[Thứ Tử] _ 042.

Thứ Tử Quy Lai

Ôn Mộ Sinh

Thể loại: trung khuyển chất tử công x tâm cơ thứ tử thụ, cổ đại, trọng sinh, trạch đấu, cung đấu, báo thù, ngược tra, sinh tử, đổi công, ngọt vcl luôn, 1×1, HE.

Biên tập: Seven Oxox

042. Tỷ muội bất hòa.

Mãi sau, Ninh Uyên vẫn chưa đáp. Ninh Mạt cũng không vội – vì hắn biết, y cần thời gian để suy nghĩ cẩn thận.

“Ngươi nói phải. Thực sự hôm nay ta đã không suy nghĩ chu toàn, phải cảm tạ ngươi rồi.” Y nhìn hắn, nói: “Còn những chuyện khác mà ngươi nói, thì ta cần đích thân đi chứng thực. Không phải là ta không tin ngươi, chỉ là ta tin vào mắt mình hơn thôi.”

“Không sao, chuyện bình thường mà. Hôm nay chưa chuẩn bị kỹ mà đã mời ngươi đến đây, cũng là ta đường đột rồi. Nhưng ta không biết Đại phu nhân có bao nhiêu cơ sở ngầm ở Ninh phủ, tính ra… thì trong hành cung lại an toàn hơn nhiều.” Ninh Mạt nhìn ra cửa, khẽ gọi tên “Thủy Tú!”. Ngay lập tức, nha hoàn vừa dẫn Ninh Uyên tới liền bước vào.

“Nha đầu này là Thủy Tú, là tâm phúc của ta. Bình thường ta không hay đi lại trong Ninh phủ, nếu có chuyện gì, em ấy sẽ là người liên lạc với ngươi.”

Ninh Uyên gật đầu, đứng dậy cáo từ với Ninh Mạt rồi theo Thủy Tú ra ngoài.

Ninh Mạt khẽ thở dài, rồi đeo lại khăn che mặt lên.

Đêm đó, rất nhiều người thao thức không ngủ được.

Ninh Uyên mặc áo ngủ bằng gấm, nằm trên giường. Tuy áo rất mềm mại thoải mái, nhưng y lại thao thức mãi, nghĩ đi nghĩ lại về lời của Ninh Mạt.

Ninh Bình Nhi đuổi hết nha hoàn trong phòng ra ngoài, run rẩy cuộn mình trong chăn.

Ninh Mạt ngồi trên hành lang ngoài phòng đến tận khuya, nhìn mãi trăng tròn trên trời, dường như đang đăm chiêu gì đó. Hắn không nhận ra – dưới tàng cây gần tòa lâu của mình, có một thanh niên tuấn tú mặc cẩm y đã đứng dưới ánh trăng thật lâu, ngây ngẩn nhìn chằm chằm gò má hắn, thỉnh thoảng còn nhỏ giọng gọi, như si như say — “Mạt Nhi tiểu thư…”*

*Cảnh này làm tui chợt nhớ đến câu “Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh/ Người đứng trên lầu lại ngắm em”, đại loại vậy….

Còn ở Trúc Thủy tạ xa xa, Hô Diên Nguyên Thần mặc một thân áo lông sói đang nằm trên mái nhà bằng ngọc; cây tiêu trong tay hắn không ngừng tạo ra những giai điệu du dương, văng vẳng trong đêm tối.

Sau khi xuân yến kết thúc, mọi nhà đều rất hoan hỉ; vui mừng vì thiếu gia tiểu thư nhà mình có cơ hội bay lên như diều gặp gió, hoặc là bán tàn với nhau về sự xa hoa lộng lẫy của hành cung. Chỉ có Ninh phủ, là hoàn toàn chìm trong mây đen dày đặc, cực kỳ sầu thảm.

Trong Thọ An đường.

Thẩm thị và Ninh Như Hải ngồi ở hai ghế cao nhất, kề dưới là Nghiêm thị và Liễu thị, ngoài ra không có ai nữa cả.

Ninh Bình Nhi đang quỳ gối giữa sảnh. Quanh mắt nàng là một vành đen thật lớn, sắc mặt trắng bệch, có lẽ vì quỳ lâu quá nên đầu gối cũng run lên. Liễu thị không nỡ nhìn nữ nhi như thế, nhiều lần quay sang muốn cầu xin Ninh Như Hải; nhưng nhìn vẻ tức giận của Thẩm thị thì đành phải nén lại.

Thẩm thị nhấp một ngụm trà, dường như thấy trà không hợp miệng nên hơi nhíu mày, đặt mạnh cái chén xuống. “Cạch” một tiếng, Ninh Bình Nhi nghe mà phát run.

Ninh Như Hải mỉm cười: “Lão phu nhân à, nếu trà lạnh rồi thì để con gọi hạ nhân đổi chén mới nhé?”

Thẩm thị liếc mắt, trừng Ninh Như Hải: “Hừ, trà không ngon thì có thể đổi được; vậy nữ nhi của ngươi gây chuyện xấu rồi thì có đổi được không?”

Ninh Bình Nhi càng cúi đầu thấp hơn.

Sắc mặt Ninh Như Hải cứng đờ: “Trẻ con phạm sai lầm thì cứ phạt theo gia quy là được. Người tội gì phải nhọc lòng thế, lại khổ thân mình ra.”

“Phải, phạm sai lầm thì cứ theo gia quy mà phạt.” Thẩm thị hừ một tiếng: “Nhưng ngươi đã nghĩ chưa, dùng mấy cái gia quy cũng không vớt vát lại được thể diện của Ninh phủ chúng ta!” Nói đến đây, bà lại vỗ xuống bàn nhỏ mấy cái, nhẫn phỉ thúy trên tay đập bôm bốp vào mặt bàn gỗ: “Nghĩ xem người ta đang nói gì! Nói Ninh phủ ta đúng là sinh được nữ nhi ngoan, biết khoe khoang lẳng lơ trong yến hội, nghĩ là cởi hết quần áo trước mặt mọi người thì sẽ được quan lớn chú ý! Đúng là hoang tưởng!”

“Lão phu nhân, sao Người lại nói thế được.” Liễu thị nhỏ giọng cãi lại: “Hoàng hậu nương nương đã nói rồi, đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi. Bình Nhi của chúng ta chỉ là người bị hại…”

“Câm miệng!” Chuyện con rối vu thuật lần trước đã làm Thẩm thị chướng mắt với Liễu thị rồi. Giờ thấy ả còn dám nói leo như thế, bà lập tức nổi giận: “Ngươi dạy con giỏi lắm! Đã bại hoại gia phong đến mức ấy, mà còn dám mặt dày biện hộ! Nhờ Hoàng hậu nương nương nói mấy câu nên Ninh gia ta mới còn chút thể diện đấy, nếu không thì đã tan nát hết rồi! Nếu không thì cái thân già đây còn nói nhảm với các ngươi làm gì! Đã sớm cho trói thứ ngu xuẩn kia lại, gả về nông gia cho xong!”

Cả người Ninh Bình Nhi run lên. Nàng quen ăn ngon mặc đẹp từ bé; nếu Thẩm thị nóng đầu mà gả nàng cho hạng nông gia thấp hèn thật, buộc nàng phải chịu cảnh cơm cháo rau dưa… Sao mà nàng chịu được!

Nhưng nàng không dám nói gì, càng không dám biện hộ cho bản thân — vì nàng đang có một bí mật lớn hơn thế nữa. Sự cố ngoài ý muốn ở yến hội kia đã làm Thẩm thị tức giận như thế, mắng nàng bại hoại đủ bề; vậy nếu bà biết – nàng đã bị nam nhân làm bẩn, không còn trinh trắng nữa… Thì nàng còn đường sống sao? Có khi cạo đầu đưa lên núi làm ni cô đã là tốt lắm rồi!

“Thưa lão phu nhân, đây là lỗi của con cả. Là con không chú ý đến nó, nên mới để xảy ra cớ sự này. Nếu con cẩn thận hơn một chút, kiểm tra y phục của Bình Nhi trước khi cho nó mặc… thì đã không có chuyện gì xảy ra.” Lúc này, Nghiêm thị đứng lên, hành đại lễ rồi quỳ xuống trước mặt Thẩm thị: “Con hư tại mẹ. Đích mẫu là con khó tránh khỏi trách nhiệm, kính xin Người hãy phạt con đi.”

Thấy vậy, Liễu thị cũng quỳ xuống theo.

Thở hổn hển một chốc, Thẩm thị đã bình tĩnh lại. Ninh Như Hải liếc nhìn Nghiêm thị – gã biết, xưa nay mẫu thân mình vừa háo thắng lại vừa ngoan cố. Ngươi càng xin xỏ thì bà càng thấy ngươi đang chống đối bà, sẽ càng muốn trừng trị ngươi hơn. Nhưng nếu ngươi thành khẩn nhận lỗi ngay từ đầu, thì bà lại thấy lỗi sai này chẳng lớn lắm, đương nhiên sẽ phạt nhẹ đi. Rõ ràng là Nghiêm thị cũng biết chuyện này – bà nhận lỗi không phải vì muốn bao che cho Ninh Bình Nhi, mà chỉ vì… không muốn Thẩm thị giận chó đánh mèo lên đầu mình thôi.

“Thôi thôi, việc này sao trách con được! Là tự nha đầu kia quá ngu xuẩn! May nhờ Hoàng hậu nương nương minh giám, nên Ninh gia ta mới tránh được tai họa.” Thẩm thị thản nhiên nói.

“Thưa lão phu nhân, thực ra… là nhờ Tứ Hoàng tử cầu xin Hoàng thượng, nên Hoàng hậu nương nương mới chịu giúp Bình Nhi của chúng ta đấy ạ.” Trộm nhìn Thẩm thị, Liễu thị ngậm cười nói: “Hơn nữa, con nghe nói, vào lúc Bình Nhi thất thố nhất… cũng là Tứ điện hạ đột nhiên xuất hiện, dùng áo choàng của mình để cứu Bình Nhi.”

“Cho nên?” Thẩm thị cao giọng.

“Cho nên, con cảm thấy…” Liễu thị liếc sang Ninh Như Hải, nhìn qua Nghiêm thị, rồi nói thẳng: “Việc này cũng không hẳn là xấu. Hình như… Tứ điện hạ có ý với Bình Nhi của chúng ta?”

“Hừ! Ta thấy ngươi ảo tưởng quá đến nỗi đầu óc bất bình thường rồi. Có mẫu thân ngu xuẩn như ngươi, thảo nào Bình Nhi không khôn lên được!” Liễu thị cứ tưởng mình nói vậy sẽ làm Thẩm thị vui, ai dè lại bị bà sỉ nhục thẳng mặt.

Ả tủi thân nhìn sang Ninh Như Hải, ai dè – gã cũng đang tức giận nhìn ả. Trái tim ả run lên, lập tức ngậm miệng lại.

“Ninh Bình Nhi, ngươi đi đi!” Dường như Thẩm thị đã mệt, mất kiên nhẫn phất phất tay với Ninh Bình Nhi.

Nàng ta sửng sốt: “Tổ mẫu, Người bảo con đi đâu cơ?”

“Lúc trước ta phạt ngươi ở từ đường ba tháng, nhưng mới hơn một tháng mà phụ thân ngươi đã mủi lòng thả ngươi ra rồi. Ta biết rõ, ngươi hoàn toàn chưa hề có ý hối cải.” Thẩm thị liếc sang Ninh Như Hải.

“Phải, vi phụ không nên mềm lòng như thế. Ngươi về từ đường ở thêm hai tháng nữa đi, sám hối cho tốt vào.” Ninh Như Hải ho nhẹ một tiếng, nói xong thì nhìn Thẩm thị, ý như muốn hỏi. Bà không nói gì, cũng không phản đối quyết định của gã.

Nghe nói phải về từ đường, Ninh Bình Nhi cực kỳ sợ hãi, tủi thân nhìn Liễu thị và Nghiêm thị. Nhưng Thẩm thị lại buông thêm một câu “Ai muốn cầu xin cho nó thì vào đó ở với nó luôn”, làm Liễu thị vốn đang định nói lập tức im bặt.

Hết cách, Ninh Bình Nhi đành cam chịu, mặc cho hai ma ma cao lớn lôi xềnh xệch mình đi. Liễu thị nhìn mà không nỡ chút nào, nhưng may mà lần này nữ nhi của ả không bị đánh – thôi thì dù ở từ đường thiếu ăn thiếu mặc, nhưng không đến nỗi chật vật như lần trước…

“Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga! Mà dù thế thật, thì cũng phải xem xem mình đang đứng đâu. Đã làm ra chuyện nhơ nhuốc như thế, mà còn mơ tưởng đến Tứ điện hạ… Sao Ninh gia chúng ta lại nuôi ra loại nữ nhi như thế chứ?” Thẩm thị khinh thường nói nhỏ một câu, khẽ lắc đầu.

“Thiếu gia biết chưa? Bình Nhi tiểu thư lại bị giam vào từ đường rồi đấy.” Hôm sau, lúc Bạch Đàn bưng ít bánh ngọt thượng hạng vào Trúc Tuyên đường thì nói vậy.

Khi nàng đến, ánh dương đang rất đẹp. Bạch Mai đang ngồi làm vòng hoa với Hinh Nhi trong vườn, còn Ninh Uyên thì ngồi ở ghế đá cách đó không xa, tay cầm kim chỉ, may một bộ quần áo nữ.

“Chỉ là giam từ đường thôi, hai ba tháng nữa là thả, đâu có gì.” Ninh Uyên chẳng hề để ý, giơ quần áo vừa sửa xong lên nhìn, rồi vẫy vẫy tay gọi Hinh Nhi: “Hinh Nhi, lại đây nào.”

Nghe tiếng ca ca gọi, Hinh Nhi lập tức chạy tới, nhào thật mạnh vào lòng y, ngọt ngào cười: “Ca ca~!”

“Con nhóc này, lúc nào cũng hấp ta hấp tấp! Chẳng giống tiểu thư nhà quan gì cả. Cẩn thận sau này không ai dám cưới muội đâu!” Ninh Uyên trách móc búng mũi nàng một cái, đưa quần áo ra: “Mau mặc vào đi. Sau này ra ngoài ta phải bảo nương để ý muội nhiều hơn mới được, tránh cho muội làm rách đồ lúc nào cũng không biết!”

“Lập gia đình thì có gì hay? Hinh Nhi cứ không cưới chồng đấy, Hinh Nhi chỉ muốn ở với ca ca và nương thôi!” Mặc đồ xong rồi, nàng lè lưỡi làm mặt hề với Ninh Uyên rồi tót đi chơi tiếp với Bạch Mai.

Bạch Đàn bật cười: “Hinh Nhi tiểu thư… đúng là vẫn còn con nít mà.”

“Em nghĩ thế là tốt hả?” Ninh Uyên liếc nhìn nàng: “Hết năm nay là con bé chín tuổi rồi, nên hiểu chuyện một chút thì hơn. Sao mà nó ngây thơ mãi được.”

Bạch Đàn đáp: “Ngay cả thêu thùa may vá cũng có thiếu gia làm hộ, thì tiểu thư cần gì phải rành đời? Có lẽ tiểu thư cứ thế mãi cũng được ấy chứ.”

“Em nói như thể ta sẽ chăm sóc nó cả đời được ấy.” Nhìn Hinh Nhi vui vẻ chơi ở đằng xa, Ninh Uyên thản nhiên đáp: “Chuyện kỳ diệu nhất của cuộc đời là, em không thể biết chuyện gì sẽ xảy ra vào một giây sau. Để chuẩn bị cho thời khắc lực bất tòng tâm đó, thì không chỉ thêu thùa, mà cái gì em cũng phải học. Nếu không thể tự lực cánh sinh… thì chắc chắn sẽ rất khổ cực.”

“Thiếu gia đừng chê cười em, em đâu có đi học, sao mà hiểu được những chuyện đó.” Bạch Đàn cười khổ một tiếng, đoạn đẩy bánh ngọt đến trước mặt Ninh Uyên. Nhân lúc cúi xuống pha trà, nàng nói nhỏ vào tai y: “Chu Thạch vừa báo tin về, nói là bên Ôn Túc hầu vẫn chưa có động tĩnh gì cả, cũng không phái người đến yêu cầu đổi tân nương thành Bình Nhi tiểu thư.”

Từ khi trở về từ hành cung, Ninh Uyên đã phái Chu Thạch đến mai phục quanh Ôn Túc hầu phủ, canh chừng thời thời khắc khắc.

Y nhíu mày: “Lạ thật. Lỗ Bình ham mê cơ thể Ninh Bình Nhi lắm cơ mà, chẳng lẽ ăn xong lại không muốn chịu trách nhiệm? Vô liêm sỉ đến thế?”

“Hay là hắn không dám nói với Ôn Túc hầu?” Bạch Đàn nhỏ giọng đáp.

“Nói cũng đúng. Nghe nói dù Ôn Túc hầu rất bao che khuyết điểm, Lỗ Bình cũng ăn chơi ở ngoài nhiều; nhưng về nhà rồi thì vẫn sợ phụ thân mình một phép. Trong thời gian ngắn, chưa chắc hắn đã có gan thú thật với phụ thân về chuyện của mình với Ninh Bình Nhi.” Ninh Uyên gật gù.

“Vậy ta phải làm sao bây giờ? Sắp đến hôn lễ rồi, chẳng lẽ… Hinh Nhi tiểu thư phải xuất giá thật hay sao?”

“Lỗ Bình rất nhát gan trước mặt phụ thân, nhưng lại cực kỳ háo sắc. Nếu hắn không muốn chủ động nói, thì ta có thể giúp hắn một tay.” Ninh Uyên cười nhạt, thì thầm vài câu với Bạch Đàn. Mắt nàng sáng lên, nhìn y như thể “Thiếu gia xấu tính quá ~” rồi gật đầu, mau chóng rời đi.

Đêm.

Khắp từ đường tối om, chỉ có một ngọn nến nhỏ xíu chập chờn. Ninh Bình Nhi đang quỳ trên một cái chiếu, tay cầm Nữ Nhi Kinh, nhỏ giọng đọc.

Điều này cũng nằm trong gia pháp của từ đường – chiếu ở đây không phải là chiếu bình thường, mà là chiếu được bện từ mây sợi to. Loại mây này không chỉ thô ráp, mà còn có gai nhỏ trên sợi. Khi quỳ trên chiếu này, gai và sợi mây ram ráp sẽ liên tục cọ xát vào da non ở đầu gối – tuy không làm rách da, nhưng quỳ lâu sẽ rất khó chịu. Mà một khi đã là chịu phạt, thì phải quỳ mấy canh giờ liền, thậm chí còn có ma ma ở bên canh giữ. Chỉ khi nào ma ma đi ngủ, thì nàng mới có thể đứng dậy.

Ánh nến thì mờ, đầu gối lại đau, phải đọc Nữ Nhi Kinhsuốt mấy tiếng, mà chỉ cần đọc sai một chữ, là ma ma sẽ không hề do dự quất thẳng vào lưng nàng. Mới ở từ đường ngày đầu tiên mà Ninh Bình Nhi đã thấy như cả năm đã trôi qua! Thà nàng chịu thêm mười cái gậy nữa, thì ít nhất cũng được nằm mười ngày để dưỡng thương, còn hơn cái kiểu dằn vặt ngấm ngầm này!

“Thân chuyên cần, dưỡng đạo đức, sơ nam tử, cung phụ mẫu…” Đọc đi đọc lại một nội dung mấy chục lần làm cổ họng Ninh Bình Nhi khô rát, chỉ mong được dừng lại uống nước hoặc lấy hơi.

Đúng lúc này, một ma ma khác đẩy cửa bước vào, nói với ma ma trong phòng vài câu, rồi cả hai cùng ra ngoài. Dù Ninh Bình Nhi không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng điều ước của nàng đã thành sự thật. Ma ma vừa đi là cả người nàng nhũn xuống, ngã sang một bên, liên tục xoa bóp đầu gối đã tê dại.

“Tỷ tỷ ơi, tỷ sao rồi?” Một giọng nói bất chợt vang lên, làm Ninh Bình Nhi giật mình. Nàng cứ tưởng là ma ma quay lại, ai dè ngẩng lên thì thấy – là một thiếu nữ thanh tú tầm tuổi nàng bước vào, tay xách theo một hộp đồ ăn, đang đứng ở cửa mỉm cười với nàng.

Là Ninh Thiến Nhi.

“Sao lại là ngươi?”  Ninh Bình Nhi thở phào một hơi, lại ngồi bệt xuống xoa xoa chân.

“Muội đến thăm tỷ tỷ, tiện đường mang cho tỷ ít đồ nữa.” Ninh Thiến Nhi mở hộp đồ ăn ra trước mặt nàng, lộ ra vài đĩa thức ăn nho nhỏ.

Cơm tối trong từ đường chỉ là màn thầu và nước – vì ăn không quen nên hầu như Ninh Bình Nhi không đụng vào. Giờ nàng đang rất đói, không giữ kẽ trước mặt Ninh Thiến Nhi nữa, vội cầm đũa lên ăn. Nhưng vừa cắn miếng thứ nhất là nàng đã nhổ ra thật mạnh, giận dữ quát: “Lạnh hết rồi! Ngươi đưa đồ lạnh cho ta ăn đấy à?”

“Ơ, lạnh rồi sao?” Ninh Thiến Nhi sửng sốt. Nàng tự nếm thử một miếng, đoạn xin lỗi: “Xin tỷ đừng giận… Dù sao thì Hà Tâm uyển cũng hơi xa chỗ này, nên chắc đồ ăn bị lạnh trên đường đi thôi… Chứ lúc muội mang đi nó vẫn nóng mà. Nhưng mùi vị thì vẫn thế, tỷ mau mau ăn đi!”

“Hừ! Ngươi cho là ta cũng thấp hèn như ngươi sao, đến cơm nguội mà cũng ăn!” Ninh Bình Nhi hừ lạnh một tiếng: “Đúng là Hà Tâm Uyển hơi xa thật, nhưng nếu đi nhanh chút thì chẳng tốn mấy thời gian đâu, sao mà làm cơm canh lạnh đến mức này được! Là ngươi cố ý cho ta ăn đồ nguội thì có, cố tình muốn làm ta mất mặt!”

“Không mà, tỷ tỷ…” Ninh Thiến Nhi cực kỳ tủi thân: “Tỷ là tỷ tỷ của muội, sao muội có thể…”

“Đừng giả vờ đáng thương trước mặt ta! Giờ ta bị thế này, chắc chắn là có ngươi nhúng tay vào! Bộ váy đó là tự tay ngươi giao cho ta, chẳng lẽ là ngươi đã giở trò, đẩy ta đến cảnh ô nhục đó ư!” Nhớ lại nỗi khuất nhục mình phải chịu đựng, Ninh Bình Nhi tức giận tát thẳng vào mặt Ninh Thiến Nhi: “Nha đầu thối tha này! Từ bé đến lớn ta tốt với ngươi thế nào, ngươi không nhớ sao! Hồi bé ngươi vừa dốt nát vừa đần độn, làm nương và tổ mẫu bực mình không biết bao nhiêu lần. Nếu không có ta để lại đồ ăn thừa cho ngươi, để lại quần áo thừa cho ngươi, thì ngươi còn có đồ ngon thế để ăn chắc? Có y phục đẹp thế để mặc chắc?

Giờ thì hay rồi! Ngươi không chỉ tính kế ta, mà còn cố ý mang thức ăn nguội cho ta! Ninh Thiến Nhi! Lương tâm ngươi bị chó gặm rồi à?!”

“Không mà… Muội không làm thế mà…” Ninh Thiến Nhi ôm mặt khóc nức nở.

Ninh Bình Nhi lại nhìn xuống váy đối phương, thấy bộ váy kia đẹp đẽ sáng bóng, không chỉ có chất vải rất tốt, mà đường kim mũi chỉ cũng rất hoàn hảo. Nàng ta sửng sốt: “Váy này… làm từ tấm vải Thủy Lam đó?”

Toàn thân Ninh Thiến Nhi run lên, vội vàng kéo váy lại, ấp úng đáp: “Không ạ… Tỷ tỷ nhìn nhầm rồi.”

“Sao mà ta nhầm được, đây rõ ràng là tấm vải Thủy Lam kia! Mẫu thân đã tự tay chọn nó trong tiệm vải Cẩm Tú Uyên Ương to nhất thành cho ta mà! Sao giờ ngươi lại mặc nó!!” Ninh Bình Nhi trợn mắt lườm Ninh Thiến Nhi.

Sau vụ ồn ào Tuyết gấm trước đó, để dỗ dành Ninh Bình Nhi, Liễu thị đã chọn cho nàng bộ váy Thủy Lam này. Nhưng nàng vẫn tiếc không nỡ mặc, định bụng dành một dịp thật long trọng để khoe ra, tiện thể trưng cho người ta thấy nàng xinh đẹp cỡ nào…. Nhưng sao bây giờ Ninh Thiến Nhi lại có nó?

“Là nương cho muội mà…” Ninh Thiến Nhi nức nở đáp: “Nương nói, nói…”

“Nương nói cái gì? Mau nói cho ta biết, nếu không…. Ta sẽ lột váy của ngươi!” Ninh Bình Nhi giận dữ trừng đối phương, trông không khác gì lệ quỷ!

“Nương nói, tỷ đã gây chuyện như vậy, để tỷ mặc bộ váy này cũng vô dụng, không bằng đưa muội thì hơn…”

“Nương nói vậy thật hả?!” Ninh Bình Nhi vụt chồm lên, lay vai Ninh Thiến Nhi thật mạnh. Thấy đối phương gật đầu, mặt nàng cứng đờ ra, đột nhiên đẩy mạnh đối phương ra, đoạn giận dữ đá vào chỗ thức ăn Ninh Thiến Nhi mang tới, thét: “Cút! Cút ra ngoài!  Đừng mặc bộ váy đó mà ưỡn ẹo trước mặt ta! Ngươi không xứng!”

Ninh Thiến Nhi sợ hãi cực độ, vội vàng thu dọn đồ ăn rồi lảo đảo chạy khỏi từ đường.

Chạy được một đoạn, nàng dừng lại, từ từ đứng thẳng người lên. Bình tĩnh lau đi giọt nước nơi khóe mắt, nàng vuốt phẳng chỗ váy bị Ninh Bình Nhi làm nhăn, mỉm cười nghe đối phương còn điên loạn gào thét, lẩm bẩm: “Cứ giãy chết đi!”

Nàng không về Hà Tâm uyển ngay, mà rẽ vào phía sau một ngọn núi giả.

Sau núi giả nọ là một ao cá. Bên ao đã đứng một mỹ nhân áo trắng cao gầy – trong tay nàng ôm một hộp thức ăn cho cá, mỗi lần vẩy đồ xuống là đám cá dưới ao lại nháo nhác tranh đoạt, nghe đến là vui tai.

“Xong việc chưa?” Nghe có tiếng bước chân, mỹ nhân áo trắng quay lại – là Ninh Mạt mặt che lụa mỏng.

“Xong hết rồi. Đáng ra Mạt Nhi tỷ tỷ nên đi cùng ta mới phải, để ngắm cho rõ cảnh Ninh Bình Nhi biến sắc ~” Ninh Thiến Nhi cúi người chào Ninh Mạt, đoạn nghiến răng nói: “Bị nàng ta trèo lên đầu lâu như vậy, lần này đúng là sảng khoái mà!”

Ninh Mạt ngạc nhiên: “Sảng khoái hả? Dù sao nàng ta cũng là tỷ tỷ ruột của ngươi, ta cứ tưởng ngươi sẽ áy náy chứ.”

“Lúc trước thì có thể có, nhưng bây giờ thì không.” Ninh Thiến Nhi bình tĩnh đáp: “Dù ta có từng coi nàng ta là tỷ tỷ ruột, nhưng có khi nàng ta chưa từng coi ta là muội muội đâu. Trong mắt nàng, thân phận của ta chỉ nhỉnh hơn nha hoàn một chút thôi.”

“Hửm?” Ninh Mạt nhướn mày: “Cùng một nương sinh ra cả, sao lại đến nỗi ấy?”

“Oán hận tích tụ lâu ngày mà ra cả. Giờ nàng ta thành ra như thế là tự làm tự chịu, không nên oán trách người ngoài.” Ninh Thiến Nhi căm hận nói: “Nương cũng chẳng khác gì nàng ta. Trong mắt nương, ta từ bé đến lớn chỉ là cái nền cho Ninh Bình Nhi. Phàm là thứ gì tốt, kể cả quần áo hay đồ ăn, thì nương luôn dành cho nàng ta đầu tiên, may ra còn thừa mới đến phần ta. Hẳn là nương nghĩ – loại muội muội dốt nát vụng về như ta sẽ không để ý chuyện đó.”

“Thật đáng tiếc… Trước giờ Tam di nương luôn tự cho mình là thông minh, ai dè đến cả nữ nhi của mình cũng không hiểu rõ. Đúng là đáng thương mà.” Nghe xong, Ninh Mạt lắc đầu: “Dù sao thì Tam di nương cũng là thân nương của ngươi, có công nuôi ngươi đến lớn, đối xử với ngươi cũng không quá khắt khe. Ngươi cần gì phải về phe người vẫn luôn ru rú trong nhà là ta, để chọc tức tỷ tỷ ruột của mình?”

Nương? Mạt Nhi tỷ tỷ đừng đùa ta nữa. Từ khi ta vô tình nghe được – nương chỉ coi ta là đá lót nền để Ninh Bình Nhi được gả cho nhà giàu có một cách thuận lợi, thì thâm tâm ta đã không nhận người mẹ này nữa rồi.”

— Hết chương 042 —

<— Chương trướcMục lụcChương sau —>

Advertisements

9 thoughts on “[Thứ Tử] _ 042.

  1. Chu choa Ninh Mạt nha,ahihihihi để coi công tử tuấn tú nào lỡ phải lòng em ấy vậy
    Tôi nói cả cái Ninh gia vui ghê á

    Liked by 2 people

( ☉д⊙) (´◑ω◐`) (*´﹃`*) _(:3 」∠)_ ( ͡° ͜ʖ ͡°) |ω・) ( ´థ౪థ) (=⌒▽⌒=) (。・ω・。) (❁´◡`❁) ˙˚ʚ(´◡`)ɞ˚˙  ヽ(^Д^)ノ (♥_♥) (/ω\) (^///^) (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄ ಥ‿ಥ (´∩`。) ▄█▀█● Σ(゚Д゚;) Σ(゚口゚;)// ∑(゚∇゚|||) щ(゚Д゚щ) (¬‿¬) (눈‸눈) WHATщ(゚Д゚щ)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s