[Nhớ Ra] _ 79.

Nhớ Ra Tên Tôi Chưa?

Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Thể loại: dương quang công x thẹn thùng thụ, vườn trường, ngọt ngào/ chữa khỏi hệ, 1×1, HE.

Biên tập: Cua Bể | Chỉnh sửa: Seven Oxox

79.

Phong Hiên đang đứng chờ trong sân trường, thấy hai đứa từ xa đi đến thì bước tới ôm lấy chồng sách của Hải Tú, nhìn Khương Dụ Mạn hỏi: “Để trong xe của cô ạ?”

Khương Dụ Mạn gật đầu, mở cốp sau xe ra: “Để ở đây! Về nhà sắp xếp lại rồi đem đi cho người ta.”

Hải Tú phân loại sách của mình và Phong Phi ra, của mình thì để lên xe mẹ, còn của Phong Phi thì để lên xe anh Phong Hiên.

Bận bịu cả một ngày, ai cũng đói bụng cả. Sắp xếp ổn thỏa rồi thì chạy thẳng đến quán ăn đã đặt trước. Đáng ra chị dâu Phong Phi đã tới, nhưng sau khi Phong Hiên suy tính lại thì thấy – giờ không phải lúc thích hợp để vợ mình nói chuyện với Khương Dụ Mạn. Hôm nay Phong Phi vừa thú nhận xong, Khương Dụ Mạn vẫn còn rất lúng túng, người nhà hai bên ngồi ăn chung nói chuyện chắc chắn sẽ không thể thoải mái vui vẻ được. Phong Hiên không muốn để ai xấu hổ cả nên nhắn tin cho vợ mình, bảo là ở nhà ăn gì trước đi, anh về hơi trễ nhưng sẽ mua đồ ăn cô thích cho.

Bữa tối muộn, đúng như dự liệu của Phong Hiên, bầu không khí khá là ngượng ngùng.

Khương Dụ Mạn vẫn chưa thoát ra được sự kiện kinh hoàng hồi chiều. Mặc dù rất bất mãn về quan hệ của Phong Phi và Hải Tú, nhưng cứ nghĩ đến việc con trai đã hết bệnh thì lại không thể không cảm kích Phong Phi.

Cô thực sự rất biết ơn Phong Phi. Không riêng gì bệnh tình của Hải Tú… mà một năm qua, nhờ có hắn quan tâm chăm sóc con trai, Khương Dụ Mạn mới có thể tập trung vào công việc. Xét về tình về lý, cô nợ Phong Phi rất nhiều, nhưng quan hệ của hai đứa vẫn làm cho cô không biết phải nói sao cho đúng.

Mà xét theo tình hình hiện giờ, dĩ nhiên là Phong Phi nhìn ra được sự mâu thuẫn trong lòng Khương Dụ Mạn. Cô chưa kịp nói gì thì hắn đã mời rượu cô trước, chủ động nói chuyện phiếm với cô, nói năm nay Hải Tú đã giúp đỡ hắn thế nào rồi cô đã yêu thương hắn ra sao.

Lòng Khương Dụ Mạn rối như tơ vò – mấy năm nay đã lăn lộn đối mặt với cuộc sống bên ngoài, nên mắt nhìn người của cô rất tốt. Trừ bỏ quan hệ của hắn với con trai mình thì xét trên phương diện nào đi nữa, Phong Phi cũng là một người khó có thể tìm được. Cô thầm thở dài trong lòng, uống ly rượu Phong Phi mời mình.

Khương Dụ Mạn tình nguyện nói chuyện với Phong Phi, làm bầu không khí trên bàn ăn lập tức tốt hơn nhiều. Phong Phi vốn là kiểu người được voi đòi tiên, trò chuyện một hồi thì hỏi cô: “Cô ơi… Hôm nay, lớp cháu mở liên hoan, lát nữa ăn cơm xong cháu có thể dắt Hải Tú đi được không?”

Khương Dụ Mạn sững sờ nhìn về phía Hải Tú, Hải Tú lại liếc nhìn Phong Phi, nuốt đồ ăn trong miệng xuống rồi bình tĩnh nói: “Dạ… đúng rồi, hình như bạn nào cũng đi hết.”

Khương Dụ Mạn đồng cảm gật đầu: “Ừ, sau này tốt nghiệp rồi mỗi đứa một nơi, muốn gặp nhau cũng khó, con đi họp mặt đi.” Nhưng cô vẫn lo Hải Tú không hòa nhập được với các buổi tiệc như thế này, do dự nói: “Nhưng…”

“Cháu dẫn cậu ấy đi, không cho cậu ấy uống rượu, không để ai động vào cậu ấy cả.” Phong Phi trấn an cô, cười nói: “Cô yên tâm, bọn cháu không qua đêm đâu, tối nay cháu dẫn cậu ấy về nhà.”

Phong Hiên cũng quay sang nhìn cô, Khương Dụ Mạn không còn cách nào khác, bèn hỏi Hải Tú: “Con muốn đi sao?”

Mặt Hải Tú hơi đỏ lên, nhẹ nhàng gật đầu một cái. Khương Dụ Mạn xoa xoa đầu cậu: “Vậy thì cứ chơi thật vui đi, mà đừng về muộn quá nghe chưa.”

Phong Phi bảo đảm: “Cô yên tâm.”

Bữa cơm bốn người kết thúc trong hòa thuận. Ăn xong, Phong Hiên còn xin số điện thoại của Khương Dụ Mạn, thái độ thản nhiên như đang nói – đều là người một nhà, sau này cô cần giúp đỡ chuyện gì thì cứ nói.

Khương Dụ Mạn không thể không nhận ý tốt của anh được.

Ra khỏi quán rồi, Khương Dụ Mạn và Phong Hiên mỗi người lái xe một ngả. Hải Tú đứng nhìn theo hai người đi xa, nhỏ giọng nói: “Bạn học trong lớp đã bàn là hôm nay thi xong thì nghỉ ngơi mà, mai… mai mới họp lớp chứ?”

Hắn mỉm cười, vẫy tay liên tục với chiếc xe của Khương Dụ Mạn, ngả ngớn nói: “Sao lúc nãy không nói với mẹ như vậy?”

Hải Tú ngượng ngùng, Phong Phi cười nói: “Nếu muốn đi chơi thì bây giờ tôi gọi bọn nó, đảm bảo cho cậu chơi tới bến luôn.”

Hải Tú vội lắc đầu: “Không cần không cần.”

“Giờ cậu muốn chơi gì?” Phong Phi hỏi.

Hắn mỉm cười nhìn cậu, dưới ánh đèn đêm, trông hắn đẹp trai đến rụng rời. Hải Tú thành thật nói: “Gì cũng được… Thậm chí cho tớ nhìn cậu một ngày luôn cũng được, cậu… cậu quyết định đi.”

Dĩ nhiên hắn rất tự tin với khuôn mặt của mình, bật cười một tiếng: “Để tôi quyết định?”

Hải Tú gật đầu.

Phong Phi thoải mái nắm lấy tay cậu, “Để xem… Mua chút đồ cậu thích ăn, rồi về nhà, tắm, ôm cậu vừa xem TV vừa ăn.”

Ánh mắt Hải Tú ngập tràn vui vẻ, cậu gật đầu – nguyên ngày hôm nay hai đứa đã mệt mỏi lắm rồi.

Thế là Phong Phi nắm tay Hải Tú đi mua đồ ăn rồi đón xe về nhà.

Về đến nhà đẩy cửa vào xong, Hải Tú mới nhìn thấy bánh kem và hoa tươi rượu đỏ trong phòng khách, lâu thật lâu vẫn không thể mở miệng được.

Bánh kem to có năm tầng, trên tầng cao nhất còn có hai cậu trai đang ngồi cạnh nhau, cười thật ngọt ngào, cạnh bánh kem là hoa tươi thơm phức nữa. Hải Tú cầm lấy tấm thiệp nhỏ trông rất đẹp —- Hải Tú, tốt nghiệp vui vẻ.

Giọng cậu run run: “Cậu đâu có biết được là tớ sẽ về đâu, nếu hôm nay tớ không tới được…”

“Vậy thì tự xử lý đám này thôi, đợi lúc nào cậu tới được thì chuẩn bị cái khác.” Phong Phi cười với cậu, “Bánh kem với hoa không để lâu được, nếu cậu không tới được thì đành để phí chứ làm sao.”

Hải Tú cứng người, khó khăn tưởng tượng ra cảnh hôm nay hai đứa thú nhận không thành công, hoặc là mẹ cậu không cho cậu đi theo Phong Phi… Nếu thật sự là vậy, cậu không dám nghĩ đến tâm trạng của hắn sẽ như thế nào nữa, rồi lủi thủi một mình về nhà xử lý những thứ này – vốn là quà mừng tốt nghiệp cho cậu.

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà trái tim Hải Tú đã xoắn thành một nùi.

“Chậc, hôm nay làm sao vậy…” Phong Phi nhìn viền mắt của Hải Tú đỏ lên thì kéo người vào lòng vỗ về, cười nói: “Biết ông xã tốt cỡ nào chưa?”

Hải Tú cố gắng không khóc, gật đầu một cái. Phong Phi bật cười: “Biết là được rồi, giờ cậu nhìn thấy rồi đó, đi tắm trước hay sao? Có mệt không?”

Hải Tú đang rất vui vẻ, không hề cảm thấy mệt, cứ đứng im mà nhìn cái bánh kem thật to. Phong Phi thấy thế thì bật cười, lấy ngón tay quệt một chút kem rồi bôi lên miệng cậu. Hải Tú chớp chớp mắt, liếm kem trên môi vào, kem tươi ngọt lịm, ngọt đến trong lòng Hải Tú.

Phong Phi cười nói: “Được rồi, cho ăn thử rồi đó, đi tắm được chưa?!”

Hải Tú tỏ vẻ muốn nói lại thôi: “Cậu… đút một lần nữa được không…”

Hải Tú dán mắt vào đầu ngón tay thon dài dính kem của hắn, ánh mắt mong đợi cực kì, hệt như đứa nhỏ đòi kẹo. Phong Phi hiểu ngay ý cậu, lại quệt chút kem rồi bỏ vào trong miệng mình, cúi đầu hôn Hải Tú.

Môi Hải Tú mềm lắm, đầu lưỡi còn mềm hơn, đôi môi ấy nhẹ nhàng cọ môi Phong Phi, mang theo chút lấy lòng, dịu dàng mà đầy yêu thương. Nhưng Phong Phi thì không thích kiểu hôn bình thường này, hắn ôm người lên trên bàn, thô bạo hôn sâu hơn.

Không biết qua bao lâu, Phong Phi mới buông Hải Tú ra, trêu cậu: “Cậu được đấy, dám chủ động câu dẫn tôi, thích tôi hôn dữ vậy hả?”

Hải Tú gật đầu, cực kì xấu hổ mà đính chính: “Tớ thích cậu mà…”

Hắn đè vai cậu lại, không cho cậu nhảy xuống bàn, lại kéo tay Hải Tú để cậu ôm eo hắn rồi cúi đầu hôn tiếp.

Nụ hôn này dịu dàng hơn lúc nãy nhiều, Hải Tú ôm chặt Phong Phi, ngón tay khẽ run lên. Một lúc sau Phong Phi buông cậu ra, ôm cậu xuống dưới rồi cười nói: “Lần này được chưa?”

Hải Tú đòi kẹo thành công thì gật đầu, lại lấy được thông tin “Tí nữa hôn cậu tiếp” của Phong Phi thì thỏa mãn triệt để luôn, vui vẻ chạy lên lầu.

Phong Phi rút khăn giấy ra lau sạch ngón tay dính kem, chậm rãi theo cậu lên lầu.

Advertisements

4 thoughts on “[Nhớ Ra] _ 79.

  1. Moá, đời này mà có cái tình yêu như vậy theo t thì chả còn gì tiếc nuối luôn. Cơ mà sự thật thì luôn phũ cmn phàng

    Liked by 1 person

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s