[Thứ Tử] _ 047.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

047. Giăng lưới lớn.

Ninh Tương sửng sốt, nhất thời thấy Ninh Thiến Nhi nói cũng có lý.

Từ nhỏ, Ninh Bình Nhi đã bị Liễu thị quán triệt tư tưởng rằng – tương lai nàng nhất định phải gả cho nhà giàu sang; có thế mới có lợi cho Liễu thị và tiền đồ của Ninh Tương. Nhưng sau vụ việc ở xuân yến, tuy không ai nói ra nhưng tất cả đều hiểu – hẳn sẽ chẳng nhà quý tộc nào nguyện ý cưới nàng rồi. Vậy nên nàng mới lo lắng, vội vàng chủ động dán vào Lỗ Bình… khả năng này cũng có thể lắm.

“Đương nhiên muội cũng không muốn nghi ngờ tỷ tỷ; nhưng kẻ háo sắc này đã nói, đây không phải là lần đầu tiên gã ta với tỷ tỷ… làm chuyện thế này.” Ninh Thiến Nhi tiếp tục châm ngòi thổi gió: “Nếu là lần đầu tiên, thì tại sao tỷ ấy không hô hoán? Mà lại cứ thế im lặng để gã ta thích làm gì thì làm?”

Ninh Tương đã hiểu.

Ma ma của từ đường ở rất gần đó. Nếu Ninh Bình Nhi thực sự bị cưỡng bách, thì nàng chỉ cần hô lên là các ma ma sẽ đến cứu ngay. Hơn nữa, nếu không có ai dẫn đường thì sao Lỗ Bình ngu xuẩn này có thể đường hoàng ra vào Ninh phủ?

Đương nhiên hắn không thể biết —- rằng ngay từ đầu, nhóm ma ma đã bị Ninh Thiến Nhi dùng tiền “dẫn” ra ngoài. Hắn chỉ tiếp tục xâu chuỗi các sự việc mà mình đã “thấy”, từ đó rút ra kết luận: Ninh Bình Nhi và Lỗ Bình thực sự đã thông đồng với nhau.

“Ngu xuẩn! Chẳng lẽ nó không biết Lỗ Bình là hạng gì sao!” Ninh Tương tức giận mắng. Đã mất mặt ở xuân yến như vậy mà nó không những không biết kiểm điểm, mà còn thông dâm với nam nhân! Nếu nương hắn biết con gái mình làm ra chuyện bại hoại thế này, thì nhất định sẽ ngất vì tức!

“Huynh mau mau cứu tỷ ấy đi” Ninh Thiến Nhi chớp chớp mắt, hai hàng nước mắt lập tức chảy ra: “Chắc chắn tỷ ấy chỉ nhất thời hồ đồ thôi! May là chúng ta phát hiện ra sớm, tuyệt đối không thể để người ngoài biết được! Bằng không tỷ tỷ chết chắc!”

“Ngươi không nói ta cũng biết!” Ninh Tương đấm mạnh vào bức tường bên cạnh: “Chuyện hôm nay chỉ có hai ta biết, nếu không… đừng nói đến mạng của Bình Nhi, mà Ninh phủ ta cũng không gánh nổi cái danh “có nhi nữ chưa xuất giá đã đi lang chạ”! Nếu để lão phu nhân biết được, thì có khi cả nương, ta và ngươi cũng bị vạ lây!”

Dứt lời, Ninh Tương nhìn Lỗ Bình đang quỳ rạp dưới đất: “Nhưng phải giải quyết thứ vô sỉ này sao đây? Chẳng lẽ tha nó dễ thế?”

“Tất nhiên là không.” Ninh Thiến Nhi lau nước mắt, thì thầm vài câu với Ninh Tương. Nghe xong, hắn nhíu mày, nhỏ giọng đáp: “Nếu làm vậy mà để Ôn Túc hầu biết được…”

“Biết rồi thì sao? Không có bằng chứng thì Ôn Túc hầu làm gì ta được?” Nàng nói: “Mà nếu không làm thế, thì lỡ về nhà rồi Lỗ Bình lại bảo Ôn Túc hầu là muốn cưới tỷ tỷ làm vợ thì sao? Đến nước ấy thì nhất định chuyện cẩu thả của hắn và tỷ tỷ sẽ bị bại lộ. Danh tiết của tỷ ấy sẽ bị hủy hết, rơi vào bước đường cùng, chỉ có thể chọn gả cho Lỗ Bình. Ca xem, chúng ta không thể đẩy tỷ tỷ vào hố lửa như thế được

“Ngươi nói cũng có lý.” Suy nghĩ một hồi, Ninh Tương thầm gật đầu, đoạn phẫn nộ hét vào mặt Lỗ Bình: “Hôm nay tạm tha cho ngươi! Nhưng ngươi nhớ kỹ cho ta, nếu ngươi dám ba hoa với người ngoài, vũ nhục danh tiết của muội muội ta, thì ta nhất định không khách khí với ngươi nữa! Hiểu chưa!”

“Hiểu rồi! Hiểu rồi ạ! Ta sẽ không nói gì hết!” Lỗ Bình bị vẻ hung thần ác sát của Ninh Tương dọa cho vỡ mật rồi, nào còn tâm trí nghe đoạn đối thoại giữa hắn và Ninh Thiến Nhi nữa? Thấy hắn chịu thả mình đi, Lỗ Bình vội vàng lập cập đứng dậy, lảo đảo muốn chạy ra ngoài ngõ. Nhưng chưa ra đến nơi thì gáy hắn đã bị đập mạnh một cái, hai mắt hắn trợn trắng, rồi không biết gì nữa.

Không biết bao lâu sau, Lỗ Bình bừng tỉnh vì quá lạnh.

Vì bị Ninh Tương xách ra khi đang làm dở “chuyện tốt”, nên giờ trên người Lỗ Bình không một mảnh vải. Đêm xuân còn lạnh, làm người hắn run rẩy không ngừng. Hắn ngồi xuống đất nhìn xung quanh, không thấy ai cả – hẳn là Ninh Tương và Ninh Thiến Nhi đã rời đi rồi.

Sờ cái gáy còn ê ẩm đau, hắn tức giận mắng: “Chết tiệt! Dám đối xử với ông đây như thế! Ta đ!t muội muội ngươi là phúc của nàng ta, còn giả trang tiểu thư khuê các làm gì! Sau này cưới tiện nhân đó vào cửa rồi, ngày nào ta cũng đ!t nàng ta ngay trước mắt nha hoàn! Để hạ nhân cả phủ thấy cho rõ cái dâm đãng của muội muội ngươi!”

Mắng xong một hồi, lòng hắn thấy thoải mái hơn nhiều, liền vịn tường đứng lên, lảo đảo đi ra ngoài. Đúng lúc này — trước mặt hắn xuất hiện một nhóm ăn mày áo quần tả tơi, còn bốc mùi khó tả.

“Thứ bẩn thỉu! Mau tránh xa ta ra!” Lỗ Bình trừng mắt nhìn họ, sẵng giọng yêu cầu họ nhường đường.

Nhưng mấy gã ăn mày không hề nhúc nhích. Một kẻ khá cao ráo trong nhóm còn liếc hắn đầy hứng thú, nhoẻn miệng cười lưu manh: “Mày đang nói chuyện với ông đây đấy à?”

Trái tim Lỗ Bình nhảy thót lên, đoán là mình đụng phải côn đồ rồi; liền không nói gì nữa, vịn vách tường mau chóng rời đi. Ai dè nhóm ăn mày nọ lại vây thành vòng tròn, ngăn hắn lại ở giữa.

“Ngươi, các ngươi muốn làm gì!” Lỗ Bình hơi sợ – nhìn qua là biết mấy gã này không tốt lành gì. Trời lại đang khuya khoắt, trên đường chẳng có ai, làm hắn không thể không run sợ.

“Thằng nhóc này, không phải mày vừa to tiếng với ông đây sao? Sao giờ lại rụt vòi rồi?” Kẻ cầm đầu nhóm ăn mày nọ vỗ vỗ lên khuôn mặt trắng mịn của Lỗ Bình.

“Đại ca à, thằng nhóc này dám trần truồng ra ngoài đấy, có khi nào là điên rồi không?” Người thấp bé đứng cạnh gã cười ha hả không ngừng, đột nhiên tóm lấy hạ thân của Lỗ Bình: “Mập thì hơi mập thật, nhưng cũng trắng trẻo non mềm đấy chứ. Lâu lắm rồi chúng ta không tiết hỏa, hay là tiện đây thì nhờ tên này luôn?”

Gã cầm đầu nghe vậy thì cũng nhoẻn miệng cười dâm. Lỗ Bình ngẩn ra – vì kiểu cười kia thực sự quá quen thuộc!

“Ngươi… Các ngươi muốn làm gì, ta… Ta đây là công tử của Ôn Túc hầu phủ, các ngươi…” Lỗ Bình hốt hoảng kêu lên, liều mạng muốn xông ra ngoài. Nhưng bốn đánh một không chột cũng què – nhóm ăn mày này đã quen đánh đấm, đương nhiên là rất khỏe, dễ dàng tóm hắn lại được. Rồi bốn người mỗi người nắm một chi của hắn, kéo căng ra hai bên.

Lúc này, gã cầm đầu đã tuột quần ra, thứ đen thui giữa hai chân đã ngóc đầu dậy. Lỗ Bình trông mà sợ hãi, không ngừng giãy dụa tru lên: “Các ngươi dám! Các ngươi dám!”

Đương nhiên là gã kia mặc kệ hắn, phụt ra một ngụm nước bọt xoa xoa lên mông Lỗ Bình, rồi tách mở hai cánh mông trắng nõn đẫy đà của hắn ra, một nhát xuyên thẳng vào.

Trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết của Lỗ Bình vang vọng khắp dãy phố không người.

Trong lúc đó thì Ninh Tương và Ninh Thiến Nhi đã về đến từ đường Ninh phủ. Ninh Bình Nhi đã mặc quần áo xong, đang khóc nức nở trên chiếu.

“Nếu muội không thông đồng với Lỗ Bình thì sao lúc bắt đầu không la lên? Cứ để mặc nó sàm sỡ như thế à?” Ninh Tương tức giận nói.

Ninh Bình Nhi khóc ròng: “Lúc đó muội quá sợ hãi, sao mà kịp nghĩ đến cách ấy được!” Đương nhiên nàng không dám nói – rằng nàng đã thất thân cho Lỗ Bình từ khi ở hành cung cơ. Nếu không… nếu người khác hỏi vì sao một nữ nhi như nàng lại chạy đến tòa Thủy Tạ đó lén gặp Lỗ Bình, thì nàng biết trả lời sao? Thế có khác gì thừa nhận là nàng có tư tình với hắn đâu?

Nàng cũng không dám lôi Tư Không Húc ra. Một nữ nhân lén lút “hẹn hò” với nam nhân là chuyện cực kỳ bại hoại, lôi ai vào thì nàng vẫn là người bị thiệt lớn nhất. Hơn nữa, nàng lại không ngờ mình bị hãm hại; giờ không dưng kéo Tư Không Húc vào thì lại đắc tội một hoàng tử.

Trên thực thế thì — khi Lỗ Bình xuất hiện ở từ đường, Ninh Bình Nhi cũng không giãy dụa quá nhiều. Nàng thừa biết mình chẳng còn trong trắng nữa, thôi thì mất một lần với mất nhiều lần cũng chẳng khác gì nhau.

Ninh Tương căm hận nói: “Nói thế nào thì chuyện này cũng quá kỳ quái! Lỗ Bình nói là muội đã cho người dẫn nó vào phủ, nếu không… một người ngoài như nó sao lại biết đường đến từ đường của phủ chúng ta?”

“Là tiện chủng Ninh Uyên kia! Nhất định là nó!” Ninh Bình Nhi ngừng khóc: “Trừ nó ra, cả cái nhà này còn ai hận muội như thế nữa!”

“Nhưng, nhưng chúng ta đâu có chứng cứ!” Ninh Thiến Nhi đứng bên cạnh nói: “Hơn nữa, nếu chuyện này mà ồn ào ra… thì ai cũng sẽ biết chuyện tỷ đã thất thân. Đến lúc đó, bị thiệt nhiều nhất vẫn là tỷ thôi!”

“Thiến Nhi nói có lý đấy. Chuyện này chúng ta không có bằng chứng, mà dù có cũng không thể lôi ra ánh sáng được.” Ninh Tương hừ lạnh.

Ninh Bình Nhi mấp máy môi: “Vậy… chỉ có thể bỏ qua thôi sao? Bỏ qua kẻ đã làm nhục muội?”

“Chứ còn cách nào nữa? Chẳng lẽ ngươi định tố cáo với phụ thân rằng Ninh Uyên đã hại ngươi thất thân sao? Ta thật muốn xem phụ thân sẽ xử tiện chủng kia trước, hay là xử đứa con gái làm bại hoại gia phong như ngươi trước!” Nhìn Ninh Bình Nhi đờ ra vì bị mình mắng, Ninh Tương chợt thấy không đành lòng, liền hạ giọng xuống: “Nhưng muội cũng đừng quá lo. Chúng ta còn rất nhiều cơ hội để tính sổ nó sau. Ta đã giải quyết tên Lỗ Bình kia thay muội rồi; sớm muộn gì ta cũng xử lý nốt tiện chủng Ninh Uyên kia!”

Mấy ngày sau, đương chính ngọ.

Thẩm thị mở tiệc tại nhà ở Phúc Thọ đường, mà nhân vật chính của bữa tiệc nghiễm nhiên là — Ninh Uyên.

Vốn là Thẩm thị nhận được thiệp mời đến dự thọ yến của mẫu thân Tào đô đốc – Liêu lão thái quân. Ai dè lúc nói chuyện phiếm, đối phương lại liên tục cảm thán Thẩm thị có một đứa cháu thật là ngoan, làm bà không hiểu ra sao cả. Hỏi rõ ra mới biết – là chuyện Ninh Uyên được Đại học sĩ Cao Úc “đặt trước” mời làm đệ tử của mình.

Từng là nữ nhi nhà Thượng Thư bộ Hình nên đương nhiên Thẩm thị biết – Cao Úc có địa vị như thế nào. Lúc mới biết Ninh Uyên được ông thu làm đệ tử, bà còn không tin; mãi đến khi càng nhiều người đến hỏi chuyện thì bà mới nhận ra – có khi toàn bộ quý tộc Giang Châu đã biết chuyện này rồi. Tuy lòng rất vui vẻ, nhưng bà vẫn cực tò mò, thọ yến vừa kết thúc là vội vàng về Ninh phủ ngay. Nhận được câu trả lời xác đáng từ Ninh Uyên, Thẩm thị mới thực sự cao hứng.

Trở thành đệ tử của Cao Úc gần như đồng nghĩa với việc ba năm sau đạt được giải Nguyên rồi. Bà tuyên bố luôn là nhà có việc vui, định phát thiệp mời đi khắp Giang Châu, tổ chức một bữa tiệc thật lớn để ăn mừng.

Nhưng Ninh Uyên lại vội ngăn Thẩm thị lại. Lý do của y rất đơn giản – Cao Úc mới chỉ trao tín vật cho y thôi, chứ vẫn chưa thực sự nhận y làm học trò. Nếu tổ chức tiệc lớn vì chuyện này thì khó tránh việc bị thiên hạ nói là cuồng vọng. Không chỉ mất mặt, mà còn ít nhiều tổn hại đến thanh danh của Cao Úc nữa.

Vậy nên ý của y là – nếu muốn làm tiệc lớn thì chờ đến sau khi y thực sự bái sư rồi hãy làm, lúc đó vẫn chưa muộn, lại có vẻ danh chính ngôn thuận hơn. Cũng chính vì nghĩ đến chuyện đó, nên y vẫn chưa nói cho trưởng bối trong nhà biết tin vui này.

Thẩm thị đang định trách Ninh Uyên suy nghĩ quá nhiều, nhưng nghe y giải thích xong thì cũng xuôi xuôi. Bà thấy đứa trẻ này vừa không kiêu ngạo, vừa không vội vàng, vô cùng khiêm tốn lễ độ, thảo nào lại được Đại học sĩ Cao Úc ưu ái như thế.

Nhưng việc vui thì vẫn là việc vui, nên vẫn phải ăn mừng. Tuy không thể tổ chức tiệc lớn, nhưng vẫn phải làm bàn tiệc nhỏ để người trong nhà vui vầy với nhau.

Bữa tiệc tại nhà này đã ra đời như vậy đấy.

Vì nhân vật chính là Ninh Uyên, nên người vẫn luôn bị lạnh nhạt trong Tương Liên viện, chưa từng tham gia hoạt động nào như Đường thị cũng được Thẩm thị cho người mời ra ngoài.

 Trong bữa tiệc ồn ào náo nhiệt, Thẩm thị ngồi ở ghế chủ vị, còn đặc biệt sắp xếp Ninh Uyên ngồi bên trái mình, đẩy Ninh Như Hải sang bên phải. Sắc mặt Ninh Như Hải hơi cứng nhắc, không phải vì vị trí của mình bị Ninh Uyên cướp mất – đó là ý của mẫu thân gã, gã không có ý kiến gì cả.

Gã mất tự nhiên… vì Đường thị đang ngồi đối diện gã.

Nghĩ kỹ lại thì… đã lâu lắm rồi gã không gặp Đường thị, chứ đừng nói gì là ngồi ăn cùng nhau.

Ninh Như Hải tỏ vẻ thong dong, còn cười nói với Thẩm thị đang rất đỗi vui vẻ; nhưng thỉnh thoảng vẫn lặng lẽ liếc sang Đường thị.

Rõ ràng là Đường thị đã già đi nhiều so với hình ảnh trong trí nhớ của gã, nhưng khí chất dịu dàng trên người bà vẫn không hề thay đổi. Nhìn bà cẩn thận lóc xương cá, trộn cá với cơm rồi đút cho bé Hinh Nhi ngồi cạnh; gã lại nhìn vào khuôn mặt của Hinh Nhi. Sắc mặt gã lập tức cừng đờ, lập tức quay đi, đáy mắt xẹt qua nét giận dữ.

Ninh Uyên nhìn thấy hết, nhưng vẫn làm như không thấy gì cả.

Suốt cả bữa tiệc, người duy nhất luôn luôn sầm mặt chỉ có mình Ninh Tương. Khi người khác nhao nhao chúc mừng Ninh Uyên, hắn lại nghĩ tới khoảnh khắc nhục nhã của mình hôm đó, lại nghĩ đến tất cả chúc phúc hôm nay đáng lẽ ra phải thuộc về mình… hắn lại càng hận y thấu xương. Nhất là khi Thẩm thị bảo hắn phải cố gắng hơn nữa, phải lấy Ninh Uyên làm gương để phấn đấu… Lời nói kia tựa như một con dao nhỏ sắc lẹm, khoét sâu vào tim hắn, làm hắn tức đến suýt ngất đi. Hắn đành và vội chén cơm rồi lấy cớ không khỏe để về phòng.

Yến tiệc kết thúc, Ninh Uyên đang định đưa Đường thị và Hinh Nhi về Tương Liên viện trước thì Ninh Mạt đeo khăn che mặt đã bước tới. Hắn cúi xuống nhéo nhéo cái má phúng phính của Hinh Nhi, đoạn cười nói với Đường thị: “Con thích Hinh Nhi muội muội lắm, Đường di nương à. Hay là di nương để con dẫn con bé đi dạo ngoài vườn hoa nhé?”

“Đương nhiên là được.” Đường thị nói với Hinh Nhi: “Con nhớ nghe lời Mạt Nhi tỷ tỷ nhé.”

“Vậy con để Bạch Đàn đưa nương về trước nhé. Con đi cùng Hinh Nhi, lát nữa sẽ đưa con bé về Tương Liên viện.” Ninh Uyên liếc nhìn Bạch Đàn phía sau. Bạch Đàn lập tức cúi người hành lễ, rồi rời đi cùng Đường thị.

Ninh Uyên quay lại, liếc nhìn Ninh Mạt. Hai người mỗi người nắm một tay Hinh Nhi, từ từ đi về hướng vườn hoa sau nhà.

Trong vườn hoa có một cái đình nghỉ mát, nom khá là trang nhã. Vào đình rồi, Bạch Mai đi sau Ninh Uyên liền hiểu ý nắm lấy tay Hinh Nhi: “Hinh Nhi tiểu thư à, người xem bên kia hoa nở đẹp chưa kìa. Chúng ta đến đó ngắm hoa nhé?”

Tính tình Hinh Nhi rất hiếu động, thích nhất là hoa, nên lập tức chạy đi với Bạch Mai. Ninh Mạt cũng dặn nha hoàn Thủy Tú sau lưng mình: “Em cũng đi đi, nhớ chăm sóc Hinh Nhi tiểu thư nhé!”

Sau khi Thủy Tú rời đi, trong đình chỉ còn hai người Ninh Uyên và Ninh Mạt. Ninh Mạt vỗ nhẹ lên váy, làm như vô tình hỏi Ninh Uyên: “Tam đệ đã nghe gì chưa? Công tử nhà Ôn Túc hầu bị phế rồi.”

“Hả?” Ninh Uyên tỏ ra ngạc nhiên, nhướn mày: “Từ bao giờ?”

“Mấy ngày trước, ở gần Ninh phủ. Nghe nói là mấy tên ăn mày làm. Hắn ta bị chúng luân phiên cường bạo, rồi thứ kia lại bị đạp mấy phát, sưng phù như cái hồ lô. Trước mắt thì không dùng được nữa.”

“Thế à.” Ninh Uyên che miệng lại: “Bắt được hung thủ chưa?”

Ninh Mạt cười nhạt: “Tam đệ thật biết đùa quá. Ngoài đường đầy ăn mày, nay tới mai đi, bắt làm sao được? Ôn Túc hầu có quyền lực đến mấy cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt thôi. Tiếc là Lỗ Bình lại là nhi tử duy nhất của ông ta, chưa kịp sinh cháu cho ổng thì đã thành như thế rồi.”

“Biết tin dữ này rồi, nhất định Ôn Túc hầu rất đau khổ.” Ninh Uyên lắc đầu thở dài: “Chỉ sợ lễ cưới của Lỗ công tử phải hủy đi rồi!”

“Chắc chắn rồi. Giờ ở Giang Châu ai ai cũng biết Lỗ công tử bị như thế ngoài đường, hắn mà cưới nữa thì khác gì tự vả vào mặt? Nói thế nào nhỉ… là thái giám cưới vợ!” Ninh Mạt bật cười, nhìn sang Ninh Uyên: “Giờ chắc thư từ hôn của Ôn Túc hầu phủ đã đến thư phòng của phụ thân rồi. Hẳn là chẳng ai lấy Hinh Nhi muội muội nữa!”

“Đúng là nghiệp chướng mà! Lỗ công tử vẫn còn trẻ, giờ lại gặp tai họa như thế, không biết hạng cầm thú nào dám ra tay ác độc vậy!” Ninh Uyên nhè nhẹ vỗ ngực, ai thán kêu lên.

Ninh Mạt không nhịn được bật cười, thanh âm mềm mại của phái nữ thoắt chuyển sang giọng trầm trầm của nam nhân: “Đệ mà chuyển sang nghề kể chuyện thì chắc thành công lắm đấy! Làm như tiếc hận thật cho Lỗ Bình vậy!”

“Đương nhiên là tiếc hận chứ. Tự dưng bị đoạn tử tuyệt tôn, lại không tìm được hung thủ, ta mà là Ôn Túc hầu thì chắc tức đến phát bệnh mất.” Ninh Uyên cũng cười theo: “Hiếm có khi Ninh Tương làm được chuyện tốt rồi.”

Ninh Mạt lắc đầu: “Xem ngươi chính nghĩa chưa kìa. Làm như người thúc đẩy Ninh Thiến Nhi đi khuyên Ninh Tương sai người phế Lỗ Bình không phải là ngươi ấy.”

“Chẳng lẽ ta lại chờ hắn đến hủy đời Hinh Nhi sao?” Ninh Uyên nở nụ cười: “Nhưng mà nhị ca này, sao huynh lại mua chuộc được Ninh Thiến Nhi thế? Ta ngạc nhiên đấy.”

“Có gì mà ngạc nhiên, chỉ là cấu kết vì lợi ích thôi. Huynh đệ ruột còn đấu đá nhau được, huống gì là đứa em gái từ nhỏ đã bị chị bắt nạt?” Ninh Mạt thoáng dừng lại: “Nhưng chuyện của Ninh Bình Nhi vỡ lở nhanh quá, nhất định chúng sẽ liên tưởng đến đệ. Đệ nghĩ ra cách đối phó chưa?”

“Chúng đã coi ta là cái đinh trong mắt từ lâu rồi. Không có bằng chứng thì chúng chẳng làm gì ta được đâu, hơn nữa bây giờ chuyện quan trọng nhất với chúng là che giấu cho Ninh Bình Nhi, chứ không phải là ứng phó ta.” Ninh Uyên nhỏ giọng nói: “Nhưng ngươi phải cẩn thận với Ninh Thiến Nhi đó. Thứ nàng ta muốn là Ninh Bình Nhi rớt đài rồi thừa cơ chiếm chỗ; không chừng nàng ta lại cố ý nói ra chuyện Ninh Bình Nhi đã thất thân đấy.”

“Chuyện này đệ cứ yên tâm. Nó không dám đâu, trừ phi đã hoàn toàn chắc chắn là không ai nghi ngờ đến nó. Trông Ninh Thiến Nhi lặng lẽ mờ nhạt vậy thôi, chứ thực ra suy nghĩ rất sâu xa đấy. Nhưng theo ta thấy thì nó rất hận tỷ tỷ của nó; chỉ cần đệ thực sự chỉnh Ninh Bình Nhi thì nó sẽ rất sẵn lòng tiện tay đẩy một phát, vừa giải hận vừa tránh khỏi liên quan.”

Nói đến đây, Ninh Mạt hơi đăm chiêu: “Nhưng ta không hiểu – không phải đâm thẳng Ninh Bình Nhi một nhát sẽ tiện hơn sao, sao lại để chúng có cơ hội giấu tiếp?”

“Giờ chưa phải là thời cơ tốt.” Ninh Uyên đáp: “Từ lần trước ngươi bảo ta phải để ý đến Đại phu nhân, ta cũng nghĩ là… không biết bà ta có nhân chuyện của Ninh Bình Nhi để sinh sự với ta không. Ta phải xóa hết dấu vết trước đã. Nếu Ninh Bình Nhi kêu oan và Đại phu nhân muốn điều tra tường tận, thì ba ta vẫn có thể tra đến ta được. Đến đó lại không hay.”

“Ý đệ là…”

“Ngươi thấy người ta đánh cá bao giờ chưa? Giăng lưới càng lâu càng sâu, thì càng thu được mẻ cá lớn.” Y từ tốn nói: “Bây giờ… chúng ta chỉ cần đợi thời cơ tốt nhất để thu lưới thôi.”

Lần chờ đợi này kéo dài một tháng.

Hơn một tháng qua, Ninh Uyên sống rất thoải mái. Nguyên nhân mấu chốt là – đám người kia rất yên tĩnh, không gây thêm rắc rối gì cho y cả. Hẳn là chúng không tự nguyện làm vậy, mà là tình thế bắt buộc. Theo như Ninh Uyên đoán thì – Ninh Tương vội vàng che giấu chuyện của Ninh Bình Nhi, còn Liễu thị thì bận đến đầu tắt mặt tối vì đại thọ 60 sắp tới của Thẩm thị.

Từ khi bị tước quyền quản gia tới giờ, Liễu thị luôn canh cánh trong lòng là phải đoạt quyền về. Đương nhiên, lấy lòng Thẩm thị cũng là một trong các cách đó, nên ả ta không rảnh để đến gây chuyện với Ninh Uyên.

Nhưng khoảng thời gian này cũng không hoàn toàn là yên tĩnh – vì trừ các nhân tố bất ổn kia ra, thì vẫn có một phiền phức không lớn không nhỏ luôn quấn lấy y.

“Chiêu này ngươi ra đúng lực rồi, nhưng biến hóa thiếu linh hoạt. Nếu ra chiến trường chiến đấu với nhiều người thì ngươi sẽ là người chết đầu tiên!” Hô Diên Nguyên Thần cầm một cây thương gỗ, không hề nể nang mà gõ vào cổ tay y. Y bị đau nên buông lỏng tay ra, kiếm gỗ trong tay cũng rơi xuống đất.

Đánh y xong rồi, hắn quay người ném thương cắm xuống đất, đoạn vung chân điểm hai phát vào ngực Chu Thạch – người đang cố đánh lén hắn từ sau lưng: “Ngươi cũng thế, động tác quá chậm! Vẫn cho đối thủ đủ thời gian để phản kích!”

Hô Diên Nguyên Thần khống chế lực đạo rất hoàn hảo. Toàn thân Chu Thạch run lên, bị hất văng ra ngoài, nhưng không hề bị thương.

Hắn lại làm một cú lộn mèo tiêu chuẩn, thuận tay nhổ thương lên, đánh văng kiếm gỗ trong tay tỷ muội Bạch thị rồi thoải mái đứng lại, múa thương sau lưng: “Hai người đừng đứng đờ ra thế, thấy đối phương có kẽ hở thì phải lập tức xông lên, nếu đang ở chiến trường…”

“Đủ rồi! Chiến trường chiến trường chiến trường, đây không phải là chiến trường! Đây là hậu viện Trúc Tuyên đường của ta!” Ninh Uyên xoa xoa cổ tay, cực kỳ mất kiên nhẫn chỉ vào mặt Hô Diên Nguyên Thần đang soi mói: “Ta bảo này Hoàng tử điện hạ, nếu ngươi rảnh đến phát chán thì có cả đám thị vệ cho ngươi luyện võ đấy, sao lúc nào cũng tìm đến đám trẻ con phụ nữ chúng ta là sao?!”


Sev: Người ta gọi là đẹp trai không bằng chai mặt, aka lầy…

<— Chương trướcMục lụcChương sau —>

Advertisements

10 thoughts on “[Thứ Tử] _ 047.

      1. =))))))) cp chính phụ đều trắc trở
        Moá trắc trở nhất chính là mấy pháo hôi bị dập không thương tiếc

        Liked by 2 people

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s