[Thứ Tử] _ 051.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

051. Quà mừng thọ.

Ninh Uyên chẳng hiểu gì cả: “Chỉ là một cô gái thôi mà, nàng ta ăn được ngươi chắc?”

“Uyên huynh đệ không hiểu rồi. Nàng ta có ăn ta hay không không quan trọng, quan trọng là… Ta sợ Mạt Nhi tiểu thư thấy rồi hiểu nhầm.” Cảnh Dật ủ rũ cúi đầu: “Ta như si như cuồng Mạt Nhi tiểu thư như thế, nhưng ngay cả mặt nàng ta cũng không thấy được… Hay là Uyên huynh đệ tạo cơ hội cho ta đi?”

“Chuyện này…” Nhất thời, Ninh Uyên không biết đáp sao cho phải. Y không thể nói toẹt ra là – Ninh Mạt Nhi thực ra là nam đó, mảnh tình si của cậu hoàn toàn nhầm đối tượng rồi… Nhưng nhìn vẻ uể oải của cậu, y chợt thấy hơi hơi không nỡ.

“Không phải là ta không có lòng giúp ngươi.” Ninh Uyên nói: “Mà với hiểu biết của ta về Mạt Nhi tỷ tỷ thì… hẳn là tỷ ấy không thích ngươi đâu. Nên ta khuyên ngươi nên sớm dẹp ý tưởng ấy đi thì hơn.”

“Vì sao?” Cảnh Dật sửng sốt: “Nàng có người trong lòng rồi ư?”

“Đại khái là vậy.” Ninh Uyên không biết giải thích sao, đành khoát khoát tay: “Nói chung là ngươi đừng lãng phí thời gian với tỷ ấy nữa, mau tìm đường khác mà đi đi. Nếu Uyển Nghi quận chúa kia là một cô nương tốt, thì ngươi cứ thử cân nhắc xem sao?”

“Uyên huynh đệ! Mới mấy hôm không gặp mà sao ngươi lại trở nên tàn nhẫn thế!? Ta không thích Uyển Nghi quận chúa cơ mà! Người xưa có câu “dưa xanh hái không ngọt”, ngươi đọc sách thánh hiền thì phải hiểu đạo lý này chứ!” Cảnh Dật siết chặt tay: “Ta cũng không tin là bản công tử đây đẹp trai thế này, gia cảnh tốt lại một lòng theo đuổi mà Mạt Nhi tiểu thư lại không động lòng! Nàng có người trong lòng rồi thì sao chứ, ta mặc kệ. Thế gian này thiếu gì chuyện thay lòng đổi dạ, nhưng bản công tử đây, đời này không phải Mạt Nhi tiểu thư thì không cưới!”

“Được được được, ngươi thích ai cưới ai là việc của ngươi, không liên quan gì đến ta hết. Nhưng nếu ngươi mang nguyên cái vẻ bẩn thỉu này ra ngoài thì ta không muốn thừa nhận là quen ngươi đâu.” Ninh Uyên chỉ vết tro than trên mặt Cảnh Dật, rồi gọn Chu Thạch đến dẫn cậu đi rửa ráy thay đồ.

Bị Cảnh Dật quấy rối, Ninh Uyên cũng chẳng còn hứng đọc sách nữa. Đợi cậu xong việc. y liền đến đại sảnh ở tiền viện với cậu. Trên đường đi, cậu cứ rụt rè bám sau lưng y mãi, mắt nhìn láo liên, như thể thực sự sợ đụng phải vị Uyển Nghi quận chúa kia vậy.

Lúc bấy giờ, trong tiền sảnh đã có khá nhiều người ngồi. Thẩm thị vẫn chưa đến, người đang đãi khách là Ninh Như Hải. Dường như Chiêu Nghi quận chúa cũng không giận vì chuyện mấy hôm trước – hôm nay bà tới rất sớm, giờ đã được Ninh Như Hải mời lên ghế thượng vị ngồi. Cạnh bà là một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, trang phục đoan trang nho nhã hệt như mẫu thân mình, nom rất ngọt ngào đáng yêu.

Chiêu Nghi quận chúa xuất giá năm hai mươi tuổi, được hoàng để tứ hôn với quan Ngự Sử đương nhiệm – Tần đại phu*. Tần gia là thế gia danh môn, Tần Hoán Tần đại phu lại chưởng quan việc thăng chức và hạ cấp của mọi quan lại dưới quyền, cộng thêm việc hoàng đế rất mực thương yêu Chiêu Nghi quận chúa nữa… nên có rất nhiều người trong triều muốn nịnh bợ Tần gia và đôi vợ chồng này.

*đại phu (大夫): chỉ chức quan to thời xưa, dưới quan khanh và trên quan sĩ, chuyên can gián vua, vì thế có ảnh hưởng rất lớn đến quyết định của vua. Không phải là “bác sĩ” đâu nha.

Ngay cả Cảnh Quốc công cũng không phải là ngoại lệ – ông ta một lòng muốn Cảnh Dật cưới Uyển Nghi quận chúa chính là để củng cố vị trí của Cảnh Quốc công phủ trong triều.

Vào cửa rồi, Ninh Uyên lần lượt vấn an nhóm trưởng bối. Thấy y vào, Chiêu Nghi quận chúa mỉm cười rất rõ ràng, làm nhóm quan viên khác ở đây không nhịn được nhìn y vài lần. Ninh Như Hải thấy thế thì tự hào vô cùng, cũng không làm khó y nữa, hiếm khi dịu dàng nói với y một câu: “Đến rồi thì nhanh chân nhanh tay lên, chuẩn bị đến giờ tặng quà cho tổ mẫu con rồi đấy.”

Cảnh Dật bám sát theo Ninh Uyên, thấy y ngồi thì cũng ngồi xuống. Đôi mắt tròn tròn đen láy của cậu nhìn khắp sảnh đường, chỉ cố tình không nhìn Uyển Nghi đang ngồi đối diện. Nhưng người ta cũng làm như chẳng thấy cậu, vẫn thong thả uống trà, động tác rất đỗi ưu nhã, rồi trò chuyện với nhóm nữ quyến của nhà quan lại với mẫu thân mình.

Khách đến dần nhiều lên, nhóm chủ nhân của Ninh phủ cũng lần lượt xuất hiện. Trang phục của Liễu thị còn xa hoa hơn hẳn ngày thường, đi đến đâu là vàng lấp lánh đến đó, làm rất nhiều phu nhân ở đây nảy lòng hâm mộ. Ba đứa con của ả lần lượt đi sau – Ninh Bình Nhi thoa phấn rất đậm nhưng vẫn không che nổi vẻ tiều tụy, Ninh Thiến Nhi dịu dàng vâng lời, và Ninh Tương… Người này lại làm Ninh Uyên ngạc nhiên hết sức – vì hắn lại mỉm cười với y!

Nụ cười kia không hề mang vẻ châm biếm, mà là thật lòng thật dạ cười, nhưng nó lại làm Ninh Uyên phát tởm. Y ho nhẹ một tiếng, lẳng lặng quay đi.

Sau Liễu thị là — Ninh Mạt đỡ Nhị phu nhân Triệu thị bước vào.

Nhị phu nhân Triệu thị vốn là bình thê* của Ninh Như Hải. Nhưng sau khi mất đi đứa con trai đầu tiên, vì quá đau lòng nên bà ít nói đi hẳn, quanh năm trầm mặc trong tiểu viện của mình, rất ít khi ra ngoài nữa. Nhưng vì bà xuất thân từ nhà tướng, mà nhà mẹ đẻ của bà cũng rất có uy danh, nên dù bà như thế thì vẫn không ai dám lạnh nhạt với bà – kể cả là Ninh Như Hải, Thẩm thị hay đám hạ nhân trong phủ.

*bình thê (平妻): vào cửa sau chính thê nhưng có địa vị ngang chính thê.

Ninh Uyên và Ninh Mạt đã qua lại với nhau một thời gian rồi, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên y thấy Triệu di nương. Bà ăn mặc rất đơn giản, thoạt trông rất gầy, xương gò má cao, không phải kiểu xinh đẹp lắm, thậm chí còn tỏa ra hơi thở người – lạ – chớ – gần.

Ninh Như Hải đang đón tiếp khách tới, thấy bà đến thì hơi đờ ra: “Nàng đang không khỏe mà, sao lại ra đây?”

“Hôm nay là đại thọ sáu mươi của lão phu nhân, là ngày lành hiếm có, ta có không khỏe thì vẫn nên ra chứ.” Giọng Triệu thị không lớn, thậm chí hơi thở còn hơi hổn hển: “Mạt Nhi, con dìu ta ngồi xuống đi.”

Ninh Mạt vâng lời, đỡ bà ngồi xuống ghế trên Liễu thị, rồi cũng an vị ở sau lưng bà. Liễu thị hơi ngạc nhiên liếc sang Triệu thị – đừng nói là Ninh Uyên, mà người đã vào phủ bao nhiêu năm nay rồi như ả cũng chẳng gặp bà mấy.

Từ khoảnh khắc thấy Ninh Mạt bước vào, Cảnh Dật đã dán chặt mắt vào hắn, không hề nhìn thấy người khác nữa. Dường như cả căn phòng này đã tối lại, chỉ có nơi Ninh Mạt đứng là ánh sáng duy nhất. Đồ trắng phiêu phiêu, mỹ nhân như ngọc… một bức họa mỹ nhân cứ phác ra trong đầu cậu như thế đấy.

“Này, rốt cục là ngươi vào kiểu gì thế? Ngươi cũng nhận được thiệp mời à?” Ninh Uyên biết cậu cứ thế này thì sẽ làm trò cười cho người ta mất, nên vội dời lực chú ý của cậu đi.

Cảnh Dật ngẩn ngơ quay sang, vô thức chùi khóe miệng rồi đáp: “Đương nhiên là không. Ta cầm bái thiếp của Đại điện hạ đến đấy, cộng thêm thân phận của ta thì sao quản gia dám không cho ta vào?”

“Đại điện hạ?” Ninh Uyên nhướn mày: “Ý ngươi là, Đại điện hạ cũng đến?”

“Không chỉ có hắn, mà Tứ điện hạ cũng tới.” Cảnh Dật nhỏ giọng: “Không phải vì Chiêu Nghi quận chúa cũng ở đây đó sao? Đừng thấy bà ta chỉ là một phu nhân mà khinh nhé. Riêng việc hoàng thượng rất tốt với bà ta là đã đủ để người người tranh nhau nịnh bả rồi.”

Tất nhiên là Ninh Uyên biết. Đời trước, cũng vì Tư Không Húc không nịnh được Chiêu Nghi quận chúa và Cảnh Dật lại cưới con gái của bà, cộng với việc cậu đứng về phe Lục hoàng tử… nên Tư Không Húc mới coi cậu là mối nguy tiềm tàng, rồi lập kế giết cậu đi.

Ninh Uyên đang nghĩ ngợi thì quản gia vội vã chạy vào, kêu tướng lên: “Hai vị Hoàng tử điện hạ đến rồi!”

Ninh Như Hải giật mình, chưa kịp ra cửa tiếp đón thì đã thấy – Tư Không Việt và Tư Không Húc lần lượt bước vào, như thể đã hẹn trước vậy.

Phần lớn quan chức trong phòng đều đã gặp hai người họ ở xuân yến lần trước, vội vã đứng dậy chào. Tư Không Việt vung tay cho miễn lễ hết, rồi xông lên đứng trước Tư Không Húc, hành lễ cực kỳ cung kính với Chiêu Nghi quận chúa: “Việt Nhi xin ra mắt biểu cô mẫu*.”

*biểu cô mẫu (表姑母): “biểu cô” (cô họ, chị em với bố) một cách trang trọng?

Một người đàn ông thân cao thước tám vạm vỡ mạnh khỏe như hắn mà lại tự xưng là “Việt Nhi”, nghe thôi cũng thấy kỳ kỳ… Nhưng hắn lại thản nhiên như không, sắm trọn vai một vãn bối hiếu kính trước mặt Chiêu Nghi quận chúa.

“Con xin ra mắt biểu cô mẫu.” Theo sau Tư Không Việt, Tư Không Húc cũng hành lễ với bà.

“Đứng lên hết đi.” Chiêu Nghi quận chúa gật đầu, chỉ nhìn Tư Không Việt: “Trước khi đến Giang Châu lần này, ta có đến gặp phụ hoàng con. Ông ấy nhờ ta hỏi con là, con định chơi đến bao giờ thì về?”

“Biểu cô mẫu cứ đùa ạ, con có đang đùa đâu.” Tư Không Việt cười ha ha: “Có vài chuyện Người không biết rồi. Đến Giang Châu rồi con mới biết – dân phong ở đây rất khác Hoa Kinh, cần phải khảo sát cẩn thận rồi mới kết luận được. Hơn nữa, có thể vì bình thường Tứ đệ làm việc độ lượng quá nên đám hạ nhân ở hành cung đều lười nhác hết sức, có mấy việc nhỏ mà cũng không làm xong. Thân là huynh trưởng, tất là con phải ở lại để giúp Tứ đệ, nên mới phải nán lại Giang Châu lâu một chút.”

Tư Không Việt vừa nói xong, Ninh Uyên không nhịn được liếc sang nhìn Tư Không Húc – chỉ thấy gã tuy vẫn tỏ ra bình thản, nhưng ở đáy mắt lại xẹt qua nét giận dữ. Y cười thầm – đúng là Tư Không Húc của thời điểm này vẫn chưa đủ cay nghiệt thâm sâu, nên vẫn chưa thể che giấu cảm xúc một cách hoàn hảo được.

Mấy lời này của Tư Không Việt không chỉ là tự khen mình, đưa ra lý do đường đường chính chính để ở lại Giang Châu, mà còn ngang nhiên đạp Tư Không Húc một phát, mắng gã vô dụng không làm nổi việc cỏn con. Nếu lời này truyền đến Hoa Kinh… thì hình tượng của Tư Không Húc trong mắt hoàng thượng lại giảm xuống một bậc, uy hiếp trực tiếp đến tiền đồ của gã.

Thảo nào mà gã lại giận đến vậy.

Nhưng giận thì sao? Giờ đây gã không thể biện hộ cho bản thân, vì nhìn cái cách Chiêu Nghi quận chúa chỉ nhìn Tư Không Việt mà không hề để ý đến gã, thì gã đã hiểu rồi.

Chiêu Nghi quận chúa gật đầu: “Con là trưởng tử của phụ hoàng con, quan tâm dân chúng là chuyện phải làm. Nhưng đừng lâu quá, dù sao con cũng là hoàng tử, không ở kinh thành quá lâu cũng không hay.”

Lời này của bà lại đâm thêm một nhát vào tim Tư Không Húc – hoàng tử khác rời kinh thôi đã là kỳ cục, thế còn gã, người bị điều thẳng ra khỏi kinh thì sao?

Tư Không Việt không đến một mình – hắn còn dẫn theo vài tùy tùng nữa. Trong đó có một người trông rất khác – dáng cậu thấp bé nho nhỏ, nom không giống thị vệ. Tuy là nam tử nhưng cậu lại mặc áo lụa, cũng dùng khăn sa che phần từ mũi trở xuống như Ninh Mạt. Trong khi các thị vệ khác phải đứng, thì cậu lại được đường hoàng ngồi bên người Tư Không Việt.

“Người bên cạnh Đại điện hạ là ai?” Ninh Uyên quay lại hỏi Cảnh Dật.

“Tám phần mười là tân sủng của Đại điện hạ.” Cảnh Dật đáp: “Hắn ta thay tân hoan suốt, chỉ là ta không ngờ hắn chơi cả nam nhân nữa. Đúng là… thú vị.”

“Nghe như Cảnh công tử có ý khinh thường quan hệ nam nam ấy nhỉ?” Y hỏi.

Cậu đáp không chút suy nghĩ: “Đương nhiên rồi. Hai nam nhân ở với nhau là trái luật trời!”

Y gượng gạo cười, liếc sang chỗ Ninh Mạt, không nói gì nữa.

Một lúc sau, nhân vật chính của bữa tiệc – Thẩm thị – được Nghiêm thị đỡ vào. Trang phục của hai người họ là đồ mà chỉ cáo mệnh phu nhân mới được mặc, tỏ ý cực kỳ coi trọng ngày lễ hôm nay. Đại phu nhân Nghiêm thị cung kính đỡ một tay Thẩm thị, lần lượt bái chào người có địa vị cao nhất là Chiêu Nghi quận chúa, rồi đến Tư Không Việt, Tư Không Húc và các quan lại khác.

Mặt mày Thẩm thị hồng hào rạng rỡ, hẳn là bà cũng không ngờ lại có nhiều quan to quý lớn đến thọ lễ của mình thế, thậm chí có đến bốn người của Hoàng gia. So với thọ yến của Liêu lão thái quân ở Tào đô đốc phủ không lâu trước đó, thì thọ yến của bà to hơn nhiêu! Chuyện này rất đáng tự hào, thảo nào bà lại vui như vậy.

Vừa ngồi vào chỗ, Đại phu nhân liền lấy một cái hộp gấm từ tay ma ma bên mình, mở ra thì thấy — là một miếng ngọc hình Phật.

Nghiêm thị nói: “Đại thọ 60 của lão phu nhân hẳn sẽ chẳng thiếu quà tặng quý hiếm. Tuy trông qua thì miếng ngọc Phật này chẳng có gì đặc sắc, nhưng nó là do Trạm Nhi chính tay khắc một tháng mới thành. Nó ốm yếu không thể tự mình đến chúc thọ, nên con mới mang đến hộ nó, mong có thể làm lão phu nhân vui lòng.”

Thẩm thị nhận lấy miếng ngọc kia, thấy đường nét điêu khắc rất sống động, bề mặt ngọc cũng sáng loáng không tì vết, liền gật gù tán thưởng: “Trạm Nhi thật có lòng. Người nó đã khỏe hơn chưa?”

“Vẫn thế thôi ạ, có mười ngày thì chín ngày liệt giường.” Nghiêm thị lau khóe mắt: “Nhưng mấy hôm trước, con nghe nói ở Giang Nam có một đại phu trị bệnh tim giỏi lắm, con đã phái người đi mời rồi, mong là ông ấy có cách. Bằng không… Thấy Trạm Nhi quanh năm bệnh tật thế kia, người làm mẹ như con thực sự khó chịu lắm.”

Thẩm thị thở dài: “Khổ cho con rồi. Trạm Nhi là cháu ruột của ta, đương nhiên ta cũng quan tâm nó. Nếu có chuyện gì cần giúp thì con cứ bảo ta nhé.”

“Con thay mặt Trạm Nhi cảm ơn lão phu nhân ạ.” Nghiêm thị quỳ xuống đáp.

“Thưa tổ mẫu, so với lễ vật của đại ca thì của cháu thật sự chẳng là gì.” Ninh Mạt bước ra từ sau lưng Triệu thị, trên tay nâng một chiếc đai lưng giản dị: “Chiếc đai này là do Mạt Nhi tự tay may, dày rộng hơn đai bình thường một chút. Mạt Nhi cố ý may hai lớp ở vị trí sau lưng, có thể đổ gạo lứt rang nóng vào rồi thắt lên, có công hiệu thư giãn rất tốt với người bị đau lưng. Cháu thấy tổ mẫu thường xuyên bị vậy, nên hẳn là chiếc đai này sẽ hữu dụng với Người.”

So với miếng ngọc xinh đẹp nhưng chỉ có thể ngắm, thì món quà của Ninh Mạt có vẻ nổi bật hơn nhiều. Hình như hắn đã chuẩn bị trước – một nha hoàn bưng chén gạo rang nóng lập tức bước lên, đổ vào túi kép của chiếc đai nọ. Ninh Mạt bước đến, tự mình thắt nó lên người Thẩm thị.

 Cảm giác nong nóng âm ỉ ở lưng làm cơn đau lưng như có như không của Thẩm thị nhạt đi rất nhiều. Mắt bà sáng lên: “Mạt Nhi thật có lòng, còn nghĩ ra được cách này nữa.”

“Tổ mẫu thoải mái là cháu vui rồi ạ.” Ninh Mạt thi lễ rồi lui xuống.

Lúc này, Liễu thị liếc sang Ninh Tương. Hắn hiểu ý ả, liền bước ra, tùy tùng sau lưng hắn cũng nâng theo một hộp gấm. Hộp kia rất to, vuông vắn độ một thước*, nhưng chỉ mỏng tầm ba tấc*, đoán không ra bên trong là gì.

*1 thước ~ 230cm , 3 tấc ~ 3*2.3cm ~ 6.9cm.

“Thưa tổ mẫu, cháu và muội muội xin cùng dâng lên Người món quà này. Cháu mất rất nhiều thời gian mới có thể làm ra nó, nhất định tổ mẫu sẽ thích.” Dứt lời, Ninh Tương mở hộp gấm, lấy ra một tấm áo hoàng kim chói mắt.

“Đây là… Kim Sợi y*?” Chiêu Nghi quận chúa nhìn tấm áo nọ, không chắc chắn lắm.

*kim sợi y (金缕衣): dịch từng chữ ra thì là quần áo được may bởi từng sợi vàng?

“Quả là quận chúa hiểu nhiều biết rộng, vừa nhìn là đã biết.” Ninh Tương thi lễ với bà một cái.

“Kim sợi y là cái gì, quận chúa có thể giải thích cho lão thân nghe một chút không? Chẳng lẽ nó có bí mật gì đó?” Thẩm thị chưa từng nghe đến cái tên này, không khỏi tò mò.

Dường như mọi người xung quanh cũng giống bà, bắt đầu xầm xì bàn luận với nhau.

Ninh Tương tự đắc hết sức – vì đây chính là hiệu ứng mà hắn muốn. Liễu thị không thiếu tiền, nên đã cố ý dặn hắn là – chắc chắn đại thọ 60 của Thẩm thị sẽ không thiếu vật quý báu, nên hắn phải tìm được món quý giá nhất thì mới làm mọi người kinh ngạc được. Đạt được sự chú ý của quần chúng, cũng chính là tự thiếp vàng lên mặt mình đấy!

“Kim sợi y vốn được chế tạo bởi Tương Dương Vương của tiền triều, dùng làm món quà hiếu kính mẹ ruột của mình là Nhạc Thái hậu vào thọ lễ 60 của bà. Một trăm nghệ nhân lành nghề làm ngày làm đêm trong suốt nửa năm mới thành công làm ra nó. Nó không chỉ có vật liệu may là trăm ngàn sợi vàng bện thành, mà tất cả châu ngọc, bảo thạch và phỉ thúy khảm lên nó cũng đều là trân phẩm. Nhất là phỉ thúy rất dễ vỡ, trong quá trình dùng kim tuyến xâu qua, chỉ cần hơi không cẩn thận một chút là cả viên phỉ thúy sẽ vỡ nát. Vậy nên đã có lời đồn rằng – để tạo nên tấm Kim sợi y này, Tương Dương Vương đã phá hủy vô số phỉ thúy thượng hạng. Cũng vì thế nên giá trị của tấm áo này càng trên trời hơn.” Ninh Uyên từ tốn nói.

Ninh Tương quay lại nhìn y: “Hiếm khi tam đệ hiểu ý ta vậy, đã thay ta nói rõ lai lịch của bảo vật này rồi.”

Y tỏ ra hiếu kỳ: “Tiếc là tấm Kim sợi y đó đã bị hủy diệt trong lửa chiến tranh của tiền triều rồi, còn tấm áo này của Nhị ca là sao?”

“Tất nhiên đây không phải là bản gốc, chỉ là bản làm theo dựa trên bản vẽ của món gốc thôi.” Ninh Tương cao giọng nói: “Tấm Kim sợi y này nguyên là bảo vật trấn phường mà phường chế tác châu báu đệ nhất Ung Châu – Vạn Vật Các – phải mất mấy năm mới làm xong. Nhưng để tỏ lòng hiếu kính với tổ mẫu, mẫu thân con đã bỏ khoản tiền lớn ra mua, để hôm nay cháu kính dâng lên tổ mẫu đây. Chúc tổ mẫu phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn!”

Ninh Tương vừa dứt lời, đám người xung quanh lập tức ồ lên thán phục. Không chỉ hắn mà cả Liễu thị cũng hếch mũi lên trời – vì đây chính là hiệu quả mà họ muốn! Những người khác có tặng quà quý thì sao? Món quà quý giá nhất là do chính tay họ dâng lên đấy!

“Kim sợi y thực sự là bảo vật hiếm có. Thấy Liễu di nương và nhị ca có lòng như vậy, đệ đệ ta đây thấy thật xấu hổ.” Ninh Uyên tỏ ra hâm mộ hết sức, nhưng lại lơ đãng nhả ra một câu: “Tấm áo này đẹp không gì sánh được, chế tác lại tỉ mỉ cầu kỳ, vật liệu đều là sợi vàng và ngọc quý, nên chắc phải nặng lắm nhỉ?”

Ninh Tương ngạo nghễ đáp: “Đương nhiên rồi. Sở dĩ người ta gọi đây là “bảo vật liên thành”* chính là bởi chất liệu của nó. Nguyên phần vàng sợi đã nặng đến mười cân*, chưa kể đến châu ngọc khảm nạm lên trên.”

*(giá trị) liên thành (连城): giá trị cực lớn.

*cân () = ½ kg. 10 cân = 5kg.

“Quả nhiên là vậy.” Ninh Uyên gật đầu, nhìn thoáng qua phần eo mới được quấn đai lưng làm ấm của Thẩm thị: “Thứ ấy quý thì quý thật, nhưng theo ta thấy thì tổ mẫu không có phúc mặc nó lên người rồi.”

Ninh Tương sửng sốt: “Ý ngươi là sao?”

“A, chẳng lẽ nhị ca quên rồi?” Ninh Uyên vờ ngạc nhiên nói: “Tổ mẫu có tật đau eo lưng mà. Mạt Nhi tỷ tỷ còn quan tâm đến tật này của tổ mẫu, vừa dâng Người một cái đai lưng giúp thư giãn đó thôi. Tấm Kim sợi y này của nhị ca thực đẹp thực quý, nhưng nếu tổ mẫu mặc vật nặng như thế lên người thật, thì hông Người làm sao mà chịu nổi?”

“Chuyện này…” Mặt Ninh Tương đờ ra, như thể chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Liễu thị bên kia lập tức ngưng phổng mũi, thấp thỏm nhìn sang chỗ Thẩm thị.

Lúc nhìn thấy món quà sang quý nọ, Thẩm thị chỉ cảm thấy vui vẻ, chứ không hề liên tưởng đến chuyện ấy. Giờ nghe Ninh Uyên nói bà mới nhận ra – eo hông bà vốn có tật như thế, mặc đồ nặng như vậy vào người không phải là chuốc họa vào thân sao? So với Ninh Mạt Nhi biết quan tâm đến sức khỏe của bà, thì Ninh Tương thân là cháu trai trưởng lại dâng lên món đồ như vậy… có phải là không hề để tâm đến tình trạng của bà không! Hoặc là nó biết nhưng cố tình làm, để bà mặc đồ vào người rồi càng đau lưng hơn?

Người già vốn hay cả nghĩ, nên Thẩm thị càng nghĩ càng thấy bực bội, sắc mặt cũng lạnh dần đi.

“Chuyện này… Tổ mẫu có thể không mặc tấm Kim sợi y này, mà chỉ trưng nó ra như miếng ngọc Phật kia thôi. Nó cũng là vật báu hiếm gặp, dù không mặc cũng có thể thể hiện ra cấp bậc của tổ mẫu.” Nghĩ một lúc, Ninh Tương mới tìm ra một lý do nghe – có – vẻ – tốt.

“Cũng phải. Với giá trị của Kim sợi y nọ thì dù tổ mẫu có nhận rồi cất đi cũng được, chỉ tiếc là…” Ninh Uyên lắc đầu, tỏ vẻ muốn nói lại thôi.

“Nếu Uyên Nhi có lời muốn nói thì cứ nói đi. Chẳng lẽ ngay cả nhận ta cũng không nhận được ư?” Lòng tò mò của Thẩm thị đã bị y khơi lên rồi, sao có thể để y im lặng được.

Ngay cả Ninh Tương cũng thét lên: “Ngươi đừng có làm trò nữa! Hay là ngươi hâm mộ ta có thể tặng tổ mẫu quà quý mà ngươi thì không, nên ngươi mới tìm lời bới móc ta!”

“Nhị ca, đệ đệ không nói là vì muốn tốt cho ngươi thôi.” Ninh Uyên “lo lắng” nhìn tất cả mọi người trong phòng.

“Ta chẳng có gì phải sợ hết. Lai lịch tấm Kim sợi y này rất trong sạch rõ ràng – là ông ngoại ta bỏ tiền mua ở ngoài rồi phái người đưa tới Giang Châu, không có chỗ cho ngươi đổ tội đâu!” Hiển nhiên Ninh Tương đã nghĩ là – Ninh Uyên nghi ngờ hắn không mua nổi đồ quý như vậy, nên đã làm ra trò gì mờ ám.

“Haizz, thôi vậy.” Ninh Uyên lắc đầu: “Nếu nhị ca đã nghĩ đến việc tặng Kim sợi y, thì hẳn cũng biết chuyện của Tương Dương Vương và Nhạc thái hậu tiền triều rồi đúng không? Ngươi biết vì sao Tương Dương Vương lại tặng Nhạc thái hậu quà quý như vậy không?”

“Còn vì sao nữa? Không phải là quà mừng thọ à?” Ninh Tương mù mờ đáp.

Sau khi Đại Chu khai quốc, Thái tổ hoàng đế đã ra lệnh thiêu hủy phần lớn tài liệu về tiền triều, chuyện còn lưu truyền đến bây giờ phần lớn đều là dân gian truyền miệng. Hắn vốn không có hứng thú với mấy chuyện này, nên bây giờ không biết đáp sao.

“Mục đích bề ngoài thì đúng là vậy. Nhưng nhị ca biết đấy, trong vòng nửa năm sau thọ lễ của Nhạc thái hậu, Tương Dương Vương đã bí mật cấu kết với bà nhằm lật đổ vương quyền, giết hại huynh trưởng, mưu đồ soán ngôi, dẫn đến nội chiến liên miên nhiều năm. Sau đó thái tổ Đại Chu của chúng ta mới giương cờ khởi nghĩa, rồi khai sáng thiên hạ thịnh thế của Đại Chu bây giờ.”

<— Chương trướcMục lụcChương sau —>

 

Advertisements

5 thoughts on “[Thứ Tử] _ 051.

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s