[Thứ Tử] _ 052.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

052. Đồng sàng dị mộng.

“Ninh Uyên, rốt cục ý ngươi là gì?!” Ninh Tương bực bội.

“Nhị ca xưa nay thông minh, lại đọc nhiều sách, hẳn là phải hiểu ý ta rồi chứ.” Ninh Uyên không nhịn được bật cười: “Ngươi cảm thấy việc tiền triều mất nước có liên quan gì đến tấm Kim sợi y này?”

Y vừa dứt lời, tiếng xì xào xung quanh liền ồn hẳn lên. Nếu lời y nói là thật, nếu tấm Kim sợi y nọ thực sự có dây mơ rễ má đến việc nước mất nhà tan, thì… Ánh mắt đám đông lập tức trở nên kỳ quái.

“Ninh Uyên! Ngươi nói bậy bạ gì trước mặt mọi người thế!” Thấy y càng nói càng quá đáng, Ninh Như Hải đập bàn quát: “Hôm nay là lễ mừng thọ của lão phu nhân, ngươi nói mấy thứ điềm gở đó ra là có ý gì!”

Nhưng Ninh Uyên chẳng hề hoang mang, chỉ thủng thẳng chắp tay với gã: “Xin phụ thân đừng trách Uyên Nhi lỗ mãng. Uyên Nhi buộc phải nói những lời này ra cho mọi người nghe, nếu không thì món quà của nhị ca sẽ đạp nát danh dự của phụ thân mất.”

Ninh Như Hải sửng sốt – gã thì liên quan gì ở đây?

“Phụ thân thử nghĩ xem. Tấm Kim sợi y này của nhị ca thực sự rất đẹp đẽ quý giá, hiển nhiên là cũng không rẻ. Tuy nhị ca nói là nhà ngoại của huynh ấy mua nó, nhưng nếu tin này truyền ra ngoài thì có mấy người tin? Mà đã không tin, thì họ sẽ nghĩ là phụ thân bỏ tiền mua. Với bổng lộc của Người cộng với chút thu nhập từ cửa hàng và trang viên của phủ, thì phụ thân phải tích góp bao lâu mới đủ tiền mua tấm Kim sợi y nọ?”

Toàn thân Ninh Như Hải run lên – phải rồi, sao gã lại không nghĩ đến nước ấy!

Nếu là quà khách tặng, thì có quý giá đến mức nào cũng không can hệ gì đến Ninh phủ hết. Nhưng nếu là đồ Ninh Tương tặng thì lại khác – dù sao hắn cũng là người Ninh phủ. Nếu chuyện hắn dâng ra món quà quý giá nhường này bị truyền ra ngoài, thì sẽ có người không biết hết chuyện hoặc kẻ thích đặt điều nói là Ninh Như Hải gã tham ô, là tham quan thì mới có nhiều tiền vậy! Rồi thanh danh của gã sẽ mất hết!

Giờ Ninh Uyên vừa tỏ thái độ với Ninh Tương trước mặt người khác, nên người ta chỉ nghĩ là trẻ con cãi nhau thôi. Nhưng nếu y không nói rõ mà để Thẩm thị thực sự nhận món quà lớn của Ninh Tương dưới tình trạng không biết gì cả, thì sau này người ta sẽ đồn đại thế nào… Ninh Như Hải có thể tưởng tượng ra.

Vì quan hệ với Ninh Quốc công phủ ở Hoa Kinh mà mấy năm nay Ninh Như Hải làm quan rất cẩn thận, chưa tạo ra lỗi lầm gì đủ lớn để người ta nắm thóp được cả. Đương kim hoàng thượng lại ghét nhất là tham quan, nếu vì tấm Kim sợi y này mà tạo nên đồn đãi lan đến tai hoàng thượng… thì đúng là tai họa!

Mà thực sự là thế.

Ở kiếp trước của Ninh Uyên, vì tấm Kim sợi y nọ mà khắp Giang Châu đồn ầm hết cả lên –nói lão phu nhân của Ninh phủ xa hoa lãng phí, nói Ninh Như Hải lạm quyền tham ô, làm Ninh phủ xáo xào mất nửa năm. Ninh Uyên không muốn chuyện này xảy ra lần nữa, không phải vì y lo lắng gì cho danh tiếng của Ninh phủ, mà là vì y đã được Cao Úc để ý rồi. Cao Úc nổi tiếng là quan thanh liêm, nếu vì rắc rối của Ninh phủ mà hình tượng của y trong mắt ông bị xấu đi… thì chẳng có lợi gì cho kế hoạch dài lâu của y cả.

Vậy nên y mới nhắc Ninh Như Hải một câu vậy thôi. Lại còn tiện thể được đạp Ninh Tương một phát nữa, tội gì mà y không làm? Y vẫn còn là trẻ con, mà trẻ con thì thấy gì nói nấy mà, phải không?

Lúc đầu Thẩm thị còn không vui vì Ninh Uyên nói tấm Kim sợi y này là điềm gở, nhưng giờ nghe y giải thích rõ ràng thì bà cũng hiểu ra, cả giận nhìn Ninh Tương: “Còn không mau lấy thứ xui xẻo này về đi! Danh tiếng của Ninh phủ chúng ta không thể bị một tấm vải hào nhoáng phá hỏng!”

“Lão phu nhân! Là con sai người đi mua nó, không liên quan gì đến Tương Nhi cả!” Liễu thị lập tức bước ra, sợ hãi nói: “Thực sự là con đã không suy nghĩ thấu đáo. Tấm áo này con xin lấy về, kính mong lão phu nhân đừng tức giận.”

Ninh Uyên liếc nhìn Liễu thị – thế mà lần này ả lại khôn phết. Nếu ả lại làm ầm lên như tính cách trước giờ của ả, thì chuyện lần này sẽ không trôi qua dễ dàng như vậy.

“Thôi thôi, mau mang nó đi đi! Nhìn nhiều bẩn mắt!” Thẩm thị phất tay một cái.

Liễu thị vội vàng dắt Ninh Tương lui xuống. Lúc lui về sau, Ninh Tương còn không quên trừng Ninh Uyên một cái, nhưng y chỉ dửng dưng – hai bên đã ngửa bài với nhau từ lâu rồi, chẳng lẽ bọn họ còn hy vọng y sẽ nhân nhượng nữa chắc?

Nhất thời, trong chính sảnh cực kỳ yên tĩnh. Ninh Như Hải hắng giọng một cái, chắp tay với mọi người xung quanh: “Để quý vị chê cười rồi, chỉ là trẻ con không hiểu chuyện thôi. Như quý vị đã thấy đấy – ta không biết chút gì về tấm Kim sợi y kia cả. Vạn nhất sau này có lời đồn gì đó, kính mong quý vị có thể làm chứng cho Ninh mỗ ta.”

Một người đáp: “Ninh đại nhân cứ yên tâm. Ngài làm quan thanh liêm thế nào, chúng ta đều nhìn thấy cả. Nếu có kẻ nào dám nói lung tung sau lưng ngài, ta sẽ là người đầu tiên đứng ra làm chứng cho đại nhân!” Tiếp đó là mấy người phụ họa theo.

“Ninh đại nhân đúng là có phúc, sinh được một công tử tính tình thẳng thắn như vậy.” Tư Không Việt bỗng dưng mở miệng: “Phụ hoàng ta luôn nói – bây giờ trong triều có quá nhiều kẻ a dua nịnh hót, chẳng mấy ai dám đứng ra can gián ông. Tuy lời lẽ của Ninh công tử đây hơi bộc trực quá mức, nhưng kết quả vẫn là tránh được kiếp họa cho quý phủ đó thôi?”

“Đại điện hạ khen lầm rồi.” Ninh Như Hải vội khom người: “Là hạ quan dạy con không nghiêm mới đúng. Sau này nhất định hạ quan sẽ quản giáo nó thật tốt, tuyệt không cho phép nó không biết trên dưới như hôm nay nữa.”

“Ha ha ha, bổn điện với công tử quý phủ cũng coi như là có quen biết đấy. Ninh công tử thực sự có thiên phú tìm lành tránh họa – tháng trước trên thuyền Hải Long vương, công tử còn giúp bổn điện tránh một lần tai họa mà.” Nói đến đây, Tư Không Việt lại cố ý vô tình liếc sang Tư Không Húc.

“A? Thật vậy sao?” Ninh Như Hải ngạc nhiên. Chuyện liên quan đến thuyền Hải Long vương thì gã chỉ biết mỗi việc Ninh Tương bị tát mấy chục cái rồi bị đuổi về, chứ không biết gì hơn nữa. Ninh Uyên cũng chưa bao giờ đề cập đến việc này với gã.

“Chẳng lẽ bổn điện còn gạt ngươi hay sao.” Tư Không Việt nở nụ cười: “Bổn điện nói thật, càng nhìn bổn điện càng thấy công tử nhà ngươi có phúc tinh phù hộ đấy, làm ta chỉ muốn lấy y về làm người hầu bên cạnh ta.”

Tuy thoạt trông như Tư Không Việt đang đùa, nhưng với thân phận của gã mà lại nói ra như vậy… vẫn làm rất nhiều người chú ý. Nhất thời, mọi ánh mắt khắp bốn phương tám hướng đều dồn hết về Ninh Uyên, đến cả Chiêu Nghi quận chúa cũng tò mò nhìn y.

Chứ đừng nói là… Tư Không Húc.

Chỉ là, ánh mắt của gã thoáng qua vẻ nham hiểm.

“Chuyện này… đúng là vinh quang của phủ hạ quan.” Nhất thời, Ninh Như Hải không hiểu được ý nghĩ thực sự của Tư Không Việt, nên chỉ có thể cười xòa. Thấy hắn lại nâng ly rượu lên, có vẻ không muốn nói tiếp về chuyện này nữa, gã thầm thở phào một hơi, xoay người ngồi xuống.

Thọ lễ đang yên đang lành lại xảy ra một màn cao trào như vậy, Thẩm thị cũng chẳng còn hứng thú với các món quà sau đó nữa. Nhưng đúng là sau đấy cũng không có món nào xuất sắc, kể cả hộp hương liệu tự điều chế của Ninh Hương Nhi hay tập Bách Hiếu thư của Ninh Uyên. Thẩm thị chỉ tiện tay cầm chúng lên, rồi giao cho La ma ma giữ. Cũng đã đến lúc khai tiệc, mọi người nối đuôi nhau ra ngoài đại sảnh, vào chỗ ngồi được phân theo thứ tự trên dưới chờ đồ ăn bưng ra.

Đám đông đã ra ngoài gần hết rồi, nhưng ba mẹ con Liễu thị vẫn còn ngồi nguyên chỗ cũ. Nhìn bóng lưng dần xa của Ninh Uyên, Ninh Tương nghiến răng nói: “Giờ cứ cho nó đắc ý đi! Chút nữa nó muốn khóc cũng không được!”

“Bình Nhi, bên Tứ điện hạ đã chuẩn bị xong hết rồi phải không?” Sắc mặt Liễu thị cực kỳ u ám. Dù vừa nãy ả không tỏ rõ thái độ ra, nhưng trong lòng ả đã rất đỗi phẫn nộ. Ả phải bỏ bao nhiêu tiền của ra mới tìm được món quà mừng thọ quý giá như thế, vốn mục đích là để tất cả phải trầm trồ khi con ả lấy nó ra… Ai dè đúng là có danh thật, nhưng là ô danh! Sao ả lại không hận được!

Lúc đầu khi Ninh Bình Nhi nói ra đề nghị đó, ả còn hơi chần chừ – nếu phải đặt cược danh dự của toàn bộ Ninh phủ để xử lý một mình Ninh Uyên… thì vẫn hơi mạo hiểm. Nhưng giờ thì ả không còn do dự gì nữa. Không chỉ vì y làm ả mất mặt, mà còn là vì — càng ngày ả càng nhận thấy rõ ràng: bất kể là thái độ của Tư Không Việt, của Chiêu Nghi quận chúa, của Cao Úc hay của Thẩm thị đều thể hiện rằng — chỉ cần Ninh Uyên còn sống một ngày, thì Ninh Tương của ả vĩnh viễn sẽ không có đường nổi danh!

“Nương cứ yên tâm. Bên Tứ điện hạ đã sắp xếp xong, tuyệt đối không có bất cứ sai lầm nào.” Ninh Bình Nhi oán hận đáp: “Đến Tứ điện hạ mà tiện chủng kia cũng dám trêu chọc! Đúng là tự tìm đường chết!”

“Thế thì tốt. Tốt nhất là đêm nay xử xong nó luôn, đỡ phải nhìn nó lởn vởn trước mặt ta, bực cả mình!” Liễu thị gật đầu, đi ra đại sảnh, Ninh Tương đi liền sau ả.

Nhưng Ninh Bình Nhi lại vẫn ngồi yên chỗ cũ, nghiến răng nói nhỏ với Ninh Thiến Nhi: “Thuốc ngươi mua ta đã uống mấy thang rồi, thế mà không có tí tác dụng nào là sao! Rốt cục ngươi đi đâu mua thế!”

“Tỷ tỷ cứ yên tâm. Đại phu nói thuốc này là như thế đấy.” Ninh Thiến Nhi tỏ ra sợ hãi, cẩn thận đáp: “Dược tính của thuốc phá thai bình thường quá mạnh, dễ hại người. Đại phu đã cố ý chế riêng thuốc này cho tỷ, dược tính ôn hòa, tuy sẽ rơi thai chậm hơn một chút nhưng cơ thể sẽ không bị tổn thương.”

Ninh Bình Nhi chưa trải đủ sự đời, đương nhiên không biết chuyện phá thai nào có phân biệt nhanh chậm. Vậy nên nàng cũng tin lý do Ninh Thiến Nhi bịa ra, khẽ khàng vỗ về phần bụng dưới vẫn chưa nổi lên rõ của mình: “Nếu không mau mau tống khứ thứ này đi, thì thể nào cũng có phiền toái lớn.”

Thân là gia chủ, đương nhiên Ninh Như Hải sẽ ngồi bàn trên với Nghiêm thị và Thẩm thị – người ngồi đó là người có địa vị cao nhất ở đây, không có tiểu bối nào được ngồi chung với họ. Ninh Uyên và Ninh Mạt như có thần giao cách cảm mà ngồi cùng bàn với nhau. Cảnh Dật cũng chen vào một bên, nom rất là tự nhiên, rất là chính nhân quân tử, nhưng đôi mắt kia lại không ngừng liếc sang Ninh Mạt; làm Ninh Uyên ngồi xem thôi cũng thấy buồn cười.

Rượu qua ba lượt, một hạ nhân bưng một ly rượu đến trước mặt Ninh Uyên, khom người nói: “Thưa Tam thiếu gia, Tứ điện hạ mời cậu một ly rượu.”

“Tứ điện hạ?” Y nhướn mày lên. Nhìn sang thì thấy – quả nhiên Tư Không Húc đã đứng lên, bưng ly rượu hướng về phía y. Mọi người cũng đang nhìn y, kể cả Ninh Như Hải.

Xem ra… ly rượu này, y không thể không uống rồi.

Ninh Uyên và Ninh Mạt nhìn nhau, cùng nở nụ cười tỏ ý đã ngầm hiểu. Y nói “Đa tạ Tứ điện hạ” rồi lảo đảo đứng lên, ra chiều đã chuếnh choáng vì men rượu. Cảnh Dật vội đứng lên đỡ y, y đẩy cậu ra, ý là mình vẫn ổn, rồi lại nâng ly rượu nọ giơ lên với Tư Không Húc, đoạn ngửa đầu uống cạn.

Nét sắc bén chợt nhoáng lên nơi đáy mắt Tư Không Húc, rồi gã cũng uống sạch ly rượu của mình.

Một lát sau, Ninh Uyên day trán, nói với Ninh Mạt: “Hình như ta uống nhiều quá rồi, đầu cứ váng vất sao ấy. Ta về nghỉ trước đây, nếu chút nữa tổ mẫu có hỏi thì tỷ nói giúp ta nhé.”

Ninh Mạt gật đầu: “Đương nhiên.”

“Sao thế? Uyên huynh đệ khó chịu à?” Cảnh Dật nói: “Hay ta đưa ngươi về nhé?”

“Ngươi đến làm khách, ai lại để khách tiễn mình bao giờ? Ngươi cứ ngồi đây đi, ta vẫn ổn.” Ninh Uyên đứng lên, từ từ bước khỏi tiền viện đầy khách, đến nơi hậu viện yên tĩnh hơn nhiều. Đi một lúc, y làm như đã cạn kiệt sức lực, cả người mềm như bún, dựa vào tòa giả sơn bên đường.

Đúng lúc này, y nghe thấy sau lưng mình có tiếng bước chân rất nhẹ. Rồi một nam tử mặc đồ hạ nhân chợt khiêng y lên, đi về hướng ngược lại.

Có lẽ vì cho rằng y đã ngủ say nên người đó cũng chẳng phong bế huyệt đạo của y. Y híp mắt nhìn, thế mà lại nhận ra người này — là Cao Phong mặc đồ của hạ nhân Ninh phủ.

Cao Phong hành động rất nhanh nhẹn, dường như đã thuộc lòng đường đi lối lại trong Ninh phủ từ lâu. Hắn khiêng Ninh Uyên vào khu nhà phía Đông, đi thẳng đến căn phòng khuất nhất, đẩy cửa ra rồi đặt Ninh Uyên lên giường.

Y vẫn nằm im không nhúc nhích, nghe hắn loạt soạt làm gì đó trong phòng rồi mới ra ngoài. Ngoài cửa lại vang lên tiếng khóa cửa.

Sau khi chắc chắn Cao Phong đã đi rồi, Ninh Uyên mới từ từ ngồi dậy, nhìn sang người đang ngủ cạnh y. Đó là một thiếu nữ xinh đẹp mơn mởn, trang phục quý giá đoan trang; rõ ràng là đã bị bỏ thuốc, đang mê man nằm trên giường. Nhìn kỹ lại thì… hóa ra là Uyển Nghi quận chúa.

Nét lạnh lẽo thoáng qua trong mắt Ninh Uyên. Tư Không Húc này đúng là… đặt bẫy y thì cũng thôi, nhưng ngay cả biểu muội của chính gã mà gã cũng không tha!

Một mùi hương quyến rũ từ từ phiêu tán trong không khí. Ninh Uyên lập tức xuống giường, mở lư hương mà Cao Phong vừa đốt ra, chặn đầu gió lại. Vừa nãy trong lúc “lảo đảo”, y đã nhanh tay tráo ly rượu có mê dược và xuân dược mà hạ nhân nọ bưng tới với một ly rượu trên bàn. Ai ngờ Tư Không Húc lại cẩn thận thế, đã làm đến vậy mà còn đốt cả dầu Hải Mã* trong phòng nữa — đúng là tính toán cẩn thận, nhất quyết muốn đẩy y đến cảnh vạn kiếp bất phục đây mà.

*dầu Hải Mã: dầu thúc tình, đã xuất hiện trong chương 28.

Nếu tính toán của Tư Không Húc thực sự xảy ra, nếu y thực sự làm gì đó với Uyển Nghi quận chúa… Không, thậm chí ngay cả khi y chưa làm gì nàng, thì lát nữa khi gã dẫn người đến đây, thấy y và quận chúa ở chung một phòng, thì cũng đủ để gán cho y tội khinh nhờn hoàng tộc rồi. Lúc ấy thì y có trăm cái đầu cũng không đủ để chém! Nếu không phải vì Đại Chu không có hình phạt diệt cửu tộc, thì toàn bộ Ninh phủ này có khi cũng không tránh khỏi tai họa.

Lá gan của bọn Liễu thị cũng to quá nhỉ, dám bất chấp mạo hiểm cực lớn như vậy để liên thủ với Tư Không Húc cùng nhau diệt trừ y?

Mặt khác, hẳn là Tư Không Húc đã biết y có qua lại với Cảnh Dật rồi. Cảnh Quốc công luôn muốn Cảnh Dật cưới Uyển Nghi quận chúa; nếu y thực sự xảy ra chuyện với nàng, thì không chỉ có Cảnh Quốc công phủ và Chiêu Nghi quận chúa ghi hận y, mà có thể Cảnh Dật cũng sẽ hận y nữa.

Một hòn đá trúng ba con chim, quả là kế hay! Nói vậy thì Tư Không Húc và Ninh Bình Nhi đã mưu đồ với nhau lâu rồi đấy, nhỉ?

Ninh Uyên cười lạnh một tiếng. Nhớ đến Bạch thị tỷ muội và Chu Thạch đã bị “ai đó” sắp xếp đi đón tiếp khách mời, nếu không có Ninh Thiến Nhi làm nội ứng thì chắc là y đã sa vào cái bẫy đó thật.

Y đang nghĩ ngợi thì chợt có tiếng mở khóa vang lên. Thiếp thân nha hoàn của Ninh Mạt – Thủy Tú bước tới, nhún người chào Ninh Uyên, cũng không nhiều lời, chỉ cho hai nha hoàn đi theo mình đỡ Uyển Nghi quận chúa đang bất tỉnh ra ngoài rồi tiện tay đóng cửa lại.

 Ninh Uyên duỗi người, đoạn nằm lại xuống giường, kéo chăn ra đắp. Y không rời đi ngay, vì phải để cho đám Tư Không Húc nghĩ y đã trúng kế thì chúng mới thả lỏng cảnh giác, rồi trò hay tiếp theo mới diễn ra được. Mà trước đó thì y có thể nghỉ ngơi một chút, lấy sức chút nữa xem kịch.

“Xong chưa? Có bị ai cản trở không?” Thấy Cao Phong về chỗ sau lưng mình, Tư Không Húc nhỏ giọng hỏi.

Đối phương gật đầu: “Xin điện hạ yên tâm. Mọi thứ đều y như kế hoạch, cao thủ kia cũng không hiện thân.”

“Ta biết mà.” Tư Không Húc đắc ý nhấp một ngụm rượu: “Nó có cao thủ bên người thì sao chứ? Người ta cũng không thể kè kè bên nó trong ngày lễ thế này được. Bất kể là ai, đã đối nghịch với bổn điện thì chỉ có một đường chết!” Gã sảng khoái vô cùng, lại ngửa đầu uống thêm ly nữa.

“Điện hạ, nhìn như ngài uống hơi nhiều rồi.” Nhìn mặt gã hơi đỏ lên, Cao Phong nói.

“Không sao không sao, hôm nay đáng để uống cho đã. Hơn nữa, chúng ta chỉ cần đứng bên thúc đẩy là được, chứ hôm nay ngôi sao chính không phải là chúng ta.” Tư Không Húc cười cười, vẻ thâm độc trong mắt hiện lên rõ ràng hơn, nhưng ngay lập tức lại chuyển thành mơ màng vì men say: “Mà thôi, trông Ninh phủ mạt rệp thế này mà rượu lại mạnh gớm. Ngươi mau tìm phòng cho bổn điện nghỉ tạm đi!”

Ninh Bình Nhi ngồi ở một bàn khác. Tuy đương tỏ vẻ rất chăm chú ăn cơm, nhưng ánh mắt nàng ta lại thường xuyên liếc sang chỗ Tư Không Húc. Mỗi khi thấy gương mặt anh tuấn kia, gò má nàng lại hồng lên một chút, tim đập rộn ràng. Trên đời này còn nam tử nào đẹp trai như Tứ điện hạ ư?

Nàng tự nhủ không chỉ một lần – nếu được gả cho Tứ điện hạ, dù chỉ làm tiểu thiếp đi chăng nữa, thì nàng cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Có được nam tử anh tuấn nhất trần đời làm phu quân của mình là giấc mơ của biết bao nhiêu cô gái chứ?

Nàng say mê tưởng tượng đến ngây ngẩn cả người, Tư Không Húc rời đi lúc nào cũng không biết. Phải đến khi Ninh Thiến Nhi đẩy nàng, nàng mới hoàn hồn lại.

“Sao?” Không thấy Tư Không Húc ở chỗ cũ, nàng không khỏi mất mát, ánh mắt nhìn Ninh Thiến Nhi cũng cực kỳ mất kiên nhẫn.

“Tỷ tỷ, Tứ điện hạ cho người đến mời tỷ đi gặp riêng đấy.” Ninh Thiến Nhi chỉ vào một nha hoàn ở phía sau.

“Ta?” Ninh Bình Nhi không thể tin nổi: “Bây giờ à?”

“Đương nhiên là bây giờ. Không phải tỷ bảo đã gặp Tứ điện hạ nhiều lần rồi sao, sao giờ lại ngạc nhiên thế?” Ninh Thiến Nhi cười nhẹ.

Ninh Bình Nhi có ảo giác như thể mộng đẹp đã thành sự thật – mấy lần trước gặp nhau, tuy Tư Không Húc từng nói là có thiện cảm với nàng, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định, làm nàng cứ băn khoăn hay là sức hấp dẫn của mình không đủ. Ai ngờ Tư Không Húc lại nhớ nhung nàng thật, có khi gã lặng lẽ rời chỗ… cũng là để tìm cơ hội gặp riêng nàng chăng?

Càng nghĩ, mặt Ninh Bình Nhi càng đỏ lên, đứng dậy nói với nha hoàn kia: “Điện hạ ở đâu, mau dẫn ta đến!”

Nha hoàn nọ vội cúi người, nhanh chóng dẫn nàng đi. Ra khỏi tiền viện, bước vào khu nhà phía Đông, nha hoàn dừng chân trước một căn phòng khá lớn, khẽ đẩy cửa ra: “Điện hạ đang chờ tiểu thư ở trong, tiểu thư mau vào đi ạ.”

Ninh Bình Nhi liếc nhìn nha hoàn nọ, nửa tin nửa ngờ bước vào phòng. Trong phòng chỉ đốt một ngọn đèn, tuy không sáng lắm nhưng vẫn đủ để nàng nhận ra – người đang nằm trên giường đúng là Tư Không Húc thật!

Ngửi thấy hương rượu thoang thoảng, nàng nghĩ là gã uống hơi nhiều rồi nên mới tìm chỗ nghỉ ngơi, liền xoay người đóng chặt cửa lại. Rồi từ từ đến bên giường, nhìn gương mặt anh tuấn say ngủ của Tư Không Húc, nàng không nhịn được, khẽ vuốt ve đường nét góc cạnh trên khuôn mặt ấy.

Cảm nhận được nhiệt độ của làn da nam nhân, đáy lòng Ninh Bình Nhi như bị cọng lông gãi qua một cái.

“Điện hạ thật là… gọi người ta đến mà lại ngủ trước là sao.” Nàng hờn dỗi kêu một câu, không thấy gã đáp gì thì lại gọi tiếp: “Điện hạ? Điện hạ ơi?”

Tư Không Húc vẫn say ngủ. Lá gan nàng đột nhiên biến lớn – nàng lẳng lặng cúi người xuống, nhắm mắt lại, mặt đỏ bừng, nhẹ nhàng cọ môi lên đôi môi mỏng duyên dáng của gã.

Như thể bị sét giật trúng người, toàn nhân nàng thốt nhiên mềm nhũn, suýt nữa đã ngã phịch lên người Tư Không Húc.

Nàng nhắm mắt, hít thở sâu để bình tĩnh lại. Rồi nàng đứng lên, cực kỳ to gan mà cởi đồ bên ngoài ra, chỉ để lại một lớp váy lót, cẩn thận trèo lên giường nằm cạnh gã. Nhìn khuôn mặt say ngủ của gã gần trong gang tấc, nàng từ từ nhắm mắt lại.

Hai người đồng sàng dị mộng, hẳn là đang mơ rằng gian kế đã thành. Tiếc là không ai biết rằng – khi họ tỉnh mộng, thực tế đã thay đổi hoàn toàn rồi!

<— Chương trướcMục lụcChương sau —>

 


Sev: Sorry anh em, thời gian qua toy thi cử ngập mặt quá…. TvT

Advertisements

11 thoughts on “[Thứ Tử] _ 052.

  1. Hôm bữa có ng hường nhà cô, hường thứ tử, nà ở trang nào thì t quên mất tiêu rồi. Xong có nhắc ai thích ngự tứ lương y thì nên đọc thứ tử đi, vì nó hay. Xin nhồi, n suy nghĩ của t lúc ấy là “vì 2 bộ này công đều là con ghẻ, 1 anh mãi giữa truyện mới hiện thân, 1 anh mẹ đẻ cho đi bắt cá, xuất hiện vài giây rồi lại ẩn thân, chúng nó giống nhau điểm đó chớ đâu”

    Liked by 2 people

        1. Giờ thì có ý thức rồi. Sáng còn k biết gì, hỏi gì cũng k nhớ. Huhu. Tôi sợ đập đầu xong bị ngu đi quá. Chắc nghỉ ngơi 2-3 ngày là đỡ. Hixxxx

          Liked by 1 person

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s