[Thứ Tử] _ 054.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

054. Chó ngáp phải ruồi.

“Nương…” Thấy Liễu thị như vậy, Ninh Bình Nhi sợ đến không nói nổi lời nào. Tuy nàng đã thất thân với Lỗ Bình từ lâu rồi, nhưng dù sao thì người khác cũng không biết chuyện đó, nàng cứ giấu đi là được. Nhưng hôm nay, nàng lại bị nhiều người thấy như thế… Không chỉ có trưởng bối trong nhà, mà còn đầy người ngoài nữa, ai ai cũng thấy cảnh nàng ngủ chung giường với nam nhân. Chút danh tiết ít ỏi còn sót lại của nàng… giờ đã bay biến hết!

“Nếu điện hạ thích Bình Nhi thì cứ cho người đến cửa cầu hôn là được. Thân phận của điện hạ cao quý như thế, dù nạp Bình Nhi làm thiếp thì vẫn là vinh quang cho phủ chúng ta. Cớ sao Người phải làm nhục nó như vậy!” Liễu thị quỳ xuống dưới chân Tư Không Húc, gào khóc ầm ĩ: “Bình Nhi vẫn chưa lấy chồng mà! Một hoàng khoa khuê nữ đột nhiên lại bị như vậy, Người bảo nó phải sống tiếp thế nào đây! Trời ơi là trời! Sống tiếp thế nào đây!”

Liễu thị tru như chết cha chết mẹ, gào đến mức Ninh Bình Nhi cũng phải sợ, chứ đừng nói gì là Tư Không Húc. Ninh Bình Nhi run rẩy bước xuống giường, đang định đỡ Liễu thị đứng lên; ai dè ả lại đột nhiên rút khăn ra giả bộ lau nước mắt rồi trừng mắt nhìn nàng.

Nàng ngạc nhiên – ánh mắt này quá quen thuộc. Ả đang bảo nàng là, hãy câm miệng và đứng xem đi.

Trong chớp mắt, nàng đã hiểu ra – Liễu thị chỉ đang diễn trò thôi!

Khi mới thấy tình cảnh trong phòng, đúng là Liễu thị hơi kinh ngạc thật. Nhưng sau cơn khiếp sợ, ả lại mừng như điên!

Thế mà con gái ả lại ngủ được với hoàng tử! Ả chưa từng mường tượng đến chuyện này. Vì chuyện hôm xuân yến, ả đã nghĩ là con mình chẳng tìm được nhà nào tốt tốt để gả rồi. Ả đương phiền lòng vì chuyện đó thì hôm nay lại xảy ra việc này, không khác gì bánh bao nhân thịt từ trên trời rớt trúng đầu ả vậy. Tuy ả vẫn không biết nguyên nhân, và chuyện hôm nay cũng rất nhục nhã, nhưng tổng thể thì vẫn là chuyện cực tốt mà!

Chỉ cần nghĩ cách làm sao cho Tư Không Húc không thể qua loa bỏ qua chuyện này, rồi vì thể diện của chính mình, nhất định gã sẽ phải cưới Ninh Bình Nhi. Nàng không thể làm chính thê thì sao? Dù chỉ làm trắc phi hay thậm chí làm tiểu thiếp, thì nàng vẫn sẽ danh chính ngôn thuận trở thành người của Hoàng gia. Trừ Nguyệt tần của Ôn Túc hầu phủ ra, thì thử hỏi khắp cái Giang Châu này có ai được bằng như nàng?

“Chuyện này… Ta…” Mặt Tư Không Húc xanh mét. Gã vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, mà có vẻ như Liễu thị sẽ không cho gã cơ hội nào để giải thích. Mà thực ra cũng chẳng có gì để giải thích cả – bao nhiêu người ở đây đều đã thấy cảnh gã chung giường chung chiếu với con gái nhà người ta, bằng chứng rành rành, không thể chối cãi!

“Ninh đại nhân, mọi chuyện không như ông thấy đâu.” Cố gắng gạt tiếng gào khóc của Liễu thị ra ngoài tai, Tư Không Húc bình tĩnh lại, nói với Ninh Như Hải: “Bổn điện hoàn toàn không biết vì sao tiểu thư lại ở đây hết.”

“Điện hạ? Không phải chính người đã gọi tiểu nữ đến đây sao?” Ninh Bình Nhi không thể tin nổi.

Nghe lời nàng nói, vẻ mặt Ninh Như Hải lập tức cứng đờ. Gã gần như không thể kiềm chế nổi: “Điện hạ không biết gì ư? Chẳng lẽ ý điện hạ là, Bình Nhi nhà ta trời sinh phóng đãng, chủ động lôi người lên giường cởi đồ đắp chăn à?”

Ninh Như Hải tức thật. Dù gì gã cũng là mệnh quan triều đình, tuy giờ danh tiếng của Ninh Bình Nhi không tốt đẹp mấy, nhưng dẫu sao cũng vẫn là nữ nhi chưa chồng. Nay nàng bị phá hủy danh tiết trong cảnh thế này, mà Tư Không Húc lại nói thế… có khác gì là quăng giày vào mặt gã giữa bàn dân thiên hạ không?

Nếu Tư Không Húc không phải là hoàng tử, thì Ninh Như Hải nhất định sẽ đấm cho gã một trận – không phải vì Ninh Bình Nhi thì cũng vì thể diện của chính gã!

Tư Không Húc bắt đầu thấy không ổn rồi. Nhìn đám người đang xì xào bàn tán sau lưng Ninh Như Hải, gã đột nhiên hiểu ra – bất kể chuyện gì đã phát sinh, bất kể gã giải thích thế nào, thì bao nhiêu người ở đây đã thấy gã ngủ chung giường với con gái nhà người ta, nên chắc chắn gã không thoát nổi tội “làm nhục khuê nữ” rồi.

Nếu gã là hoàng tử được sủng ái thì mọi chuyện đã dễ hơn. Gã chỉ cần cho Ninh Như Hải vài lợi ích nhất định, rồi đối phương sẽ vì cả nể thân phận của gã mà mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện này; đồng thời đám người kia cũng không dám nói lung tung.

Nhưng thực tế thì – gã không chỉ là một tên hoàng tử thất sủng, mà đại hoàng tử Tư Không Việt còn đang đứng sờ sờ kia kìa. Nếu gã không xử lý tốt chuyện này, thì nó sẽ trở thành một cái cớ để Tư Không Việt bêu rếu gã với hoàng thượng, nói gã vũ nhục con gái của bề tôi, nói gã làm nhục thanh danh hoàng thất. Sẽ không chỉ có hoàng thượng không tha cho gã, mà người trong thiên hạ cũng sẽ cười nhạo gã, mắng gã là hạng mặt người dạ thú. Rồi kế hoạch vĩ đại gã đã ấp ủ mấy năm nay sẽ thành công cốc hết!

Không được! Chuyện đó tuyệt đối không được xảy ra!

“Hoàng đệ à, hoàng huynh ta thật không ngờ ngươi lại là người như vậy đấy. Phụ hoàng đã dạy dỗ chúng ta từ nhỏ, rằng làm hoàng tử là đang đeo trên lưng thể diện của hoàng gia, lúc nào cũng phải cận trọng lời ăn tiếng nói. Ngươi không chỉ không nghe lời phụ hoàng dạy bảo, mà còn làm ra chuyện bại hoại thế này! Hoàng huynh phải biện hộ thế nào với Ninh đại nhân đây?” Tư Không Việt tỏ ra đau lòng hết sức, tựa như đang thực sự sầu não vì lỗi lầm của hoàng đệ vậy.

Chiêu Nghi quận chúa lẳng lặng quay đi, thở một hơi thật dài. Sắc mặt bà rất đỗi ảm đạm, không biết nên đối mặt với người Ninh gia thế nào nữa.

“Lão gia ơi! Tai họa này thình lình quá! Thân là nương của Bình Nhi, thiếp nhìn mà đau thấu tâm can! Lão gia nhất định phải làm chủ cho Bình Nhi!” Thấy Tư Không Húc vẫn vô cảm ngồi bất động, Liễu thị lại tưới thêm dầu vào lửa: “Rõ ràng sự trong sạch của Bình Nhi đã bị hủy rồi! Nếu sau này phải trừng mắt nhìn nó bị người đời lên án, bị làm nhục rồi bị ruồng bỏ, thì thà giờ thiếp chết luôn cho xong!” Nói rồi ả nhắm mắt lại, làm bộ như chuẩn bị đâm đầu vào cột tự sát thật.

“Tam tức phụ! Con định làm gì!” Thẩm thị sợ hãi quá đỗi. Hôm nay là lễ mừng thọ của bà, xảy ra chuyện gièm pha như vậy đã làm bà khó chịu lắm rồi, giờ Liễu thị lại đổ máu ra đây nữa thì đúng là hoàn toàn hỏng bét!

Ninh Như Hải cũng cực kỳ hoảng sợ, lập tức xông lên kéo Liễu thị lại, phẫn nộ quát: “Hồ đồ! Ngươi nghĩ chết thì xong việc sao?!”

“Lão gia! Thân phận Tứ điện hạ cao vời vợi như thế, chúng ta không với nổi đâu! Xem ra Bình Nhi không thể không ngậm miệng chịu nhục rồi, mà như thế… thì thiên lý còn ở đâu nữa!” Liễu thị kéo tay Ninh Như Hải gào khóc: “Dù sao trêu vào Tứ điện hạ cũng chẳng có kết cục gì tốt, chi bằng thiếp chết luôn cho nhẹ nhàng! Để thiếp lấy máu ăn thề, để người trong thiên hạ đòi lại công bằng cho nữ nhi đáng thương của thiếp!”

Liễu thị thực sự muốn quyết đến cuối rồi. Đương nhiên là ả không muốn chết thật, mà chỉ làm ra vẻ vậy cho người ngoài xem thôi. Để họ thấy rằng: Tư Không Húc ngủ với con gái nhà người ta còn chưa đủ, mà còn ỷ vào thân phận hoàng tử để bức chết nương của người ta! Đúng là táng tận thiên lương, không bằng cầm thú!

Hành động này có hiệu quả rất rõ ràng: Đám người vây quanh không còn vẻ đứng xem náo nhiệt nữa, mà phần lớn đã bừng bừng lửa giận trừng Tư Không Húc. Tuy không ai dám thẳng mặt chỉ trích gã, nhưng sự bất mãn đã hoàn toàn thể hiện rõ ra rồi.

“Tam phu nhân! Tuyệt đối đừng làm vậy!” Tư Không Việt cũng bước ra: “Tam phu nhân yên tâm, bổn điện nhất định sẽ không nương tay! Thiên tử phạm pháp cũng như thứ dân, bổn điện cam đoan sẽ đòi lại công bằng cho Ninh tiểu thư!”

“Phải đấy phải đấy, phu nhân đâu làm gì có lỗi, sao phải làm đến mức đó làm gì.” Chiêu Nghi quận chúa cũng an ủi Liễu thị, đoạn quay sang mắng Tư Không Húc: “Còn không mau nhận lỗi với Ninh đại nhân và Tam phu nhân!”

Tay Tư Không Húc siết lại thật chặt, gân xanh lộ rõ trên mu bàn tay. Gã tức giận trừng mắt nhìn Ninh Bình Nhi, ai dè đối phương lại chột dạ quay đi. Vì nàng biết ý đồ của Liễu thị – ả đang muốn làm gã phải cưới mình.

Mới nghĩ tới việc mình có thể được gả cho Tư Không Húc là nàng đã vui đến quên hết mọi sự. Dù hai người chưa làm gì cả, nhưng ai cũng thấy cảnh họ ngủ cùng giường rồi, danh tiết của nàng đã bị hủy, thì con đường duy nhất nàng có thể chọn chỉ là gả cho gã thôi.

“Mau lên! Ngươi muốn phá nát thể diện hoàng gia thì mới cam lòng à!” Chiêu Nghi quận chúa lại mắng – hiếm khi bà tỏ ra tức giận như vậy.

“Ninh đại nhân… Bổn điện đã sai rồi.” Tư Không Húc nghiến răng đến suýt nát.

Ninh Như Hải vẫn trầm mặt, không nói gì cả. Liễu thị lại tranh thủ nói: “Nhà chúng ta không gánh nổi lời xin lỗi của điện hạ đâu, dù điện hạ có xin lỗi một vạn lần cũng không đổi lại được sự trong sạch của con gái ta! Thương cho Bình Nhi đang tuổi xuân mơn mởn, giờ lại đột nhiên bị tuyệt đường sống! Đúng là trời xanh không có mắt, không có mắt mà!” Rồi ả lại gào lên.

“Tam phu nhân không cần làm vậy. Nếu là lỗi của bổn điện, thì tất nhiên bổn điện sẽ chịu trách nhiệm.” Dừng lại một chút, gã khó khăn nói tiếp: “Bổn điện sẽ nạp nàng làm Trắc phi.”

Gã vừa dứt lời, trừ Liễu thị và Ninh Bình Nhi mừng như điên ra thì tất cả đều ngạc nhiên.

Tư Không Việt là người kinh ngạc nhất. Hắn ta chèn ép Tư Không Húc như vậy không chỉ để chế nhạo gã, mà còn định nương lý do này để thổi gió bên tai hoàng thượng. Không ngờ để dẹp vụ loạn này mà gã lại đồng ý cưới Ninh Bình Nhi! Điều này hoàn toàn vượt khỏi suy đoán của hắn.

Dù trước giờ Tư Không Việt vẫn luôn khinh thường Tư Không Húc, nhưng ít nhiều gì vẫn hiểu rõ tính tình gã. Thực ra, hắn không quá tin là gã sẽ làm nhục con gái của Ninh gia vào dịp mừng thọ của lão phu nhân Ninh phủ – chắc chắn chuyện này còn có ẩn tình gì khác. Với suy nghĩ của người thường, nếu đã bị oan thì nhất định sẽ không nhận tội, nên hắn sẽ có thời gian để chuẩn bị một bản vạch tội chi tiết tâu lên hoàng thượng. Ai ngờ… Gã lại đi nước cờ này!

Tư Không Việt quen sống trong nhung lụa rồi, không hiểu được tình cảnh của Tư Không Húc, nên cũng không thấu được suy nghĩ của gã. So với việc có tiếng xấu và phải đối mặt với tố cáo của hắn, thì cưới luôn Ninh Bình Nhi là lựa chọn đơn giản hơn nhiều, lại còn diệt trừ được hết tai họa ngầm.

Dù sao thì, cũng chỉ là một trắc phi thôi mà.

Liễu thị lập tức bình tĩnh lại, lau sạch nước mắt, nói với Tư Không Húc: “Điện hạ nói thật ư?”

“Bổn điện nói được thì làm được.” Vẻ mặt gã cực kỳ trấn định, hầu như đã che giấu được hết nỗi phẫn nộ trong lòng.

“Điện hạ đã nói vậy thì ta không tiện nói gì nữa.” Liễu thị nhún người trước gã: “Ta chờ sính lễ của điện hạ.”

Sự việc bê bối như vậy lại kết thúc dở khóc dở cười thế này, làm tất cả đám đông xung quanh đều ngây ra. Mãi sau mới có người phản ứng lại được – nói như vậy thì… nữ nhi Ninh gia sắp thành Hoàng tử phi rồi đúng không?

Nhất thời, rất nhiều ánh mắt hâm mộ dán chặt vào người Ninh Như Hải. Dù Tứ hoàng tử không được sủng ái thì cũng vẫn là một hoàng tử; trắc phi dù dính phải một chữ “trắc” thì cũng vẫn là “phi”. Có thể từ một chuyện gièm pha trở thành hoàng thân quốc thích, đúng là chuyện tốt trăm năm có một!

Đồng thời, cũng có vài người nảy sinh suy đoán – đây có phải là vở kịch mà Ninh gia bày ra không? Giật giây cho nữ nhi bò lên giường hoàng tử, rồi lại làm ầm lên bắt hoàng tử phải cưới con gái mình. Để trèo cao mà không tiếc hy sinh cả con ruột, Ninh Như Hải đúng là… mưu mô thật đấy.

Nhưng bất kể người ngoài nghĩ gì, thì mục đích của Liễu thị cũng đã đạt thành rồi. Ninh Bình Nhi cảm thấy như đang mơ vậy… thế mà nàng lại sắp được gả cho Tư Không Húc ư!

Ninh Như Hải cũng thấy chuyện này hơi kỳ lạ, nhưng dù gì thì Tư Không Húc cũng đã đồng ý cưới Ninh Bình Nhi, coi như là kết quả tốt nhất rồi. Gã không nói gì thêm nữa, phẩy tay đỡ Thẩm thị rời đi. Nên đương nhiên… gã không để ý đến sắc mặt trắng bệch của Ninh Tương.

Người khác không biết Ninh Bình Nhi có thai, nhưng hắn thì có! Nếu nàng thực sự mang nghiệt chủng đó đi cưới Tứ hoàng tử, rồi chuyện này bại lộ ra… thì chết là cái chắc! Thế mà trông nàng lại vui mừng thế kia, chẳng lẽ là bị sắc đẹp của gã mê hoặc đến mụ đầu rồi, đến mạng cũng không cần nữa sao!

Tư Không Húc nắm tay thật chặt, lập tức rời khỏi phòng – ở lại đây thêm khắc nào là gã lại thấy ghê tởm thêm khắc đó. Nhưng ngay khoảnh khắc vừa bước ra ngoài, gã liền thấy… Ninh Uyên và Uyển Nghi quận chúa đứng cách đó không xa.

Mà Ninh Uyên đang nở nụ cười như gió xuân tháng ba; thấy gã đến, thậm chí y còn chắp tay thi lễ, vô cùng khiêm nhường.

Y không sao! Thế mà y lại bình an vô sự!

Tư Không Húc như bị sét đánh trúng, đột nhiên hiểu ra – thì ra mẹ con Liễu thị vốn không hề định hại Ninh Uyên! Bọn chúng chỉ nương theo y để lôi kéo làm thân với gã thôi, gã mới là mục đích của chúng! Hẳn là chúng đã sắp xếp một màn vừa rồi xong hết cả, để cho kết cục là gã phải cưới Ninh Bình Nhi!

Chắc chắn là vậy, nếu không… còn gì có thể hợp lý hơn nữa? Kẻ vốn nên bị máu văng ba thước như Ninh Uyên giờ lại an lành đứng đây, còn gã mới ngủ một giấc mà đã bị Ninh Bình Nhi bám lên, chặt hơn keo da chó!

Ngay từ đầu gã đã nhìn thấu tình cảm Ninh Bình Nhi dành cho mình, tuy thấy ghê tởm, nhưng đó cũng là điểm gã có thể lợi dụng ở nàng. Ngờ đâu giờ gã lại bị cắn ngược, bị buộc phải cưới nữ nhân buồn nôn đó làm trắc phi của mình.

Đây là kế hoạch của chúng, nhất định là kế hoạch của chúng! Tư Không Húc càng nghĩ càng thấy đúng, nhất thời chỉ hận không thể băm mẹ con Liễu thị thành trăm mảnh!

Đông sương đang “vui vẻ” như thế, mà ở phòng tiệc nơi tiền viện Ninh phủ bên này, thì Cảnh Dật lại đang đứng ngồi không yên, toàn thân cứng đờ không biết làm gì cho phải. Mà lý do cho tất cả chuyện này… đều là người đang ngồi cách cậu có hai thước kia – Ninh Mạt.

Vì không muốn có người để ý thấy mình và Ninh Uyên có liên quan đến nhau, nên dù Ninh Mạt biết là đang có trò hay ở Đông sương, nhưng không đi theo xem mà chỉ ngồi đây ăn tiệc. Vốn là giữa hắn và Cảnh Dật còn cách một Ninh Uyên, nay Ninh Uyên đi rồi, thành ra hai người lại ngồi cạnh nhau. Nên mới dẫn đến cảnh… kẻ vẫn nhớ mãi không quên “Mạt Nhi tiểu thư” lại mặt đỏ tim đập thế kia đây.

Trong suốt thời gian Ninh Uyên rời đi, đã có mấy lần Cảnh Dật góp hết dũng khí, muốn đến gần Ninh Mạt. Nhưng cứ mỗi lần cậu quay sang, chưa kịp nói gì cả, chỉ nhìn gò má của Ninh Mạt và động tác vén màn che lên ăn cực kỳ tao nhã của hắn là lại ngẩn ra, hồi hộp đến tim đập thình thịch, quên hết những gì muốn nói.

Cuối cùng Ninh Mạt bị sặc một cái, canh đang ăn bị hắt một ít vào vạt áo. Thấy vậy, Cảnh Dật vội vàng rút khăn gấm tùy thân ra, vừa run rẩy vừa trông mong đưa khăn cho hắn.

“Cảm ơn ngươi.” Khóe mắt Ninh Mạt khẽ cong lên, nhẹ nhàng nói cảm tạ, rồi cẩn thận lau sạch nước canh trên áo.

“Mạt… Mạt Nhi tiểu thư không nhớ ta sao?” Nhìn ý cười nơi đáy mắt hắn, lòng Cảnh Dật khẽ run lên, không biết lấy dũng khí ở đâu ra mà thốt nên một câu như vậy.

“Thế tử chê cười ta rồi. Đương nhiên là ta nhớ ngươi chứ.” Ninh Mạt biết Cảnh Dật quen với Ninh Uyên, nên cũng đối xử khá thân thiết với cậu.

“Ý ta không phải như vậy.” Cảnh Dật gãi đầu, khuôn mặt tuấn tú hơi nhăn lại: “Mạt Nhi tiểu thư quên ta thật rồi. Bảy năm trước ở quý phủ của Triệu tướng quân, ta còn bị người đập đá vào đầu, giờ vẫn còn sẹo này.” Đoạn cậu vén tóc mai lên, lộ ra vết sẹo hình trăng lưỡi liềm gần chân tóc.

“Bảy năm trước, phủ Triệu tướng quân?” Ninh Mạt nhíu mày, cẩn thận nhớ lại.

Lúc đó bà ngoại hắn mới qua đời, mẫu thân mang hắn về nhà chịu tang. Ông ngoại hắn – Triệu Huy tướng quân tuy đã từ quan từ lâu, nhưng vẫn rất có tiếng ở Hoa Kinh, nên lúc đó có rất nhiều quan lại đến viếng.

Cảnh Quốc công tiền nhậm – Cảnh Thao – là đại quân thần, mà Triệu Huy lại là mãnh tướng dưới quyền ông, nên tính ra thì Cảnh quốc công lúc bấy giờ cũng là vãn bối của Triệu Huy, mang Cảnh Dật đến cửa phúng viếng là chuyện thường. Nhưng trẻ nhỏ vốn ham chơi, đương lúc người lớn âu sầu trong linh đường thì tiểu Cảnh Dật ngây thơ lại lén chạy ra ngoài, lẩn vào hậu viện nhà người ta.

Lúc sinh thời, Triệu phu nhân rất thích làm vườn, nên hậu viện Triệu gia chính là một vườn hoa lớn. Cảnh Dật thì ham chơi, chơi một lúc thì lạc đường, luẩn quẩn trong vườn mãi không thấy đường ra đâu. Rồi cậu đến giữa sân nơi có hai cây anh đào lớn, bất ngờ nhìn thấy… một cô bé đang chơi xích đu.

Đến giờ Cảnh Dật vẫn cảm thấy – đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất, cậu gặp được một cô bé xinh đẹp tới vậy.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ninh Mạt bây giờ không phải là lớn lên mới thành, mà từ nhỏ hắn đã thế – mọi sự đẹp đẽ trên đời đều phải bồi dưỡng từ nhỏ.

Thấy cô bé xinh đẹp kia mặc quần áo trắng thuần, vui vẻ ngồi chơi xích đu, tiếng cười tựa như chuông bạc… Cảnh Dật kìm lòng không đặng, muốn lân la làm quen, nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu cả. Cậu rụt rè bước tới, xấu hổ nắm lấy làn váy của nàng.

Để che giấu giới tính của Ninh Mạt, Triệu thị đã nhắc nhở hắn từ khi còn nhỏ: tuyệt đối không được để người khác chạm vào váy mình. Giờ lại đột nhiên có người kéo váy mình như thế, hắn lập tức thét lên, không nghĩ ngợi gì nhảy phắt xuống xích đu, thuận tay cầm lên cục đá, táng thẳng vào đầu Cảnh Dật!

Cảnh Dật được nuông chiều từ bé, da mỏng thịt mềm, nào đã bao giờ bị đối xử như thế. Lúc này bị đập đến đầu rơi máu chảy, nhưng cậu không thấy đau tí nào, ngược lại còn ngây ngô cười, đuổi theo hướng Ninh Mạt chạy đi.

Trở lại linh đường rồi, dáng vẻ của cậu làm Cảnh Quốc công sợ hết hồn, ôm cậu đi thay y phục rồi mời đại phu. Cậu ngây ngô hỏi người trong Triệu phủ, lại được đáp rằng ở đây không có cô bé mặc đồ trắng nào cả.

Lúc đó cậu mới biết – cô bé kia tên là Ninh Mạt Nhi, từ Giang Châu về đây chịu tang.

Từ đó về sau, Cảnh Dật một mực ghi tạc cái tên “Ninh Mạt Nhi” này vào đáy lòng. Chờ đến khi cậu dưỡng thương xong rồi bắt phụ thân tìm một cái cớ để đến Triệu phủ chơi, thì Mạt Nhi tiểu thư của cậu đã về Giang Châu từ lâu rồi.

Rất nhiều năm sau đó, Cảnh Dật cứ như bị ma nhập, nhớ mãi không quên “mối tình đầu” khi còn nhỏ, còn tuyên bố luôn là nếu không phải “Mạt Nhi tiểu thư” thì cậu sẽ không cưới! Đến khi Cảnh Quốc công bàn về hôn sự với Uyển Nghi quận chúa với cậu thì cậu lập tức phủi mông bỏ chạy, kéo Hô Diên Nguyên Thần chạy đến Giang Châu tìm nương tử.

Tiếc là quá trình tìm vợ này không chỉ gian nan, mà còn ngập tràn chua xót. Ví như bây giờ đây: cuối cùng cậu cũng gom đủ dũng khí để nói câu đầu tiên với nữ thần rồi, nhưng nhìn nàng có vẻ… hình như… chắc chắn là không nhớ gì về cậu cả!

“Mạt Nhi tiểu thư, nàng thực sự không nhớ ta sao?” Cảnh Dật gần như cầu xin rồi.

“Xin lỗi Cảnh thế tử. Hẳn là chúng ta đã từng gặp nhau rồi, chỉ là tiểu nữ không nhớ thôi. Dù gì thì tiểu nữ ở trong khuê phòng đã lâu, quên chuyện lúc nhỏ là bình thường.” Ninh Mạt nhẹ nhàng đáp, rồi không nhìn cậu nữa.

Cảnh Dật ủ rũ cực kỳ, ảo não vơ bừa một chén rượu trên bàn, dốc hết xuống bụng.

Tay trái Ninh Mạt vén khăn che mặt lên, tay phải cầm một cái thìa bạc, vẫn tao nhã ăn canh như trước. Nước canh thấm ướt bờ môi của hắn, phản chiếu vào mắt Cảnh Dật thì… ẩm ướt sáng bóng, dụ người vô cùng.

Bình thường lúc nào Ninh Mạt cũng che mặt, chỉ có lúc này là Cảnh Dật có thể thấy hết mặt hắn. Cậu thầm nghĩ – đây là Mạt Nhi tiểu thư cậu đã mong nhớ ngày đêm, là thê tử tương lai của cậu, thảo nào ăn canh thôi mà trông cũng đẹp vậy… Đôi môi kia sao có thể hoàn hảo đến thế, thật chỉ muốn… liều mình hôn lên…

Nghĩ nghĩ một hồi, cậu đột nhiên thấy người mình là lạ. Một luồng khô nóng khó đè nén nổi đang lủi xuống bụng dưới cậu, mà nơi bí ẩn kia… đang không biết ngượng mà nổi lên phản ứng!

— Hết chương 54 —

<— Chương trước — Mục lục — Chương sau —>

Advertisements

8 thoughts on “[Thứ Tử] _ 054.

  1. Coi Liễu thị nhanh mồm miệng đẩy Tư Không Húc vô thế bí t ko nhịn được cười :v.
    Cảnh Dật có tuổi thơ dữ dội thiệt ha, bị người ta đập đá vô đầu, lại còn táng thẳng, mà còn đem lòng đi thích người ta 囧. Nên nói Cảnh Dật có máu M hay nói là ẻm bị nhan sắc của Ninh Mạt ca ca làm tê liệt ko phản ứng nổi đây =))

    Liked by 2 people

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s