[Nhớ Ra] _ 73.

Nhớ Ra Tên Tôi Chưa?

Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Thể loại: dương quang công x thẹn thùng thụ, vườn trường, ngọt ngào/ chữa khỏi hệ, 1×1, HE.

Biên tập: Cua Bể | Chỉnh sửa: Seven Oxox

 

73.

Mấy ngày sau, ngày nào Phong Phi cũng ngủ lại nhà Hải Tú.

Đương nhiên là chuyện này chỉ có hai đứa biết. Bình thường Khương Dụ Mạn sẽ về vào buổi trưa, nhưng trong lúc vội vàng cũng không phát hiện – nhà mình nhiều thêm vài dấu vết của một người nữa.

Cái gọi là dấu vết của người khác – chính là trong phòng tắm nhiều thêm một cái bàn chải đánh răng, rồi một cái dao cậu râu ở một chỗ khuất khuất, hay cái đồng hồ đeo tay vô tình rơi xuống mép giường Hải Tú, và thêm mấy bộ quần áo con trai xa lạ trong tủ quần áo của cậu.

Nếu như gần đây Khương Dụ Mạn không bận rộn như vậy thì chắc chắn cô đã phát hiện rồi. Điều này Phong Phi cũng biết, chỉ là – hắn không muốn dọn dẹp sạch sẽ dấu vết của mình thôi.

Hắn không ngại cho Khương Dụ Mạn một vài ám chỉ đâu.

Nhưng điều quan trọng là – hắn đang bị thú tính trong người làm cho mù quáng rồi, nên vô cùng hưởng thụ việc để lại dấu vết của mình ở nhà Hải Tú. Nếu không phải Khương Dụ Mạn cũng ở đây thì hắn còn quá phận hơn nữa.

“Cậu đừng…” Hải Tú đẩy hắn, nhỏ giọng nói: “Lát còn phải đi nữa, cậu mới chép được có ba trang đó…”

Sáng nay, Phong Phi và Hải Tú dậy sớm học bài theo thường lệ, Hải Tú ngồi làm đề còn hắn ngồi chép thơ cổ. Rất nhanh đã qua một giờ, Hải Tú đã làm xong hết rồi mà nhiệm vụ của Phong Phi vẫn chưa hoàn thành. Vậy thì thôi đi, Hải Tú nhắc hắn viết nhanh lên mà hắn còn đè cậu lên sô pha sờ soạng nữa.

“Hôm qua ông đây viết bao nhiêu trang rồi?” Phong Phi hôn môi Hải Tú, cười nói:”Còn trên ghế sô pha này hôn cậu, làm ký hiệu…”

Hải Tú nổi đóa lên – tối qua hắn cũng dùng lý do này để ôm cậu đến cửa sổ sát đất hôn thật là lâu!

Rèm cửa cũng không kéo lên, mặc dù cửa sổ thủy tinh này bên ngoài nhìn vào không thấy nhưng cũng làm người khác căng thẳng chứ. Hải Tú không biết phải làm sao: “Cậu đó… cậu chắc chắn là…”

“Là con chó đực.” Phong Phi mặt dày nói thẳng, “Tôi tưởng cậu biết lâu rồi chứ?”

Hải Tú không hề muốn nói Phong Phi như vậy, cậu thở phì phò: “Thôi đi… Cậu phải viết hai trang nữa, lát nữa nghỉ một chút rồi sửa bài.”

“Rồi sửa sửa.” Hắn nghe lời cậu hết, xoa xoa trán cậu: “Dọn dẹp chỗ này xong học tiếp nhé?”

Hải Tú gật đầu, Phong Phi lại hôn lên môi cậu rồi đứng dậy dọn lại quần áo. Hải Tú thấy hắn bỏ lại quần áo mà hai ngày trước hắn mang tới vào ba lô thì nghi ngờ: “Tối nay… Cậu không tới à?”

Phong Phi mập mờ cười một tiếng: “Sao vậy? Không nỡ à?”

Hải Tú không biết phải làm sao: “Đang hỏi chuyện chính đấy…”

“Đồ ngốc này! Mai mẹ tôi đi rồi.” Phong Phi xoa đầu cậu một cái, “Tối nay tôi phải về nhà, mai tôi đón cậu về.”

Hải Tú chớp chớp mắt: “Tớ tưởng cô ở cùng cậu đến tận lúc cậu thi chứ… Về sớm vậy à?”

“Mẹ tôi có rảnh đâu, chuyện này liên quan đến cháu tôi đấy, nên mẹ mới về thôi, chứ bình thường chắc chẳng bao giờ về.” Hắn cũng không quá mong đợi: “Mẹ không ở đây còn tốt hơn, ở lại đây cũng lo lắng cuống cuồng thôi, có ích gì đâu.”

Hải Tú nghĩ cũng phải, nhưng lại sợ Phong Phi chỉ mạnh miệng nên an ủi hắn: “Mẹ tớ cũng không có thời gian bên cạnh tớ, nhưng mà lâu thì sẽ quen thôi, cũng tốt lắm.”

“Rất tốt chứ cũng tốt gì. Nếu mẹ cậu ở nhà, cậu có dám trắng trợn mang bạn trai về không?” Phong Phi nói được hai câu là lại lưu manh: “Tuổi còn nhỏ vậy mà dám mang bạn trai về qua đêm, cậu nói xem cậu…!!!”

Hải Tú bịt miệng hắn lại, kéo hắn xuống lầu.

Sắp thi rồi nhưng trường học vẫn thắt chặt kỷ luật nghiêm ngặt, vẫn không cho phép đi học trễ, không có lý do đặc biệt thì không được xin nghỉ, cố gắng giữ vững trạng thái học tập cho các thí sinh. Giờ nào vào lớp giờ nào tan học, chạy bộ tập thể dục, hết thảy đều phải đâu ra đấy.

Giờ ra chơi đến, bà giúp việc đưa tới một món ăn —- là dâu tây.

Hải Tú thích nhất là dâu sữa, Phong Phi không ăn mà để phần lại cho cậu.

Hải Tú không từ chối, nhận lấy thẳng thừng luôn. Rồi thừa lúc Phong Phi đang làm bài thì đút cho hắn từng quả một.

Hắn đang tập trung làm bài cuối cùng trong đề thi tự nhiên, không muốn cắt đứt dòng suy nghĩ nên vừa làm bài vừa uy hiếp: “Thử đút một cái nữa xem?”

Hải Tú không sợ hắn hù dọa, chọn một quả lớn nhất đỏ mọng đưa tới bên miệng hắn.

Phong Phi không thèm để ý, làm như không thấy rồi nghiêng đầu né cái tay đang cản tầm nhìn của hắn, tiếp tục tập trung làm bài. Hắn coi cậu như không khí luôn, Hải Tú bèn van xin hắn: “Mau ăn nhanh lên, quả này là to nhất đó, tớ không nỡ ăn…”

Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, mắt thì vẫn tập trung vào bài thi nhưng lại cúi đầu ăn quả dâu trong tay Hải Tú.

Vị dâu nhàn nhạt lan tỏa khắp khoang miệng Phong Phi, trong mắt hắn lại đong đầy vui vẻ.

Hải Tú cũng vui lắm, lại chọn một quả đút cho hắn, cậu thúc giục: “Bây giờ quả này là lớn nhất… mau ăn đi.”

Phong Phi nhịn không được cười, cũng không bỏ qua ý tốt nữa mà cúi đầu ăn từng quả một.

Làm xong một tờ đề, cả mấy trang đề thi hình như cũng ngọt ngào theo…

Hắn làm xong thì dâu tây cũng hết. Hải Tú lau sạch tay, cầm bài làm của hắn lên xem thử rồi chỉ ra mấy lỗi vụn vặt, nói: ” Mấy chỗ khác ổn rồi… Cậu nhớ đừng có bỏ bước là được, năm nay đề mà dễ là sẽ chấm khó lắm đó, coi chừng bị trừ điểm.”

Mấy tháng nay Hải Tú liên tục bị chèn ép điểm số, mấy lỗi vụn vặt bị trừ rất nhiều làm cho cậu ngày càng cẩn thận hơn, khởi thừa chuyển hợp*, không để cho thầy cô chấm bài có một cơ hợi nào để trừ điểm.

*khởi, thừa, chuyển, hợp (thứ tự cách viết văn thời xưa: khởi là bắt đầu, thừa là tiếp đoạn trên, chuyển là chuyển tiếp, hợp là kết thúc)

Phong Phi gật đầu: “Nghe cậu, còn gì nữa không?”

“Hết rồi, cậu giỏi lắm, đề này khó lắm đấy.” Hải Tú thật lòng nói, “Cậu tiến bộ rất nhiều.”

“Bộ không biết ai dạy tôi học hả?” Phong Phi đắc ý, liếc mắt nhìn sang hai hộp dâu tây, nói: “Đút tôi hết à?”

Hải Tú vội lắc đầu: “Tớ cũng ăn nữa.”

Nhưng mà quả ngọt nhất vẫn là đút cho cậu nhé!

Phong Phi đứng dậy, vừa xoay cổ vừa đi ra cửa sau lớp học. Ra ngoài rồi, hắn đóng cửa, lại chạy tới cửa trước lớp học. Sau khi xác nhận trên hành lang không có một bóng người thì bước vào lớp rồi khóa trái cửa lại, về chỗ ngồi kéo Hải Tú sang, cúi đầu hôn một Hải Tú đang hé miệng vì kinh ngạc.

Hải Tú sợ hãi trợn to mắt, cả người đều run lên. Phong Phi cố tính làm chuyện xấu, dám hôn sâu cậu như vậy T_T

Bạn học sắp trở lại hết rồi nên Phong Phi không dám mạo hiểm nữa. Hắn nhanh chóng buông Hải Tú ra rồi đi mở cửa.

Lúc hắn quay lại, mặt Hải Tú vẫn còn đỏ bừng.

“Ngọt không?” Hắn chỉnh lại bàn ghế, liếm môi một cái rồi nói: “Không phải cậu thích nhất là ăn dâu kiểu này hả?”

Hải Tú bây giờ hệt như một quả dâu chín mọng, mắc cỡ chôn đầu vào bài thi.

Phong Phi nhéo nhéo lỗ tai cậu: “Được rồi, ngồi lại đọc sách đi.”

Hải Tú ngoan ngoãn gật đầu, cố gắng không nghĩ đến chuyện vừa rồi nữa, ngồi nghiêm túc đọc sách.

Càng gần tới ngày thi thì tiết tự học càng nhiều, hôm nay ngồi đã lâu như vậy nhưng vẫn là giờ tự học. Thầy giáo dạy lý gọi Hải Tú lên bảng giải bài tập cuối cùng thật đầy đủ rõ ràng cho các bạn khác nhìn —- vì đáp án tham giảo không có lời giải chi tiết.

Hải Tú cầm bài làm của Phong Phi lên bảng chép, thầy giáo đứng phía sau nhìn, đợi Hải Tú viết xong thì gật đầu nói: “Đúng rồi, mọi người nhìn bài giải của Hải Tú đi, trình bày rõ ràng, đầy đủ nhưng không dài dòng, rất hoàn hảo.”

Hải Tú về chỗ ngồi, nhẹ giọng đính chính với thầy: “Thầy ơi… Bài này em không làm, là Phong Phi làm đó.”

Cả lớp bật cười, thầy vật lý cũng bất ngờ một chút rồi cười theo: “Giỏi lắm giỏi lắm.”

Phong Phi cũng cười, tiếp tục làm bài.

Buổi tối, lúc hai đứa vừa tan học, Phong Phi vừa đi vừa dặn dò cậu: “Về nhà đi ngủ sớm đi, tối nay dành chút thời gian thu dọn đồ đạc để ngày mai đem về. Đúng rồi, lần trước cậu bỏ cây dù kia rồi đúng không, nhà cậu còn cây dù nào không?”

Hải Tú không chắc chắn: “Chắc là còn… Sao vậy?”

“Thôi vậy hôm nay tôi cứ mua hai cây đi.” Phong Phi giải thích: “Nghe dự báo nói mấy ngày thi đại học trời mưa hết.”

Thế nhưng Hải Tú lại cảm thấy thoải mái: “Mưa đi cho mát.”

“Cũng đúng.” Phong Phi gật đầu, “Về nhà đừng có ngu ngốc mà đi tìm dù nghe không, lát nữa tôi đi mua. Thôi, cậu đi đi.”

Hắn bắt xe giúp cậu, chờ xe đậu lại rồi mới nói: “Tôi để cái áo sơ mi lại đó, ngay dưới gối cậu. Buổi tối muốn mặc thì cứ mặc đi.”

Hải Tú đỏ mặt, gật đầu một cái rồi lên xe.

Hắn nhìn theo bóng chiếc xe đi xa rồi quay về nhà.

Ở nhà Phong Phi. mẹ hắn đã chuẩn bị một bàn thức ăn ngon. Hắn vừa vào cửa đã nghe thơm nức mũi, đổi giày thay quần áo xong thì thở dài nói: “Sướng thế, đúng là đãi ngộ cho phụ nữ mang thai có khác.”

Lữ Hạo Lị bật cười: “Mau rửa tay đi.”

Ngày mai cô sẽ đi, nên theo lẽ thường dặn dò hắn một chút, rằng phải “Chú ý sức khỏe, không nên căng thẳng, chú ý ăn uống.”, còn bảo mấy ngày thi sẽ tìm tài xế đưa đón Phong Phi. Phong Phi nghe vậy thì vội nói: “Không cần đâu mẹ, để anh chở con đi.”

Lữ Hạo Lị cười nói: “Còn định phiền anh con à?”

Phong Phi lập tức không vui: “Phiền ổng cái gì?”

Lữ Hạo Lị vội dỗ dành hắn: “Không sao không sao, phải để nó đích thân đưa con đi.”

Phong Phi thầm hài lòng – hắn với Hải Tú thi chung một chỗ, để anh hắn chở đi là hợp lý nhất.

“Còn việc này nữa…” Lữ Hạo Lị gắp thức ăn cho hắn, cười nói: “Hai ngày trước mẹ tức giận thật, sau đó ba con gọi nói chuyện với mẹ mấy cuộc, anh với chị dâu con cũng khuyên nên mẹ đã bình tĩnh lại rồi,thấy cũng không có gì cả.”

Lữ Hạo Lị cười buồn một tiếng: “Người yêu của con, con chọn ai cũng được, con thấy tốt thì cứ như vậy đi…  Thật ra thì ban đầu ông bà ngoại con cũng không thích ba, ngại gia thế ba quá lớn, quan hệ phức tạp lại sinh ra cả đống rắc rối. Nhưng bây giờ nhìn lại… So với mấy dì của con thì tình cảm của ba với mẹ vẫn là tốt nhất.”

Lữ Hạo Lị hoàn toàn không để bụng nữa: “Ba con nói đúng, người con đã chọn chắc chắn sẽ không xấu, nên đừng trách mẹ trước đây không nghĩ thông nữa… Con ở bên này có một mình mẹ rất không yên tâm, mẹ rất sợ con bị người ta làm hư.”

Phong Phi hỏi: “Không hư hỏng là được à?”

Lữ Hạo Lị gật đầu cười: “Ừ, không hư hỏng là được.”

Phong Phi gắp thức ăn cho cô: “Vậy mẹ yên tâm, chờ xong chuyện rồi con dẫn cậu ấy tới gặp mẹ.”

Cứ nghĩ tới việc Phong Phi dẫn đến một con nhóc trang điểm lòe loẹt, hình xăm đầy người rồi ăn mặc rách rưới như mấy đứa ăn mày là Lữ Hạo Lị lại đau đầu. Cô liên tục tự an ủi mình, có lẽ tính cách con gái nhà người ta rất tốt… Vậy là được rồi.

Phong Phi mỉm cười bảo đảm: “Chắc chắn tốt hơn tưởng tượng của mẹ nhiều.”

Advertisements

5 thoughts on “[Nhớ Ra] _ 73.

  1. Hai cái đứa này làm tui muốn bùng nổ,quá ngọt ngào rồi,sắp thi ĐH rồi kia,hai đứa này nhìn sao không giống lo lắng quá ta

    Like

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s