[Thứ Tử] _ 055.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

055. Thiếu niên vỡ mộng.

Cảnh Dật chỉ nghĩ là do mình uống nhiều rượu thôi, định đứng dậy đi lấy nước uống. Ai ngờ vừa đứng lên, chân cậu đã mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế, đầu cũng bắt đầu hoa lên.

Hành động kỳ lạ của cậu làm Ninh Mạt chú ý, hắn ngạc nhiên quay lại: “Cảnh công tử, ngươi làm sao thế?”

Nhưng đối phương chỉ mê man nhìn hắn, mặt đỏ bừng hết cả lên, cả người nghiêng trái ngã phải, trông như đã say rồi.

“Cảnh công tử?” Ninh Mạt chẳng hiểu gì cả – nhìn Cảnh Dật thế này không giống như đang say rượu, mà giống… Hắn nhìn xung quanh, đột nhiên thấy cái chén không trên bàn, giật mình nói: “Ngươi uống hết nó rồi sao!”

“Rượu.. rượu gì đấy…” Cảnh Dật gục xuống bàn, mơ mơ màng màng đáp: “Ta chỉ… thuận tay cầm nó thôi… Nhưng rượu này… mạnh quá…”

“Rượu này không thể uống!” Ninh Mạt biết giờ có nói cũng đã muộn. Cũng tại hắn sơ sót – chén rượu đó vốn là của Tư Không Húc đưa Ninh Uyên rồi lại bị y tráo đổi với một chén khác trên bàn. Vì sau đó y cũng đi luôn, nên nó cứ ở đó, hắn cũng không để tâm. Ai dè thằng nhóc Cảnh Dật này… lại vơ nhầm đồ uống của người khác chứ!

“Cảnh công tử, ngươi sao rồi? Khó chịu ở đâu?” Ninh Mạt cúi người, ghé sát vào mặt Cảnh Dật, vỗ vỗ lên mặt cậu. Dường như cậu đã ngủ rồi, không chỉ toàn thân nóng lên mà cũng chẳng phản ứng với hành động của hắn.

“Chết tiệt! Không hiểu Tứ điện hạ hạ thuốc gì vào đây mà mạnh thế.” Ninh Mạt nói thầm một câu, đoạn cảm thấy để mặc Cảnh Dật ở đây thì không hay lắm, liền gọi hai thiếp thân nha hoàn của mình tới, bảo họ đỡ cậu dậy. Rồi cả bốn người lẳng lặng rời khỏi tiền viện từ cửa nghách, đi về hướng Trúc Tuyên đường.

Dù sao thì thân phận bên ngoài của hắn vẫn là Ninh nhị tiểu thư, nên không tiện mang Cảnh Dật về chỗ mình. Nghĩ đi nghĩ lại thì – mang cậu về Trúc Tuyên đường vẫn là thích hợp nhất.

Trong Trúc Tuyên đường chẳng có ai – phần lớn hạ nhân đã đi phục vụ cho thọ lễ, vài người làm việc nặng ở lại thì đều ngủ trong phòng mình; nên lại càng tiện cho Ninh Mạt. Hắn cho nha hoàn dìu Cảnh Dật vào phòng Ninh Uyên, bảo họ mang nửa chậu nước lạnh đến rồi phân họ trông cửa – dù gì thì hắn vẫn đang là “nữ nhân”, nên không thể để người khác phát hiện ra hắn ở cùng phòng với nam nhân được.

Ninh Mạt từng học y một thời gian, nên dù hắn không biết đây là loại xuân dược gì, thì cũng không đến nỗi không biết làm gì cả. Hắn vấn tóc lên thật nhanh, dùng trâm ghim nó lại, buộc hết vạt váy vướng víu lên, rồi loại soạt hai phát kéo đai lưng của Cảnh Dật xuống. Mở rộng vạt áo của cậu ra, liên tục dùng khăn ướt ma sát người cậu để giảm nhiệt.

“Thằng nhóc Ninh Uyên này, thế mà không biết đổ rượu kia đi! Tự dưng tạo ra phiền toái lớn thế này cho ta!” Nhìn gò má đỏ bừng của Cảnh Dật, Ninh Mạt vừa lau người cậu vừa thấp giọng mắng —- bằng giọng nam.

Nhưng hình như cách giảm nhiệt này chẳng có tác dụng gì, mà ngược lại, vì có khăn ma sát mà nhiệt độ cơ thể cậu lại càng cao hơn. Thậm chí cậu còn không khống chế được cơ thể nữa, mặt nhăn mày nhíu, nom cực kỳ thống khổ.

“Làm sao bây giờ…” Ninh Mạt ném khăn vào chậu nước, ôm đầu đi lòng vòng trong phòng. Giờ không thể gọi đại phu, mà theo ghi chép về xuân dược trong sách mà hắn nhớ… thì trường hợp này chỉ có một cách để xử lý. Đó là… làm người trúng dược “bắn” ra.

…Ở đây á?

Ninh Mạt liếc mắt, hơi mất tự nhiên nhìn chằm chằm vào nửa người dưới của Cảnh Dật. Nơi đó đã bị thứ trướng phồng bên trong đội lên thành một cái lều con con, mà nhìn cậu đang mê man thế kia… thì khả năng tự giải quyết là bằng 0 rồi. Hắn đấu tranh một chốc rồi quyết định, khẽ cắn môi đến bên giường, ôm tâm trạng giúp người thì giúp cho trót mà tự tay kéo quần cậu xuống.

Hẳn là Cảnh Dật nghẹn dữ lắm rồi. Khi quần bị kéo xuống, thứ trắng trắng tràn ngập sức sống kia cũng bật tung ra ngoài, “pưng” một tiếng đập lên bụng chính mình, còn hất ra hai sợi tơ trong suốt.

Tuy Ninh Mạt là nam nhi, nhưng trừ của mình ra thì vẫn chưa thấy “cái đó” của người khác bao giờ. Dù hắn biết chỗ đấy của thằng đàn ông nào cũng na ná nhau, nhưng vẫn hơi hơi căng thẳng, chần chừ một lúc mới nắm lấy “cái kia”.

Bị bàn tay lành lạnh của Ninh Mạt nắm lấy, toàn thân Cảnh Dật khẽ run lên, đôi mắt mờ mịt thoáng mở ra, trông có vẻ như hơi tỉnh một chút.

Cảm nhận được sức nóng đến dọa người trong tay, Ninh Mạt biết không thể trì hoãn thêm nữa – càng kéo dài thì càng có hại cho cơ thể cậu. Mà hắn không động thì thôi, vừa động một cái thì — mắt Cảnh Dật lại mở to hơn nữa, thân thể vốn mẫn cảm cực điểm vì thuốc nay lại được hắn vuốt ve, càng lúc càng run bần bật. Cậu thở dồn dập, không nhịn được khẽ co chân lên, ngón chân quặp chặt xuống giường.

“Không được… Đừng mà… Mạt Nhi tiểu thư… Xin, xin hãy buông ra…” Tiếng rên rỉ ngắt quãng bật ra từ đôi môi cậu, liên tục cầu xin một cách đáng thương. Nhưng Ninh Mạt vứt hết chúng ra ngoài tai – làm thì cũng đã làm rồi, giờ mà dừng lại thì còn dở hơn. Mà nghe cậu hổn hển nói thế thôi, miệng bảo không muốn chứ thân thể lại không giãy ra nổi kìa.

Nhìn thứ đồ chơi kia càng lúc càng phồng to, Ninh Mạt biết sắp đến lúc rồi. Sợ dược tính không phát tiết ra hết, hắn còn giơ tay còn lại ra, khéo léo xoa nắn hai túi phía dưới ngọc trụ. Nhào nặn một lúc, Cảnh Dật cảm thấy máu trong người mình nháy mắt đông cứng lại, nhiệt độ dồn hết về nơi dưới thân kia, rồi bắn phụt ra ngoài trong niềm sung sướng cực độ.

Bắn liên tiếp vài đợt, cậu há miệng thở dốc, hoàn toàn không còn chút sức lực nào, cảm thấy như đến cả xương mình cũng mềm nhũn ra.

Ninh Mạt khẽ “chậc” một tiếng, nhìn đống hỗn độn trên bụng Cảnh Dật, rồi lại nhìn hai tay dấp dính của mình, đột nhiên cảm thấy… hình như mình đã làm gì sai sai rồi.

“Mạt Nhi tiểu thư… Nàng… Nàng…” Nom Cảnh Dật như sắp khóc đến nơi. Cậu vốn ngỡ là mình đang mơ, nhưng thế này thì chân thật quá rồi. Thế mà Ninh Mạt Nhi lại vừa dùng tay giúp cậu… giúp cậu… ヽ(゚Д゚)ノ

Đầu óc cậu rối tung hết cả lên, không biết nên vui hay xấu hổ nữa. Hoặc phần đa là hoang mang hơn – sao cậu lại bị thế này, sao cậu lại ở đây, sao Mạt Nhi tiểu thư lại làm thế với cậu? Cậu không nhớ gì hết!

“Tự ngươi dọn dẹp đi!” Ninh Mạt ném khăn lên bụng Cảnh Dật, còn mình thì đến chậu nước bên cạnh rửa tay. Một lúc sau, thấy Cảnh Dật vẫn chống nửa người ngồi kia không nhúc nhích, miệng mũi vẫn há hốc ra, không chỉ không dọn dẹp mà quần áo cũng chưa mặc vào; hắn không nhịn được nói: “Sao cứ đờ ra thế? Ngươi không sợ lạnh à?”

Dứt lời, chính hắn cũng ngây ngẩn, nhất thời không biết nên nói tiếp thế nào.

Có thể vì đây là lần đầu tiên hắn giúp người khác làm chuyện này, nên căng thẳng quá… quên chỉnh giọng nói rồi. Nói cách khác là – hắn đang nói chuyện với Cảnh Dật bằng giọng nam.

Đúng lúc này, Ninh Uyên đẩy cửa bước vào — vừa vặn thấy cảnh tượng xấu hổ này đây.

Tư Không Húc tìm thấy Cao Phong ở nhà xí gần đó. Thiếp thân thị vệ của gã đang gập người ôm bụng, sắc mặc trắng bệch, thở không ra hơi: “Điện hạ, ta, ta… bị hạ thuốc xổ…”

Gã còn đang nghi ngờ, không hiểu sao Cao Phong vốn luôn ở bên gã lại biến đi đâu mất trong lúc đó, để Ninh Bình Nhi có cơ hội bò lên giường gã? Giờ gã mới nhận ra – nếu đối phương đã có lòng mưu tính thì sao lại để lại kẽ hở được.

Vì thường xuyên dùng nên Tư Không Húc am hiểu rất sâu về mê dược và độc dược. Mà trong lần này, cả gã và thiếp thân thị vệ của gã đều không nhận ra dấu vết của thuốc xổ mà mê dược – thế là sao? Mà nếu gã không trúng mê dược, thì không lý gì gã lại ngủ mê man như thế được. Vậy nên đến tận bây giờ, gã vẫn không hiểu sao mình lại rơi vào gian kế này.

Thực ra, Tư Không Húc đã nghĩ sai hướng rồi. Gã vẫn cho là mình trúng mê dược, nhưng với hiểu biết của Ninh Uyên về gã thì — nếu y dùng thuốc thì gần như chắc chắn gã sẽ nhận ra ngay. Đến lúc đó, gã sẽ sinh lòng cảnh giác, rồi trò vui phía sau sẽ không thể xảy ra nữa. Vậy nên Ninh Uyên quyết định… giở trò một chút với rượu của gã.

Tửu lượng của Tư Không Húc không cao, nên rất biết kiềm chế bản thân trong mấy yến tiệc có rượu thế này. Nhưng có một điều gã không biết là – rượu gã uống hôm nay là loại đặc biệt mà Ninh Uyên đã nhờ Ninh Mạt cố tình sắp xếp, lượng cồn cực mạnh; nên chỉ ba chén là đã đủ làm gã ngã gục.

Nay đại kế của Tư Không Húc đã thất bại – Ninh Uyên bình an vô sự, ngược lại lại có một kẻ được hời lớn. Nghĩ đến bộ dạng Liễu thị gào khóc ăn vạ, trái tim gã đập thình thịch vì tức. Lại nhớ đến nụ cười như gió xuân của Ninh Uyên khi nhìn thấy mình, nhất thời gã chỉ muốn xông đến bóp chết y.

Đúng lúc này, Tư Không Húc cảm thấy có cơn gió phảng qua trên đầu mình. Vội ngẩng lên thì thấy — bóng lưng một người mặc y phục dạ hành vừa lướt qua cực nhanh, thoắt cái đã biến mất sau bức tường.

“Cao Phong, ngươi còn xếp người điều tra Ninh phủ nữa không?” Tư Không Húc trầm giọng hỏi.

“Không ạ.” Cao Phong vịn tường, gắng gượng đứng lên: “Từ khi Trình Tứ mất tích, ta đã rút hết người về theo lời điện hạ nói rồi.”

Tư Không Húc thoáng khựng lại, dần bình tĩnh hơn – nếu không phải người của gã, thì chẳng lẽ vẫn còn phe phái khác đang theo dõi Ninh phủ ư? Hay là… Nghĩ đến vị “cao thủ” nọ, gã chợt thấy hôm nay đến đây hoàn toàn là công cốc: “Thôi, chúng ta về!”

Gã cần về phủ để cẩn thận ngẫm lại, xem rốt cục nên “xử lý” Ninh Bình Nhi này thế nào.

Tâm trạng của nhóm người ở Hà Tâm uyển hoàn toàn trái ngược với Tư Không Húc.

Tuy có hơi bực vì Ninh Uyên vẫn không sao, nhưng so với chuyện vui vừa rơi từ trên trời xuống… thì chút xíu bực bội nọ chẳng là gì cả.

Dù sao thì Ninh Uyên vẫn ở đó, không giết lúc này thì giết lúc khác, nhưng cơ hội trở thành hoàng thân quốc thích thì có cầu cũng không được đâu!

“Bình Nhi à, hôm nay con giỏi lắm! Nhưng có thế nào cũng phải thương lượng trước với nương vài câu chứ, nếu không phải vừa nãy nương nhanh miệng ứng đối, thì gần như con đã công dã tràng rồi.” Liễu thị ngồi trên ghế chủ vị, hớn hở uống trà, còn tưởng đây là kế hoạch của Ninh Bình Nhi:

“Sau này con thành Hoàng tử trắc phi rồi, thì nương sẽ thành người “cấp cao” trong cái Ninh phủ này, à không, trong cả Giang Châu chứ. Nhưng vừa nãy con lỗ mãng quá đấy, ta thấy Tứ điện hạ không vui lắm đâu. Mà cũng không sao, với trí thông minh của con thì sang đó rồi chỉ cần dỗ hắn chút là được, lo gì hắn không thương con?”

Ninh Bình Nhi ngoan ngoãn “vâng” một tiếng, dáng vẻ thẹn thùng vô cùng, dường như vẫn chưa thoát khỏi cơn đê mê khi giấc mơ bỗng nhiên thành sự thật.

Chỉ có Ninh Tương là người duy nhất còn sáng suốt trong phòng này.

Liễu thị bị sự ảo tưởng về vinh hoa phú quý sắp tới làm mờ cả mắt, Ninh Bình Nhi cũng bị sắc đẹp của Tư Không Húc mê hoặc đến thần hồn điên đảo, nhưng Ninh Tương lại không dám nghĩ xa như vậy. Nghiệt chủng trong bụng Ninh Bình Nhi vẫn còn nguyên đấy, mà kẻ bị Liễu thị “bức hôn” tối nay – Tư Không Húc – cũng không chỉ “không vui lắm” như lời ả nói đâu. Thế thì khi Ninh Bình Nhi gả qua… sao có thể được đối xử tốt được?

“Nương à.” Cuối cùng hắn cũng nói: “Con thấy vừa nãy Tứ điện hạ giận lắm đấy. Chẳng lẽ nương định gả Bình Nhi đi thật sao?”

Liễu thị nhướn mày: “Không gả thì thế nào nữa? Muội muội ngươi bị bắt tại trận là đang ngủ chung giường với Tứ điện hạ như thế, nếu Tứ điện hạ không cưới thì sau này nó biết sống sao? Mà Tứ điện hạ không thể chỉ cưới, mà còn phải đối xử tốt với nó nữa, nếu không… Hắn cứ chờ người trong thiên hạ sẽ chế nhạo hắn thế nào đi!”

“Nhưng mà…” Ninh Tương còn muốn nói nữa, nhưng bị Liễu thị khoát tay ngăn lại: “Dù chuyện này Bình Nhi có mất thể diện, nhưng cuối cùng vẫn có kết quả tốt. Kết thông gia với hoàng gia thì không thể qua loa được đâu. Thiến Nhi, ngươi từ nhỏ đã giúp tỷ tỷ ngươi nhiều, lần này cũng chuẩn bị cho nó nhé… A! Của hồi môn của Bình Nhi quan trọng lắm đấy, đó là thể diện của chúng ta, không thể lơ là được.

Không phải hồi trước ta có chuẩn bị cho mỗi người các ngươi một phần đồ cưới đó sao? Giờ nghĩ lại thì hơi ít, mà không có thời gian sắm sửa thêm nữa… Thiến Nhi đưa phần mình cho Bình Nhi nhé, sau này đến khi ngươi cần thì nương sẽ đưa lại cho.”

“Phải đấy muội muội.” Ninh Bình Nhi cũng quay sang nói với Ninh Thiến Nhi: “Giờ vẫn chưa đến lúc muội lập gia đình, đến khi muội tìm được ý trung quân thì trừ phần nương đưa ra, Hoàng tử phi là ta cũng sẽ thêm vào nhiều đấy.”

Ninh Thiến Nhi phản ứng rất bình tĩnh, dường như đã quen với kiểu đối xử này rồi, chỉ đứng lên ngoan ngoãn đáp “vâng”.

Mọi người rời khỏi phòng Liễu thị. Ninh Bình Nhi vừa vào phòng mình, Ninh Tương đã đẩy cửa vào theo, đoạn xoay người đóng cửa lại cẩn thận.

“Đã trễ thế này, huynh không về nghỉ ngơi đi sao.” Ninh Bình Nhi ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu tháo trang sức trên đầu xuống.

“Ngươi định gả thật à!” Không có Liễu thị ở đây, Ninh Tương không giữ kẽ nữa: “Lại còn làm trắc phi của Hoàng tử? Ngươi không cần thể diện hả? Ta hỏi ngươi, còn thứ trong bụng ngươi thì sao giờ? Nếu Tứ điện hạ phát hiện ra ngươi không còn hoàn bích nữa, lại còn hoài nghiệt chủng, thì cứ xác định là ngươi chết chắc đi!”

“Thì ra huynh đang lo chuyện này à.” Ninh Bình Nhi cười cười, chẳng hề để tâm: “Mấy hôm trước đúng là ta muốn mau chóng tống đứa bé này đi thật, nhưng giờ thì không. Ta không chỉ muốn giữ nó lại, mà còn phải bình an sinh ra mới được. Dù sao thì nó cũng là trưởng tử của Tứ hoàng tử ha.”

“Ngươi… Ngươi điên rồi!” Ninh Tương sợ đến bạc cả mặt: “Ngươi định đánh tráo huyết mạch hoàng thất? Đầu ngươi bị heo ăn à? Nếu bị bại lộ…”

“Sẽ không bị lộ. Huynh đừng quên, chuyện ta có thai chỉ có huynh và Thiến Nhi biết thôi. Không có người thứ tư.” Ninh Bình Nhi cực kỳ bình tĩnh đáp: “Ta tính xong hết rồi. Trong thành có một ma ma có kỹ xảo đặc biệt, có thể làm nữ tử đã phá thân trở thành hoàn bích như ban đầu, thậm chí lạc hồng* cũng tái tạo được. Rất nhiều kỹ nữ trước khi hoàn lương lập gia đình đã đến nhờ bà ấy. Ta chỉ cần lấy lại thân hoàn bích rồi động phòng với Tứ điện hạ, và đứa bé này sẽ chỉ là con của Tứ điện hạ thôi. Không có khả năng nào khác.”

*nôm na là máu t-rinh đó.

“Kể cả thế, thì Lỗ Bình bên kia…”

“Ta bảo này, sao càng ngày huynh càng nhát gan thế? Càng phú quý thì càng nguy hiểm, đến cả trẻ con như ta cũng hiểu được đạo lý này, sao huynh lại không thấu?” Ninh Bình Nhi quay sang liếc hắn, mắt sắc hơn dao: “Lỗ Bình ấy à? Chờ ta thành Hoàng tử trắc phi rồi, huynh cảm thấy hắn có gan đi nói lung tung không? Dám đội nón xanh cho Hoàng tử hả, trừ phi hắn không muốn sống nữa!”

“Đừng quên là còn Ninh Uyên nữa.” Ninh Tương nói: “Chúng ta vẫn luôn nghi ngờ chuyện Lỗ Bình hạ nhục ngươi có liên quan đến y; mà y cũng vạch rõ ranh giới với chúng ta từ lâu rồi. Vạn nhất y khơi chuyện này ra… Mà này, ngươi không thấy chuyện tối nay rất kỳ lạ sao? Rõ ràng ngươi nói Tứ điện hạ cho người đi mời ngươi, sao ngài ấy lại thề thốt phủ nhận nhỉ… Ta ngờ là…”

“Huynh ngờ là Ninh Uyên cố ý tác hợp cho ta và Tứ điện hạ? Y mà tốt bụng thế á?” Ninh Bình Nhi dịu dàng cười: “Kể cả y có lòng thật, thì cũng không có lực làm. Cứ coi như chuyện Lỗ Bình có liên quan đến y, cứ coi như y có gan nói… thì chúng ta chỉ cần làm y không mở miệng được là được.”

Ninh Tương sửng sốt: “Ý ngươi là…”

“Trước giờ chúng ta đã phí rất nhiều công sức để diệt trừ nghiệt chủng kia, nhưng lần nào y cũng thoát được trong gang tấc, hôm nay cũng thế. Chuyện này làm ta rất khó hiểu, nhưng giờ ta đã hiểu ra… Trước đây chúng ta đã dùng sai cách rồi. Không cần phải phức tạp như thế.” Ninh Bình Nhi bôi cao hương quế lên tay, hưởng thụ mùi hương này.

“Sẽ có lúc y phải xuất phủ. Canh lúc đó mà “xử lý” y là được, thẳng thắn dứt khoát.”

Lúc Ninh Bình Nhi nói câu này, không ai trong phòng để ý thấy — mái ngói trên nóc nhà khẽ chuyển động. Nam tử cao lớn mặc y phục dạ hành đang ngồi xổm trên nóc nhà, cẩn thận đặt ngói về chỗ cũ. Mắt hắn thoáng ánh lên, đoạn thi triển khinh công, hướng thẳng về phía Trúc Tuyên đường.

Ninh Uyên trợn mắt há mồm nhìn cảnh trong phòng. Ninh Mạt vén hết vạt váy lên giắt bên eo, tay áo cũng vén lên thật cao, mái tóc dài bị vấn lên qua quýt sau ót. Còn Cảnh Dật thì nằm trên giường, vạt áo mở rộng, quần bị tụt đến dưới đầu gối, nửa thân dưới hoàn toàn trần – trụi. Tiểu huynh đệ trăng trắng mập mập của cậu ủ rũ cúi đầu, đâu còn vẻ oai hung ban nãy nữa, nhưng nhìn vũng dịch lớn trên bụng cậu thì nam nhân nào cũng hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

“Ngươi… các ngươi…” Từ khi sống lại, đây là lần đầu tiên Ninh Uyên kinh ngạc đến mức này. Trong nháy mắt đó, thậm chí y còn nghi ngờ không biết mình có đi nhầm chỗ không. Lùi lại một bước, xác nhận nơi này đúng là Trúc Tuyên đường rồi, mà căn phòng này cũng đúng là phòng ngủ của y… Y ngẩn ngơ nói: “…Ta quấy rối các ngươi à?”

“Ngươi về rồi hả.” Thấy Ninh Uyên vào, Ninh Mạt chợt thoát khỏi tình cảnh lúng túng vừa nãy, cực kỳ bình tĩnh rửa sạch tay, thả vạt váy và tóc xuống: “Cảnh huynh uống phải ly rượu mà ngươi đánh tráo kia. Ta chỉ đang giúp huynh ấy giải quyết tình trạng hỗn loạn đó thôi.”

Lúc nói mấy lời này, Ninh Mạt vẫn không đổi sang giọng nữ. Thiết nghĩ giờ đổi cũng muộn, nên hắn không cải trang nữa, ngay cả xưng hô cũng chuyển từ “Cảnh công tử” sang “Cảnh huynh”.

Chỉ tội nghiệp cho Cảnh Dật – cậu vẫn ngồi đờ ra kia như bị sét đánh, hoàn toàn không để ý đến thảm trạng trên người mình. Cậu nhìn chằm chằm Ninh Mạt, khàn giọng lắp bắp: “Mạt Nhi tiểu thư… Nàng… Nàng…”

Ninh Uyên ho nhẹ một tiếng, nhanh chóng đóng chặt cửa lại. Y đến bên giường chắn tầm nhìn của Cảnh Dật, chỉ vào thân dưới của cậu: “Cảnh huynh à, trước tiên ngươi nên mặc lại đồ đi đã.”

Lúc này cậu mới ngây ngẩn nhìn xuống, thấy rõ tình trạng của mình thì khẽ kêu lên, mặt đỏ còn hơn khi trúng xuân dược. Không kịp lau chất dịch kia đi, cậu đã vội vàng kéo quần lên, nhưng nhanh quá lại thành đoảng – không chỉ không mặc quần lên được mà còn trượt một cái, ngã thẳng xuống giường. Hai cái mông trắng nõn chổng lên trời, giật giật một lúc vẫn không đứng lên được.

Ninh Uyên thương xót thở dài một hơi, bước lên muốn đỡ cậu dậy. Nhưng trong nháy mắt y chạm vào cậu, cậu lại giật thót lên, lủi ra thật xa, run rẩy hỏi y: “Ngươi ngươi ngươi, rốt cục ngươi là nam hay nữ?!”

Ninh Uyên dở khóc dở cười: “Đến cả ta mà ngươi cũng không nhận ra được à?”

Nom Cảnh Dật như sắp òa khóc lên: “Ta không biết, ta không biết gì hết… Mạt Nhi tiểu thư, nàng, nàng…”

“Ta hiểu. Ta sẽ giải thích cho ngươi.” Ninh Uyên vỗ vỗ lưng cậu để trấn an, đoạn ngồi xổm xuống lau hết vết bẩn trên người cậu, mặc đồ lại rồi đỡ cậu đứng lên.

Ninh Mạt vẫn chưa đi – hắn đang ngồi ở bàn gần đó, thong thả uống nước, ánh mắt như cười như không nhìn hai người họ.

Nghĩ một chốc, Ninh Uyên nói: “Thực ra ta định nói cho ngươi biết từ đầu rồi, nhưng thấy ngươi nhiệt tình với nhị tỷ ta quá, sợ làm ngươi tổn thương…”

Cảnh Dật trừng mắt nhìn y, không thể tin nổi, giọng cũng cao lên: “Ngươi biết nhị tỷ ngươi là nam từ lâu rồi?!”

“Là tam ca.” Y khẽ thở dài một hơi, chỉ vào Ninh Mạt: “Đây là tam ca của ta, vốn tên là Ninh Mạt. Ninh Mạt Nhi chỉ là tên giả của huynh ấy khi cải trang thành nữ thôi.”


Tiểu Cảnh tỏ vẻ: Tin tức này quá lớn, bổn thế tử hem hold nổi… _(:3 」∠)_

— Hết chương 55 —

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

Advertisements

9 thoughts on “[Thứ Tử] _ 055.

  1. “Tiểu huynh đệ trăng trắng mập mập” =))) Cảnh Dật bị lừa dối nên sốc đến mức phải confirm lại: “Ngươi là nam hay nữ” =))). T cười ko ngậm được mồm luôn mà =))

    Liked by 1 person

  2. Ây dà Cảnh Dật cạn lời rồi,đối tượng thầm mến bấy lâu lại là nam =)))))

    Like

  3. Lão cha thì được đeo danh không từ thủ đoạn trèo cao. Tư Không Húc thì hận mẹ con Ninh Bình Nhi âm mưu bẫy hắn. Mẹ con nhà này có vẻ ngu quá.

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s