[Thứ Tử] _ 045.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

045. Kinh động lòng người.

Nhóm học trò lập tức xì xào bàn tán, rất nhiều người còn mỉm cười vui vẻ, hẳn vì họ đã đoán được từ trước – Cao Úc sẽ lấy đề tài là “Xuân”.

Thực ra chuyện này cũng không khó đoán. Giờ đang là mùa xuân, vịnh xuân cũng là chủ đề thường thấy trong thi từ ca phú; mà càng là chủ đề phổ biến thì càng dễ phân cao thấp hơn.

Rất nhiều học trò lần lượt đứng lên. Có người làm thơ tự tình, có người làm thơ vịnh cảnh; ai ai cũng có năng lực thật sự, thơ ngũ ngôn* hay thất luật* đều làm được cả, áp dụng luật bằng trắc* khá nhuần nhuyễn. Cao Úc nghe mà gật đầu liên tục, thỉnh thoảng lại gật gù “Tốt!”.

*thơ ngũ ngôn: thơ năm chữ.

*thơ thất luật: thể thơ mà 1 bài có tám câu, mỗi câu 7 chữ.

*luật bằng trắc: luật sử dụng các thanh bằng (dấu ngang và dấu huyền) và thanh trắc (các dấu còn lại) trong thơ.

Đương nhiên, đám người hăng hái này đều là học trò trên 16 tuổi – pháp luật Đại Chu quy định, phải đủ 16 tuổi mới được thi Hương. Vì thế, khi nhóm học trò háo thắng tranh hơn thua với nhau thì Ninh Uyên chỉ im lặng ngồi xem trò vui – dù gì thì y vẫn chưa đủ tuổi mà.

Ninh Tương là người cuối cùng đứng dậy, vịnh một bài thơ thất luật. Nhưng thứ hắn làm chẳng có gì hơn người khác, nên Cao Úc chỉ khẽ gật đầu, rồi gọi người tiếp theo.

Ninh Tương hơi không vui. Hắn đã đoán là đề tài hôm nay chắc chắn phải liên quan đến mùa xuân, nên đêm qua đã thức trắng xem rất nhiều sách thơ, làm ra một bài thơ thất luật rất đỗi hoàn hảo – đấy là tự hắn thấy thế. Cứ tưởng bài thơ này sẽ làm mọi người kinh ngạc, làm Cao Úc thán phục, rồi hắn sẽ dễ dàng qua được kỳ thi Hương, liên tiếp đạt ba giải Nguyên; rồi bước vào triều đình với thân phận Trạng Nguyên, trở thành quyền thần dưới một người trên vạn người, làm rạng rỡ tổ tông…

Ai dè Cao Úc chỉ gật đầu một cái, còn chẳng buồn nói một chữ “Tốt”!

Ninh Tương buồn bực ngồi xuống, lòng thầm mắng một câu.

Thấy không ai đứng lên nữa, Cao Úc vuốt râu nói: “Không ai lên nữa sao? Cảnh xuân nay đẹp hiếm có, nếu ai chợt nảy ra lời hay ý đẹp thì xin đừng ngại, cứ thoải mái đọc ta nghe đi.”

Ninh Tương nhịn không được khẽ liếc sang bên. Thấy Ninh Uyên đang tập trung đọc quyển sách trước mặt, hắn thầm cười nhạo, đoạn chợt cao giọng nói: “Tam đệ, không phải ngươi vẫn nói tài hoa của mình có thể so với thi tiên Tô Đạo sao? Giờ Cao Úc đại nhân đang ở đây rồi, sao ngươi không đứng ra trổ tài, nhờ Cao đại nhân đánh giá một phen?”

Ninh Uyên sửng sốt, rõ ràng là không ngờ Ninh Tương lại đột nhiên nói vậy. Y cau mày đáp: “Ý Nhị ca là gì?”

“Hả? Lẽ nào ta nhớ nhầm?” Ninh Tương giả vờ ngạc nhiên: “Trước giờ ngươi vẫn tự xưng là “Tiểu Tô Đạo” mà? Sao giờ lại chối?”

Ninh Uyên nhìn sang Cao Úc – mà nghe Ninh Tương nói xong, Cao Úc cũng đang nhìn vào y, vẻ mặt nửa khinh bỉ nửa tức giận.

Cao Úc giận là phải. Tô Đạo là văn nhân của hơn trăm năm trước, được gọi là “thi tiên”, thơ của ông vẫn được hậu thế ca tụng là “Thiên cổ tuyệt cú”, đồng thời ông cũng là vị tiền bối mà Cao Úc cực kỳ sùng bái. Giờ tự dưng lại nảy ra một thằng nhóc miệng còn hôi sữa mà lại dám tự xưng là “Tiểu Tô Đạo”… Ngạo mạn, quá mức ngạo mạn!

Mưu tính của Ninh Tương rất đơn giản. Hắn hiểu rõ năng lực của Ninh Uyên – trước giờ y vẫn chẳng có danh tiếng gì trong trường học, học hành không giỏi, chắc chắn là cũng chẳng làm được thơ gì hay. Mà Cao Úc lại là quan chủ khảo của kỳ thi Hương năm nay, mà không phải năm nay thì sẽ là ba năm sau. Nếu Ninh Uyên bị mất mặt trước Cao Úc, thì y còn có thể thi Hương nữa hay sao? Chỉ sợ vừa thấy bài thi của y, Cao Úc đã cho rớt luôn ấy chứ!

“Nói gì cũng phải có bằng chứng. Nhị ca, ta tự xưng cuồng vọng như thế từ bao giờ?” Ninh Uyên vừa giải thích vừa ngầm quan sát biểu tình của Cao Úc. Quả nhiên, sắc mặt ông đã thoáng dịu xuống – thì ra thiếu niên này cũng biết, tự sánh mình với Tô Đạo là quá cuồng vọng!

“Ai bảo ta không có bằng chứng? Mấy người nói xem, có phải bình thường Tam đệ ta luôn miệng nói thế không?” Ninh Tương nhìn sang mấy kẻ cùng lớp.

“Phải đấy phải đấy! Chúng ta ai cũng nghe thấy!” Đám người kia nhao nhao đáp lời.

Ninh Tương đắc ý nhìn Ninh Uyên, khoanh tay trước ngực: “Mà thôi, nếu Tam đệ đã nhất quyết không nhận thì Nhị ca ta cũng hết cách. Lúc mạnh miệng nói thì thẳng lưng lắm cơ mà, sao đến lúc chết lại thành rùa đen rụt đầu rồi? Ta phát ngại thay ngươi đấy.” Đoạn hắn còn tặc lưỡi hai tiếng.

“Nhị ca nói vậy sai rồi.” Ninh Uyên lạnh lùng đáp: “Từ bé đến lớn, ta làm gì cũng tuân theo quy củ cả; biết rất rõ chuyện gì nên nói và chuyện gì không. Ta tuyệt đối  không có can đảm để tự sánh mình với đại sư Tô Đạo; nào được ngay thẳng hùng hồn như Nhị ca – đứng trước mặt Đại điện hạ mà cũng dám nói xấu Hoàng hậu nương nương!”

Ninh Uyên vừa dứt lời, xung quanh đã cười vang – hẳn là ai cũng nhớ lại chuyện Ninh Tương bị “thưởng” mấy chục cái tát!

Đây là chuyện cực kỳ nhục nhã với Ninh Tương, nay lại bị Ninh Uyên nói toẹt ra trước mặt nhiều người lần nữa, hắn tức đến sắp điên! Nhưng ngại có Cao Úc ở đây, hắn không dám xằng bậy, chỉ có thể chỉ thẳng vào mũi Ninh Uyên, “ngươi” “ngươi” liên tục, lại không dám nói gì hơn.

“Được rồi.” Cao Úc ho nhẹ một tiếng, cắt đứt tiếng cười xung quanh, rồi nói với Ninh Uyên: “Thiếu niên này, lão phu không muốn quản chuyện ngươi có thực sự từng nói thế hay không. Nhưng nếu ngươi có lời hay thơ đẹp thật, thì không ngại vịnh lên cho lão phu nghe thử chứ? Đừng sợ, với tuổi của ngươi thì dù có làm không được hay, lão phu cũng sẽ không nói gì đâu.”

Đôi mắt rành đời của Cao Úc đương nhiên đã nhìn thấu – vừa rồi chỉ là Ninh Tương bày trò chọc Ninh Uyên thôi. Nhưng hôm nay ông đến đây để khảo sát lực học của học trò, nên tiện đường đề nghị như vậy cũng là bình thường.

Ninh Uyên khép quyển thơ trước mặt lại, từ từ đứng lên, chắp tay với Cao Úc: “Học trò kém cỏi, sợ không làm được ý thơ gì hay. Nhưng nếu Cao đại nhân đã muốn nghe, thì học trò đành tự bêu xấu vậy, kính xin Cao đại nhân chỉ giáo.”

Ninh Tương khoanh tay trước ngực, cười lạnh nhìn gò má của Ninh Uyên. Hắn không tin đệ đệ chẳng mấy học vấn này có thể làm ra cái gì hay ho! Lại thấy Ninh Uyên nhìn cành cây mới mọc chồi cách đó không xa, ngâm vịnh:

“Mưa ngoan biết đến thì

Đến đúng dịp xuân sang

Theo gió lẻn vào đêm

Âm thầm khơi chồi nhỏ.”*

Thơ năm chữ, vừa ngắn gọn vừa dứt khoát, không dùng biện pháp tu từ gì đặc biệt, nói tốt thì là… mộc mạc.

Ninh Tương cười phá lên: “Ôi Tam đệ ơi, nếu trong đầu ngươi chẳng có văn thơ gì thì tốt nhất là đừng mở miệng! Thơ thẩn quái gì đây? Hoàn toàn không hề có chiều sâu, tùy ý cực điểm, đúng là không làm được chuyện lớn!” Rồi lại cười ha hả.

Nhưng cười một hồi xong, hắn lại thấy có gì đó không ổn – vì từ đầu đến cuối chỉ có mình hắn cười, còn xung quanh… lại im lặng đến kỳ cục. Mà những người khác… cũng đang nhìn hắn với ánh mắt rất đỗi quái gở.

“Đây là…” Cao Úc sững sờ, một chốc sau mới từ từ nói với Ninh Uyên: “…Nửa bài thơ của Tô Đạo tiên sinh?”

“Vâng.” Ninh Uyên gật đầu: “Học trò đã làm nốt nó.”

Theo gió lẻn vào đêm, âm thầm khơi chồi nhỏ, âm thầm khơi chồi nhỏ…” Cao Úc nhẹ giọng lặp lại, mãi sau mới mở mắt ra: “Thiếu niên này, ngươi tự viết đây sao?”

Ninh Uyên gật đầu. Cao Úc thở dài một hơi, buồn bã nói: “Năm đó Tô Đạo tiên sinh phát bệnh tim đột ngột, mới làm được nửa bài thơ này đã vội qua đời. Hơn trăm năm qua, có vô số văn nhân tài tử đã hoàn thành nốt thơ này; trong đó có rất nhiều phiên bản đọc lên rất khí khái, nhưng lão phu vẫn thấy có gì đó thiếu thiếu.

Hôm nay nghe phiên bản của ngươi, lão phu mới nhận ra – hương vị còn thiếu đó là gì. Những kẻ tài giỏi kia đã quá chú ý vào việc làm sao cho ý thơ thêm sâu sắc, mà lại quên mất ý tứ mộc mạc của Tô Đạo đại sư khi viết ra bài thơ này. Có khi làm thơ… không phải cứ phải có ngụ ý sâu xa thì mới là thơ hay!”

Nói đến đây, ông không nhịn được xoa xoa khóe mắt, hẳn là vì nhìn cảnh nhớ người: “Thiếu niên à, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Năm nay học trò mười bốn ạ.” Ninh Uyên lại chắp tay thi lễ.

“Quả nhiên.” Cao Úc thở dài nói: “Chỉ có thiếu niên tầm tuổi này mới có tâm tính đơn thuần như thế, trái tim thuần khiết như trẻ nhỏ; mới có thể bổ sung bài thơ thành nhìn qua thì không có gì lạ, nhưng lại vừa vặn trám vào ý thơ nguyên bản của Tô Đạo đại sư.”

Ninh Tương nghe mà choáng váng, lúc này hắn mới nhận ra – tràng cười vừa nãy của mình lố bịch đến mức nào. Hắn một lòng chỉ muốn thấy Ninh Uyên mất mặt, nào ngờ y lại ngâm ra thơ của Tô Đạo, còn hồi cười nhạo của hắn vừa nãy…. chẳng phải là đường hoàng thông báo cho người ta biết học thức của hắn thấp thế nào sao!

Quả nhiên, Ninh Tương nhìn xung quanh thì thấy – đại đa số đều đang nhìn hắn như nhìn một thằng ngu xuẩn. Mà sau khi ngồi xuống, Ninh Uyên còn nhẹ nhàng thốt lên: “Đa tạ Nhị ca nhé.”

Ninh Tương tức đến nổ phổi! Tâm điểm hôm nay phải là hắn mới đúng chứ! Sao lại đến phiên hạng nghiệt chủng này!

“Được rồi, lão phu đã thấy rõ được tài học của các ngươi. Phải nói rằng, lão phu vô cùng mừng rỡ.” Cao Úc liếc nhìn Ninh Uyên: “Tiếp theo, lão phu sẽ ra một câu đối để các ngươi đối lại. Hy vọng mọi người sẽ làm lão phu kinh hỉ nhiều hơn nữa!”

Cao Úc quay lại, gật đầu với hai quan văn phụ tá. Hai quan viên mặc quan phục màu lam lập tức đứng dậy, lấy ra một tờ giấy Tuyên Thành, đoạn dán lên bức bình phong bằng gỗ cạnh đó.

Trên giấy là năm chữ to, như rồng bay phượng múa – “Khói tỏa khắp hồ liễu”.

Nhóm học trò lại xì xào bàn tán. Một vị quan áo lam khác phát cho mỗi học trò một tờ giấy, để họ viết vế dưới lên đó, nhưng nửa khắc* trôi qua mà vẫn chưa ai động bút cả.

*1 khắc  =15p.

Thấy vậy, Cao Úc không tỏ vẻ gì cả. Chính ông là người biết rõ nhất – làm câu đối khó đến mức nào. Năm đó khi ông tham gia thi Đình, tiên hoàng đã đích thân ra một câu đối, nói là ai có thể đối lại thì sẽ là Trạng Nguyên bảng vàng.

Năm ấy có tổng cộng ba người thi Đình. Ngay khi nhìn thấy vế đối kia, Cao Úc chỉ suy nghĩ một chút rồi lắc đầu cáo lỗi, xoay người ra khỏi Đại điện. Vì vừa liếc qua ông đã thấy rõ – nhìn thoáng qua thì vế đối kia rất đơn giản, nhưng thực chất cực khó. Một câu đối năm chữ mà đã có kim mộc thủy hỏa thổ, có thể nói là bao đủ ngũ hành. Ông tự thấy mình không đủ năng lực để đối lại một vế đối như thế, chỉ có thể xin lỗi rồi rời đi.

Cứ ngỡ sẽ chỉ là Thám Hoa, ai dè kết quả lại là – Tiên Hoàng chỉ đích danh ông làm Trạng Nguyên năm đó.

Lý do của Tiên hoàng rất đơn giản: ba người thi Đình không ai có thể đối được câu đối nọ, nhưng chỉ có mình Cao Úc là nhìn phát đi luôn. “Có thể nhìn thoáng qua mà đã nhận ra điều kỳ diệu ẩn trong đó, thì cũng xứng là bậc hiền tài!” – Tiên Hoàng không tiếc lời khen ngợi, cho Cao Úc chức vị Trạng Nguyên, cũng cho ông danh tiếng đại tài tử một đời.

Trong rất nhiều năm về sau, Cao Úc đã viết ra rất nhiều cặp đối, nhưng vẫn luôn cảm thấy tay bút của mình chưa đủ tinh tế và lão luyện. Lần này tới Giang Châu, thấy liễu lả lướt rủ bên bờ sông, ông liền nghĩ đến câu đối này. Ông chỉ định thử nhóm học trò hậu sinh này thôi, không chừng sẽ có người làm ông mừng rỡ.

Thời gian từ từ trôi đi. Có vài học trò bắt đầu viết, nhưng nhìn tác phẩm của họ rồi, Cao Úc chỉ có thể lắc đầu liên tục. Những vế đối này… hoặc là không liên quan gì đến vế trên, hoặc là chỉ miễn cưỡng hợp vần, chứ không hàm chứa huyền cơ ngũ hành gì cả.

Quả nhiên… đối thơ vẫn là quá khó với đám học trò thanh niên này ư? Ánh mắt Cao Úc lướt xuống những học trò chưa viết, nhìn họ cau mày cắn bút, chờ đợi đáp án của họ.

Đúng lúc này, Ninh Tương nhận ra – Ninh Uyên bắt đầu nhấc bút.

Không thể nào! Tiểu tử này thế mà lại đối được ư? Ninh Tương không thể tin nổi, rướn cổ nhìn sang, nhìn Ninh Uyên nắn nót viết năm chữ xuống giấy Tuyên Thành – “Pháo trấn Hải Thành lâu.”

Khói tỏa khắp hồ liễu, pháo trấn Hải Thành lâu”? Ninh Tương ngồi về chỗ, nhận ra chúng thật sự có thể thành câu đối được. Một ý nghĩ chợt lướt qua đầu hắn…

Nhìn Ninh Uyên đang khẽ cau mày, tựa như vẫn đang suy nghĩ; hắn chợt cười nhạt. Nhẹ nhàng cầm nghiên mực lên, thừa cơ y không chút ý… hất mực nước đen đặc vào bàn y!

Ninh Uyên không ngờ Ninh Tương lại làm vậy, hoàn toàn không kịp phản ứng. Bộ xiêm y trắng toát của y lập tức lấm lem mực đen, mà tờ giấy Tuyên Thành vẫn đang mở ra trên bàn cũng không thoát khỏi số phận… dính đầy mực hết cả, không thể nhận ra chữ viết trên đó.

“Ngươi làm gì thế?!” Ninh Uyên gầm nhẹ lên với Ninh Tương.

“Sao vậy?” Hành động này làm khá nhiều người chú ý, ngay cả thầy đồ cũng nhìn sang, lên tiếng hỏi.

“Không có gì.” Ninh Tương tranh nói trước: “Học trò bất cẩn làm đổ nghiên mực thôi.” Dứt lời, hắn nở nụ cười đắc thắng với Ninh Uyên, đoạn mau chóng viết năm chữ “Pháo trấn Hải Thành lâu” thật to xuống giấy Tuyên Thành rồi thổi thổi, thản nhiên đứng dậy đến chỗ Cao Úc.

Khi đi lướt qua Ninh Uyên, hắn không quên châm chọc: “Muốn đối nghịch với ta ư? Quá ngu xuẩn!”

Nhìn theo bóng lưng của hắn, một tia sáng lướt qua trong mắt Ninh Uyên. Y không những không tức giận, mà khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười khó hiểu, cúi đầu chỉnh sửa lại vạt áo bị dính mực đen.

Ninh Tương cao đầu ưỡn ngực đi đến chỗ Cao Úc, đưa ra đáp án trộm được của Ninh Uyên: “Thưa Cao đại nhân, đây là vế dưới mà tiểu sinh nghĩ ra được, xin Ngài xem qua.”

Cao Úc nhận lấy tờ giấy nọ. Khi thấy năm chữ viết trên đó, khuôn mặt ông cứng lại.

Thế nào? Không ngờ ta lại đối được câu đối phức tạp như thế phải không? Ninh Tương đắc ý nhìn biểu cảm của Cao Úc, lòng sảng khoái cực kỳ. Người đối được là Ninh Uyên đấy, nhưng sao nữa? Giấy trắng mực đen đã rõ rành rành, kia là đáp án của Ninh Tương ta cơ!

Một đáp án thâm sâu mà tinh tế như thế nhất định sẽ làm Cao Úc khắc sâu ấn tượng; rồi hắn sẽ thuận lợi qua được kỳ thi Hương, liên tiếp đạt được ba giải Nguyên, xuất hiện trước triều đình dưới danh nghĩa Trạng nguyên, trở thành triều thần dưới một người trên vạn người, làm rạng danh tổ tông Ninh gia!

Cao Úc từ từ đẩy tờ giấy Tuyên Thành trong tay ra, ngước lên nhìn Ninh Tương, bí hiểm nói: “Vế đối này… là tự ngươi đối ra sao?”

“Vâng, là chính tiểu sinh nghĩ ra được.” Ninh Tương khẽ cúi người: “Tiểu sinh tài mọn học ít, kính mong Cao đại nhân chỉ điểm.”

“Được, vậy lão phu hỏi ngươi.” Cao Úc nói: “”Hải Thành lâu” trong đây nằm ở đâu?”

“Chuyện này…” Ninh Tương đảo mắt – hắn đâu biết nơi này còn có điển cố, liền nói bừa: “Hải Thành lâu đương nhiên là tòa thành gần bờ biển rồi.”

“Thế ư?” Cao Úc lại hỏi tiếp: “Vậy ngươi viết nó vào đây, nghĩa là ngươi đã đến đó rồi sao?”

“Tất nhiên tiểu sinh đã đến đó.” Ninh Tương nhắm mắt nói: “Ta đâu thể bịa bừa ra mà viết được! Cao đại nhân nói có phải không?”

Cao Úc chợt bật cười; nhưng tiếng cười kia không hề có thiện ý, thậm chí là như đang châm chọc. Ninh Tương đương không hiểu gì, thì một giọng nói đột nhiên vang lên từ sau lưng hắn: “Hải Thành lâu nằm ở phía đông Đại Chu, là một tòa vọng gác ở dốc Thanh Long của bờ biển Thanh Châu. Ở đó có hai mươi tư cỗ hỏa pháo, dùng để chấn nhiếp giặc cỏ và hải tặc quanh đấy. Vì độ phòng thủ của nó kiên cố như một bức tường thành, nên dân chúng địa phương liền gọi tòa vọng gác đó là Hải Thành lâu.”

Ninh Tương quay lại – đã thấy Ninh Uyên bước ra từ chỗ ngồi. Vạt áo y dính rất nhiều mực đen, vì lau không sạch nên đã lấm bẩn thành từng mảng, đến cả tay áo cũng lấm lem. Nhưng y lại bước tới rất thản nhiên, đến cạnh Ninh Tương rồi nói tiếp: “Mười hai năm trước, khi đến Thanh Châu học tập, Cao đại nhân từng đến thăm Hải Thành lâu. Nhìn vẻ hùng vĩ kiên cường của nó, ông lập tức viết  nên câu “Pháo trấn Hải Thành lâu”, để nó làm vế dưới cho câu “Khói tỏa khắp hồ liễu” đã viết trước đó.

Việc này đã được Cao đại nhân ghi chép lại trong cuốn 《Thanh Châu du ký》viết sau khi trở về. Đó cũng là điển cố của Hải Thành lâu trong câu “Pháo trấn Hải Thành lâu”, hẳn nhị ca đã biết chứ?”

Lúc đầu thấy Ninh Uyên đến, Ninh Tương cứ tưởng y bất mãn chuyện bị hắn cướp ý tưởng, nên đến để cáo trạng. Nhưng càng nghe y nói, mặt hắn dần dần tái nhợt, nghe đến câu cuối cùng của y “nhị ca đã biết chứ?” mà người hắn run lên bần bật. Lùi về sau hai bước, hắn không thể tin nổi nhìn y, đôi môi run rẩy: “Ngươi… Ngươi….”

“Sao vậy? Nhị ca nghĩ ta bịa chuyện à? Nói cũng phải, câu “Pháo trấn Hải Thành lâu” này rõ ràng là do nhị ca viết mà, sao lại chạy vào cuốn 《Thanh Châu du ký》của Cao đại nhân được?” Ninh Uyên chớp chớp mắt nhìn hắn, làm như thực sự tò mò.

Ninh Tương lạnh toát cả người. Hắn nhận ra rồi – đây lại là cái hố Ninh Uyên đào để dụ hắn nhảy vào!

Đùa gì thế? Hắn cầm câu đối của Cao Úc chạy đến trước mặt chính Cao Úc, nói là tự hắn làm? Chưa nói đến tội xấc láo với mệnh quan triều đình, chỉ riêng tội đạo văn thôi đã là tội cực lớn bị văn nhân khắp thiên hạ phỉ nhổ rồi! Huống chi… Cao Úc còn là quan chủ khảo của kỳ thi Hương năm nay!

Trong phút chốc, Ninh Tương kinh ngạc đến đờ người ra đấy, không nói được lời nào. Hắn cảm thấy, chuyện này còn nghiêm trọng hơn vụ thuyền Hải Long Vương lúc trước… Cầm bài của người ta rồi chạy đến trước mặt chính chủ nói đó là của mình? Nếu Cao Úc tức giận vì chuyện này, thì đừng nói đến kỳ thi Hương năm nay nữa! Tất cả mộng tưởng vinh hoa của hắn sẽ đều biến thành bọt nước!

“Cao, Cao đại nhân… Ngài nghe tiểu sinh giải thích đã, thực ra là…” Ninh Tương liên tục dập đầu muốn giải thích, nhưng Cao Úc đã không muốn nghe nữa. Ông nghiêng đầu sang nhìn Ninh Uyên, ra chiều rất hứng thú: “Ta nhớ là đã viết cuốn 《Thanh Châu du ký》 kia từ hơn mười năm trước rồi, tổng cộng chỉ có hơn mười bản, ta cũng chỉ đưa cho mấy người bạn thân và học trò tâm đắc. Trong các hiệu sách không bán nó đâu, vậy ngươi đọc được nó ở đâu thế?”

“Chỉ là tiểu sinh gặp may thôi ạ.” Ninh Uyên khiêm tốn mỉm cười: “Cách đây mấy ngày, học trò được trưởng bối trong nhà dẫn đi tham gia xuân yến ở hành cung Giang Châu. Vừa khéo thư viện ở đó có một bản 《Thanh Châu du ký》của Người, thấy hay quá nên học trò đã thức đọc thâu đêm. Nhất là câu đối tuyệt diệu “Khói tỏa khắp hồ liễu, pháo trấn Hải Thành lâu” kia, về nhà rồi học trò vẫn nghĩ về nó mấy ngày đấy ạ.”

“Ha ha ha!” Cao Úc vuốt râu sang sảng cười: “Ta chỉ thuận tay viết ra thôi. Hơn nữa, tuy cặp đối này nhìn qua thì tinh tế, nhưng thực chất hai vế vẫn không làm nổi bật lẫn nhau được. Ngươi đã nhìn ra rồi ư?”

“Nếu đại nhân không ngại tiểu sinh khoe khoang, thì tiểu sinh có mấy lời muốn nói ạ.” Ninh Uyên chắp tay thi lễ, thấy Cao Úc gật đầu thì mới nói: “Vế dưới của đại nhân vô cùng khéo léo, ở cả bằng trắc và ngũ hành kim mộc thủy hỏa thổ. Nhưng vế trên dịu dàng uyển chuyển, vế dưới lại rất phóng khoáng, ý cảnh của hai bên chênh lệch quá lớn, ghép lại với nhau thì không được hoàn hảo.”

“Ừm, thiếu niên này đúng là có chút học thức.” Mắt Cao Úc sáng lên: “Câu “Âm thầm khơi chồi nhỏ” vừa rồi của ngươi đã làm lão phu rất mừng rồi; không biết giờ ngươi có thể viết tiếp vế dưới này không, làm lão phu kinh hỉ thêm một lần nữa?” Dừng lại một chút, như thể sợ Ninh Uyên cho rằng mình đang làm khó y, ông lại nói thêm: “Nếu không được thì thôi không sao. Vế đối trên khó đến mức có một không hai rồi, lão phu cũng chỉ biết nhìn rồi than thở. Nếu ngươi thấy khó quá thì không cần cố quá.”

Nhưng Ninh Uyên lại mỉm cười: “Tiểu sinh xin mượn bút lông của đại nhân một chút.”

Cao Úc nhìn sang quan phụ tá, người nọ lập tức dâng lên một cây bút lông sói lớn. Ninh Uyên cầm cây bút nọ, đến trước tấm bình phong, dùng sức viết năm chữ dưới câu “Khói tỏa khắp hồ liễu” – “Đào thiêu đê Cẩm Giang”!

“Tốt!” Nhìn thấy năm chữ nọ, Cao Úc lập tức vỗ thật mạnh đùi mình, đứng bật lên!


Sev: Thơ văn trong đây đều do tại hạ ghép chữ xiên xẹo mà thành, nếu còn khó hiểu, thỉnh chư vị chỉ điểm… TvT

<— Chương trướcMục lụcChương sau —>

Advertisements

17 thoughts on “[Thứ Tử] _ 045.

  1. Thơ- lĩnh vực cao siêu và uyên thâm. Ta chỉ dám kính nhi viễn chi. Nàng đã vất vả rùi.

    Like

  2. “Ninh Tương hơi không vui. Hắn đã đoán là đề tài hôm nay chắc chắn phải liên quan đến mùa xuân, nên đêm qua đã thức trắng xem rất nhiều sách thơ, làm ra một bài thơ thất luật rất đỗi hoàn hảo – đấy là tự hắn thấy thế. Cứ tưởng bài thơ này sẽ làm mọi người kinh ngạc, làm Cao Úc thán phục, rồi hắn sẽ dễ dàng qua được kỳ thi Hương, liên tiếp đạt ba giải Nguyên; rồi bước vào triều đình với thân phận Trạng Nguyên, trở thành quyền thần dưới một người trên vạn người, làm rạng rỡ tổ tông… ”
    Ta nói Ninh Tương có atsm quá ko vậy =)), đọc đoạn này t phải note lại để comt liền kẻo quên =))
    Có một lỗi sai bé xíu là “Thiếu niên này” chứ ko phải “thiên niên này” á :3

    Liked by 1 person

  3. Từ ấy trong tôi bừng nắng hạaaa :”>

    Liệu có vô duyên quá không khi iêm hỏi chủ nhà rằng Hô Diên tiểu công đang núp ở đâu ;A;

    Like

  4. Ít nhất là cô còn biết ghép từ cho nó ra câu văn là tốt rồi. Tôi gặp chắc để luôn nguyên tác, khỏi hiểu luôn =]]]]]

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s