan ngoãn ngậm miệng hay lu loa lên rằng ngươi đang đội nón xanh?” Đối phương cười một tiếng.

“Dạo này ai cũng đang bàn tán chuyện đó, chờ xem Ninh phủ sẽ đẹp mặt thế nào. Tứ điện hạ cũng xui thật đấy, cưới phải một trắc phi dâm – loàn như vậy về nhà, có khi sinh con rồi cũng không biết có phải con mình không đâu!”

Rồi cả bàn cười phá lên.

Lúc này, ở bàn gần cửa cách đó không xa, hai người trông rất bình thường để lại vài đồng trên bàn rồi đứng dậy rời đi.

Ra khỏi tửu lâu rồi, Ninh Uyên hài lòng nói với người đứng cạnh mình – Chu Thạch: “Ngươi làm tốt lắm. Cái gọi là “lời đồn” chính là — ngươi thả đi một con mèo nhỏ, vài ngày sau nó sẽ biến thành một con hổ!”

“Theo lời thiếu gia dặn, ta đã tìm vài tên ăn mày. Đám ăn mày thường tụ tập một chõ, chỉ cần họ nói với nhau thì sớm muộn gì chuyện đó cũng lan ra. Có khi hơn nửa cái Giang Châu này đều đang nhìn chằm chằm vào hôn lễ của Bình Nhi tiểu thư và Tứ điện hạ cũng nên.” Chu Thạch vâng lời đáp.

“Chính là như vậy.” Ninh Uyên gật đầu: “Chờ mấy ngày nữa thì ngươi tìm cách truyền tin “Ninh Bình Nhi đang mang thai con của Lỗ Bình” đến tai người Ôn Túc hầu phủ đi. Không cần nói quá rõ, nói mập mờ là được – đủ để người khác đoán được nhưng cũng đủ để họ không nghi ngờ.

Ôn Túc hầu vẫn đang ỷ vào Nguyệt tần đang được sủng ái, hẳn là chẳng để Tư Không Húc vào mắt đâu. Giờ Lỗ Bình đã tuyệt hậu rồi, đứa bé trong bụng Ninh Bình Nhi chính là tôn tử duy nhất của hắn, vỡ lở ra rồi… thì ai cũng đẹp mặt.”

Đang mỉm cười nói chuyện, đột nhiên Ninh Uyên nghe thấy — tiếng xé gió bất thường vụt qua tai.

Kinh nghiệm bị ám sát đời trước làm y phản ứng ngay lập tức – y không kịp nói gì, chỉ túm lấy Chu Thạch nằm rạp xuống đất. Dường như ngay sau đó, một mũi tên đâm thẳng xuống chỗ y vừa đứng, cắm phập vào đất, đuôi tên còn rung rung liên tục. Rõ ràng là – nếu vừa nãy y chậm tay hơn chút thì đã bị mũi tên này xuyên thủng người rồi.

“Thiếu gia!” Thấy rõ mũi tên nọ, Chu Thạch sợ đến mặt mũi trắng bệch.

“Có kẻ muốn giết ta.” Ý nghĩ đó bật ra khỏi đầu Ninh Uyên.

Tình thế không cho phép y chần chừ thêm nữa. Y đẩy Chu Thạch ra, để hai người lăn về hai hướng, rồi ba mũi tên khác lại liên tiếp cắm xuống nơi họ vừa nằm.

“Giết người rồi!!!” Đây là đường cái, có rất nhiều người qua lại. Tự dưng thấy bọn Ninh Uyên nằm sụp xuống, đám đông đang không hiểu gì thì lại thấy mấy mũi tên cắm trên đất, hốt hoảng hô ầm lên, bỏ chạy tứ tán. Cả con đường rộn ràng vui vẻ nhất thời loạn hết cả lên.

Ninh Uyên đã trải qua mấy lần ám sát ở kiếp trước, nên dễ dàng nhận ra được – kẻ ám sát lần này là chuyên nghiệp. Gã cố ý ra tay ở nơi đông người – dù thành công hay không thì gã đều có thể lẩn theo dòng người hốt hoảng bỏ chạy để rời đi sau khi xong việc.

“Chu Thạch, ngươi cách xa ta một chút. Kẻ lần này nhất định là nhắm vào ta.” Nhận định rõ tình thế rồi, Ninh Uyên bình tĩnh rút dao găm phòng thân luôn dắt bên hông ra, cảnh giác quan sát bốn phía.

Chu Thạch không phải là kẻ ngu trung. Hắn biết khả năng của Ninh Uyên, cũng biết là mình ở lại có khi lại thành trói buộc của y, liền lùi về vệ đường. Nhưng hắn vẫn nhìn y chằm chằm, sẵn sàng hỗ trợ bất kể khi nào có biến.

Ninh Uyên cẩn thận nhìn đám người chạy ngang qua mình, đầu óc nhanh chóng sàng lọc – ai sẽ cần dùng thủ đoạn ám sát này để hại y chứ? Hiện giờ, kẻ thù của y chỉ có hai loại. Nhưng khả năng là Tư Không Húc làm có vẻ thấp – giờ hẳn là gã còn bận đối phó với Ninh Bình Nhi, mà gã còn chưa tra được “người chống lưng” cho y nữa, nên chắc là không dám hành động đâu.

Vậy thì… chỉ còn Liễu thị.

Chúng thật sự là chó cùng rứt giậu à? Để giải quyết y mà chấp nhận liều lĩnh giao dịch với người trong giang hồ?

Đang nghĩ ngợi, Ninh Uyên chợt cảm thấy — có một nam tử cao lớn đang chen trong đám người để đi thẳng về phía mình. Người nọ ăn mặc rất bình thường, trên đầu còn đội mũ che hơn nửa khuôn mặt.

Lòng cảnh giác của y lập tức giương cao. Y làm như không thấy người kia, chờ hắn đến gần hơn chút, có vẻ như định ra tay thì y chợt rút chủy thủ ra, không chút nghĩ ngợi đâm thẳng vào tim hắn!

Rõ ràng là người nọ không ngờ y lại ngoan độc như vậy, vừa ra tay một cái là đòn lấy mạng luôn. Nhưng hắn phản ứng rất nhanh, chỉ ngẩn ra một giây rồi nghiêng mạnh đi để tránh. Nhưng vẫn “xoạt” một tiếng – vạt áo trước của hắn bị rạch đứt!

Sao Ninh Uyên có thể để hắn tránh được? Theo kinh nghiệm của y thì, giữa y và thích khách nhất định phải có một người chết thì người kia mới sống được. Vậy nên dao găm trong tay y thuận thế quét ngang, nhắm thẳng vào yết hầu hắn.

Đúng lúc này, y nghe thấy — tiếng cười khẽ của người nọ.

Lại còn cười được à?

Y không hiểu đối phương đang nghĩ gì, nhưng động tác trong tay không hề chậm lại. Khi dao găm sắp đâm thủng cổ họng hắn, hắn mới từ tốn giơ tay lên, khẽ điểm vào một nơi ở cổ tay y.

Toàn thân Ninh Uyên run lên, cảm thấy cổ tay mình hoàn toàn cứng đờ. Năm ngón tay cứng ngắc khẽ thả lỏng ra, con dao “đinh” một tiếng rơi xuống đất.

Nguy rồi!” Y mới kịp nghĩ như vậy thì người nọ đã thuận thế bắt được cổ tay y, xoay một cái ấn y vào lòng mình. Lực tay của hắn rất mạnh, y chưa kịp giãy dụa thì cả người đã bị lật ngược lại, dựa lưng vào lồng ngực vững chãi của hắn. Hắn bắt chéo hai tay y tóm sau lưng, tay còn lại thì chèn ngang họng y; hoàn toàn kiểm soát!

“Thiếu gia!” Chu Thạch sợ hãi quá đỗi, sắp sửa nhào lên thì bị Ninh Uyên quát: “Đừng đến đây!”

Chu Thạch tức khắc dừng lại, khó hiểu nhìn y, dường như không hiểu sao y lại không cho hắn đi cứu mình.

Không phải là Ninh Uyên không muốn Chu Thạch cứu mình, mà thực ra trong lòng y, sự căng thẳng đang dần dần chuyển sang… kỳ quái.

Vì y cảm giác được — lực tay đang giữ lấy y của người này không hề mạnh bạo, mà lại rất nhu hòa, ở mức để y không tránh thoát được nhưng cũng không làm đau y. Hơn nữa, kiểu sức mạnh này cũng làm y thấy rất quen thuộc, cộng với tiếng cười vừa nãy nữa…

Vậy nên y nghiêng đầu sang, ngước lên nhìn khuôn mặt tuấn tú giờ đã rõ nét sau tấm màn che của Hô Diên Nguyên Thần sau lưng mình: “Còn không mau buông ra?”

Nụ cười trên mặt Hô Diên Nguyên Thần vẫn chưa biến mất. Thấy Ninh Uyên hơi giận, hắn đành buông tay ra, nói: “Ta đã bảo ngươi từ trước rồi mà. Lần nào ngươi ra tay cũng để lại tử huyệt ở cổ tay, nếu ta thực sự là thích khách thì giờ ngươi đã mất mạng rồi.”

Ninh Uyên chỉnh lại quần áo, nhặt dao găm lên giắt lại bên hông, nom cực kỳ khó chịu: “Ngươi đang chơi ta đấy à? Bày trận ám sát này ra giữa đường để kiểm nghiệm thân thủ của ta?”

“Không.” Sắc mặt hắn hơi trầm xuống, lắc đầu: “Ngươi đi theo ta trước đã, nếu không… quan binh sắp đến rồi.” Dứt lời, hắn xoay người đi về hướng khác.

Ninh Uyên không hiểu Hô Diên Nguyên Thần đang làm trò gì, nhưng y biết hắn sẽ không hại y, nên vẫn kéo Chu Thạch đuổi theo hắn.

Cả con đường vốn náo nhiệt vui vẻ, nhưng giờ đám đông đã hốt hoảng chạy hết nên vắng vẻ hơn nhiều. Vậy nên dù Hô Diên Nguyên Thần đi nhanh, thì Ninh Uyên đuổi theo cũng không mất sức lắm.

Bọn họ đi thẳng đến một quán trà ở cuối đường. Phần lớn khách trong quán đều đang tụ tập ngoài cửa hóng chuyện vui, nên không ai chú ý đến bọn họ. Hô Diên Nguyên Thần dẫn họ đến nhã gian ở tầng ba, vừa đẩy cửa ra đã thấy — một thanh niên nhảy từ cửa sổ vào, tay còn vác theo một nam nhân đã bất tỉnh.

“Thiếu chủ, kẻ này chạy nhanh quá, nếu nửa đường ta không thổi tên trúng chân gã thì còn lâu mới đuổi kịp được!” Thanh niên nọ thở hào hển, ném nam nhân kia xuống đất rồi yên lặng đứng một bên, không nói gì nữa.

“Đây là hộ vệ của ta, Diêm Phi.” Hô Diên Nguyên Thần giới thiệu ngắn gọn, rồi nhìn người dưới đất: “Chỉ có mình tên này thôi à? Không có đồng bọn?”

“Kẻ này nằm trong danh sách truy nã của quan phủ đã lâu, trước giờ luôn hành động một mình, không có đồng đảng.” Diêm Phi nói: “Lục soát người gã thì ra thế này.” Rồi bày ra một nỏ sắt rất tinh xảo và vài mũi tên.

Nhìn thấy chúng, Ninh Uyên nhận ra ngay: “Đây là kẻ bắn tên vào ta? Chẳng lẽ có người muốn giết ta thật?”

“Đừng bảo đến giờ ngươi vẫn nghĩ là ta bày ra màn kia để khảo nghiệm năng lực của ngươi nhé?” Hô Diên Nguyên Thần thoáng trợn mắt: “Ta sẽ không chơi đùa với tính mạng người khác bằng lý do ất ơ đó đâu.”

Ninh Uyên cũng hiểu – nếu thực sự có thích khách thì chắc chắn là có người muốn lấy mạng y thật rồi. Còn Hô Diên Nguyên Thần… chỉ là bắt được thích khách thay y, rồi cứu y mà thôi.

— Hết chương 56 —

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

 

Advertisements

11 thoughts on “[Thứ Tử] _ 056.

  1. A, cầm cổ tay rồi ôn theo tư thế từ phía sau. Ngưng chim chuột đi :3
    K thể là vô tình gặp đc, nhất định là anh Hô (Diên) luôn theo bảo vệ em nó rồi =]]]]

    Like

  2. ài mấy chương rồi anh công mới xuất hiện. Vừa xuất hiện là ăn đậu hũ của vợ ngay, rất đáng khen
    ㄟ(≧◇≦)ㄏ

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s